Chương 1.16: Giá trị của cậu
◇
Hasekura Rokuya bị đưa trở lại dinh thự chỉ sau mười phút kể từ khi cậu ta trốn thoát ra khu phố.
"Vất vả cho các anh rồi."
"Không có gì. Chúng tôi chỉ tuân theo mệnh lệnh cấp trên thôi. Xin cáo từ."
Yatsuka trở lại dinh thự sau khi giải quyết xong xuôi với phía cảnh sát. Phía sau cô ấy là Hasekura với hai tay bị còng chặt sau lưng. Hàng chục chiếc xe cảnh sát vây quanh tạo thành một bức tường kiên cố. Dù bức tường đó sẽ tan biến ngay khi cậu ta vào trong nhà, nhưng bản thân cậu ta không hề hay biết, và với đôi tay bị còng, lần này cậu ta không thể chạy thoát.
"Tại sao! Tại sao chứ á á á á á á á!"
"Yatsuka, xem ra đã thu gom xong rác thải rồi nhỉ."
"Vâng. Vứt rác không giá trị ra ngoài phố là phạm luật. Chúng ta nên tránh làm phiền người dân xung quanh."
"Đúng vậy, đúng vậy ♪ Đặc biệt là nhà mình thải ra rất nhiều rác sinh hoạt mà! Rác có thể xử lý tại đây thì không nên mang ra ngoài."
Ayaka cười hớn hở nói những lời quá quắt nhất, nhưng dường như chị ấy không hề có tự giác.
Tôi vô tình nhìn chằm chằm vào góc mặt của cô ấy, cô nhận ra liền nháy mắt với tôi. Eina đứng trên cầu thang đại sảnh, bảo Hijiri chuẩn bị một chiếc ghế, rồi coi đó như ngai vàng, vắt chéo chân đầy kiêu ngạo...
"Hasekura Rokuya. Xin lỗi nhé, có vẻ cậu đã chứng minh được bản thân là thứ vô giá trị, nên tôi buộc phải xử lý thôi. Cảnh sát thật ưu tú đấy. Họ còn giúp thu gom cả đống rác vô tình rơi trên mặt đất nữa."
"Cảnh sát! Tại sao cảnh sát lại đứng về phía cậu! Thật kỳ quặc! Cho tớ... về đi…”
"Đó là thái độ khi đi nhờ vả người khác sao?"
Từ hầm đi lên, có một người nhìn chằm chằm Hasekura đầy khinh bỉ. Đó là Nakae Yurie, với mái tóc vàng xoăn nhẹ bồng bềnh, tay cầm tích trượng hiện thân. Khi thấy tôi, cô ấy giơ tay nói…. "Đã lâu không gặp!". Dù chúng tôi không hề xa nhau lâu đến thế, nhưng cô ấy luôn chào hỏi mọi người trừ Eina theo cách đó.
"Đây là nơi của Eina tiểu thư. Cô ấy là chủ nhân của bọn tôi, và cũng là của cậu. Đương nhiên là cả của Keiya nữa. Dù là rác thì cũng phải giữ lại chút tôn kính chứ. Khi cầu xin người khác, không phải nên dùng kính ngữ sao?"
"Kính-kính? ai, ai thèm dùng kính ngữ chứ! Chúng ta là bạn cùng lớp mà! Không cần thiết! Keiya cũng có dùng kính ngữ đâu!"
Yurie vòng ra sau lưng tôi, dùng bộ ngực kẹp lấy gáy tôi rồi ôm chặt, đặt tay lên má tôi như thể đang khoe khoang.
"Keiya là đặc biệt, khác với cậu. Nào, thử cầu xin sự tha thứ xem? Dù sao cứ thế này cậu cũng sẽ chết thôi."
"Yurie, tóc chị chạm vào mắt em rồi, ngứa quá."
"A, xin lỗi nhé."
Các hầu gái trong dinh thự tập hợp đông đủ. Dù cũng có những người hé cửa nhìn trộm, nhưng đa số đều xếp thành hàng dài, chia đại sảnh ra làm hai nửa. Eina chễm chệ như một vị vua trên cầu thang đại sảnh, nhìn xuống Hasekura.
Mặc dù cậu ta bị khích tướng đến mức nổi trận lôi đình, nhưng dường như cũng nhận ra tình cảnh này mình chẳng thể làm được gì. Cậu ta chậm rãi quỳ gối xuống, thảm hại dập đầu sát đất.
"Xin, xin hãy tha cho tớ, Eina tiểu thư. Tớ không muốn chết... cầu xin cậu. Cầu xin cậu!’”
