Chương 1.7: Giá trị của cậu
Chính là như vậy.
Việc sắp xếp chỗ ngồi không dựa trên loại hình công việc mà dựa trên giá trị cao thấp. Như tôi đã nói ngay từ đầu, đây không hẳn là công việc mà giống sở thích của Eina hơn.
Mặc dù chúng tôi cố gắng chia sẻ công việc, nhưng nếu thiếu nhân lực, chúng tôi cũng sẽ bỏ qua ranh giới thân phận để giúp đỡ lẫn nhau. Chỉ có cô Yurie là hơi khác một chút, nhưng về cơ bản, có thể coi tất cả chúng tôi đều là người hầu.
"Eina tiểu thư, cô gọi chúng tôi đến ăn cùng Keiya là muốn..."
"Ừm. Từ hôm nay, Hasekura Rokuya sẽ chuyển vào đây sống. Thời gian thử việc với mức giá 50 triệu yên. Không phải do tôi định giá, mà là do đối phương tự đề xuất. Tôi thực sự không nghĩ cậu ta đáng giá ngần ấy, lúc ký hợp đồng cũng nghĩ vậy. Tôi nhanh chóng nảy sinh nghi ngờ về mức định giá đó nên muốn nghe ý kiến của các người. Tất nhiên, những ai không biết tình hình thì không cần nói gì cả. Cứ như hiện tại là được. Tuy nhiên, các người hãy nghe những người khác nói."
"...Này, nhân vật chính Hasekura đâu rồi?"
"Shion."
"Cậu ta đang ăn ở một phòng khác..."
"Đúng vậy, nếu giá trị của cậu ta thấp hơn cô, thì cách ứng xử của cô là chính xác. Vốn dĩ ngày đầu tiên tôi định cho cậu ta ăn giống món của người hầu, nhưng tôi đổi ý rồi. Tôi bảo cậu ta lấy cà ri ăn liền cất dưới hầm mà ăn. Kết luận là, tôi sẽ giảm giá trị của cậu ta ngay lập tức. Giảm cái rụp xuống 0 thì cũng không hay, nên trước mắt cứ hạ xuống 20 triệu yên rồi xem tình hình thế nào đã. Yatsuka, với giá trị 20 triệu yên thì cậu ta làm được việc gì?"
"Có thì có… nhưng người ta thường bảo đàn ông là thú dữ. Dù Keiya là ngoại lệ, tôi vẫn lo cậu ta sẽ gây phiền phức cho những người khác."
"Cô lớn lên trong gia đình ưa sạch sẽ quá nhỉ. Tôi hiểu ý cô, nhưng cứ yên tâm đi? Nếu hắn dám làm chuyện đó thật, tống hắn xuống hầm là xong."
"... Tôi đã hiểu."
“...Lạc đề rồi. Yatsuka, cô thấy sao? Bao gồm cả những gì tôi vừa nói, cô nghĩ hắn xứng đáng nhận được đãi ngộ thế nào?"
"Tôi nghĩ 800.000 yên là hợp lý. Hasekura Rokuya không chỉ ồn ào mà còn có những phát ngôn coi thường Keiya. Là một người được Eina tiểu thư mua về, tôi thực sự không thể dung thứ cho những lời lẽ đó."
"Tôi cũng thế! Nhưng nói thật, tôi thấy 100.000 yên là đủ rồi! Lý do là việc Sagiri bị coi thường làm tôi tức~ điên lên được!"
"Tôi... nghĩ tầm 500.000 yên là vừa. Tùy tiện hạ thấp giá trị cũng có thể là hơi vội vàng... Dù chuyện đó chắc không xảy ra đâu..."
Yatsuka, Ayaka, Shion đều đưa ra phản ứng tiêu cực. Dù ngoài miệng tôi nói muốn nghe ý kiến của họ, nhưng trong lòng thừa hiểu đây chẳng qua là cuộc họp để nâng cao giá trị của Eina mà thôi. Cơ mà, mong là họ đừng lôi tôi ra làm cái cớ.
