Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 8

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Sách tranh Đen tuyền (1-102) - Chương 30: Xin Hãy Nắm Lấy Ngón Tay Em

Chương 30: Xin Hãy Nắm Lấy Ngón Tay Em

Ban ngày khách khứa thưa thớt, khi bốn người bước vào đại sảnh bán vé, đập vào mắt là màn hình khổng lồ đang chạy những tấm poster quảng cáo.

Cả nhóm bước lại gần máy bán vé tự động, lần lượt xếp hàng thanh toán. Sau đó, họ đưa cổ tay vào khu vực cảm biến để quét dữ liệu, tiếng ‘bíp’ vang lên báo hiệu thủ tục đã hoàn tất.

Ngày nay, cư dân Liên Bang đều được cấy một con chip siêu nhỏ vào trong xương cổ tay, giúp việc đăng ký và thực hiện mọi giao dịch trở nên vô cùng thuận tiện.

[Xin Hãy Nắm Lấy Ngón Tay Em; Giá vé: 325 tín dụng Liên Bang; Vui lòng thanh toán.]

[Thanh toán thành công.]

[Đang xử lý thông tin…]

[Xác thực thành công. Mời vào.]

Chiếc máy kêu ‘tít’ một tiếng. Hersia ngẩng đầu nhìn mọi người đang đi ở phía trước, vội vàng chạy lon ton đuổi theo.

Băng qua hành lang tối, bốn người bước vào một căn phòng có diện tích khiêm tốn. Nơi đây được bố trí 12 khoang máy để người xem có thể nằm vào, bên trong mỗi khoang tỏa ra ánh sáng màu xanh lam nhạt, trông vô cùng nổi bật giữa không gian tối tăm.

Cô bước lại gần một trong các khoang máy, đặt cổ tay lên bệ cảm biến. Sau khi những dòng dữ liệu lướt nhanh qua, nắp khoang từ từ nâng lên, phả ra một luồng khí mát lạnh dịu nhẹ.

“Tớ vào trước nhé.” Một cô bạn trong nhóm lên tiếng, dứt lời liền ngả người nằm vào bên trong.

Hersia bước lên bệ đỡ bên cạnh, cẩn thận nằm vào trong khoang. Tấm kính kim loại trong suốt từ từ khép lại, và rồi vô vàn đốm sáng nhỏ li ti bắt đầu trôi nổi trước tầm mắt cô.

[Thời gian: 2:42 chiều, Xin Hãy Nắm Lấy Ngón Tay Em]

[Đang chuẩn bị phim, xin hãy thả lỏng cơ thể. Nếu cảm thấy khó chịu, vui lòng nhấn nút khẩn cấp bên tay phải.]

[Đang giải phóng sương mù Huyễn Tinh, bắt đầu kết nối thần kinh…]

Nằm trong khoang chiếu, tầm nhìn của Hersia dần bị lấp đầy bởi làn khói sương màu xanh tím. Sau đó, những ảo ảnh bắt đầu hiện ra trước mắt, bên tai cũng vang lên tiếng nhạc. Biết rằng đây là màn dạo đầu để chuẩn bị tiến vào bộ phim, cô cố gắng thả lỏng, để Lõi Siêu Phàm và ma lực trong cơ thể không bài xích sự can thiệp này.

[Công nghệ phim Giáng Lâm sẽ mang lại cho quý khách trải nghiệm như đang sống trong thế giới thực. Hiệu ứng này được kiến tạo bởi ảo ảnh lập thể cấp T4, thông qua các tín hiệu sóng yếu truyền trực tiếp vào cơ quan cảm giác của quý khách. Đồng thời, khoang chiếu cũng sẽ mô phỏng các yếu tố vật lý trong phim như luồng khí, nhiệt độ, độ rung lắc và lực tác động…]

[Sản phẩm đã được kiểm duyệt bởi Cơ quan Thẩm định An toàn Liên bang, Ủy ban Đạo đức và Tòa án Tối cao. Xác nhận việc sử dụng hiệu ứng Siêu phàm đạt chuẩn an toàn cấp T4.]