"...Cậu có thể thề sẽ làm bất cứ điều gì cho tôi không?"
"… Tớ thề! Tớ thề! Tớ sẵn sàng làm bất cứ điều gì! Xin hãy tha cho tớ!"
"Vậy thì đi chết đi."
Eina dường như ngay từ đầu đã chẳng hứng thú gì với lời cầu xin của cậu ta. Cô ấy vỗ tay, Ayaka liền đẩy một chiếc xe đẩy phủ vải trắng từ trong kho ra. Chiếc xe lớn hơn xe đẩy thức ăn thường dùng hai vòng. Cô ấy có vẻ vất vả khi đẩy nên tôi lập tức bước tới đẩy cùng.
"Keiya, cảm ơn em! Chị có thể phiền em thêm chút nữa không ~?"
"… Có thể.."
"Vậy làm phiền cậu em cậu ta lại. Chị phải tống đống rác kia lên xe!"
"Không! Đừng mà á á á!"
"Ngoan nào.Yatsuka, phiền chị giữ cậu ta lại nhé ~"
Ayaka nở nụ cười trên môi, tay trái cầm một thứ giống như súng bắn đinh dí sát vào vai Hasekura rồi bóp cò. Cơ thể Hasekura giật nảy lên một cái, sau đó cử động và tiếng la hét nhỏ dần… chưa đầy mười giây đã mất ý thức.
"Là súng gây mê sao?"
"Hoàn toàn chính xác! Hiệu quả cực mạnh, vì mạnh quá nên hậu quả để lại cũng rất nghiêm trọng, nhưng chẳng liên quan gì đến đống rác sắp bị xử lý này cả!"

Sau đó vài hầu gái cùng hợp lực nhấc thân hình Hasekura lên xe đẩy, Ayaka đẩy tôi ra rồi tiếp tục đẩy xe đi.
"Chị sẽ đi thang máy ẩn xuống tầng hầm. Những người khác về phòng mình đi, Keiya hãy đi theo Eina tiểu thư."
Vì bị nói vậy, tôi nhờ Eina dẫn đường, cô ấy lập tức đưa tôi đi.
Tầng hầm. Trên đường đến nhà tắm lớn, rẽ trái ở ngã ba có một chiếc thang leo. Xuống từ đó đi tiếp là một con đường ngoằn ngoèo như mê cung… sau đó thì tôi không rõ nữa. Đèn pin nằm trong tay Eina, tôi chỉ việc để cô ấy dắt đi. Khi chúng tôi vào một căn phòng và bật điện lên, trước mắt là một tấm kính, bên trong là Hasekura đang nằm một nửa khỏa thân trên giá đỡ và Ayaka trong bộ đồ đầu bếp. Bên cạnh có một chiếc nồi lớn đang sôi sùng sục. Là nước nóng. Có thể thấy rõ qua đống củi dưới chân và ngọn lửa rực cháy.
Tôi nhận ra một sự thật tàn nhẫn rằng Hasekura đã bị ép tự tay chuẩn bị mọi thứ cho cái chết của mình, từ việc nhóm lửa cho đến đun sôi nước… để rồi giờ đây, cậu ta bị trói đứng trên chiếc giá xoay cùng với chiếc nồi nghi ngút khói do chính mình tạo ra….
"Tạm thời cứ gọi cậu ta dậy đã nhé!"
Ayaka lấy dùi cui điện ra, dí vào bụng Hasekura để bắn điện.
"Gzz hzz gzz gzz gzz á á á á á á á á á á á á!"
Ý thức bị gây mê đã bị đánh thức. Ánh mắt Hasekura trống rỗng, trông như đang nửa tỉnh nửa mê.
“Cậu nhìn thấy màn hình chứ, Hasekura Rokuya?”
Phản ứng với tiếng loa, Hasekura ngẩng đầu lên. Ra là vậy, tấm kính trước mắt là kính một chiều, cậu ta không nhìn thấy chúng tôi.
“Tiếp theo đây sẽ xử lý kẻ vô giá trị như cậu, nhưng Keiya nói có lời muốn nhắn nhủ.”
"Hả…?"
Bị đưa micro, tôi cảm thấy bối rối. Eina liền thì thầm vào tai tôi.
"Cậu vẫn luôn bận tâm về cậu ta mà? Cậu muốn giải tỏa hiểu lầm thì cứ nói ra đi."
"À vậy sao. Cảm ơn cậu, Eina. Cảm ơn cậu đã tâm lý như thế."
