Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 01 - Chương 60: Lễ Hội Bạch Dương Khải Minh

Chương 60: Lễ Hội Bạch Dương Khải Minh

Nhìn Letia đang ôm mặt, bày ra cái dáng vẻ e thẹn ngượng ngùng kia, Reid cứ cảm thấy có chỗ nào đó sai sai.

Cảm giác cứ như thằng bạn chí cốt của bạn mặc bikini rồi nhảy múa tưng bừng trước mặt bạn vậy.

Thế mà còn bảo là có suy nghĩ gì không á?

Không bị mù mắt chó đã là tạ ơn trời đất lắm rồi nhé.

Mặc dù Reid cũng khó mà nói rõ quan hệ giữa anh và Letia rốt cuộc có được tính là anh em huynh đệ hay không.

"Cho nên vừa nãy hai người nói cái gì thế?" Chỉ trong chớp mắt, Letia đã khôi phục lại vẻ bình thường: "Có chuyện gì vui thì kể ra cho tôi vui ké với nào?"

Lúc này Toss cuối cùng cũng hiểu được những lời Reid từng nói với mình.

Cho dù Letia có xinh đẹp đến mức nào đi chăng nữa, thì cô nàng này thực sự khiến người ta khó mà nảy sinh suy nghĩ đen tối được.

Trừ khi cô ấy ngậm miệng lại.

"Đã nói đến chủ đề này rồi, vậy còn cô thì sao?"

Reid coi như đã tự hủy, mọi người chắc chắn sẽ không buông tha cho kẻ khơi mào chủ đề này.

"Cái này à..."

Letia ngẫm nghĩ, ánh mắt cô cứ quét qua quét lại trên người Reid hồi lâu.

Cuối cùng, cô dừng lại ở một vị trí không nên dừng, trên mặt nở một nụ cười ranh mãnh.

"Tôi thích 15cm."

"Phụt!!!"

Bạn nói đúng rồi đấy, đây chính là Letia.

Công cao thủ cao, lại còn mặt dày vô sỉ.

Tất trắng vừa cởi ra liền đuổi theo người ta... Á á á á á!!

Câu nói này càng khiến cho Liz và Toss bên cạnh trưng ra vẻ mặt kinh hoàng tột độ, những suy nghĩ lung tung rối loạn ban đầu lập tức tan thành mây khói, bây giờ trong đầu bọn họ chỉ còn lại duy nhất một câu hỏi.

Sao cô ấy biết hay vậy?

Reid lau khóe miệng, ép buộc bản thân phải bình tĩnh lại.

Không thể để bị cuốn theo nhịp độ của cô nàng Mục sư này được, mấy kẻ chơi hệ thánh quang tâm địa đều đen tối cả.

Thậm chí Reid bây giờ thà ngồi đấu mắt với Liz còn hơn là nói thêm vài câu với Letia.

Còn nói tiếp nữa, anh sợ sự trong sạch của mình không giữ nổi qua đêm nay mất.

"Liz, thật ra tôi vẫn luôn có một câu hỏi muốn hỏi cô."

"Lúc đó tôi ở tầng hai mươi ba, cố gắng thoát khỏi tuyệt cảnh để quay trở lại trước mặt mọi người,"

"Trong lòng cô rốt cuộc đã nhìn tôi với tâm thế như thế nào?"

Khi ở tầng hai mươi ba, vì đòn oanh tạc ma pháp của Jessica đã dẫn dụ một lượng lớn ma thú ngoài dự tính tới, số lượng nhiều đến mức nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người.

Đàn ma thú đã chia cắt đội hình, lúc đó Reid bị ép vào một con đường khác, để yểm hộ cho những đồng đội còn lại, anh đã dùng hết sức bình sinh, thu hút phần lớn sự chú ý của đàn ma thú về phía mình.

Nhưng điều đó cũng khiến bản thân anh rơi vào nguy hiểm chưa từng có.

May mắn là anh vẫn thoát ra được khỏi vòng vây ma thú, kết quả khi quay trở lại đội ngũ, câu đầu tiên chào đón anh không phải là lời quan tâm, mà là ánh mắt lạnh lùng cùng lời trách móc.

Cái cảm giác nguội lạnh cõi lòng đó, Reid có lẽ đến chết cũng không quên được.

Mà hiện tại, cuối cùng anh cũng có cơ hội trực tiếp hỏi Liz vấn đề này.

Letia thì khỏi cần hỏi.

Con hàng này vô tâm vô phế, hỏi cũng bằng thừa.

Nhưng Liz... dù sao anh cũng lớn lên cùng cô ấy từ nhỏ, trong tình huống lúc đó, khi cô ấy trách cứ anh, rốt cuộc cô ấy đã nghĩ gì?

Hay là, cô ấy thực sự cảm thấy thực lực của anh không theo kịp Lưỡi Dao Rạng Đông?

Thế thì cũng hơi bi ai quá rồi.

Đối mặt với lời chất vấn của Reid, Liz nắm chặt nắm đấm, trong mắt tràn đầy sự đấu tranh.

Trước mặt Reid, cô không muốn thừa nhận đó là sai lầm của mình.

Nếu như... khi giải quyết con Scarlet Eye kia, Reid có thể giữ được aggro.