"Ừm, ra là vậy, tôi hiểu rồi. Những ai chưa biết Hasekura Rokuya là ai thì cứ nhớ lấy những phát ngôn vừa rồi. Nếu dính líu đến hắn, các người sẽ nghĩ sao đây? Ý kiến của tôi vẫn là 20 triệu yên. Tôi không muốn nghe đến tên hắn nữa, công việc cứ giao cho Yatsuka nhé. Cố lên."
"Đã rõ. Tiểu thư muốn giao phó tất cả cho tôi đúng không ạ."
"Ừ. Không cần nương tay đâu, nhờ cô nghiêm khắc với hắn nhé. Cho đến khi tôi hết giận."
…Quả nhiên phát ngôn lúc nãy tai hại thật.
Chính Eina đã định giá tôi 300 triệu yên và mua tôi về. Vậy mà cậu ta lại đánh giá thấp giá trị của tôi, theo một nghĩa nào đó thì đây chính là sự sỉ nhục đối với con mắt nhìn người của cô ấy. Rõ ràng chỉ cần nói 50 triệu yên là êm đẹp rồi. Nếu chỉ mình Eina thôi thì còn đỡ, đằng này đến cả các hầu gái cũng có ấn tượng xấu về cậu ta, đúng là xui xẻo.
"Được rồi. Tôi đã cảm nhận rõ sự coi trọng của mọi người dành cho Keiya của tôi. Hôm nay chúng ta ăn ở đây nhé."
"Đừng có lấy tớ ra làm bình phong nữa!"
"Keiya à. Cậu nghĩ Eina tiểu thư sẽ cho phép cậu lôi chúng tôi ra làm bia đỡ đạn thay cho cậu sao?”
"Tôi không có ý đó…!”
Cả nhà đoàn tụ. Trước khi được Eina mua về, tôi chưa từng biết đến khung cảnh ấm cúng nhường này.
Hôm nay, tôi đã cảm nhận được điều đó ngay tại nơi đây.
Ăn tối xong không lâu là đến giờ đi tắm.
Dưới hầm dinh thự có nhà tắm lớn, về cơ bản người vào đầu tiên luôn là tôi và Eina.
Không cần tôi nói chắc mọi người cũng hiểu, đương nhiên là tắm chung. Dù tôi đã cố lảng tránh ánh nhìn, nhưng đằng nào cũng ở cùng nhau từ lúc thay đồ, là đàn ông thì kiểu gì mắt cũng bị hút về phía đó, huống hồ là khi cả hai đều không mảnh vải che thân.
Eina rất tích cực đụng chạm cơ thể với tôi trong lúc tắm. Cô ấy sẽ chăm chú quan sát những phản ứng mà đàn ông không thể che giấu hoàn toàn, đôi khi còn lộ ra vẻ mặt ngất ngây, còn tôi thì lúc nào cũng xấu hổ muốn chết. Đã bao lần tôi ước giá như cái ấy của mình nhỏ đi một chút để có thể giấu đi. Tự nhiên lại đi oán hận kích thước của cái thứ đó, đúng là kỳ quặc.
Cũng có ngoại lệ. Đó là những ngày Eina bảo muốn mở tiệc và dịp cuối năm cũ đầu năm mới. Chỉ vào những ngày này, mọi người không phân biệt thứ tự, kể cả những hầu gái phòng giặt ủi, tất cả đều sử dụng nhà tắm lớn. Đương nhiên, trong đó có cả tôi. Rõ ràng cứ coi tôi như không khí là được rồi, nhưng họ không chừa một ai, đều đổ dồn ánh mắt về phía tôi, phản ứng y hệt Eina, khiến tôi cứng đờ người ngay lập tức.
Trong tình huống đó, thay vì xấu hổ, phải gọi là đau đớn thì đúng hơn. Đàn ông chắc sẽ hiểu thôi. Cái gì đau? Rồi tại sao cái đó lại khiến người ta khó xử?
Nói là vậy nhưng giờ đi tắm cũng không hẳn là địa ngục. Chỉ cần nhắm mắt làm ngơ trước những cảnh tượng kích thích khiến người ta muốn lảng tránh, tất cả mọi người bao gồm cả Eina đều sẽ phục vụ tôi, mang lại cảm giác thỏa mãn tột cùng. Nó ăn đứt cái cảm giác khó xử kia.
