Chương 7: Những phút giây yên bình
Đêm qua Hersia ngủ ở nơi lạ, nên đến mãi hơn mười giờ sáng hôm sau cô mới chậm rãi tỉnh dậy.
Nhìn đồng hồ, Hersia khẽ thốt lên một tiếng ngạc nhiên, rồi ngồi dậy. Vừa thay quần áo, cô vừa nghĩ thầm: Muộn thế này rồi… liệu có khiến người ta thấy mình là đứa lười biếng không nhỉ?
Sau khi mặc quần áo và xỏ đôi dép vào chân, Hersia vội vàng đi xuống cầu thang, thấy bà He đang ngồi trong phòng khách chơi đùa với cô cháu gái nhỏ.
“Con dậy rồi à, Hersia? Đêm qua ngủ có quen không con?”
“Chị dậy rồi à! Em định lên gọi chị lâu rồi, nhưng bà không cho đấy nhé.” Lisha phụng phịu, khuôn mặt ra vẻ ‘em vô tội mà’.
“Thôi nào, Hersia lần đầu đến nhà mình, tất nhiên phải mất chút thời gian để làm quen chứ. Giống như lúc con sang nhà cậu, cũng đâu có ngủ được ngay đâu.” Bà He nhẹ giọng dỗ dành cháu gái.
“Vâng, con biết rồi ạ.” Lisha khẽ gật đầu.
Sau đó, bà He chỉ cho Hersia chỗ rửa mặt, rồi bưng ra bữa sáng vẫn còn ấm áp, là một phần ăn giản dị gồm bánh mì, sữa và một quả trứng ốp la.
Trong lúc Hersia đang ăn sáng, bà He bật ti vi lên, Lisha thấy vậy liền lon ton chạy lại xem cùng.
“Nhằm tiếp tục giải quyết vấn đề việc làm, Nghị viện Liên Bang đã quyết định một lần nữa tăng thuế đối với AI, tức sẽ đánh thuế nặng vào việc sản xuất và sử dụng các AI từ cấp T6 đến T2, nhằm giảm bớt tình trạng dùng AI thay thế con người, giúp nhiều cư dân có cơ hội việc làm hơn…” Giọng phát thanh viên vang lên từ chiếc tivi.
“Sau đây là ý kiến của các bên liên quan.”
“Nghị sĩ Turen tuyên bố: Đây là bước thụt lùi của thời đại! Hy sinh hiệu suất sản xuất chỉ để đổi lấy cái gọi là tỷ lệ việc làm, kết cục sẽ khiến sức mạnh quốc gia suy yếu, ý chí phát triển AI bị kìm hãm, và toàn bộ Liên bang mất đi sức cạnh tranh.”
“Trong khi đó, nghị sĩ Malz lại cho rằng biện pháp này là cần thiết, bởi việc sử dụng AI tràn lan đã khiến nhiều công dân Liên Bang mất đi quyền tham gia vào guồng vận hành của xã hội, nếu để lâu dài, chắc chắn sẽ phát sinh các vấn đề an ninh trật tự. Hơn nữa, nếu mất đi một lượng lớn người tiêu dùng, hàng hóa sản xuất ra sẽ không còn người mua, dẫn đến tồn đọng và cuối cùng khiến toàn bộ chu trình kinh tế sụp đổ.”
“Đôi khi, thứ hạn chế sự tăng trưởng của năng suất không phải là nguyên vật liệu hay hiệu suất sản xuất, mà là sự vắng bóng của một thị trường khổng lồ có thể tiêu hóa được mọi sản phẩm mà nó tạo ra.”
“Bản tin vừa rồi kết thúc tại 11 giờ 15 phút 37 giây sáng, ngày 17 tháng 4, phát sóng từ Tháp Ngân Hỏa, khu Sao Phi Dực – A2-6223.”
Ra là tin hôm qua sao… Hersia thầm nghĩ.
Trong Liên Bang, các tinh vực tuy đã được kết nối bằng hệ thống liên lạc siêu không gian tức thời, song kênh đó chỉ dành riêng cho việc truyền đi những thông tin trọng yếu. Còn đối với thông tin dân sự thông thường, mạng lưới giữa các tinh vực chỉ được đồng bộ định kỳ ba ngày một lần.