[Nếu quý khách cảm thấy khó chịu trong quá trình xem phim, hoặc phát hiện có tín hiệu ảo ảnh vượt quá cấp T3 xâm nhập, vui lòng kích hoạt ngay Lõi Siêu Phàm của bản thân. Hãy vận hành công thức Siska để nhanh chóng xua tan ảo ảnh và tỉnh lại.]

[Cuối cùng, chúc quý khách xem phim vui vẻ.]

……

Những cánh hải âu lướt qua bầu trời xanh thẳm như vừa được gột rửa, tiếng kêu từng hồi vang vọng trên mặt nước.

Mặt biển xanh thẳm bao la nối liền với bầu trời. Gió biển thổi qua, mang theo hơi nước phả vào mặt, thậm chí còn ngửi thấy được cả mùi tanh mặn thoang thoảng của đại dương.

Tầm mắt nương theo đôi cánh hải âu, từ trên cao đột ngột chúc xuống, rồi lao mình cắt qua không trung, hình ảnh ngày càng phóng to dần.

Gió nâng lớp lông cánh xù bông lên. Gốc lông trắng như tuyết, ngọn lông hơi đen, ánh lên lớp dầu bóng dưới nắng.

Dưới vòm trời quang đãng, một con rồng thép dài chừng ngàn mét đang gầm thét lao đi trên mặt biển. Đầu tàu chạm khắc hình thú dữ tợn rung lắc dữ dội trên đường ray, hơi nóng cuồn cuộn không ngừng phun ngược ra sau từ những ống xả hai bên, còn lớp giáp vảy bao bọc thân tàu thì phản chiếu ánh sáng rực rỡ dưới ánh mặt trời.

Tàu hỏa Dung Lô, được siêu tập đoàn ‘Tù Ngưu Trọng Công’ ra mắt lần đầu vào năm 583 Lịch Liên Bang, chuyên dùng cho vận tải đường dài trong phạm vi hành tinh.

Bên trong toa tàu, giữa những bộ bàn ghế sang trọng, các vị khách ăn vận lịch sự đang nâng ly trò chuyện cùng nhau. Mặc cho bên ngoài sóng biển cuộn trào dữ dội, không gian bên trong vẫn vô cùng êm ái và tĩnh lặng.

“Chuyến đi này là minh chứng cho việc Tinh vực Phong Kình sẵn lòng chấp nhận đề nghị hòa bình và ngồi vào bàn đàm phán với chúng ta.” Một người đàn ông mặc bộ lễ phục màu trắng viền vàng giơ cao ly rượu đang sóng sánh trên tay, hào hứng nói với những người xung quanh.

Thần thái anh ta toát lên vẻ tự tin, ánh mắt và nụ cười rạng rỡ mang theo sức hút khiến người khác phải tin phục. Và thân phận của người đàn ông này chính là Nghị viên cấp cao của Liên Bang, đại diện ngoại giao cho cuộc đàm phán lần này.

“Liên Bang Tường Vi trường tồn! Mười hai Hiến chương mãi mãi soi sáng!” Mọi người đồng thanh hô vang.

Giữa khung cảnh tiệc tùng linh đình ấy, có một người phụ nữ vận bộ lễ phục màu xanh ngọc lam đang ngồi tựa mình bên cửa sổ. Cô một tay chống cằm, tay kia khẽ nâng ly rượu thủy tinh, chậm rãi lắc nhẹ chất lỏng bên trong.

“Leisha, em gái yêu dấu của anh, đang suy tư điều gì thế?” Người đàn ông tóc vàng vừa hùng hồn nâng ly diễn thuyết khi nãy bước đến, ngồi xuống bên cạnh cô.

“Không có gì, chỉ là em thấy chuyện đàm phán hòa bình lần này hơi đột ngột.” Cô gái cũng sở hữu mái tóc vàng óng giống anh quay đầu lại đáp.

“Haha, đúng thế, ai cũng thấy bất ngờ cả, có điều…” Anh ta chợt đổi giọng.

“Căn cứ vào những tin tức mà chúng ta nắm được, thì chuyện này cũng hoàn toàn hợp lý thôi.”

