Phynia rất hài lòng với vẻ mặt nồng nhiệt đó của Albert.
Phynia chớp chớp mắt, đuôi mắt cong cong lại, nói với Albert.
“Thực ra… lúc đầu khi em chuẩn bị bộ quần áo này, còn chuẩn bị một bộ lời chào đón nữa.”
“Lời chào đón?” Albert nhướng mày. Giờ phút này, hắn đã tỉnh táo lại từ trong sự kinh diễm mà Phynia vừa mang đến, tuy rằng tim đập vẫn còn hơi nhanh, nhưng đã có thể bình tĩnh lại để trò chuyện với Phynia: “Là gì vậy?”
“Muốn nghe không?”
“Đương nhiên.”
“Hì hì~ Vậy thì để em nói nhé~”
Phynia cười nhấc váy lên xoay một vòng, rồi cơ thể nghiêng về phía trước, một tay chắp sau lưng, một tay nhẹ điểm lên môi, giọng điệu tinh nghịch nói với Albert.
“Chào mừng về nhà, Albert đã vất vả rồi, vậy thì bây giờ anh là ăn tối trước, hay là tắm trước, hay là nói…”
Nàng đáng yêu chớp chớp mắt.
“Ăn, em, trước?”
“…”
Hơi thở của Albert theo thời gian mà càng trở nên nặng nề hơn.
Người nhà quê của đại lục Yieta làm sao đã từng thấy những trò chơi màu mè hoa lá của kiếp trước Phynia? Thấy trên người Phynia mặc bộ quần áo đầy quyến rũ như vậy, miệng nói ra những lời đầy yêu thương như vậy, Albert suýt chút nữa đã không kiểm soát được ham muốn đè Phynia xuống giường.
Dù sao thì ăn đã sớm ăn rồi, tắm cũng đã sớm tắm rồi, bây giờ đương nhiên là đem vị tiểu thư hôn thê trước mắt ăn sạch sành sanh.
Chỉ có điều, xem xét đến việc Phynia bây giờ đang mang thai, ý chí lực mạnh mẽ của hắn cuối cùng vẫn là nhịn xuống suy nghĩ của mình, chọn cách cùng thiếu nữ diễn tiếp vở kịch gặp lại này mà nàng đã tỉ mỉ dàn dựng.
“Khụ khụ!”
Albert ho khan hai tiếng, sau khi che giấu xong sự lúng túng của mình liền trả lời: “Anh muốn ăn tối.”
“Ehe~ Bữa tối chưa nấu.”
Phynia tinh nghịch lè lưỡi với Albert.
“Vậy thì tắm trước?”
“Xin lỗi nhé~ Nước tắm cũng chưa đun~”
Phynia chớp chớp mắt, tay phải nắm lại nhẹ nhàng gõ vào bên đầu.
“Cho nên, lựa chọn duy nhất của anh, chính là ăn em sạch sành sanh?”
“Cái này thì… người ta bây giờ còn đang mang thai, không thể làm loại chuyện xấu xa đó được đâu~”
Phynia hai tay chắp lại ở vị trí bụng, đáng yêu nghiêng đầu cười.
Lần này đến lượt Albert cạn lời: “Ăn cơm không được, tắm không được, muốn ăn em sạch sành sanh cũng không được, vậy em còn hỏi vấn đề này làm gì?”
“Đương nhiên là để bắt nạt anh rồi!” Phynia hai tay chống nạnh đắc ý: “He he~ Bộ quần áo này của em rất đẹp phải không? Cảm giác muốn ăn mà lại không ăn được rất khó chịu phải không? Cái đồ ngốc, baka, em sao có thể để cho anh chiếm được tiện nghi lớn như vậy?”
Albert nghe vậy vừa tức giận vừa buồn cười, cái chuyện không có liêm sỉ như thế này, quả thực là vị hôn thê này của mình có thể làm ra được.
Chơi chính là một tay trêu chọc.
Cược chính là Albert không dám làm gì nàng lúc đang mang thai.
Mang thai?
Albert như đột nhiên nhớ ra điều gì, vẻ mặt lập tức sững sờ.
Nhưng rất nhanh, vẻ mặt của hắn lại khôi phục lại bình thường.