Nói cách khác, nếu Hersia gửi một bức thư điện tử cho người bạn ở tinh vực khác, thì bên kia có lẽ phải đợi đến ba ngày sau, khi mạng lưới giữa các tinh vực được đồng bộ, mới có thể nhận được. Mạng của từng tinh vực và mạng trung ương của Liên Bang không được đồng bộ theo thời gian thực, mà luôn tồn tại một độ trễ nhất định.
Ăn sáng xong, Hersia phụ bà He thu dọn bàn ghế, sau đó ngồi xuống bên cạnh hai bà cháu, cùng trò chuyện đôi câu.
“Hersia hồi phục thế nào rồi?” Bà He hỏi, giọng đầy quan tâm.
“Con thấy cũng ổn rồi ạ, không còn nhức mỏi nhiều nữa.” Cô vừa nói, vừa nhẹ nhàng xoay cổ tay.
“Vậy thì bà yên tâm rồi.”
“À, trước đó con vừa đi thi tuyển sinh về phải không?”
“Vâng… nhưng con vẫn chưa nhận được hồi âm.” Hersia có chút lo lắng.
“Không sao đâu, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
“Những ngày này con cứ ở nhà nghỉ ngơi cho tốt. Thỉnh thoảng, Lisha và mấy đứa nhỏ hàng xóm có qua chơi thì con chỉ cần chỉ cho chúng làm bài tập là được, mỗi ngày cũng không mất nhiều thời gian đâu. Khi nào vết thương lành hẳn rồi hãy quay về.”
Trước đó bà He nói sẽ nhờ cô dạy kèm cho bọn trẻ, nên Hersia mới chịu nhận số tiền kia, thành ra lúc này cũng không thể từ chối. Cô khẽ gật đầu, rồi hai người lại tiếp tục nói sang những chuyện khác.
“Hersia, sau này con có dự định gì không? Bà tuy già rồi, nhưng con cháu bà đông lắm, biết đâu bà có thể giúp con hỏi thăm một chút.”
“Sau này ạ… chắc là trước hết con sẽ tìm một công việc đơn giản trong kỳ nghỉ, dành dụm ít tiền rồi đi học trung học. Chỉ là… con sợ mình sẽ không thi đậu.” Giọng Hersia nhỏ dần, mang theo chút buồn bã.
“Bình thường con học có tốt không?”
“Nếu tính riêng điểm lý thuyết thôi thì… con được thế này ạ.” Hersia nói rồi đọc lại bảng điểm mà cô đã điền trong hồ sơ xét tuyển vài ngày trước.
“Thành tích của con rất tốt rồi đấy.” Bà He khẽ lắc đầu, tỏ ý rằng cô có phần lo lắng quá mức.
Các môn Văn học, Toán học và Lý luận Aijieka có thang điểm tối đa là 150, Hersia đều đạt hơn 120 điểm. Những môn khác có điểm tối đa là 80, cô cũng đạt khoảng 70 điểm trở lên. Dù vẫn còn một khoảng cách nhất định so với các học sinh xuất sắc nhất, nhưng xét đến việc cô theo học tại thành phố Payin, một nơi có nền giáo dục chưa phát triển, thì thành tích như vậy đã là rất đáng nể rồi.
Hai người trò chuyện với nhau hồi lâu. Khi biết được hoàn cảnh của Hersia, bà He không khỏi thấy thương cho cô, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa khó tả.
Sau đó, Hersia trở về phòng ngủ trưa một lát, rồi đọc sách và ôn lại những kiến thức đã học trước đây, để chuẩn bị cho công việc dạy kèm trong vài ngày tới.
Buổi chiều, sáu đứa trẻ cùng nhau đến nhà bà He.
“Chị Hersia kìa!”
“Chị tóc xám biến thành chị tóc đen rồi!”
“Chị Hersia là anh hùng đó, còn lợi hại hơn cả Siêu Biqi nữa!”
“Là cái gì thế?”
“Siêu Biqi là siêu anh hùng có cơ thể được cấu tạo từ hợp kim Ailans, sử dụng hệ thống Luliya, sở hữu ba dạng biến hóa và thuộc chuỗi Tử Linh cấp 7! Chị ấy trừng phạt kẻ xấu và cực kỳ mạnh mẽ!” – Có vẻ như đây là một nhân vật trong phim hoặc tác phẩm điện ảnh nào đó.
