Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Tập 01 - Chương 59: Đang nói tôi đấy à?

Chương 59: Đang nói tôi đấy à?

Không thể phủ nhận, Letia sở hữu một nhan sắc được ông trời ưu ái hết mực.

Ngũ quan tinh xảo, làn da trắng ngần, kết hợp với mái tóc dài màu bạc mềm mại kia, cô đáng yêu cứ như nhân vật bước ra từ trong truyện cổ tích vậy.

Nhưng mà... ngay cái khoảnh khắc cô thốt ra câu nói đó, mọi hình tượng đều tan tành mây khói hết cả rồi!

Lời mời gọi trắng trợn này khiến Reid nhớ đến một chuyên mục thế giới động vật nào đó trên TV.

Một giọng dẫn chuyện trầm ấm, du dương, mang theo sự nghiêm túc của một học giả nhưng cũng tràn đầy nhịp điệu của sự sống vang lên bên tai anh.

"Mùa xuân đến rồi, vạn vật phục sinh..."

"Lại đến mùa các loài động vật giao phối..."

Cái này thì bố ai mà đỡ được?!

Còn chưa kể đến cái vóc dáng nhìn kiểu gì cũng thấy 'đi tù mọt gông' kia của cô, khi cô nói ra câu này, Reid đã nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát hú inh ỏi bên tai rồi đấy!

May mà giọng Letia không lớn, chứ nếu để người khác nghe thấy, kiểu gì anh cũng phải lên đồn uống nước chè rồi mới được về.

"Xin phép từ chối."

Cuối cùng Reid cũng hoàn hồn lại, vứt cái giọng thuyết minh 'Thế giới động vật' đang phát liên tục trong đầu ra ngoài.

Chuyện này chắc chắn có chỗ nào đó không ổn, không thể để trúng bẫy của con hàng này được.

"Ồ, được thôi."

Letia bị từ chối mà cứ như chưa có chuyện gì xảy ra, cô quay đầu nói với Liz đang mắt chữ A mồm chữ O ở cách đó không xa.

"Đại khái là như thế đấy, cô có muốn thử không?"

"Thử cái đầu cô ấy!"

Cái này... cái này mẹ nó cũng thẳng thắn quá đà rồi.

Không học được, căn bản là không học được.

Hay nói đúng hơn, cái mạch não kỳ quái của Letia, rốt cuộc ai mới có thể học theo được hả trời?

Tuy nhiên nhờ có khúc nhạc đệm này, Reid và Toss cuối cùng cũng chú ý tới sự tồn tại của Liz.

Khi nhìn thấy vị đồng đội cũ này, Toss nheo mắt đánh giá kỹ càng.

"Reid..." Toss ghé sát vào tai Reid thì thầm: "Theo con mắt nhìn người của tôi, cái cô nàng chỉ biết chảnh chọe chứ không biết làm nũng này không hợp với ông đâu, ông cứ chọn em Litt thì tốt hơn."

Giọng anh ta rất nhỏ, cộng thêm việc Liz vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc vừa rồi, nên cô không hề nghe thấy lời thì thầm to nhỏ của Toss và Reid.

Liz lấy lại tinh thần, với vẻ mặt lạnh tanh, cô bước tới trước mặt Reid.

"Có thể ghép bàn không?"

"... Ở đây là chốn công cộng, hai người cứ tự nhiên."

Reid và Toss đang ngồi ở một cái bàn lớn, vì không phải phòng riêng nên họ cũng chẳng có quyền cấm Letia và Liz ngồi ở đây.

Nếu chỉ có một mình Liz, có lẽ Reid sẽ trực tiếp đứng dậy rời đi mà không thèm ngoảnh lại.

Nhưng may là còn có một con hàng Letia.

Có sự tồn tại của cô nàng này, bầu không khí giữa anh và Liz cũng không đến mức trở nên quá gay gắt.

Letia cực kỳ tự nhiên ngồi phịch xuống ghế, ngược lại Liz vẫn cứ đứng đó.

Bốn người sượng trân một lúc lâu, Toss mới mở miệng nói.

"Quay lại chủ đề chính nào, Reid, rốt cuộc ông thấy Litt thế nào? Theo cách nói vừa rồi của ông, chắc chắn cô ấy có ý với ông rồi đúng không?"

Giọng của Toss dường như cố tình cao hơn một chút, giống như đặc biệt nói cho ai đó nghe thấy vậy.

"Một cô gái tốt như Litt, ông phải biết trân trọng, đừng có để tuột mất đấy."

Liz nghe đến đây, trong ngực cảm thấy khó chịu, cô nhìn về phía Reid, theo bản năng mở miệng nói.

"Reid, anh thực sự muốn từ bỏ cái nghề mạo hiểm giả, vì cô nàng Litt kia mà chọn ở lại đây ăn no chờ chết sao?"

Động tác trên tay Reid khựng lại, anh suy tư một lát rồi nói.

"Cho dù không có Litt, tôi cũng sẽ chọn ở lại thị trấn Dạ Minh."

Nói đến đây, Reid bỗng nhiên mỉm cười.