Thì cũng đâu đến mức ép Jessica phải sử dụng ma pháp diện rộng uy lực lớn như thế đúng không?

Nếu Reid không phải là Pháp sư Kiến tạo, mà là một tanker tiên phong bình thường...

Nắm tay Liz siết rất chặt, móng tay gần như găm sâu vào da thịt.

"Tôi lúc đó..."

"Liz, cô say rồi đấy à?"

Letia cắt ngang lời Liz, đồng thời nắm lấy tay cô.

"Tôi đưa cô ấy về trước đây, vậy tôi không làm phiền hai người nữa nhé."

"... Được."

Nhìn bóng lưng Letia kéo Liz đi xa, Reid nâng ly lên định uống một ngụm bia, nhưng lại phát hiện bên trong trống rỗng chẳng còn gì.

Cho dù Liz không nói gì, nhưng thực ra trong lòng anh đã có đáp án.

Ở một bên khác, sau khi hai người ra khỏi quán rượu, Letia buông tay Liz ra.

Cô quay đầu lại, nhìn thiếu nữ kỵ sĩ với sắc mặt u ám phía sau.

"Sao nào, cô muốn nói cái gì?"

"..." Liz nắm chặt tay, cắn môi: "Nếu Reid có thể giữ chặt aggro... thì Jessica cũng sẽ không..."

"Trước khi nói đến vấn đề này, tôi có một thắc mắc nho nhỏ muốn hỏi cô đấy Liz."

Letia cắt ngang lời Liz.

"Nếu lúc đó chúng ta làm theo kế hoạch, không đi đường tắt, thì có phải sẽ không chạm mặt con Scarlet Eye đó không?"

Liz theo bản năng phản bác lại.

"Nhưng với thực lực của chúng ta, đối phó với nó hoàn toàn không thành vấn đề."

"Nhưng vấn đề chẳng phải vẫn xảy ra rồi sao?" Letia nheo mắt, khoanh tay trước ngực, nhìn thiếu nữ cứng đầu trước mặt: "Đội hình của chúng ta thiếu tanker cứng để hút aggro, vốn dĩ đã không giỏi đối phó với loại ma vật có tốc độ cao, điểm này ai cũng biết, hơn nữa... cô là đội trưởng,"

"Thứ mà đội trưởng cần suy nghĩ, chẳng phải nên nhiều hơn thế sao?"

"..."

Liz há miệng, nhưng lại phát hiện bản thân không thốt ra được bất kỳ âm thanh nào nữa.

——————

Vì Reid vẫn còn đang uống rượu ở quán Bờ Sông, nên Litt đã về đến nhà trước một bước.

Do ở quán rượu cũng chưa ăn được gì, cộng thêm trời cũng sắp tối, nên cô chuẩn bị làm bữa tối.

Chuyện bên phía Liz chắc tạm thời không cần lo lắng quá.

Những việc nên làm và không nên làm mình đều đã giúp cô ta đủ rồi, nếu như thế mà vẫn không có bất kỳ thay đổi nào, thì đúng là hết cách thật sự.

Trong kịch bản, kết cục của mình vẫn y nguyên như cũ, khiến người ta đau đầu không chịu được.

Rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể giúp bản thân tránh khỏi vận mệnh tử vong đây?

"Ding dong ~"

Ngay lúc Litt đang suy tư thì chuông cửa vang lên.

Theo lẽ thường thì giờ này Reid vẫn chưa về, cho nên chắc là người khác...

Mười phần thì có đến tám chín phần là Otto.

Litt đặt con dao làm bếp trong tay xuống, đi đến chỗ cửa ra vào, mở cửa.

"Yo? Chào buổi tối, tu nữ Litt."

Quả nhiên không ngoài dự đoán, xuất hiện trước mặt Litt chính là cái bản mặt gợi đòn của Otto.

Nhìn vị Giám mục với nụ cười giả tạo trên mặt này, Litt thở dài, thong thả móc từ trong túi áo tu nữ ra một viên pha lê liên lạc.

"Alo, vệ binh đấy à? Trước cửa nhà tôi có một đối tượng khả nghi."

"Dù sao ta cũng là Giám mục của cô mà."

Otto vẫn giữ nguyên nụ cười tiêu chuẩn đến mức không thể tiêu chuẩn hơn, trong giọng nói mang theo sự giả tạo khiến người ta khó chịu.

"Vậy ông tìm tôi có việc gì? Nếu chỉ là đi ngang qua," Litt dùng đôi mắt cá chết nhìn gã Giám mục tóc vàng trước mặt: "Vậy thì phiền Giám mục đại nhân phát chút thiện tâm, tiện tay vứt giúp tôi túi rác này nhé."

Litt đưa một cái bao tải gai rỗng tuếch qua.

Ý tứ trong lời nói và hành động đã quá rõ ràng không cần giải thích.

"..."

Tuy nhiên dù là vậy, Otto vẫn không hề có ý tức giận.

Hắn thậm chí còn chẳng thèm nhìn cái bao tải gai trước mặt, cứ như thể đó chỉ là một luồng không khí không tồn tại.

"Nhắc mới nhớ, 'Lễ Hội Bạch Nhật Khải Minh' vào đầu tháng sau, tu nữ Litt... có định tham gia không?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!