“Chị này mà dạy được á? Ông đây là học sinh giỏi nhất lớp nghe chưa.” Một cậu bé đeo kính nói, tay cầm tập tài liệu giấu ra sau lưng, liếc nhìn cô gái tóc đen trước mặt với vẻ nghi ngờ, như thể cho rằng cô chỉ là một bình hoa di động.
“Shandi, không được nói xấu chị Hersia!” Mấy đứa trẻ khác lập tức cãi lại.
Trong sáu đứa trẻ ấy, có ba đứa chính là những đứa mà Hersia đã cứu hôm đó, và bây giờ, chúng đều trở thành những fan trung thành của cô.
“Yên lặng nào.” Hersia nhìn lũ trẻ đang ồn ào, cảm thấy có chút bất lực.
May mà trong số đó vẫn có vài đứa khá ngoan, hoặc có lẽ là vì hình ảnh của Hersia hôm đó đã để lại ấn tượng khiến chúng vô cùng khâm phục.
Thấy mấy đứa trẻ cuối cùng cũng chịu yên lặng, Hersia lúc này mới dẫn chúng vào phòng khách cùng ngồi xuống. Trên sàn đã trải sẵn chiếu, nên cũng chẳng phải lo quần áo bị dính bẩn.
“Được rồi, nói cho chị nghe xem, các em học đến đâu rồi nào?” Hersia lên tiếng.
“Bọn em học đến…” Lũ trẻ thi nhau trả lời, nói ríu rít không ngừng. Nghe một lúc, Hersia cũng dần nắm được đại khái tình hình của chúng.
May quá, vẫn nằm trong phạm vi mình nắm được, kiến thức tiểu học cũng không có gì phức tạp.
Tuy nhiên, xét đến việc tiến độ học của mỗi người khác nhau, Hersia vẫn để bọn trẻ làm bài tập trước, rồi từ từ xem qua vở ghi, các bài kiểm tra và điểm số cũ của từng đứa, để dần nắm rõ tình hình học tập của cả nhóm.
Thành tích của Lisha khá tốt, trong nhóm thì xếp khoảng thứ ba. Đứng thứ hai là một cậu bé tên Gai, cũng là một trong bốn đứa trẻ hôm đó. Còn người đứng đầu thì hơi xa lạ, tên là Shandy, chính là cậu bé đeo kính vừa nãy nói mình là học sinh ưu tú.
Shandy học rất giỏi, hầu như môn nào cũng sát điểm tối đa. Lisha và Gai thì xấp xỉ nhau, cũng thông minh lanh lợi, chỉ là chưa thể sánh kịp cậu bé ấy. Ba đứa còn lại thì có phần bình thường hơn, mỗi đứa lại có một môn học mà mình yếu.
Sau khi nắm rõ tình hình, Hersia bắt đầu hướng dẫn từng em. Cô không dạy bù những môn yếu trước, mà ngược lại, chọn bắt đầu từ những môn mà các em học tốt nhất, để các em có thể phát huy thế mạnh của mình và đạt được kết quả cao hơn.
Tuy Hersia không giỏi giao tiếp cho lắm, nhưng trong việc học thì cô thật sự đã dốc rất nhiều công sức, đó cũng chính là lý do vì sao cô có thể vượt qua điều kiện giáo dục nghèo nàn để đạt được thành tích xuất sắc.
Trong xã hội hiện nay, khi công việc ngày càng được chuyên môn hóa, người ta càng cần những người biết phát huy sở trường của mình. Sức người có hạn, cố gắng giỏi đều mọi mặt chỉ khiến bản thân trở nên tầm thường, đó chưa hẳn là lựa chọn đúng đắn.
Mục đích của việc học, sau cùng, là để áp dụng vào thực tế. Với bọn trẻ bây giờ, quan trọng nhất vẫn là đạt thành tích cao để thi vào trường tốt. Cho các em tập trung vào môn mình mạnh, vừa để có thêm tự tin, không thấy thua kém bạn bè, vừa vì đã giỏi sẵn thì học lên cũng nhanh hơn.
