Tiểu thư tài phiệt mua kẻ vô dụng như tôi với giá 300 triệu yên

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 114

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Tập 01 - Chương 2.3: Lối yêu quen thuộc

Chương 2.3: Lối yêu quen thuộc

…Những kẻ bị tiền bạc làm mờ mắt, thật là xấu xí.

Tôi không hẳn là muốn chế giễu cô ta, chỉ là hình bóng của mẹ bất chợt lướt qua tâm trí khiến tâm trạng tôi không được tốt cho lắm. Con người hễ cứ nhìn thấy một số tiền lớn là sẽ đánh mất lý tính. Tôi đã tận mắt chứng kiến những ví dụ như thế, nên tôi cảm thấy đồng tiền thực sự có ma lực.

"Chắc là đếm xong rồi chứ?"

"T-Tôi phải mang về nhà đếm lại lần nữa! Chuyện này không thể nào! Điêu, cậu nghiêm túc đấy à? Không phải đang đùa chứ?"

"Vậy tớ đi đây. Từ giờ đừng quấy rầy cậu ta nữa."

"Đợi, đợi đã!"

Tôi sẽ không để cô ta có cơ hội nói là không đủ. Nếu là hạng người này, phản ứng lẽ ra phải bình thản hơn. Số tiền trong tay tôi đã dùng sạch rồi, cũng chẳng có cách nào bù thêm, nếu bị cô ta bám theo đòi tiền nữa thì sẽ rất rắc rối.

Tôi vốn đã nghĩ như vậy, nhưng dường như cô ta không định tìm tôi để bàn chuyện tiền nong.

"Cậu... cậu không muốn có bạn gái sao?"

"Hẹn hò với người mình không thích thì chẳng tốt đẹp gì cho cả hai bên đâu. Vốn dĩ tớ đã có người mình thích rồi. Vậy nhé."

Lần này cô ta không đi theo nữa, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Không ngờ tiền bạc lại được sử dụng theo cách này. Nếu giá trị của tôi vẫn như lúc mới được mua về, thì số dư khả dụng trong một năm vẫn còn lại 200 triệu yên. Tuy không thường xuyên sử dụng, nhưng vì chẳng nhận được lợi lộc gì nên tâm trạng tôi cũng không mấy vui vẻ.

Khi tôi đi ngang qua cầu thang để ra khỏi cổng trường, tôi gặp Masana đang chạy bộ ở vòng ngoài.

"Thực sự kết thúc rồi sao..."

"Ừm. Cố gắng tập luyện ở câu lạc bộ nhé."

"… Điện thoại tớ vừa nhận được tin nhắn báo rằng không cần tớ nữa nên tớ biết rồi. Cậu đã trả bao nhiêu tiền?"

"Cậu đi mà hỏi chính chủ ấy. Tớ cảm thấy chuyện sẽ trở nên phức tạp lắm."

Làm phiền hoạt động câu lạc bộ cũng không hay, tôi chào hỏi xã giao rồi đi xuống con dốc, sau đó thấy một chiếc xe hơi màu đen quen thuộc đang đậu ở đó. Khi tôi tiến lại gần, cửa ghế sau mở ra, tôi bước vào thì thấy Eina đang đặt tay lên gối và nhắm mắt.

"…Cậu ngủ rồi à?"

"Không, tớ đang đợi cậu. Sao rồi, giao thiệp thuận lợi chứ?"

"Cô ta lúc nghe đến 1 tỷ yên thì suýt ngất xỉu, chắc là ổn thôi. Nhưng đưa tiền cho người mình không thích, cảm giác cũng thật phức tạp..."

"Người ta thường nói, tiền bẩn thì không giữ được lâu. Ngay cả khi bình thường tiêu không hết, nhưng đột nhiên nhận được một khoản tiền lớn từ trên trời rơi xuống, cảm giác cũng sẽ bị hủy hoại. Tớ nghĩ chẳng ai nhận được lợi lộc gì đâu."

"Tiền bẩn sao...?"