……

Năm mươi năm trước, kể từ khi Liên Bang bắt đầu cải cách, xung đột nội bộ liên tiếp nổ ra. Cải cách động chạm tới lợi ích của không ít người, khiến phe bảo thủ khó lòng chấp nhận. Thế nhưng nếu không cải cách, những vấn đề tồn đọng lâu năm của Liên Bang sẽ chẳng thể nào giải quyết được, quả đúng là thế tiến thoái lưỡng nan.

Hai bên giằng co không dứt, cuối cùng dẫn đến việc nội chiến bùng nổ và kéo dài mãi cho đến tận ngày nay.

Đúng lúc hai người đang bàn về kết cục của cuộc chiến, cô gái tóc vàng chợt hướng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Đến rồi?”

“Cái gì đến?” Người đàn ông cũng đưa mắt nhìn theo.

Trên mặt biển phía xa, những con hải thú khổng lồ màu đen lao vút lên khỏi mặt nước, làm bắn lên những cột sóng cao hàng chục mét. Ngay sau đó, hết con này đến con khác lần lượt xuất hiện. Trên người chúng tỏa ra những dao động năng lượng đặc thù, dường như đều là những sinh vật hung bạo từ Chuỗi 5 trở lên.

Rất nhanh sau đó, tiếng thông báo vang lên từ loa phát thanh trên đỉnh đầu.

“Hải thú đang tiếp cận đoàn tàu! Hải thú đang tiếp cận đoàn tàu! Đề nghị hành khách trở về chỗ ngồi, chuẩn bị sẵn sàng cho va chạm.”

Dưới vòm trời xanh thẳm, đầu tàu hình thú dữ tợn phun ra làn khói trắng xóa, rồi hú lên một hồi còi hơi rền vang.

Trên mặt biển, đám cự thú đen ngòm để lộ vây lưng và những chiếc xúc tu nhô lên khỏi mặt nước, xé toạc từng lớp bọt sóng trắng xóa, hung hãn lao thẳng vào con rồng thép đang xé gió lao đi.

Bên trong đầu tàu Dung Lô, khối động cơ mười sáu xi-lanh khổng lồ đang vận hành tựa như những cỗ máy đóng cọc, liên tục nâng lên rồi giáng xuống đầy uy lực. Vô số hạt tinh thể màu vàng đỏ bị nén chặt, rút tách rồi bùng nổ dữ dội. Những hạt ma lực thuộc Chuỗi Long Tộc này được rót thẳng vào một lõi năng lượng khổng lồ ở trung tâm, luân chuyển với tốc độ chóng mặt qua những đường vân và ống dẫn phức tạp nóng rực như sắt nung, để rồi từ đó được bơm vào các đường ống dẫn ra, tựa như những mạch máu đang truyền sự sống đến các toa tàu phía sau.

Dòng hạt thuộc Chuỗi Long Tộc gầm thét đầy uy lực, lao vút đi trong hệ thống đường dẫn. Bất cứ nơi nào chúng đi qua, lớp giáp vảy rồng bao phủ bên ngoài toa tàu lại rực lên những đường mạch máu màu vàng kim. Ngay sau đó, bề mặt các lớp vảy dần được phủ lên một lớp sắc màu mới, dường như đã sẵn sàng để hứng chịu cú va chạm.

Sau đó, giữa tiếng gầm rú khi đoàn tàu đang lao đi với tốc độ xé gió, phần mái của từng toa tàu lần lượt nâng lên trong cơn cuồng phong. Bên dưới lớp giáp vảy rồng, những cặp nòng pháo đen tuyền từ từ lộ diện. Dưới sự quan sát và hiệu chỉnh liên tục của radar dẫn bắn, họng pháo bắt đầu khóa chặt mục tiêu vào lũ hải thú biến dị đang ập tới.

Trên chiếc màn hình nhỏ hẹp ở giữa hai nòng pháo, từng dòng dữ liệu liên tục lướt qua.

[Đang nạp hạt Aijieka……]

[Đường dẫn bắt đầu gia nhiệt. Kích hoạt chế độ: Huy Xảo – Cấp β]

Dưới chân tháp pháo, vô số hạt năng lượng vàng đỏ bắt đầu hội tụ, rồi nhanh chóng lan tỏa dọc theo nòng pháo, thắp sáng dần ma trận mạch văn dạng sợi bên trong.