Khi đã có nền tảng phía trước, việc quay lại bổ sung những môn yếu sẽ trở nên dễ dàng hơn. Bởi có được trải nghiệm từng bước tiến lên, con người sẽ tự nhiên có thêm tự tin và ý chí, không dễ dàng buông xuôi nữa.
Hơn nữa, theo tâm lý muốn hoàn thiện của con người, khi đối diện với một bức tranh chỉ còn thiếu một chút để hoàn thành, ta sẽ dễ nảy sinh động lực để hoàn thiện nó. Nhưng nếu trước mắt là một bức tranh quá mức khuyết thiếu và rối rắm, chỉ nhìn thôi đã thấy phiền phức, thì con người sẽ chẳng còn niềm tin hay động lực nào để tiếp tục hoàn thành nữa.
Suốt vài ngày sau đó, Hersia ở nhà hướng dẫn sáu đứa trẻ học tập. Vì đang trong kỳ nghỉ, nên tụi nhỏ cũng chẳng phải đến trường.
Một hôm, Shandy cầm bài tập đến trước mặt cô.
“Chị Tilane, bài này phải giải thế nào ạ?”
“Cái này à?” Hersia khẽ vén mái tóc trước trán ra sau tai, rồi chăm chú nhìn kỹ tờ giấy.
“Cái này chắc không thuộc nội dung chương trình của các em đâu.” Hersia nhìn thoáng qua đã nhận ra, đây là thứ chỉ được học khi lên cấp hai.
“Nhưng kỳ sau em sẽ đi thi, thầy em đưa cho em tài liệu này để chuẩn bị.”
“Mới tiểu học mà đã đi thi rồi à… thật là…” Hersia khẽ lắc đầu, cũng không bình luận gì thêm.
Đề bài liên quan đến một công thức trung cấp trong Chuỗi Tự Nhiên, cùng những dấu ấn đặc thù được xây dựng từ nó, thứ mà người ta chỉ tiếp cận khi bước qua ranh giới giữa Chuỗi 1 và Chuỗi 2.
Lõi Siêu phàm của Chuỗi 1 rất đơn giản, về cơ bản chỉ là một quả cầu ánh sáng nhỏ, chứa đựng ma lực tương ứng bên trong. Nó vận hành bởi 7 đến 9 công thức ma thuật, chỉ cần giữ cho hệ thống ấy ổn định là được. Lõi này có khả năng cơ bản nhất là tích trữ và giải phóng các hạt Aijieka.
Chuỗi 2 thì phức tạp hơn rất nhiều, cần khoảng 8 đến 20 dấu ấn để duy trì, mỗi dấu ấn lại bao gồm 3 đến 12 công thức khác nhau. Tổng khối lượng công việc lớn gấp 10 đến 30 lần Chuỗi 1, và độ khó thì tăng vọt lên đáng kể.
Vì thế, việc Hersia có thể thăng lên Chuỗi 2 trước khi tốt nghiệp trung học cơ sở đã đủ để được xem là một học sinh rất xuất sắc. Những học sinh như vậy chiếm chưa đến 10% dân số, còn khoảng hai phần ba thì phải đến khi học trung học phổ thông mới đạt được cấp độ này.
Dù độ phức tạp và khối lượng công việc tăng lên gấp bội, nhưng từ Chuỗi 2 trở đi, sinh mệnh mới thật sự được ban cho năng lực siêu phàm. Chẳng hạn như Hersia có thể thấy được linh hồn, nhìn xuyên qua vật thể bình thường để cảm nhận thế giới bên kia, thậm chí còn có thể chuyển hóa ma lực của Chuỗi Suy Tàn thông qua các công thức đặc biệt, khiến nó mang tính sát thương.
Nếu Hersia có thể tấn thăng lên Chuỗi Suy Tàn cấp 3, thì các năng lực của cô sẽ được tăng cường hơn nữa. Ví dụ như, trước đây cô chỉ có thể cảm nhận được mọi thứ trong phạm vi khoảng hơn 50 mét quanh người, nhưng sau khi tấn thăng, phạm vi đó sẽ được mở rộng lên 100 đến 160 mét. Ngoài ra, Lõi Siêu phàm cấp cao hơn còn cho phép cô bắt đầu sử dụng các kỹ năng tấn công, chẳng hạn như ‘Nhãn Xà Chấn Nhiếp’ hay ‘Đột Kích Tinh Thần’.
