Tiểu thư tài phiệt mua kẻ vô dụng như tôi với giá 300 triệu yên

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 10

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Tập 01 - Chương 1.14: Giá trị của cậu

Chương 1.14: Giá trị của cậu

Eina hiếm khi tỏ ra tràn đầy tự tin như vậy, nhưng dưới góc nhìn của tôi, giới hạn chịu đựng của cậu ta đã cận kề lắm rồi. Cậu ta chắc chắn đang nghĩ rằng, nếu không tìm cơ hội bỏ trốn thì sẽ bị giết mất. 

Thực tế thì cô ấy cũng chẳng định giết cậu ta thật đâu. Hasekura Rokuya vẫn còn giá trị lợi dụng. Giống như việc Yatsuka không sử dụng roi móc, Eina cũng đã nương tay rồi.

"Mà này, rốt cuộc cậu đã bắt cậu ta làm gì thế? Dù tớ nghĩ là không có khả năng đó, nhưng cậu không bắt cậu ta làm mấy việc lao động vô nghĩa đấy chứ?"

"Làm gì có chuyện đó. Dẫu sao cũng là món đồ tớ đã bỏ tiền ra mua, sao tớ có thể bắt cậu ta làm mấy việc vô nghĩa như thế được... Đúng rồi, tóc chải xong rồi đấy. Phiền cậu massage chân giúp tớ nhé, lát nữa có lẽ tớ phải đi bộ một chút."

"Đi bộ...?"

Dù không rõ cô ấy định làm gì, nhưng đã là mệnh lệnh thì phải nghe theo. Tôi rời khỏi giường, ngồi xuống bên cạnh đôi chân vừa được giải phóng của cô ấy, từ từ cởi bỏ đôi tất ra. Dù cô ấy chưa tắm, đôi chân có chút mùi mồ hôi, nhưng đó chẳng phải lý do để tôi từ chối. Tôi nắm lấy bàn chân cô ấy, dùng kỹ thuật ấn huyệt để giảm mệt mỏi.

"Ưmmm… aa... Nhắc mới nhớ, mai là ngày nghỉ nhỉ. Trời cũng sắp tối rồi, để mai đi đến phòng tắm nắng thì sẽ tốt hơn. Tớ vốn định hôm nay sẽ đi cơ, xin lỗi cậu nhé."

"Không, không sao đâu. Cậu là đang bảo vệ tớ mà."

Sở dĩ cô ấy buộc phải thay đổi kế hoạch dự định là vì đến tận bây giờ Hasekura vẫn giữ thái độ thù địch với tôi. Dù các hầu gái đều đang giám sát, nhưng như thế cô ấy cũng không thể thả lỏng được. Eina đã thay đổi dự định chỉ để dành cho tôi một khoảng thời gian hạnh phúc.

…Cô ấy thực sự rất dịu dàng mà.

Tôi có thể khẳng định rằng, Ouhouin Eina là một cô gái tốt tựa thiên thần. Cô ấy cực kỳ trân trọng tôi. Nếu để được gặp một cô gái như thế này mà phải vứt bỏ cả cuộc đời, tôi cũng sẽ không hề do dự.

"Cảm ơn cậu vì từ trước đến nay, Eina. Chủ nhân của tớ là cậu thật tốt quá."

"... Hì hì. Khen tớ thêm nữa đi."

"Được cậu mua về, tớ thấy hạnh phúc lắm. Ha ha ha."

Tôi đặt một nụ hôn lên chân cô ấy, Eina ngạc nhiên dừng mọi cử động, nhấc bàn chân vừa được hôn lên.

"... Tớ đã nhận được tâm ý của cậu rồi, Keiya. Tớ cũng thích cậu nhất."

Cộc cộc.

"Thưa Eina tiểu. Tôi là Yatsuka, tôi đã đến rồi ạ."

"A, đã đến rồi sao... thật là không đúng lúc chút nào... Tôi mở cửa ngay đây, cô cứ đợi ở đó."

Eina nhấn nút cạnh kệ sách, tiếng chốt cửa mở ra vang lên. Tôi mở cửa, thấy Yatsuka đang kẹp chiếc máy tính dưới nách, đứng bất động.

"Vào đi."

"Xin phép ạ."

Ngay khi Yatsuka bước chân vào phòng, cửa lại được khóa trái. Eina không để cô ấy lên giường mà dẫn đến chiếc bàn phía trong ngồi xuống. Vì chỉ có hai chiếc ghế nên Eina ngồi vào chiếc còn lại. Còn tôi thì tiếp tục ngồi dưới gầm bàn massage chân cho cô ấy.

"Tôi chưa nói gì mà cô đã biết ý định của tôi, thật đáng khen."

"Tôi phần nào hiểu được Eina tiểu thư. Và cả lần này... tôi cũng có chút tức giận rồi."

"Phải đó. Dám xem thường Keiya thì đúng là không thể tha thứ được. Tội ác phải bị trừng phạt, đó là lẽ thường tình của xã hội. Mic đã kết nối chưa?"

"Dạ chưa, tôi vẫn chưa bật công tắc. Tôi muốn cho tiểu thư xem màn hình trước ạ."

"Vậy sao. Keiya cũng cùng xem nhé?"

"Xem cái gì vậy?"

Tôi cẩn thận để không va vào bàn, nhìn vào màn hình máy tính, trên đó đang hiển thị phòng của Hasekura.