"Đó là số tiền cậu trả để cô ta giả vờ làm bạn gái cậu đúng không? Xét về mặt khế ước thì là thỏa đáng, nhưng cậu định để cô ta dùng số tiền đó vào việc gì? Nếu dùng để nâng tầm bản thân hay sở thích thì còn đỡ..."

"Cậu muốn nói gì?"

"...Không có gì, quên đi. Nếu cậu không dính dáng gì đến tớ nữa thì tớ cũng chẳng có hứng thú. Chúng ta về thôi, về tổ ấm yêu thương của hai đứa mình."

Về đến nhà, Eina vừa vào phòng ngủ đã quyết định ngủ một giấc đến tận giờ cơm tối. 

Điều này có liên quan đến lý do tôi buồn ngủ lúc sáng. Chúng tôi đã thảo luận về việc muốn đi du lịch ở đâu vào kỳ nghỉ tới, kết quả là nói chuyện hào hứng hơn tưởng tượng và lỡ thức khuya. Tôi đã ngủ bù đắp đủ ở trường nên không vấn đề gì, nhưng cô ấy là một học sinh gương mẫu, chắc là mệt lắm.

"Keiya, hương vị hồng trà tớ pha thế nào?"

"Ừm, ngon lắm."

Mặt trời mùa hè còn lâu mới lặn. Được ngồi trên ghế trong phòng tắm nắng tận hưởng khoảng thời gian thư thả cũng là một trong những ưu điểm của dinh thự này. Chiếc ghế đối diện bình thường là Eina ngồi, nhưng giờ cô ấy đang ngủ nên nó trống không. 

Hầu gái đứng cạnh xe đẩy thức ăn… tôi đã bảo cô ấy có thể ngồi xuống nhưng cô ấy không chịu. Tuy không biết công việc thường ngày của cô ấy là gì, nhưng ít nhất cô ấy hiếm khi bị lệnh phải hầu hạ tôi và Eina.

"Hì hì... là Ayaka dạy đấy! Cả kiểu thắt bím này cũng là chị ấy dạy!"

"Người đó cái gì cũng giỏi nhỉ. Nếu không thì giá trị cũng chẳng cao đến thế... Đúng rồi, Shion. Thực ra lời nói của Eina khiến tớ có chút bận tâm."

Vì thực sự quá bận tâm, tôi cân nhắc lại và thấy rằng xin ý kiến từ Shion, một người phụ nữ khác, cũng không tệ. Tôi kể lại rành mạch từng lời trong cuộc đối thoại trên xe, Shion chống cằm, nghiêng đầu suy nghĩ.

"Có lẽ... cô gái đó có bạn trai thật sự chăng? Tuy dùng tiền để giữ chân anh bồ đó nhưng không đủ tiền, nên muốn tìm mối mới."

"Nhưng nếu có bạn trai khác mà bề ngoài lại đang hẹn hò, chả phải là ngoại tình sao."

"Ngược lại mới đúng. Chính vì không công khai hẹn hò với người mình thực sự thích nên mới làm thế được chứ? Dù có nhiều lý do để không công khai, nhưng khi bạn trai không muốn công khai thì chứng tỏ anh ta chẳng hề thích cô gái đó, chỉ là chơi bời thôi... hoặc dù không phải chơi bời thì mối quan hệ của họ cũng không thể lộ ra ánh sáng."

"Không thể lộ ra ánh sáng... giống như tớ và Eina sao?"

"Đó là chuyện khác... Không thể công khai ở trường, nghĩa là bạn trai là giáo viên! Á ha ha! Toàn là trí tưởng tượng của tớ thôi!"

Giáo viên là đối tượng hẹn hò sao...

Dù tình yêu là tự do, nhưng đối với tôi, giáo viên chỉ là những người hay nổi giận, nên thật khó tưởng tượng giáo viên là đối tượng hẹn hò. Tôi nhìn ra khu vườn rộng lớn, một lần nữa cầm tách trà lên.

"... Shion. Trước khi đến đây cậu là học sinh đúng không? Cậu có kinh nghiệm thích giáo viên bao giờ chưa?"