Chỉ là dưới vẻ mặt bình thường, ánh mắt hắn nhìn vị tiểu thư hôn thê lại càng thêm tràn đầy tính xâm lược.
Phynia tự nhiên cũng cảm nhận được ngọn lửa gần như muốn tràn ra trong ánh mắt của Albert đang nhìn mình. Nàng vô thức lùi lại hai bước, giọng điệu run rẩy.
“Đừng, đừng nghĩ quẩn… em bây giờ đang mang thai, không thể làm loại chuyện đó được.”
“…”
Albert phớt lờ lời cảnh cáo của thiếu nữ, sải bước về phía trước, thuận tay đóng cửa lại, từng bước ép Phynia đến mép giường.
Phynia suýt chút nữa đã bị hành động từng bước ép sát này của Albert dọa cho phát khóc, dù sao thì giai đoạn đầu mang thai thực sự không thể làm loại chuyện đó, nàng là vô cùng coi trọng sinh mệnh đang được thai nghén trong bụng của mình.
Giờ phút này nàng hận không thể xuyên không trở về một phút trước, cho bản thân mình lúc đó đang trêu chọc Albert một cái tát.
Ngươi rảnh rỗi không có việc gì làm mà chơi lớn như vậy để làm gì!?
Thấy Albert sau khi mình phát ra cảnh cáo vẫn từng bước lại gần, khóe mắt Phynia cuối cùng không nhịn được rưng rưng nước mắt.
“Oaaaaa… đừng mà Albert, em biết lỗi rồi, nhưng điều này thực sự rất nguy hiểm!”
Thấy vẻ mặt vừa tủi thân vừa sợ hãi này của thiếu nữ, Albert không nhịn được mà bật cười.
“Haha, em quên rồi sao? Bây giờ đã gần tháng tư rồi, en đã mang thai được một nửa, có thể làm loại chuyện đó rồi.”
Hắn dùng ngón tay búng nhẹ vào trán thiếu nữ.
“Ể? Vậy sao?” Phynia bị những lời này của hắn nói đến sững sờ, ngốc ngốc mà chớp chớp mắt: “Đã bốn tháng rồi á?”
“Đúng vậy.”
“Bốn tháng thực sự có thể làm loại chuyện đó? Con của con người và bán tinh linh mang thai sinh ra có gì khác biệt không?”
“Sẽ không có gì khác biệt.” Albert cười giải thích: “Thai nhi của bán tinh linh và con người kết hợp phải mang thai khoảng mười hai tháng, thời gian về cơ bản tương tự như con của con người, nói cách khác là có thể làm loại chuyện đó rồi, chỉ cần động tác nhẹ một chút, em không cần lo lắng sẽ xảy ra tai nạn gì.”
“V-vậy à…”
Phynia nghe vậy, yên tâm gật đầu.
Tiếp theo, nàng đột nhiên như nghĩ đến điều gì, má đột nhiên nhuộm lên một mảng đỏ ửng, đồng thời hai cánh tay thon thả trắng nõn cũng nhẹ nhàng vòng qua cổ Albert, cúi đầu thấp giọng lẩm bẩm.
“Nhẹ nhàng một chút nhé…”
“Sẽ.”
Albert mỉm cười mà cởi dây áo của Phynia.
…
…
Nửa giờ sau, Albert với vẻ mặt nhạt nhẽo.
Phynia gối đầu trong lòng hắn, trên mặt mang theo một vẻ mặt buồn cười hỏi.
“Có cần em dùng những chỗ khác giúp anh không?”
“Không cần.” Albert bĩu môi: “Nếu đã không thể làm, vậy thì không bằng đừng làm.”
“Cứ nhịn như vậy không khó chịu sao?”
“Khó chịu.” Albert hung hăng nói: “Cho nên đợi đến khi em sinh con xong, anh nhất định sẽ đem em ăn sạch sành sanh!”
Phynia cười híp mắt hỏi: “Sau đó lại mang thai?”