"Thoải mái chứ?"
Tắm xong thay đồ, vừa về đến phòng Eina đã hỏi ý kiến tôi. Câu trả lời của tôi chỉ có một.
"...... Quả nhiên vẫn thấy xấu hổ lắm…”
"Miệng thì nói vậy, thế ai là người cứ nhìn chằm chằm rồi thở hổn hển thế nhỉ."
"Ư ư... Tại mọi người ai cũng nóng bỏng mà."
Khi đánh giá giá trị của một người, ngoại hình cũng là yếu tố quan trọng. Tuy nhìn Hasekura thì biết không thể trông mặt mà bắt hình dong, nhưng cũng không thể chỉ coi trọng nội tâm.
Giống như một kẻ bẩn thỉu dính đầy nước bọt mà đi thao thao bất tuyệt về sự sạch sẽ thì chẳng ai tin, ngoại hình cũng là yếu tố cực kỳ quan trọng. Những cô gái Eina mua về đều là mỹ nhân. Một tập đoàn mỹ nữ khoả thân lấp đầy tầm mắt, lại còn đang nhìn mình chằm chằm.
Vì Eina không cho phép tôi nhắm mắt, nên kiểu gì cũng sinh ra phản ứng. Đây là chuyện bất khả kháng (đã thế họ còn bắt chuyện với tôi bình thường nữa chứ. Dù mặt đỏ bừng).
Hơn nữa vào những ngày đó, các hầu gái sẽ vây quanh Eina để kỳ cọ cơ thể cho tôi thật kỹ lưỡng, nên dù có nhắm mắt cũng chẳng phòng thủ được. Mọi người đều tự nguyện làm những việc này, tôi cảm giác họ bị Eina đầu độc nặng lắm rồi.
"So với một năm trước, kỹ thuật sấy tóc của cậu lên tay rồi đấy. Tắm chung với Keiya vui thật. Nếu được thì tớ muốn ngâm mình mãi trong đó, cho đến khi cơ thể chúng ta hòa làm một với nhau."
"Đừng nói mấy câu đáng sợ thế chứ."
"Đùa thôi. Nhưng mà, lúc cậu tắm cho tớ, cứ mạnh bạo hơn chút nữa cũng được mà. Cậu lúc nào cũng chạm vào tớ vụng về thế."
"Thôi đi, đừng làm tớ nhớ lại mấy chuyện đó nữa! Ặc... lại mất ngủ cho xem! Cậu, cậu là con gái chắc không hiểu đâu, cái đó, đau lắm... không ngủ được đâu."
"Cậu Nghĩ cho tớ nhiều thế à. Tớ vui lắm. Nếu hưng phấn quá không ngủ được thì hay là đi dạo trong dinh thự một chút nhé? Tớ chuẩn bị đi ngủ trước đây, 15 phút nữa cậu quay lại nhé."
Eina vừa nói vừa đưa ngón út ra. Đây là kiểu ngoắc tay hứa hẹn mà cô ấy thích nhất. Từ khi được mua về, ngày nào trước khi ngủ tôi cũng làm thế này, làm vậy Eina sẽ rất yên tâm và ngủ rất ngon. Có lẽ do tôi tưởng tượng, nhưng tôi cảm thấy lúc những ngón tay móc vào nhau, trông cô ấy trẻ con hơn bình thường.
"Tớ, Tớ biết rồi... Cảm ơn cậu vì tất cả, Eina."
“... Đi cẩn thận nhé, tớ ghét sự cô đơn lắm, nên nhất định phải quay lại đấy."
Tôi rời khỏi phòng Eina, đi đến sảnh lớn. Xung quanh không có tiếng ồn ào, hoàn toàn tĩnh lặng, chắc là do các hầu gái đều đang ở nhà tắm lớn cả rồi. Nếu họ có thể thản nhiên tắm chung thì tôi vào chắc cũng không sao, nhưng lý trí của tôi không cho phép làm điều đó. Cảm giác như làm thế là mất tư cách làm người vậy…