[Khởi động hệ thống ngắm Tượng Hạn, tiến hành phân bổ mục tiêu……]

[Phân bổ mục tiêu hoàn tất, tiến hành khóa mục tiêu……]

Nòng pháo chậm rãi chuyển động. Dưới sự xoay chuyển và tinh chỉnh của mặt số định vị nơi chân đế, họng súng từng bước một được điều chỉnh để nhắm thẳng vào đám hải thú đen ngòm đang ập tới.

[Đã khóa mục tiêu. Khai hỏa!]

Những dòng hạt vàng đỏ bất ngờ vút qua mặt biển. Dù đang là ban ngày, ánh sáng ấy vẫn chói lòa rực rỡ đến nhức mắt. Luồng năng lượng cường độ cao bị nén chặt lóe lên rồi biến mất trong chớp mắt, khiến mặt biển bắn tung nước và sương trắng mù mịt. Còn trên thân đám hải thú hung hãn kia thì đã xuất hiện những cái lỗ đen ngòm, cháy xém vô cùng thê thảm.

Những con hải thú bỏ mạng trong tích tắc ấy bắt đầu giảm tốc. Theo quán tính, xác của chúng trượt thêm một đoạn ngắn trên mặt nước rồi từ từ chìm sâu vào lòng đại dương xanh thẳm nhưng cũng đầy tăm tối. Số ít những con ở xa may mắn không bị ảnh hưởng cũng khựng lại. Chúng nhìn xác đồng loại phía trước, phát ra từng hồi kêu khẽ bi thương, rồi chậm rãi khuất dần nơi cuối đường chân trời.

“Báo cáo tình hình.”

Bên trong buồng lái khổng lồ ở đầu tàu, vị trưởng tàu cau mày nhìn chằm chằm vào vô số ô màn hình giám sát chi chít trước mắt, tay cầm bộ đàm lớn giọng hỏi.

“Đã hoàn tất quá trình quét bằng radar và Tượng Hạn Nghi. Trong số 47 con hải thú áp sát, 41 con đã bị tiêu diệt. 6 con còn lại do khoảng cách quá xa, không nằm trong tầm khóa mục tiêu nên đã thoát khỏi hỏa lực. Hiện tại, chúng đang tháo chạy về phía xa, dao động năng lượng từ Lõi Siêu Phàm của chúng cũng đang suy yếu dần.”

“Tốt.”

Vị trưởng tàu khẽ gật đầu, ngắt kết nối bộ đàm rồi ngồi xuống ghế.

Thấy vẻ mặt trưởng tàu vẫn còn nghiêm nghị, người phó tàu đứng bên cạnh đành phải thận trọng cúi người xuống khẽ hỏi.

“Ý ngài là?”

“Tôi không bất ngờ về kết quả trận chiến. Đoàn tàu Dung Lô do Tù Ngưu Trọng Công sản xuất vốn sinh ra là để đối phó với hải thú. Nhưng thật đáng xấu hổ khi để chúng tiếp cận đến phạm vi một nghìn mét mới bị phát hiện.”

“Nếu không phải nhờ hôm nay xử lý ổn thỏa, thì tất cả chúng ta đều đã bị tập đoàn ghi sổ rồi. Hừ!”

“Đây là chuyến tàu chở phái đoàn đàm phán đấy! Hiện giờ, hàng triệu đơn vị quân đội tự hành vẫn đang đối đầu nhau ở cả hai bán cầu, bên trên thì ba hạm đội tàu không gian đang chằm chằm quan sát. Nếu để xảy ra bất trắc gì, thì tôi với cậu cứ liệu mà dắt nhau ra tòa án quân sự đi.”

“Cái này… khi tàu chạy tốc độ cao, việc quan sát và cảm ứng xung quanh vốn có độ trễ và sai lệch nhất định, đó là điều khó tránh khỏi…” Phó tàu vừa nói vừa lau mồ hôi trên trán.

“Hừ, ngậm không ít tiền của Xưởng Kim Tinh rồi chứ gì? Giờ này mà còn bênh vực họ.” Trưởng tàu liếc xéo phó tàu đang đứng bên cạnh.

