Chương 1.8: Giá trị của cậu
"Ái chà, Keiya. Cậu mà lại không ở cùng Eina tiểu thư, hiếm thấy thật đấy."
"Chị Yatsuka."
Phía nhà bếp đang ồn ào chuẩn bị đồ cho ngày mai, tôi định đi dạo loanh quanh để tránh chỗ đó thì tình cờ gặp Yatsuka đang mặc âu phục chứ không phải bộ đồ hầu gái thường ngày.
Tuy tôi không rành về giá trị của bộ đồ, nhưng nhìn qua là biết chất liệu cực kỳ cao cấp, sờ vào rất mượt tay. Tôi tò mò đưa tay sờ thử bộ đồ lạ lẫm này mà không để ý rằng cô ấy đang đỏ mặt nhìn xuống mình.
"A, xin lỗi. Chị Yatsuka vẫn còn việc à?"
"Ừ, cũng gần xong rồi. Chị ra ngoài một chút, nên có việc gì cũng đừng gọi chị nhé. Đây là mệnh lệnh quan trọng của Eina tiểu thư."
"Cậu ấy vẫn luôn ở bên em mà, đưa ra chỉ thị lúc nào vậy nhỉ..."
"Eina tiểu thư đã dán giấy ghi chú ở mặt sau đĩa ăn tối đấy. Mà quan trọng hơn... gặp nhau ở đây cũng là cái duyên. Chuyện Hasekura Rokuya là bạn cùng lớp của cậu là thật sao?"
"Có nói dối cũng chẳng được gì. Nếu không học cùng lớp thì em và Eina cũng chẳng có cơ hội gặp nhau. Cái đó... em cũng quen với quy tắc của nhà này rồi. Sự việc đã xảy ra rồi, em cũng chẳng định nói ra nói vào về tương lai của cậu ta đâu. Nhưng mà, thực lòng chị nghĩ sao về cậu ta? Quả nhiên vẫn thấy chướng mắt nhỉ?"
"Đúng vậy."
Cô ấy trả lời ngay tắp lự. Tôi cứ tưởng cô ấy chỉ hùa theo ý kiến của Eina thôi, nên khá bất ngờ trước tốc độ trả lời nhanh hơn tưởng tượng này. Yatsuka nắm lấy tay tôi, nhẹ nhún người cúi chào thanh lịch, nhìn thẳng vào mắt tôi rồi mỉm cười.
"Môi trường sống sẽ làm biến chất con người từ tận gốc rễ. Những yếu tố bên ngoài rất khó thay đổi điều đó về sau. Nếu có vẻ như đã thay đổi, thì đó chỉ là lớp vỏ bọc che đậy, sớm muộn gì cũng sẽ lộ ra sơ hở. Tuy đây chỉ là ý kiến cá nhân của chị, nhưng chị không nghĩ cậu ta chịu được cuộc sống ở đây đâu, mà dù có chịu được thì cũng phiền phức lắm. Cậu ta đã sỉ nhục Keiya, sỉ nhục tiểu thư đã mua Keiya. Chỉ thế thôi là quá đủ lý do rồi."
“... Hóa ra không phải chị đang lợi dụng em."
"Cậu nghĩ bọn chị sẽ không bị lung lay bởi người đã trói buộc trái tim Eina tiểu thư sao? Tự tin lên chút đi, Keiya. Đừng bận tâm đến mấy lời nhảm nhí của Hasekura Rokuya, cậu tuyệt vời hơn cậu nghĩ nhiều đấy."
"A ha ha... Được chị nói thế em thấy ngại quá. Em vui lắm. Cuối cùng... em muốn nói vài câu với Hasekura, chị chỉ cho em phòng cậu ta ở đâu được không? Ở đây nhiều phòng quá, em chịu không biết đằng nào."
Hỏi Eina là tiện nhất, nhưng cô ấy đã bảo không muốn nhắc đến trong bữa tối rồi nên khó mở lời lắm. Dinh thự này có 4 tầng, phòng Eina ở tầng 3. Phòng của những người làm cao cấp như Yatsuka ở tầng 2. Còn lại chắc ở tầng 1.