“Khụ khụ, đương nhiên sẽ không.” Albert lúng túng ho khan hai tiếng: “Đến lúc đó sẽ làm tốt các biện pháp tránh thai…”
Nghe Albert nói như vậy, Phynia phát ra câu hỏi từ sâu trong tâm hồn: “Anh đường đường là một thân vương, tương lai thậm chí còn có thể là Hoàng Đế, lẽ nào chỉ định có một đứa con? Lỡ như đứa trẻ này là con gái thì phải làm sao? Liệu những người bên dưới sẽ đồng ý không?”
Albert bất mãn: “Vậy em nói nên làm thế nào?”
“Đương nhiên là tiếp tục nhịn rồi.” Phynia chớp chớp mắt với vẻ đắc ý: “Giống như bây giờ, tương lai lại tiếp tục nhịn thêm hai ba lần nữa, đợi đến khi tương lai con cái nhiều lên là được rồi. Dù sao thì em cũng là bán tinh linh, anh cũng không cần lo lắng sau khi em sinh con xong sẽ già nua xấu xí, ngược lại là anh mới cần lo lắng… đừng có đến lúc đó không được nhé.”
Albert không nhịn được mà nghiến răng: “Em còn nói như vậy thì anh sẽ đi tìm tình nhân đó…”
“Được thôi, chỉ cần trong lòng anh có em là được rồi…”
Albert bán tín bán nghi: “Thật?”
Phynia mày liễu dựng thẳng, mắt trừng hắn: “Đương nhiên là giả rồi! Ngươi cứ thử đi!? Có tin ta quăng một cái cấm chú lên mặt ngươi không!?”
“Tin…”
Albert lập tức xị mặt.
Ai bảo mình đánh không lại thiếu nữ trước mắt chứ?
Vậy thì chỉ có thể ngoan ngoãn làm một người sợ vợ rồi.
May mà Phynia ngày thường cũng không phải là loại tính cách chua ngoa, ngoài việc thỉnh thoảng có chút kiêu căng nũng nịu, những lúc còn lại tính tình đều rất mềm mỏng.
Một cô vợ nhỏ mềm mại đáng yêu đích thực.
Nếu không Albert cũng không thể nào trong sự chung sống hàng ngày trước đây mà thích Phynia.
Ai lại có thể thích một cô gái đầy bệnh công chúa chứ?
Thấy Albert chỉ như vậy đã đầu hàng mình, Phynia không nhịn được dựa vào trong lòng hắn cọ cọ, trong miệng phát ra tiếng cười trong trẻo như chuông bạc.
“Hì hì~ Vậy thì cứ ngoan ngoãn nhịn đi.”
Nếu phải hỏi vừa rồi Phynia và Albert rốt cuộc đã làm hay chưa, thì câu trả lời của Phynia là—
Cũng hơi làm rồi.
Tuy rằng đã làm, nhưng xem xét đến việc Phynia bây giờ đang mang thai, Albert vẫn không dám làm quá kịch liệt, cho nên chỉ có thể lúc làm động tác cố gắng hết sức nhẹ nhàng, toàn bộ quá trình đều cẩn thận.
Điều này đã dẫn đến việc Phynia tuy vô cùng hưởng thụ, nhưng toàn bộ quá trình của Albert thì chỉ có một cảm giác lửng lơ, cuối cùng vẫn là Phynia phhair dùng bộ ngực ngày càng đầy đặn mềm mại cộng thêm miệng nhỏ, mới miễn cưỡng giúp Albert khai hỏa đại pháo.
Sau đó Albert cả người liền trở nên nhạt nhẽo, tuy rằng cơ thể còn xa mới được thỏa mãn, nhưng tinh thần đã đạt đến trạng thái hiền giả.
Dù sao thì hắn vốn dĩ là muốn bắt nạt Phynia một lần, nhưng bây giờ Phynia không bắt nạt được, ngược lại bản thân mình lại chịu tội, vậy thì trong lòng tự nhiên liền trở nên nhạt nhẽo.
Phynia cười vỗ vỗ má hắn.
“Được rồi được rồi, đừng có ở đây buồn bã nữa, sau khi sinh con xong em sẽ bù đắp cho anh, bây giờ trước tiên hãy vực dậy tinh thần nói chính chuyện đã.”