"Ừm… mấy bạn gái thích người lớn tuổi thì có đấy, nhưng trường tớ toàn là mấy ông chú thôi. Tớ không nói là trai đẹp trẻ trung thì tốt nhất, tớ biết mỗi người đều có nét cuốn hút riêng. Nhưng mọi người đều mờ nhạt quá... tớ nghĩ vậy. Nếu có thì chắc thú vị lắm, nhưng vì là mối quan hệ cấm kỵ nên tớ nghĩ mình sẽ không bao giờ biết được đâu!"

"Kẻ mờ nhạt thì không được ưa chuộng nhỉ. Vừa nãy tớ cũng bị nói như thế."

"Hả! Cái đứa đó thật không có mắt nhìn... Keiya mà mờ nhạt á, mắt con đó mù chắc rồi. Ai thế? Nói tên cho tớ đi, để tớ đến mắng vốn vài câu."

"... Tớ không giận đâu, đừng có kích động quá."

Tôi khéo léo ngăn cản Shion khi cô ấy đang định lấy ống tiêm từ trong váy ra, rồi chợt nhớ là tôi còn chưa hỏi tên cô gái đó.

… Thôi bỏ đi.

Dù sao sau này cũng chẳng có giao thiệp gì. Biết tên hạng người đó thì có ý nghĩa gì chứ.

"Shion. Cho tớ thêm một tách nữa đi."

"Vâng! Cứ giao cho tớ!"

Tôi tận hưởng trọn vẹn thời gian tự do hiếm hoi, rồi hài lòng trở về phòng ngủ của Eina. 

Chắc là nên đánh thức cô ấy trước giờ ăn tối thì tốt hơn. Dù tôi nhìn gương mặt lúc ngủ của cô ấy bao lâu cũng không chán, nhưng các hầu gái… chủ yếu là Ayaka sẽ gặp rắc rối mất.

"Eina. Cậu tỉnh chưa? Nếu không dậy thì mọi người sẽ gặp rắc rối đấy."

Chỉ khi hai đứa tôi ngủ cùng nhau thì mới buông rèm giường. Đây là quy tắc tôi và Eina đã đặt ra, nên cơ hội được xác nhận gương mặt lúc ngủ từ bên ngoài là rất quý giá. Cô ấy ngủ say như chết, nhưng đúng là vẫn đang thở. Lớp vải của bộ váy ngủ chậm rãi phập phồng chính là bằng chứng rõ nhất.

"…"

Tôi ngồi bên mép giường đắm đuối nhìn gương mặt cô ấy khi ngủ. 

Tuy tôi cũng bận tâm về việc đánh thức cô ấy bằng "nụ hôn chào buổi sáng" hay cách thức nào đó tương tự, nhưng tôi lại càng mê mẩn gương mặt này hơn. Vẻ đẹp tựa như công chúa ngủ trong rừng, còn vô hồn hơn cả búp bê, tự thân cô ấy đã sở hữu một sự hoa mỹ như tranh vẽ.

"Eina. Eina ơi."

Tôi lay vai nhẹ nhàng đánh thức cô ấy. Không quen thức khuya có lẽ khiến cô ấy ngủ không được ngon giấc. Tôi kiên nhẫn lay vai cô ấy, đột nhiên cổ tay tôi bị nắm chặt.

"Đừng… đi…"

Đây chắc chắn là nói mơ rồi. Cô ấy đã mơ thấy gì vậy nhỉ. Nói đến chuyện tôi rời xa cô ấy, thì chỉ có khả năng là bị mua lại thôi, nhưng trên thế giới này rốt cuộc có bao nhiêu người giàu hơn Eina chứ? Và kẻ đó vì lý do gì mà lại muốn có tôi? Tuy không thực tế cho lắm, nhưng giấc mơ vốn là thứ như vậy mà.

"Tớ không đi đâu cả, Eina. Tớ sẽ mãi ở bên cậu, cho đến khi cậu cho rằng tớ không còn giá trị gì nữa. Nếu cậu nghĩ vậy, cậu cũng có thể xử lý tớ."

Bởi vì tôi chẳng có gì cả.

Không có động lực để tự mình sống tiếp.

Cũng chẳng có mục đích nào để dồn hết tâm huyết vào…

2b56eece-67a3-4c4c-a15e-a5aee67c688b.jpg

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!