Chúng tôi hôn nhanh như lướt qua nhau, rồi tôi cầm lại micro. Eina và Yatsuka ở hai bên, Hijiri và Yurie ngồi phía sau khiến tôi bỗng thấy căng thẳng, nhưng đúng là tôi muốn giải tỏa hiểu lầm.
“Hasekura, tớ có chuyện muốn nói với cậu. Tớ đã được Eina mua về từ trước khi lên cấp ba. Tớ sống trong môi trường này sớm hơn cậu, nên tớ sẽ không giúp, và cũng không giúp nổi cậu.”
"… Đùa… gì thế. Đùa… gì thế. Mày… cái đó… bao nhiêu tiền…"
“Đây cũng là lần cuối rồi, nên tớ nói cho cậu biết vậy. Tớ đã được Eina mua với giá 300 triệu yên. Đãi ngộ của tớ và cậu khác nhau cũng là vì lý do đó. Về điểm này tớ xin lỗi, lẽ ra tớ nên nói cho cậu biết ngay từ đầu. Nhưng tớ sẽ không xin lỗi vì mọi chuyện thành ra thế này. Vì chẳng phải cậu đã từng rất hớn hở sao? Nếu cậu có thể giữ vững được cái giá ban đầu cậu đưa ra, nơi đây chắc chắn sẽ là thiên đường.”
"Đùa cái quái gì thế á á á!"
Thuốc ngấm vào người chắc vẫn chưa tan hết, nhưng Hasekura vẫn cố sống cố chết vùng vẫy.
"Cảnh sát cũng vô dụng thì tao sẽ giết mày! Tao phải giết mày á á á á á! Thả tao ra! Này! Keiya á á á á á á!"
“Nếu cậu không coi thường con mắt nhìn người của Eina, ít nhất ban đầu cậu đã được đối xử như VIP rồi. Thế nên tớ mới bảo cậu mau trốn đi. Mặc dù…… đã muộn rồi. Nhà và đất của cậu đều bị bán sạch, người nhà cậu cũng chẳng biết đi đâu về đâu rồi.”
"... Hả…?"
Cái đầu đang kích động của cậu ta như bị dội gáo nước lạnh mà im bặt. Cá nhân quyền lực sao có thể làm đến mức đó? Nhưng thực tế là Ouhouin Eina có thể can thiệp vào cả quốc gia.
“Từ sáng nay cậu đã không còn nơi nào để về nữa rồi. Cảnh sát cũng là đồng minh của Eina, cậu chỉ còn cách thích nghi thôi. Tớ cũng là món đồ sở hữu của Eina, nên không giúp được gì đâu. Tốt nhất là đừng kháng cự.”
Tôi trả lại micro cho Eina, cô ấy vô tình tuyên bố.
"Vậy tiếp theo nhờ mọi người nhé."
"Rõ rồi …!"
Ayaka xoay giá đỡ tiến đến phía trên chiếc nồi lớn rồi tháo dỡ xiềng xích.
"Ấn nè!"
"Ư, ư oa á á á á á á á á á á!"
Tùm~, tiếng người rơi xuống nước. Chiếc nồi rất sâu và nóng, Hasekura không thể thoát ra với bàn tay đang bị thương. Một chiếc nắp khổng lồ xuất hiện trên đầu cậu ta, bịt kín chiếc nồi lại cho đến khi cậu ta chết hẳn.
"Xong rồi… Đến lúc nói lời tạm biệt rồi! Hy vọng kiếp sau cậu có thể giúp ích nhiều hơn cho Eina tiểu thư."
Việc xử lý Hasekura kết thúc trong vòng chưa đầy ba mươi phút. Tiếp theo cái xác sẽ bị phân hủy và phi tang bằng cách nấu thành món hầm để át mùi hôi.
“Trực tiếp vứt xác người đi thì ngại với bên thu gom quá!”.
“Mọi người vất vả rồi. Đặc biệt là Ayaka, kỹ năng xử lý xác thật đáng nể. Những thứ vô giá trị đều bị xử lý bình đẳng như nhau, nên tuyệt đối đừng lơ là cảnh giác. Ngoài ra Ayaka, tôi muốn tặng cô phần thưởng cho biểu hiện lần này”
“Hả, thật ạ….!? Vậy tôi muốn được đi tắm riêng chỉ có hai người với Keiya!”
“Tôi đổi ý rồi. 400 triệu yên.”
“Tôi sẵn lòng chi trả!”
“... Hả?”
…
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
