Tiểu thư tài phiệt mua kẻ vô dụng như tôi với giá 300 triệu yên

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 114

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Tập 01 - Chương 2.1: Lối yêu quen thuộc

Chương 2.1: Lối yêu quen thuộc

Dù là thiện hay ác, con người ta luôn bị thu hút bởi những kẻ có ý thức cá nhân mạnh mẽ. Bởi lẽ họ sở hữu thứ mà mình không có.

Tôi là kẻ thiếu đi tính chủ thể.

Vâng lời mẹ là tất cả, không làm mẹ giận chính là thế giới của tôi. Vì vậy, tôi chẳng có chính kiến riêng. Một cách vô thức, tôi luôn nhìn sắc mặt người khác mà sống mà chẳng mảy may suy nghĩ.

Những kẻ như thế cơ bản sẽ không bị đối xử tệ bạc, nhưng đổi lại sẽ bị coi thường. Bởi vì sẽ chẳng ai cảm thấy rằng… "Nếu làm người đó giận thì chuyện chẳng lành sẽ xảy ra đâu".

Các bạn có thể thấy chuyện này chẳng có gì to tát. Nhưng nó lại rất quan trọng. Ngay từ tiểu học đã có phong trào thiên vị con gái. Ngay cả khi lỗi lầm thuộc về phía con gái 100%, chỉ cần khiển trách là họ sẽ khóc, và cuối cùng mọi chuyện sẽ biến thành lỗi của tôi.

Bởi vì nếu tấn công phái nữ, vị thế của nạn nhân sẽ đảo ngược, bản thân mình sẽ gặp rắc rối, vậy nên tấn công con gái là điều không nên.

Dù không phải là ví dụ thâm độc như thế, thì chẳng ai lại đi gây sự với một kẻ sẵn sàng rút dao ra mỗi khi nổi giận cả. Bởi vì người ta có nỗi sợ bị sát hại về mặt vật lý. Ở trường, những kẻ hay mách lẻo cũng sẽ không bị tấn công. Bởi giống như tôi… (kẻ sợ bị mẹ mắng nhất trần đời) …đa số học sinh đều ghét bị giáo viên quở trách.

Dù là ví dụ nào đi nữa, cũng sẽ nảy sinh một xu hướng… người ta cho rằng việc tấn công một kẻ dù có bị bắt nạt bao nhiêu lần cũng chẳng có phản ứng gì là chuyện hiển nhiên. Điều này khác với bạo lực học đường. Bạo lực là tội phạm rõ ràng, là quả bom hẹn giờ sớm muộn gì cũng dẫn đến sự hủy diệt; còn trạng thái không thể đặt tên này, chỉ cần bản thân không có tự giác, nó sẽ không ngừng tồi tệ hơn.

Bạn cùng lớp coi thường tôi không phải vì ác ý. Bằng chứng là tôi vẫn có thể tham gia vào các cuộc trò chuyện một cách suôn sẻ. Nó khác với bắt nạt. Những kẻ đó không nói ra những lời ấy vì lòng dạ hiểm độc, mà bởi vì Sagiri Keiya rất hiền lành, đằng nào cũng không biết giận, nên họ mới coi thường; tin tưởng mà nói năng không kiêng nể.

Thực tế, tôi không biết giận.

Dù đôi khi cảm thấy cô đơn, hay u sầu vì không thể dứt khoát, nhưng đổi lại, tôi cũng thường nói những lời vu vơ. 

Eina và tôi không hẹn hò? Điều đó đúng, nhưng chúng tôi sống chung. Chỉ mình tôi biết được những khía cạnh không ai biết của Eina. Cảm giác ưu việt đó đã che lấp đi khuyết điểm của tôi. Cũng có thể nói là tôi đang coi thường cô ấy. Tuy nhiên, nếu cô ấy gặp khó khăn, tôi sẽ giúp đỡ hết sức mình. Điều đó đã trở thành một phần cơ thể tôi, là một thói quen không cách nào xóa bỏ.

Dù biết rằng những việc đơn giản này sẽ khiến tôi đánh mất lòng tin của mọi người nhiều hơn, tôi cũng chẳng thể dừng lại. Mẹ dạy tôi rằng, lòng tốt là không cầu báo đáp. Dù chính bà cũng là kẻ bị sự báo đáp giam cầm...

Mặc cảm người mẹ (Phức cảm Oedipus)?

Cứ việc nói những gì các bạn muốn. Đó là tất cả thế giới của tôi. Dù bản thân có trưởng thành đến đâu, tôi vẫn lấy đó làm quy chuẩn. Đó là một căn bệnh khiến người ta luôn muốn dùng nó làm thước đo. Ngay cả khi được Eina mua về, căn bệnh này vẫn chẳng hề thuyên giảm.

Đến bao giờ tôi mới có thể yêu lấy chính mình đây?

"Này! Dậy mau!"

Tôi cảm thấy có ai đó gõ vào đầu mình. Không đau, nhưng đủ để tôi tỉnh giấc. Sau khi tỉnh hẳn, tôi dùng tay đỡ lấy cú gõ tiếp theo, cậu bạn cùng lớp Masana Masayoshi đang nở nụ cười tinh quái.

"Tiết học xong rồi. Keiya này, cậu đâu có tham gia câu lạc bộ nào, sao lại ngủ gật thế hả!"

".... À, xin lỗi. Cảm ơn cậu đã gọi tớ dậy."

"Tớ không có gọi cậu! Tớ chỉ tò mò sao cậu lại ngủ thiếp đi thôi. Cậu chẳng có bạn bè, cũng không phải dạng người thức khuya đúng không. Sao lại ngủ gục được nhỉ?"