“Cái này… thật ra chất lượng máy quét của họ vẫn khá tốt mà. Có lẽ do môi trường vận hành rung lắc của tàu Dung Lô khiến nó hoạt động không được chuẩn thôi. Ngài cũng biết đấy, các hạt năng lượng thuộc Chuỗi Long Tộc vốn dĩ đâu có ưa gì mấy loại thiết bị đo lường chính xác này đâu.”

“Thôi bỏ đi, tôi không muốn nghe cậu giải thích nữa.” Trưởng tàu xua tay.

“Gọi điện cho bọn họ đi. Đợi tàu về ga thì bảo họ thay ngay cái mới. Lần tới tôi sẽ đích thân kiểm tra, nếu hàng họ đạt chuẩn, tôi sẽ nhắm mắt cho qua chuyện này.”

Người đàn ông đứng lên, vỗ mạnh hai cái lên vai phó tàu. Cú vỗ mạnh tay đến mức khiến đối phương loạng choạng suýt ngã, nhưng phó tàu vẫn chẳng dám ho he phản kháng, chỉ đứng đó nhìn theo bóng vị trưởng tàu khuất dần.

Sau đó, phó tàu vội vã bỏ đi, để lại đám nhân viên trong buồng lái bắt đầu thì thầm to nhỏ với nhau.

“Haha, buồn cười chết mất. Tao ngứa mắt lão này lâu rồi, lần này thì sấp mặt rồi nhé.”

“Chứ còn gì nữa! Trưởng tàu từng xuất thân từ quân đội đấy. Cái áp lực khủng khiếp tỏa ra từ Chuỗi Long Tộc cấp 6 đó, trong cả tập đoàn này hiếm ai mà chịu nổi, nói gì đến cái loại như hắn, haha.”

“Thôi đừng cười nữa, hắn đâu phải nhân viên quèn như anh em mình. Nghe đồn chú của hắn là quản lý cấp cao trong tập đoàn đấy. Chứ không thì hắn làm gì có cửa mà được đụng vào cái quyền mua sắm, thay thế thiết bị nội bộ.”

……

Ngay cả trong thời chiến, tham nhũng và suy đồi vẫn lan rộng trong Liên Bang. Phe cải cách cũng chẳng thanh liêm hơn phe bảo thủ là bao. Thực tế, đây chính là lý do khiến nhiều tinh vực không mặn mà ủng hộ phe cải cách. Cái gọi là cải cách, suy cho cùng cũng chỉ là chuyển giao lợi ích từ nhóm người này sang nhóm người khác mà thôi.

Chính vì vậy, không ít tinh vực đã bùng nổ khởi nghĩa và bạo loạn. Họ chán ghét cách cai trị của Liên Bang, chẳng còn tin vào bất cứ lời hứa hẹn nào từ giới thượng tầng nữa, và mục tiêu của những người này là giành lại độc lập. Đối với họ, sự sụp đổ của Liên Bang dường như lại là một lựa chọn tốt đẹp hơn.

Đây là một thời đại suy đồi và mục ruỗng, nơi người ta chỉ biết đua nhau xem kẻ nào thối nát hơn. Đã chẳng còn những lời thề nguyện chấn động tâm can hay sục sôi nhiệt huyết, mà chỉ còn lại những thú vui hưởng lạc dùng để làm tê liệt thế giới tinh thần đang ngày càng trống rỗng.

……

Các phân cảnh liên tục lướt qua. Nữ chính tên Leisha theo chân anh trai tiến vào lãnh thổ địch. Suốt dọc đường đi, cô đã chứng kiến đủ mọi bộ mặt xấu xa cùng những toan tính âm mưu của cả hai phe trong cuộc chiến, khiến nỗi thất vọng về cả đôi bên ngày càng sâu sắc. Và chính trong tâm trạng chán chường ấy, cô đã gặp gỡ một chàng họa sĩ thuộc phe đối lập.

