Chương 2.5: Lối yêu quen thuộc
◇
Dù người bỏ ra 100 triệu yên là tôi, nhưng người chuẩn bị số tiền đó lại là Eina. Nếu cô ấy có hứng thú với việc số tiền đó đi đâu, tôi cũng chẳng có quyền gì để ngăn cản. Mà nếu bảo tôi không tò mò thì cũng là nói dối.
"Yatsuka, đưa xấp tài liệu Hijiri giao cho tôi đây."
"Của tiểu thư đây ạ."
Vì ánh nắng đang chiếu vào, chúng tôi di chuyển đến phòng tắm nắng để trải tài liệu ra. Nơi này vốn không phải dùng để làm việc này, nhưng vì tình hình cấp bách nên đành chịu.
"Cậu điều tra bằng cách nào vậy? Tuy bảo muốn biết mục đích sử dụng 100 triệu yên, nhưng cậu còn chẳng biết cô gái đó là ai mà?"
"Đúng là vậy, nhưng vì cậu đã giả làm người yêu của bạn cùng lớp cô ta, nên chỉ cần điều tra một chút là đoán ra ngay thôi. Một khi biết được danh tính cá nhân, phần còn lại đơn giản lắm."
"WOA..."
Tên của cô gái đó dường như là Sayama Akina. Vì không có hứng thú nên tôi chỉ xem lướt qua tên, nhưng trên đó còn ghi cả địa chỉ cư trú... hay nói đúng hơn là hộ tịch.
Không chỉ vậy, những đoạn cô ta xuất hiện trong camera giám sát trên phố suốt một năm qua đều được thu thập lại, từ đó xác định được phạm vi hoạt động. Từ những món đồ lót, quần áo cô ta mua cho đến kết quả kiểm tra sức khỏe ở trường, họ suy đoán ra số đo ba vòng, cân nặng và chiều cao, cuối cùng thậm chí còn có được cả lịch sử hẹn hò không tưởng.
Ngoài ra, còn có ảnh chụp nhà cô ta, các sản phẩm làm đẹp đang dùng, và cả điểm số các kỳ thi ở trường. Lượng thông tin khổng lồ này khiến tôi bị sốc, hệt như thể mọi thông tin có thể thu thập được ngay lập tức đều đã nằm gọn trong tay cô ấy.
"Không không không, dù có cảnh sát hỗ trợ thì cũng không thể điều tra đến mức này chứ. Về lý thuyết, chắc chắn phải tốn nhiều thời gian hơn chứ?"
"Ái chà, chưa chắc đâu. Nếu cô ta có cửa hàng hay ghé tới, chỉ cần gọi điện cho chủ tiệm là xong. Nếu không phục tùng, thì tước đoạt địa vị của hắn."
"Ý tớ là, không thể để Eina phải chờ đợi quá lâu."
"Thật là một tinh thần đáng khen ngợi. Như vậy là so với gã bạn trai kia, cậu đã biết rõ man mán mọi thứ về cô gái đó rồi. Keiya, với tư cách là người yêu của cô ta, cậu có muốn chiếm hữu cô ta không?"
"Hoàn toàn không. Vì đây chỉ là thông tin cá nhân bị rò rỉ thôi mà. Thay vì chuyện đó, dòng tiền 100 triệu yên đi đâu mới quan trọng? Nhiều thông tin quá tớ hoa cả mắt rồi."
"… Hoàn toàn không hứng thú sao. Hì hì, Keiya đúng là mê mẩn tớ thật đấy."
"Đừng, đừng nói mấy lời kỳ quặc đó. Dù chỉ mới nắm tay thôi, thỉnh thoảng tớ cũng thấy hưng phấn thật."
"Hì hì, đáng yêu quá. Dòng chảy của 100 triệu yên bỗng nhiên trở nên không quan trọng nữa rồi, cậu nhìn đây này."