Nghe thấy những lời an ủi trong miệng thiếu nữ, sắc mặt của Albert quả nhiên tốt hơn một chút.
Tiếp theo, hắn liền kinh ngạc quay đầu nhìn Phynia hỏi: “Chính chuyện? Có chính chuyện gì?”
“Đương nhiên là chính chuyện liên quan đến Rusatinia rồi, dù sao thì bây giờ cũng không có việc gì làm, không phải là vừa hay dùng để nói về chuyện này sao?”
Phynia trả lời.
Buổi tối nằm trên giường thảo luận chuyện chính, cũng coi như là một chút tình thú nho nhỏ mà nàng và Albert trong nửa năm qua đã dần dần bồi dưỡng ra.
Có thể nói là đã đem chính trị trên giường phát huy đến cực hạn.
“Có gì hay để nói?”
Albert nhìn hhôn thê của mình hỏi. Phynia nghĩ nghĩ, bẻ ngón tay trả lời.
“Đầu tiên là chuyện lò năng lượng… trong lá thư trước đó thì em hẳn là đã nói với anh rồi. Lò năng lượng đã có, các loại nhà máy cũng có thể mở ra rồi, đầu tiên là nhà máy sản xuất chính lò năng lượng, sau đó là nhà máy vũ khí chế tạo trượng hỏa thương, và nhà máy thép liên quan đến hai nhà máy trước, ngoài ra còn có các nhà máy hóa chất, nhuộm, dệt liên quan đến ngành công nghiệp len.“
“Len bên phía bộ lạc man di không biết khi nào có thể gửi đến, nhưng dù không có len của người man di, sau khi chúng ta xây dựng nhà máy, cũng có thể mua tơ sống từ những nơi khác để dệt, vì vậy nhà máy có thể xây dựng trước… đây là bản vẽ máy móc bên trong nhà máy dệt.”
Nói xong, Phynia liền từ trong không gian lưu trữ lấy ra một xấp bản vẽ, đưa cho Albert.
“Tấm này là sơ đồ nguyên lý tẩy mỡ len, bên cạnh là bản vẽ thiết kế nhà máy, tấm này là bản vẽ thiết kế máy kéo sợi Jenny, tấm này là bản vẽ thiết kế máy dệt thoi bay, sau đó tấm này là sơ đồ nguyên lý và bản vẽ thiết kế dùng lò năng lượng làm nguồn năng lượng để kéo máy móc hoạt động, tấm này là kế hoạch tổng thể, tấm này là…”
Thấy thiếu nữ từng tấm bản vẽ một đem công việc của nhà máy sắp xếp rõ ràng, Albert không khỏi nhíu mày.
“Sao em lại làm nhiều chuyện như vậy? Cơ thể chịu nổi không?”
“Cũng ổn…” Phynia khẽ cười: “Dù sao thì cả đại lục Yieta ngoài em ra, cũng không có ai hiểu những thứ này.”
“…Vất vả cho em rồi.”
Nói rồi, Albert không nhịn được nhẹ nhàng ôm thiếu nữ vào lòng.
Phynia cũng không phản kháng, cứ thế cuộn mình trong vòng tay ấm áp của Albert, cười hỏi: “Nếu anh đã cảm thấy em vất vả, vậy thì có phải là nên cho vị tiểu thư vị hôn thê thông minh tài giỏi này của anh một chút phần thưởng không?”
“Phần thưởng… Em muốn gì?”
“Điều này tùy anh thôi. Dù sao thì thứ mà em đòi thì còn có thể coi là phần thưởng sao?” Đuôi mắt Phynia cong cong: “Cho nên anh định cho em phần thưởng gì?”
“Hừm… đem chữ ’vị hôn thê’ bỏ đi, em thấy thế nào?”
“Ể?”
Phynia bị câu nói trực diện đột ngột này của Albert nói đến sững sờ.
Albert sờ sờ đầu thiếu nữ cười.
“Nếu chiến tranh với phe St. Mill đã kết thúc, vậy thì tiếp theo cũng đến lúc tổ chức hôn lễ rồi phải không? Chuẩn bị tốt để trở thành vợ của anh chưa?”
“Ư… ừm…”
Phynia xấu hổ gật đầu.