Vậy nên dù có thể loại trừ tầng 2, nhưng đi tìm từng phòng một thì hiệu suất quá kém. Hasekura hôm nay bị gọi đến đột ngột, chưa kịp tham quan dinh thự đã bị nhốt vào phòng rồi, nhưng chỗ này thực sự rộng gấp 3 lần tưởng tượng đấy. Trong khuôn viên ngoài phòng giặt ủi còn có biệt thự riêng, dưới tầng hầm tuy có vài cơ sở vật chất nhưng vẫn chưa dùng hết. Đi lại bình thường chắc chắn sẽ lạc đường. Lúc nhìn từ phòng kính ra sân vườn chắc cậu ta cũng cạn lời rồi.
"Cậu định làm gì?"
“... Em muốn lấy tư cách bạn cùng lớp nói chuyện tử tế với cậu ta một chút."
"Ra là vậy, phí thời gian thật. Nhưng nếu cậu nhất quyết muốn gặp thì chị sẽ chỉ cho."
Yatsuka dẫn tôi đi, nhưng đường đi nước bước lạ lắm. Đầu tiên cô ấy lấy một chiếc chìa khóa cũ từ trong kho, rồi đi qua một cánh cửa ẩn ở cuối hành lang. Phía trước có một hàng rào sắt, dùng chìa khóa cũ mở ra, đi xuống vài bậc thang là thấy một dãy phòng.
Tuy phần lớn là phòng trống, nhưng trên cửa phòng Hasekura có cắm một con dao nhỏ nên nhận ra ngay.
"Thất lễ quá, trò đùa của ai đó ấy mà. Mời cậu vào."
"Lý do đằng sau căn phòng bí mật lại có phòng trống là gì vậy ạ?"
"Chắc là vì dù mua bao nhiêu đồ đi nữa, nếu không có chỗ để thì cũng chật chội thôi. Vậy chị xin phép đi trước."
Yatsuka thu hồi con dao rồi đi lên cầu thang. Bị dẫn đến nơi thế này thì tâm trạng Hasekura sẽ ra sao đây? Tôi gõ cửa, một gương mặt quen thuộc hiện ra.
"A, là Keiya à! Cảm ơn đã giới thiệu chỗ này cho tớ nhé!"
"Đừng có tỉnh bơ gọi tên tớ thế chứ. Chúng ta đâu thân thiết đến mức đó."
"Cậu nói gì vậy… Chúng ta đều là phận người bị mua về mà ~? My friend, My brother! Ha ha ha ha!"
Đãi ngộ của Hasekura có vẻ đúng giá 20 triệu yên, căn phòng rất đơn sơ. Chỉ có bàn, giường và đèn bàn, ngoài ra chẳng có gì khác. Phòng cũng nhỏ, dù có dẫn người vào thì tối đa cũng chỉ được một người. Phần ăn được cung cấp chắc đã dọn đi rồi, phòng ốc cũng khá sạch sẽ.
"Tớ định đi tìm cậu mà lạc đường mất tiêu. Phải nhờ hầu gái dẫn đến đấy, hì hì! Cậu ở phòng nào thế? Cho tớ xem với ~"
"Tớ nghĩ cậu không nên xem thì hơn..."
"Tớ biết mà! Nghèo nàn quá nên không muốn cho tớ xem chứ gì? Á ha ha ha ha!"
Hasekura vui vẻ đến mức đáng ghét, hoàn toàn không nghe lọt tai lời tôi nói. Tôi cũng lờ mờ đoán được nguyên nhân khiến cậu ta hưng phấn thế này. Chắc là cái vali đặt dưới gầm bàn kia. Cậu ta tưởng bở mình vớ được 50 triệu yên, lại còn làm bạn với Eina.
Lý do khác có thể là dàn hầu gái toàn mỹ nữ. Lý do là gì cũng được, vấn đề lớn nhất là cậu ta không nắm được mức độ nghiêm trọng của tình hình.
"Ái chà, không ngờ lại có người chịu chi tiền để có được tớ đấy! Cái này gọi là gì nhỉ? Là câu được rùa vàng đấy à! Mai đến trường khoe mới được ~! Biết đâu còn chém gió là người yêu được ấy chứ."
"Này, nghe tớ nói này. Tớ không hại cậu đâu, cậu trốn ngay đi. Tiền cũng để lại đừng lấy. Làm thế biết đâu còn được tha mạng."
"Hả? Tại sao tớ phải làm thế. Cậu định cướp của tớ chứ gì! Cậu bị bán bao nhiêu tiền mà phải đi ăn trộm tiền người khác thế hả!"