"... Chuyện đó đâu có liên quan gì đến việc tớ không có bạn bè?"

"Chẳng phải thường có chuyện mải nói chuyện với bạn mà quên ngủ sao?"

Nhìn làn da rám nắng, có thể đoán được tên này thuộc câu lạc bộ điền kinh. Thân hình cao gầy của cậu ta là hàng thật giá thật, cử động nhanh nhẹn và nhẹ nhàng. Mỗi khi cần chuyển phòng học trong tiết thể dục, cậu ta luôn là người đến đầu tiên. Dù động lực chỉ đơn giản là thích chạy, nhưng nhờ thế mà ấn tượng của giáo viên dành cho cậu ta rất tốt, điểm số thường ngày cũng được hưởng lợi.

"À... không, muốn ngủ thì ngủ thôi. Chẳng có lý do gì cả. Sao tự nhiên cậu lại hỏi chuyện này?"

"… Đi theo tớ một lát. Giờ ra chơi vài phút là đủ rồi."

"Ừm..."

Vì mới ngủ dậy nên tôi ngoan ngoãn nghe theo lời cậu ta. Tôi thậm chí còn chẳng buồn cân nhắc xem có nên nghe hay không. Dù đi một lúc thì đã tỉnh táo hơn, nhưng vì đã đi theo nửa chừng nên tôi mặc kệ luôn, tốt nhất là đừng phản kháng.

Sau khi bị đưa vào nhà vệ sinh nam, Masana ngập ngừng lên tiếng.

"Cậu có sở thích nào chung với tớ không?"

"... Tớ thích Eina."

"Cái đó thì rõ rồi! Nhưng còn game, đi chơi nhóm, karaoke này nọ chứ!"

"Đi chơi nhóm kiểu học sinh cấp ba thì hơi... tớ cũng không hiểu lắm. Sao cậu đột ngột hỏi vậy?"

"Giúp tớ với."

Câu nói đó đã chạm đúng vào "công tắc" của tôi. Biểu cảm của Masana vô cùng nghiêm túc, tôi biết cậu ta không hề đùa giỡn (nói cho cùng, tôi chẳng mấy khi giao tiếp với bạn cùng lớp nên cậu ta cũng không rõ tính cách của tôi).

"... Cậu có phiền muộn gì sao?"

"Tớ không muốn phải trả tiền nữa …!"

Thời cấp hai mờ nhạt nên muốn thay đổi bản thân ở cấp ba, nhưng thất bại. Để tránh bị lạc lõng trong lớp, năm nhất cậu ta đã dùng tiền để hẹn hò với một nữ sinh có địa vị cao trong lớp (gia đình cậu ta có vẻ khá giàu có). Sau đó, thông qua các buổi tập điền kinh, cậu ta cũng kết giao được với bạn bè trong câu lạc bộ, tự nhiên hòa nhập được với lớp. Cô gái bị tiền bạc thu hút kia cũng không còn hứng thú với Masana nên cậu ta chẳng bận tâm nữa... nhưng đến bây giờ, cô ta đột nhiên bắt đầu yêu cầu cậu ta phải trả tiền. Tiếng kêu bi thương có thể tóm gọn lại như vậy.

"Không trả nữa là được mà."

"Cậu hiểu mà... nếu bị con gái tung tin đồn thất thiệt, tớ sẽ không thể thắng nổi đâu. Nếu bị đình chỉ học, bố mẹ tớ sẽ nói gì đây..."

"À, cậu thuộc dạng người đó sao. Hồi tiểu học cũng có những người như vậy. Nhưng tớ không nghĩ là mình có thể giúp gì được cho cậu đâu."

"Không, nếu là người khác thì tớ hơi thấy có lỗi, à không, thực ra cũng chẳng thấy có lỗi lắm... vì tớ đã nói dối nên tớ sẽ thấy xấu hổ. Thực ra chúng tớ không hề hẹn hò. Nhưng nếu là cậu thì chắc không sao đâu nhỉ. Dù sao cậu cũng trả tiền cho Eina mà."

"Hasekura cũng từng nói điều tương tự, chuyện này đồn ra từ đâu vậy nhỉ? Chẳng lẽ “phí kết bạn” là trào lưu chính mà chỉ mình tớ không biết sao?"

"À, câu lạc bộ báo chí có viết ở góc trang ấy. Tiêu đề là “Bí ẩn về chàng trai có mối quan hệ tốt với Eina”, kết quả điều tra là do có trả tiền."

…….Dù là hoạt động câu lạc bộ thì cũng không được làm càn như thế chứ.

Giáo viên chắc cũng chỉ nhắm mắt làm ngơ, chỉ cần lên tiếng là có lẽ sẽ dừng lại thôi, nhưng khả năng cao là Hasekura và các bạn trong lớp đã biết tin này rồi. Giống như internet vậy, thông tin đã phát tán thì sẽ không bao giờ biến mất.

"… Thôi bỏ đi, chuyện đó tính sau. Vậy, tớ phải làm gì mới giúp được cậu?"

"Xin lỗi, cậu có thể đóng vai kẻ thế thân cho tớ không? Nói thật, tớ đã muốn cắt đứt quan hệ với cô ta lắm rồi. Dùng cách gì cũng được, tóm lại tớ muốn tách khỏi cô ta. Nếu cậu giúp tớ, có thể sẽ rộ lên tin đồn quái ác rằng cậu đã cướp cô ta từ tay tớ, nhưng chuyện đó không quan trọng. Tóm lại tớ không muốn dính dáng gì đến cô ta nữa! Trăm sự nhờ cậu đấy, Keiya!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

nôn na dễ hiểu là ham muốn của con dành cho mẹ