Nếu được trang bị súng, cô có thể dùng khả năng dò tìm để khoá mục tiêu, điều này sẽ nâng cao đáng kể độ chính xác khi bắn. Dù vậy, đó là kỹ thuật của quân đội, chứ không phải thứ mà trường trung học bình thường sẽ dạy.
Giữa tiếng sóng biển mô phỏng vỗ về và ánh nắng dịu nhẹ, Hersia ngồi bên bàn, cây bút trong tay không ngừng viết ra những công thức. Nét mực đen uốn lượn thành những đường nét phức tạp mà tinh mỹ, ngay cả người ngoài cuộc nhìn vào cũng có thể cảm nhận được sự hài hòa và cuốn hút trong đó.
“Cuối cùng, thu gọn công thức lá nho ở phần đuôi của dấu ấn lại, để quỹ đạo nối liền với điểm khởi đầu, như vậy là hình thành một vòng khép kín hoàn chỉnh. Hiểu rồi chứ?”
Cô ngẩng đầu lên, giữa mái tóc đen mềm mại là đôi mắt lam nhạt như bầu trời, ánh nhìn nghiêm túc mà dịu dàng, khiến người ta bất giác cảm thấy yên tâm.
“Em… em hiểu rồi.” Shandy bất giác cảm thấy tim mình khẽ loạn nhịp, vội quay mặt đi, không dám nhìn vào đôi mắt ấy.
Sao chị Tilane lại đẹp đến thế nhỉ… Cảm giác chị ấy ngày càng cuốn hút hơn rồi.
“Thật sự hiểu rồi à? Không sao đâu, nếu chưa rõ thì cũng bình thường thôi, chỗ này quả thực hơi phức tạp, để chị giảng lại cho em lần nữa nhé.” Hersia nghĩ, có lẽ đứa trẻ này chỉ đang cố tỏ ra mình hiểu mà thôi.
“Không sao đâu, để em tự suy nghĩ thêm là được.”
Không biết vì không muốn thừa nhận sự yếu kém của bản thân, hay chỉ muốn tỏ ra mình có năng lực hơn một chút, Shandy nhận lấy tập tài liệu, rồi lặng lẽ quay trở lại góc của mình.
“Ơ?” Hersia khẽ nghiêng đầu, vẻ mặt có chút khó hiểu, song mấy đứa trẻ khác đã nhanh chóng chạy lại vây quanh cô.
Gần đây, bọn trẻ đều cảm thấy rằng khoảng thời gian học tập thật đáng quý.
Thật ra, lúc đầu bọn trẻ cũng không kỳ vọng gì nhiều vào sự chỉ dạy của Hersia, chỉ nghĩ rằng cô cũng sẽ giống như những thầy cô trước kia, giảng bài qua loa, hoặc đọc đáp án cho xong chuyện.
Nhưng sau vài ngày, cô gái xinh đẹp tưởng chừng chỉ là bình hoa kia lại thật sự khiến bọn trẻ tâm phục khẩu phục. Trẻ con vốn là loại sinh vật kỳ lạ, hoặc là chẳng coi ai ra gì, hoặc là sùng bái đến mức không nói nổi. Với chúng, những gì thần tượng nói ra đều là chân lý, và giờ đây, Hersia đã hoàn toàn trở thành người như thế.
“Chị Hersia ơi, cái này nè, chị dạy cho em trước nha!”
“Đừng quan tâm đến cậu ta, đây là nhà em mà! Chị Hersia phải dạy em trước mới đúng chứ!” Lisha giơ tập bài kiểm tra của mình lên, vừa nói vừa chen vào, đẩy luôn cô bạn thân kiêm đối thủ lâu năm sang một bên.
“Được rồi, ai cũng có phần, từng đứa một thôi nào.”
Hersia quỳ ngồi trên sàn, nhìn mấy đứa trẻ trước mặt, cảm thấy vừa đáng yêu lại vừa buồn cười. Cuộc sống dường như cũng trở nên yên bình hơn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