"Hơn nữa không thể phủ nhận là, ở bên cạnh Litt cũng rất thú vị, sống mà, sống kiểu gì chẳng là sống?"

"Sau đó sống một đời tầm thường vô vị?"

"Bình thường thì có gì không tốt chứ? Tôi cũng chỉ là một người dân đen, không có hoài bão và chí hướng cao xa như vậy."

Reid mỉm cười đáp lại sự chất vấn của Liz, khiến cô nàng có chút cuống lên.

Đương nhiên cô không muốn nhìn thấy viễn cảnh đó xảy ra.

Chỉ là chưa đợi cô kịp mở miệng, Letia đã cắt ngang cuộc đối thoại của hai người.

"Được rồi được rồi, không nói chuyện này nữa."

Letia ngồi giữa hai người, chắn ngang tầm mắt đang không ai nhường ai của cả hai bên.

Cô cũng không đặc biệt thiên vị ai, chỉ dùng giọng điệu như mọi ngày nói.

"Đã nói đến chủ đề này rồi, thì tôi có một thắc mắc nho nhỏ... Reid, anh có suy nghĩ gì về nửa kia của mình không?"

Chủ đề này Liz cũng có chút để tâm, thế là cô cũng không nói gì nữa, ngậm miệng lại, chuẩn bị nghe xem rốt cuộc Reid có suy nghĩ thế nào.

"Sao tự nhiên lại hỏi cái câu không đầu không đuôi thế hả?"

"Thì chẳng phải lúc nãy mấy người đang nói chuyện yêu đương sao, nên tôi tò mò hỏi chút thôi."

Đối với lời nói của Letia, Toss cũng gật đầu lia lịa.

"Đúng đúng, ngoài 'chân nuột' ra, ông còn coi trọng cái gì nữa?"

"Tại sao cứ phải nhấn mạnh vào cái chân thế hả?"

Reid suýt nữa thì bị câu nói của Toss làm cho sặc chết.

"Dựa vào đâu mà ông khẳng định tôi coi trọng chân cẳng, tôi là loại người như thế à?"

"Được rồi, vậy đổi cách nói khác, ngoài ham muốn xác thịt ra, ông còn coi trọng cái gì?"

"..."

Thà ông đừng đổi còn hơn.

"Để tôi nghĩ xem nào..."

Mọi người đều dỏng tai lên, chăm chú lắng nghe.

Reid sau khi trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng cũng đưa ra đáp án của mình.

"Quả nhiên vẫn là tất trắng nhỉ."

"Cái này thì khác quái gì ham muốn xác thịt đâu?"

Không chỉ Letia, ngay cả Toss cũng không nhịn được mà cà khịa.

"Chuẩn luôn, cái này với mê chân đẹp thì khác gì nhau?"

"Đương nhiên là khác," Reid nói như thật: "Chân đẹp thì có rất nhiều loại, nhưng người có thể cân được tất trắng thì lại cực kỳ ít, cho nên tất trắng là hàng hiếm, chân đẹp thì chưa chắc."

"... Ông nói nghe có lý vãi."

Mọi người cạn lời, chỉ có Letia là không có bất kỳ biểu cảm nào.

Không nói cái khác, chỉ riêng chút sở thích này của Reid, cô còn rõ hơn bất cứ ai.

"Rồi sao nữa?"

Reid bắt đầu liệt kê từng cái một.

"Tiếp theo là ở bên cạnh cảm thấy thoải mái, có cảm giác tự do,"

"Sau đó là có thể thẳng thắn bày tỏ bản thân, không chơi mấy trò 'đố anh biết em đang nghĩ gì',"

"Cuối cùng là phải trưởng thành một chút, không có kiểu tính khí trẻ con, điểm này chắc là quan trọng hơn cả."

"Ra là thế..." Letia gật gù ra chiều suy tư, bưng ly bia tươi khổng lồ trên bàn lên, ừng ực tu một ngụm lớn, sau đó chậm rãi mở miệng: "Tóm lại là, ở chung thấy thoải mái, có thể thẳng thắn bày tỏ nội tâm, tính cách cũng phải trưởng thành chín chắn đúng không?"

"Ừm, đại khái là ý đó."

Reid gật đầu, coi như công nhận lời tổng kết của cô.

Chỉ là sau cái gật đầu của anh, bầu không khí trên bàn tiệc chẳng hiểu sao lại trầm xuống.

Ba người còn lại đều không nói gì.

Liz đang suy nghĩ, Toss cũng đang suy nghĩ.

Có điều một người đang suy nghĩ về bản thân, người kia lại đang suy nghĩ về Litt.

Còn về phần Letia, cô cũng đang suy nghĩ, một lát sau, cô đặt ly rượu đã cạn xuống, vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt ngưng trọng.

Dưới cái nhìn chăm chú của Reid, cô giơ ngón tay chỉ vào mình.

"Ra là thế... anh đang nói tôi hả?"

"Cô á? Trong mắt tôi cô còn chả được tính là người khác giới, cùng lắm chỉ là giống cái thôi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!