Tiểu thư tài phiệt mua kẻ vô dụng như tôi với giá 300 triệu yên

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

64 171

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

531 18473

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

180 2262

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

81 537

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

30 110

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

94 830

Tập 01 - Chương 1.5: Giá trị của cậu

Dù nói không nên giao việc cho một học sinh cấp ba bình thường là chuyện đương nhiên, nhưng khi đã được mua về thì đều là đồ của Eina cả. Làm gì là quyền tự do của cô ấy. Tất cả đều phải tuân theo ý chỉ của chủ nhân.

Hasekura có vẻ định giải thích tình hình với Eina với tư cách là bạn cùng lớp. Tôi tạm thời được giải phóng khỏi cô ấy và có chút thời gian tự do. Mặc dù đối phương không nói gì, nhưng tôi cảm thấy mọi chuyện sẽ trở nên phức tạp, nên tôi định đợi xe quay lại rồi trốn đi.

"Keiya, tớ làm phiền cậu một chút được không?"

"Hửm… Shion."

Khi tôi đi xuống cầu thang, Shion rõ ràng là đang mai phục ở đó, đang lau chùi đài phun nước. Nhìn cái máy hút bụi trên tay cô ấy thì có vẻ cô ấy lại bị gọi đi dọn dẹp rồi.

"Sao thế?"

"Mua một người là chỉ ai vậy? Lâu lắm rồi Eina tiểu thư mới mua người đấy. Mà còn là 50 triệu yên nữa..."

"À…chuyện đó ấy hả. Là bạn cùng lớp của tớ... chắc thế. Giải thích hết thì phức tạp lắm, tóm lại là cậu ta tỏ tình bị từ chối nhưng không chịu bỏ cuộc, nên muốn thể hiện bản thân và cảm thấy mình có cơ hội."

"Hả, mua cả cái loại người đó luôn á?"

"Tớ cũng bảo là đừng mua thì hơn..."

"Mà mua rồi mới biết được"

 Cả hai chúng tôi đều hiểu rõ điều này.

Nhưng tôi cũng biết là không cản được Eina. Hai đứa cùng thở dài một lúc đúng là ngẫu nhiên, nhưng cảm giác buồn cười sao ấy, khiến chúng tôi nhìn nhau cười.

"Chà, hết cách rồi. Là lỗi của chính cậu ta thôi. Kẻ dám nói những lời đó với Eina tiểu thư mới là có vấn đề. Ừ ừm."

"Dù là tớ bảo cậu ta nói thế..."

"Hả?"

"Không phải! tớ không có ý đó. Tớ chỉ muốn cậu ta ngạc nhiên trước số tiền ngang với giá mua Yatsuka thôi. Không ngờ lại thành ra thế này... Chuyện xảy ra rồi cũng chẳng làm được gì nữa, tớ bỏ cuộc đây. Chỉ biết cầu nguyện cho tên đó giải quyết êm đẹp thôi. Đây rảnh rồi, có ai cần giúp gì không?"

"Chị chị chị! Chị đang gặp rắc rối đây, Sagiri!"

Một người hầu chen ngang cuộc nói chuyện của chúng tôi, tiện tay túm lấy tay tôi luôn. Là Akabane Ayaka. Giọng nói vang vọng đặc biệt trong dinh thự là đặc điểm nhận dạng của cô ấy, phân loại thì chắc là hầu gái nhà bếp.

Cô ấy chủ yếu ở trong bếp, cùng đầu bếp phục vụ bữa ăn hàng ngày cho chúng tôi, là một sự tồn tại đáng quý. Làm cơm hộp là việc của cô ấy, nên hộp cơm trưa nay ăn trên sân thượng là cơm hộp đặc biệt do Ayaka làm.

"Nhà bếp lúc nào cũng bận rộn nhỉ, Ayaka. Em thì nghĩ chắc không đột nhiên cần em giúp đâu."

"Không không không, đâu có chuyện đó. Mấy đứa con gái trong bếp đều mong Sagiri đến lắm đấy! Vì chỉ cần em đến là công việc xong sớm, rồi được nghỉ ngơi!"

"...Shion có sao không?"

Ánh mắt tôi bất giác bị thu hút bởi cái đuôi ngựa đung đưa của cô ấy. Cô ấy gật đầu, đẩy lưng tôi đi.

"Tớ làm xong rồi, không sao đâu. Cậu đến nhà bếp đi?"

"Vậy à. Thế tớ đi đây."

"Tuyệt quá~♪ Việc thiện phải làm ngay, việc ác phải diệt trừ! Giờ thì bắt cóc Sagiri đi thôi!"

Bình thường tôi luôn ở bên cạnh Eina, còn những lúc cô ấy vắng nhà, tôi sẽ đi phụ giúp các hầu gái. Tuy đôi khi cũng bận rộn, nhưng tôi rất thích những ngày như thế này. Những người sống ở đây không có bất kỳ sự bất mãn nào. Bởi vì chỉ cần nằm trong phạm vi giá trị, mọi bất mãn đều được giải quyết.

Nếu Hasekura cũng thích nghi được thì tốt, nhưng không biết có suôn sẻ không. Nếu giá trị bị đánh giá thấp, đãi ngộ sẽ trở nên tồi tệ hơn. Nếu chỉ có thế thôi thì còn đỡ…