"Không phải... Cậu đọc kỹ hợp đồng đi! Cậu chẳng hiểu gì cả. Về nhà đi thì hơn. Thật đấy."
"Không đời nào. Tớ đã bảo với người mình thích là sẽ sống ở đây rồi. Cậu là cái kiểu đó đúng không? Rõ ràng tớ thích trước, cậu đến sau mà phỗng tay trên, khôn lỏi thế! Đồ ẻo lả! 50 yên!"
Tôi cố gắng khuyên can hết lời nhưng lại phản tác dụng. Hasekura có vẻ thấy tôi phiền phức, cậu ta đẩy tôi ra, rồi túm lấy cổ tôi ép vào tường.
"Ư..."
"Không cần tuân thủ pháp luật cũng được mà nhỉ? Tớ đọc kỹ rồi nhé. Nên có làm thế này với cậu cũng chẳng sao. Dù có đấm cậu ở đây... Hê hê."
…Cái tên đọc hiểu lệch lạc này!
Cậu ta có vẻ rất thích thú trước biểu cảm đau đớn không chút phản kháng của tôi, đúng là trong thâm tâm ai cũng tiềm ẩn dục vọng bạo lực. Hasekura buông tay, quay về phòng mình, nhìn xuống tôi với vẻ khinh bỉ.
"Cái đồ thấp kém hơn tao thì đừng có mà già mồm, đồ tép riu. Nhưng mà mày sống thảm hại thế này thì tao tha cho đấy. Đừng có vác mặt đến đây nữa."
Đợi cửa đóng hẳn và khóa chốt, tôi mới đứng dậy. Nói gì với kẻ đang đắc ý cũng vô ích thôi. Không bị ăn đấm là may mắn trong bất hạnh rồi, về phòng thôi. Chắc Eina đang đợi.
"Lâu quá."
"Xin lỗi, xin lỗi. Tớ đi... vệ sinh chút."
Eina ngồi trên chiếc giường có rèm che trong phòng, mắt nhắm mắt mở đợi tôi. Rèm cửa sổ hầu như đã kéo kín, chỉ chừa lại một chỗ. Là khe hở để tôi chui vào.
"Nếu không còn gì hối tiếc thì ngủ thôi. Ngày mai chắc chắn cũng sẽ là một ngày hạnh phúc. Vì hôm nay cũng rất hạnh phúc mà."
Eina nắm tay tôi kéo vào trong chăn. Sau khi tôi kéo rèm lại, Eina dùng điều khiển tắt đèn phòng, rồi mời gọi tôi vào trong chăn.
"Thật sự chỉ có hai chúng ta thôi nhỉ. Được ngắm cậu ngủ thế này hạnh phúc thật... Nè, không có ai nhìn đâu, lại gần chút nữa đi? Đến khi cảm nhận được hơi ấm của nhau, gần hơn nữa."
"Eina… Cái đó. Hôm nay tuy có nhiều chuyện xảy ra, nhưng tớ cũng rất hạnh phúc. Trước khi ngủ nói mấy lời này cũng không thấy ngại đâu. Tớ thích cậu nhất trên đời, Eina à. Được ở bên cậu tớ hạnh phúc lắm."
“... Hì hì. Lúc tắm thì ánh mắt như thú dữ, giờ lại ra dáng quý ông nhỉ. Tớ cũng thích cậu nhất trên đời. Tớ sẽ không tha thứ cho kẻ nào dám cười nhạo Keiya của tớ đâu. Các hầu gái cũng hừng hực khí thế lắm, cậu hiểu rồi chứ? Mọi người đều nghĩ như vậy đấy."
"... Đừng nghĩ đến mấy kẻ đáng ghét nữa. Cứ như mọi khi thôi. Tớ cũng sẽ chỉ nghĩ về cậu, cậu cũng chỉ nghĩ về tớ rồi ngủ nhé."
"Đúng vậy. Cậu nói phải. Tớ thật là, chẳng giống mình chút nào. Rõ ràng người mình thích đang ở ngay bên cạnh, lại đi nghĩ chuyện đâu đâu."
Chúng tôi đan mười ngón tay vào nhau, trao nhau nụ hôn chúc ngủ ngon.
"Chúc ngủ ngon, Eina."
"Chúc ngủ ngon, Keiya."
Chuyện của Hasekura sao cũng được.
So với niềm hạnh phúc này, nó chẳng đáng để bận tâm…