Cậu ta dường như đã bị thương ở lưng sau vụ tai nạn lúc nãy. Cậu ta dùng tay ôm lấy lưng, phát ra những tiếng rên rỉ không thành lời. Trên bàn đặt phần ăn được cấp là mì ăn liền và cà ri đóng gói. Người đàn ông lực lưỡng đó giờ đây chỉ thốt ra toàn những lời nản chí.

『Muốn về nhà quá... nhà... cảnh sát... mất điện thoại rồi... hu hu. Đau quá... đau quá... u guuù. Hu hu...』

"A..."

"Muốn về nhà thật là kỳ quặc. Nhà của cậu ta chẳng phải ở đây sao."

"Đúng thế ạ. Nếu không ở đây thì cậu ta định về đâu nữa chứ. Rõ ràng là nơi đó chẳng còn tồn tại nữa rồi."

Đất đai và nhà cửa đều đã bán sạch, gia đình cũng đã dời đi nơi khác. Tôi không hề mỉa mai cậu ta, chỉ là đang thuật lại sự thật, nơi cậu ta có thể về chỉ có mỗi chỗ này thôi. Góc nghiêng của Eina tuy lạnh lùng nhưng trông cô ấy có vẻ đang rất vui.

Để nói xem Hasekura có phải hạng người đáng ghét đến mức phải chịu đối xử thế này không, thì cũng không hẳn, tôi cũng thấy cậu ta khá tội nghiệp. Nhưng với tư cách là món đồ của Eina, tôi chẳng thể làm gì được, vả lại trách nhiệm cũng nằm ở kẻ đã không đọc kỹ hợp đồng kia thôi.

"Bật mic lên đi."

"Rõ."

『Hasekura, chào buổi tối. Trông cậu tàn tạ quá nhỉ, cuộc sống ở đây thế nào.』

Nhìn phản ứng qua camera thì có vẻ âm thanh đã được truyền tới. Thấy cậu ta nhìn quanh, chắc hẳn tiếng nói đã vang lên khắp phòng rồi. Hasekura giàn giụa nước mắt, nhìn quanh như phát dại rồi quỳ xuống đất cầu xin.

"Eina, Eina, tớ xin cậu, cho tớ về nhà đi... Tớ, tớ sẽ không nói chuyện ở đây cho bất kỳ ai biết đâu! Cầu xin cậu mà á á á á á á á á á!"

『Nhà của cậu chính là ở đây, nhưng nhìn vẻ mặt đó thì có vẻ cậu không hài lòng với cuộc sống ở đây nhỉ. Nhưng yên tâm đi? Cậu vẫn còn giá trị. Chỉ cần có giá trị, cậu có thể làm lại bao nhiêu lần cũng được. Những đứa trẻ sống ở đây đều rèn luyện giá trị của bản thân như thế. Vậy nên nếu Hasekura có thể hối cải, giá trị của cậu chắc chắn sẽ tăng lên thôi. Hiện giờ cậu đáng giá năm triệu... dù thật đáng tiếc khi chỉ bằng một phần mười ban đầu, nhưng cậu đã tự tiếp thị bản thân với tớ thông qua Keiya, tớ tin rằng cậu nhất định sẽ vực dậy được thôi.』

"... Đừng có..."

『Đừng có?』

"ĐỪNG CÓ MÀ ĐÙA GIỠN NỮA Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á!"

Tại sao lại bị dồn ép đến mức này? Nguyên nhân thì đã rõ rành rành, nhưng hành động trong video chắc chắn cũng là một phần lý do. Hasekura không phải đang ở trong phòng của mình, mà là bị nhốt lại. Dù không phải phòng giam, nhưng bị nhốt trong một ngôi nhà xa lạ, một nơi xa lạ thì cảm giác cũng chẳng khác là bao. Cậu ta thậm chí không được phép tự ý rời khỏi phòng. Cậu ta điên cuồng đập cửa, lật tung ghế, ném ga trải giường vào tường, không có từ nào hợp hơn để mô tả sự phát tiết khi đã quá giới hạn chịu đựng.

"Đồ khốn kiếp á á á á! Chỉ vì có chút nhan sắc mà đắc ý vênh váo! Cảnh sát, tao sẽ báo cảnh sát! tao sẽ báo cảnh sát! Cô giả bộ tiểu thư cái gì chứ á á á á á! Lúc nào cũng mở mồm ra là giá trị với chả giá trị, chỉ biết có tiền tiền tiền! Giá trị của con người! Không phải thứ có thể mua được bằng tiền đâu á á á á! Sinh mạng là đáng quý! Chẳng phải trường học đã dạy chúng ta thế sao! Giá trị của sinh mạng còn quan trọng hơn tiền bạc. Còn cô, mở miệng ra là tiền..."

『Tiền không mua được...』

"Đúng thế! Dù có bao nhiêu tiền đi chăng nữa, tao cũng không đáng phải chịu đối xử thế này á á á á! Hiểu rồi thì mau thả t…!"

『Ái chà chà, có lẽ hiểu lầm lớn rồi đây.』

Mic đã bị ngắt. Cả tôi và Yatsuka đều thấu hiểu sâu sắc giá trị quy tắc của vị chủ nhân này. 

Đối với Ouhouin Eina, những thứ có giá trị đều có thể mua được bằng tiền, không ngoại lệ. Với cô ấy, những thứ tiền không mua được đồng nghĩa với việc không có giá trị, và cô ấy sẽ tôn trọng giá trị do chính chủ nhân nó khai báo. Giống như có người làm việc với giá một triệu yên, còn Hasekura đã được mua đi với giá năm mươi triệu yên vậy….

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!