Trên tấm ảnh là hình ảnh từ vài camera giám sát đặt bên trong , trên đó phản chiếu cảnh Sayama và một gã đàn ông lạ mặt. Tôi nhờ Hijiri (nhờ Yatsuka bảo cô ấy) cho xem đoạn phim gốc, cô ta hầu như đều ở bên gã đó sau giờ học. Đa số là hẹn gặp trước nhà ga, sau đó đi hát Karaoke hoặc mua quần áo, một buổi hẹn hò vô cùng lành mạnh.
Nhưng khi đêm xuống, tình hình hoàn toàn khác hẳn, Sayama và gã đó đi về phía khu phố khách sạn. Lúc này cô ta nhất định sẽ thay đồng phục bằng thường phục, rồi bước vào một tòa nhà không có biển hiệu.
Camera giám sát bên trong tòa nhà đó đã chụp được cảnh Sayama và gã đàn ông đang uống rượu đùa giỡn, từ gương mặt hơi ửng hồng của cô ta, e rằng đã bị chuốc rượu. Sau đó cô ta rơi vào trạng thái bị thôi miên vì ý thức mơ hồ, gã đàn ông bảo cô ta đưa tiền, rồi gọi taxi tiễn cô ta về.
"Không, đây tuyệt đối là đoạn camera không nên xem."
"Dù có làm chuyện xấu gì thì người ta cũng phải dựa vào những tiện ích của nền văn minh thôi, người chịu trách nhiệm ở cửa hàng chắc cũng không muốn bị bắt vì không cung cấp camera đâu nhỉ? Không sao đâu, đừng bận tâm, đừng bận tâm."
"Keiya chắc cũng hiểu, cô ta đang tiêu tiền ở nơi vốn dĩ không được vào. Và nhìn bộ dạng đó, có vẻ cô ta đã si mê gã này mất rồi."
"Gã đó tên là Sugo Mitsuru.. Tự xưng là người điều hành một doanh nghiệp mới nổi, nhưng thực chất công ty đó lại đang làm ăn mờ ám. Nhìn báo cáo quyết toán thì dù được che đậy khéo léo nhưng chắc chắn là đang nói dối. Địa điểm cũng bất thường, các giao dịch gần đây cũng rất kỳ quặc. Tuy mang tính sáng tạo nhưng lại phát triển theo hướng siêu nhiên, tớ thấy không ổn lắm."
Chắc cô ấy nghĩ tôi muốn biết nên mới lần lượt kể cho tôi nghe thông tin cá nhân của gã đó. Tôi sẽ không thắc mắc cô ấy đã điều tra bằng cách nào nữa. Việc bận tâm xem ai là thuộc hạ của Eina, ai có thể làm được gì chỉ phí công vô ích, dù có vùng vẫy thế nào thì công ty cũng chẳng thắng nổi luật pháp.
Nói một cách chính xác, là không thắng nổi một Eina vốn đã áp đặt luật pháp theo ý mình.
"Cái đó, nói đơn giản là bị lừa?"
"Thay vì nói bị lừa, thì rõ ràng là đang “bao nuôi” hắn ta thì đúng hơn. Nếu phán đoán của tớ không lầm, hôm nay cô ta sẽ mang 100 triệu yên đến cho hắn, cậu thấy sao? Nếu có hứng thú thì đi xem thử không?"
"… Nếu cô ta bị lừa, cậu sẽ giúp chứ?"
"Làm sao có thể. Nếu cô ta sử dụng số tiền đó đúng như kỳ vọng của tớ thì chán chết, tớ chẳng hứng thú đâu. Nhưng mà, gần như mỗi ngày 30.000 yên? Một cô gái vốn dĩ chỉ có thể trông chờ vào việc thu hồi mức đó mà đột nhiên mang cả 100 triệu tới, gã đàn ông đó sẽ có phản ứng thế nào nhỉ? Tớ muốn xem cảnh đó."
Eina sắp xếp lại đống tài liệu rồi nhét trả cho Hijiri, sau đó đi về phía phòng ngủ. Tôi vội vàng đuổi theo, cô ấy như đang đợi tôi mà đưa chân ra, tôi vừa thở dài vừa giúp cô ấy xỏ tất. Đang định giúp cô ấy mặc đồng phục thì cô ấy lại cứ thế bước đi, ngược lại làm tôi thấy hoảng hốt.