Chàng họa sĩ này được giới chóp bu phe địch phái đến tiền tuyến để sáng tác. Dù hai bên đang giao tranh ác liệt, nhưng không ít kẻ giàu có lại mang suy nghĩ rằng một cuộc chiến tranh hùng tráng nhường này, phong cảnh nơi tiền tuyến hẳn phải sở hữu nét dị biệt phi thường. Thứ vẻ đẹp bùng lên giữa sắt và lửa, giữa máu tươi và thép lạnh ấy chắc chắn là của hiếm. Bởi vậy, họ đặc biệt bỏ tiền thuê anh, đẩy anh ra tiền tuyến đầy rẫy hiểm nguy để làm đôi mắt cho giới nhà giàu, vẽ lại những cảnh sắc khiến người ta phải bồi hồi cảm thán này.

“Vì sao không chụp ảnh?” Leisha cất tiếng hỏi chàng họa sĩ.

“Chụp ảnh quả thực có thể ghi lại hiện trường, nhưng tranh vẽ lại khác. Nó nằm giữa lằn ranh của hư ảo và hiện thực, có thể lột tả những cảm xúc ẩn sâu trong cảnh vật một cách tột cùng. Thứ vẻ đẹp ấy vô cùng hiếm có, và đó cũng chính là thứ mà những vị tai to mặt lớn kia muốn thưởng thức.”

“Ồ, bọn họ thích như vậy, sao không tự ra tiền tuyến mà xem chứ.”

Leisha ngồi xuống bên cạnh chàng họa sĩ, lặng lẽ dõi theo từng nét cọ của anh. Đối lập với sự bình thản ấy, ở phương xa, mặt đất đang bị xới tung bởi vô số đạn pháo và những cột sáng năng lượng xuyên phá, tiếng bom đạn gầm thét vang trời.

“Đương nhiên là vì… họ coi mạng sống của bản thân quan trọng hơn nhiều.” Chàng họa sĩ lắc đầu đầy bất lực, rồi quay sang nhìn cô gái xinh đẹp với tâm hồn đơn thuần đang ngồi bên cạnh mình.

“Vậy còn anh… mạng sống của anh không quan trọng sao?”

Leisha khẽ nâng cổ tay, những đầu ngón tay mềm mại vuốt ve khuôn cằm lởm chởm râu của chàng họa sĩ. Đôi mắt cô long lanh như chực khóc.

“Tôi chỉ là một họa sĩ, đây là cách tôi mưu sinh. Chỉ đơn giản vậy thôi.” Anh lắc đầu, không dám nhìn cô gái bên cạnh nữa, bởi anh sợ rằng mình sẽ chẳng thể nào thoát ra khỏi ánh mắt ấy được.

“Nhưng anh cũng có thể theo đuổi một giấc mộng khác kia mà. Chẳng hạn như… đưa em cao chạy xa bay khỏi cái thế giới đầy rẫy thị phi này. Em sẽ gả cho anh, và anh có thể mặc sức vẽ em bao nhiêu tùy thích, vẽ thật nhiều, thật nhiều…” Giọng nói của cô tựa như loài Mị Ma trong truyền thuyết, khiến chàng họa sĩ chần chừ, tâm trí bắt đầu lung lay dữ dội.

“Hihi, em đùa chút thôi mà.” Vừa dứt lời, Leisha đứng dậy, nhìn về phía chiến trường đằng xa.

“Ngày mai em phải về rồi. Đàm phán thất bại, anh trai em với tư cách đại sứ sắp phải quay về, và em cũng sẽ đi theo anh ấy.”

“Thế… anh tính sao đây?” Cô quay lưng về phía chàng họa sĩ, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng. Một tay cô giấu sau thắt lưng, những đầu ngón tay khẽ đung đưa theo nhịp.

“Anh muốn…”

Vào khoảnh khắc này, dường như chàng họa sĩ cũng đã thấu hiểu lòng mình.

“Anh muốn nắm lấy những ngón tay em, cùng em đi đến một thế giới xa xôi…”

Bộ phim chậm rãi đi đến hồi kết. Sau cùng, hai người họ cùng bước lên một chiếc phi thuyền nhỏ, bỏ lại sau lưng tinh vực đang chìm trong khói lửa chiến tranh, cùng nhau hướng về một phương trời xa xăm, vô định.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Là Succubus đó.