"Này, cậu mặc váy ngủ đi ra ngoài không sao chứ?"
"Dù sao cũng có xuống xe đâu, bộ này mặc ra ngoài cũng không có gì đáng xấu hổ. Nhưng nếu Keiya dù thế nào cũng muốn thấy tớ mặc đồng phục thì lại là chuyện khác."
"…… Ồ, ồ. À đúng rồi. Tớ muốn Hijiri cũng đi cùng... tớ gọi cô ấy được chứ? Tớ nghĩ cô ấy đang rất bận tâm chuyện bị cậu mắng đấy."
"Cậu đối xử dịu dàng với tất cả những thứ thuộc về tớ, thật khiến tớ đau đầu mà. Được thôi, gọi cô ấy đi. Biết đâu lại tạo thêm được chút việc cho cô ấy."
Đã lâu lắm rồi tôi mới đi ra ngoài sau khi đã về nhà. Eina và Hijiri ngồi ở ghế sau, tôi ngồi kẹp ở giữa. Sayama dường như thuộc câu lạc bộ nhạc cụ, nên xe chỉ có thể đậu trước nhà ga đợi cô ta kết thúc hoạt động câu lạc bộ. Để Eina… người ghét sự nhàm chán chỉ sau sự vô giá trị… không cảm thấy buồn chán, tôi đã đưa ra đủ mọi chủ đề, nhưng thời gian kéo dài hơn tôi tưởng. Tôi cũng chẳng chuẩn bị nhiều chủ đề đến thế.
"Đừng có tự mình thấy ngượng ngùng ở đó chứ."
Dường như tôi đã ngượng đến mức bị cô ấy nhìn thấu.
"Tuy tớ cũng thích dành thời gian yên tĩnh bên cậu, nhưng nếu cậu đã thấy ngượng đến vậy, hay là nghe theo chỉ thị của tớ để phân tán sự chú ý nhé?"
"Ừm, gì cơ?"
Tôi đã sập bẫy cô ấy, đây rốt cuộc là ngày tàn hay là vận may lớn nhất của tôi đây. Thay vì được phân tâm, đầu óc tôi giờ đây chỉ toàn nghĩ về chuyện đó.
Một tay tôi chơi trò bẻ ngón tay, tay còn lại thì buộc phải quàng qua vai Eina. Đó là chỉ thị của cô ấy. Dù Eina không nói gì thêm, nhưng lòng bàn tay tôi từ phía sau đang chạm vào phần mềm mại nhất trên cơ thể phụ nữ. Cô ấy chẳng nói gì, chỉ đơn giản là không nói gì cả. Hành động của tôi hệt như đang bị cô ấy điều khiển, lòng bàn tay bận rộn xoa nắn.
Hijiri nghe thấy tiếng rên rỉ khẽ khàng thỉnh thoảng phát ra từ chủ nhân, mặt đỏ bừng lên. Đúng lúc đó, từ camera phía trước xe cuối cùng cũng thấy bóng dáng Mitsuru…
"Là chiếc vali!"
"100 triệu... nhỉ."
"Nhìn kìa, đằng đó có một gã đàn ông đúng không? Hắn quả nhiên đã tới. Đuổi theo."
Chiếc xe dưới sự chỉ thị của Eina lững lờ bám theo hai người họ. Lần này tình hình đã khác, Sangen dường như ngay lập tức chỉ tay vào chiếc vali.
"Hijiri, đọc khẩu hình đi."
“Chiếc vali đó là gì vậy? Trông có vẻ nặng đấy.’’
“Đây, đây là khoảng thu nhập thêm! việc kinh doanh công ty của anh vẫn ổn chứ? Có số tiền này chắc chắn anh sẽ vực dậy được thôi!”
“…? Tóm lại cứ đến cửa hàng xem đã. Đi thôi.’’
…
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
