Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Toàn Chương - Chương 45: Không Có Quyền Lựa Chọn

Chương 45: Không Có Quyền Lựa Chọn

Mặt trời của ngày hôm sau còn chưa kịp ló dạng.

Reid kéo rèm cửa ra, nhìn ngắm thế giới bên ngoài, trong lòng lại có chút cảm xúc lẫn lộn.

Nhớ lại câu nói tối qua của Litt, thực ra anh vẫn nghe được một chút.

Chỉ là không dám chắc chắn mà thôi.

Đối diện với việc một cô gái nói ra những lời như vậy, nếu bảo trong lòng không có chút rung động nào thì là nói dối.

Reid tự nhận mình cũng là một người đàn ông bình thường, cũng có những ham muốn trần tục.

Cũng giống như tấm ảnh đặt ở đầu giường mình đây...

Ấy chết! Cái này phải cất kỹ mới được.

Sau khi giấu kỹ tấm ảnh mà Letia đưa cho, Reid lại một lần nữa chỉnh đốn lại suy nghĩ.

Đối mặt với những lời nói đó của Litt, anh không phủ nhận mình thực sự có chút động lòng.

Nhưng... anh sẽ không hành động.

Khoảng cách thân phận giữa mình và Litt đã định sẵn rằng, mình và cô ấy không thể đến được với nhau.

Thay vì tiếp tục giữ lấy ảo tưởng, chi bằng từ bỏ ngay từ đầu.

Nghĩ đến đây, Reid thở dài một tiếng.

“Nghĩ nhiều như thế làm gì chứ? Đừng để 'tam đại ảo giác của đời người' làm hại bản thân.”

Sau khi xốc lại tinh thần, Reid đi xuống lầu, chuẩn bị làm bữa sáng cho ngày hôm nay.

Litt còn phải đến tu viện làm việc, mình có thể giúp cô ấy, cũng chỉ có những việc đơn giản thế này mà thôi.

“Dậy rồi à?”

Tuy nhiên Reid vừa mới xuống lầu, đã nhìn thấy Litt đang đeo tạp dề bận rộn trong bếp.

Cho dù mình đã dậy sớm thế này rồi, mà vẫn không lại được Litt sao?

Reid cười khổ thở dài một tiếng.

Có điều nhìn Litt ở cách đó không xa, anh cũng không khỏi nhớ lại chuyện trước kia.

Ở trong Lưỡi Dao Rạng Đông, mình chỉ có thể nỗ lực không ngừng nghỉ như một cỗ máy, tất cả mọi thứ đều chỉ có thể dựa vào chính mình.

Không có cháo nóng nấu sẵn vào buổi sáng, cũng chẳng tồn tại một mái nhà đèn đuốc sáng trưng...

Giờ nhớ lại quá khứ, quả thực mình nên có trách nhiệm với cuộc đời của chính mình hơn.

“Litt, cô không cần dậy sớm thế đâu, mấy việc này cứ để tôi làm là được.”

“Vậy sao?” Litt nếm thử độ mặn nhạt của nồi cháo thịt nạc, sau đó cười đáp lại: “Nhưng tôi thích nấu ăn mà.”

Không phải là thích.

Chỉ đơn thuần là bị ác mộng dọa tỉnh, không ngủ lại được mà thôi.

Nếu có thể, Litt vẫn muốn làm một con cá mặn vô lo vô nghĩ.

Tốt nhất là chuyện làm mỗi ngày, ngoại trừ ngủ ra thì chính là ăn.

“Giờ vẫn còn sớm, Reid, anh có thể ngủ thêm một lát nữa đấy.”

“Tôi không buồn ngủ lắm, để tôi phụ cô một tay.”

Hai người cùng làm việc, kiểu gì cũng thực tế hơn một người, huống chi Reid cũng không thể đứng bên cạnh trố mắt ra nhìn, để mặc Litt một mình bận rộn.

Dưới sự phân công hợp tác, hiệu suất quả thực rất nhanh, chẳng mấy chốc bữa sáng của hai người đã làm xong.

Litt vẫn ngồi ở đối diện Reid.

“Ăn cơm trước đã, hôm nay trong tu viện còn rất nhiều việc phải làm.”

“Ừm.”

Reid gật gật đầu.

Hôm nay anh cũng có chút việc phải làm.

Otto đã đưa trước cho anh một phần lợi nhuận, cho nên anh định tìm một mặt bằng để mở tiệm vũ khí.

Bản thân là Pháp sư Kiến tạo, chế tạo máy móc và bảo dưỡng vũ khí đều là sở trường, cho nên mở tiệm vũ khí nuôi gia đình cũng được coi là một lựa chọn khả thi.

Còn về vấn đề thuê mặt bằng của ai, tốt nhất là không nên làm phiền Litt nữa.

Mặc dù biết rõ vị bạch tu nữ này địa vị không đơn giản, nhưng chuyện gì cũng đi tìm đối phương cũng không hay.

“Tôi ăn no rồi,” Litt đặt bát xuống, nói với Reid: “Việc dọn dẹp bát đũa sau đó, giao cho anh nhé.”

“Đi đường chú ý an toàn.”

Litt tạm biệt Reid, bước ra khỏi nhà.

Tuy nhiên cô không đi đến tu viện, mà là đi tìm cái tên Otto kia để hỏi cho ra lẽ.

Ý đồ của hắn khi làm chuyện tối qua là gì.

Mặc dù Litt đã lờ mờ đoán được dụng ý của hắn, nhưng có một số việc, cần phải xác nhận trực tiếp.

Litt đi đến nơi ở của Otto, sau khi gõ cửa thật mạnh, trong phòng vang lên tiếng bước chân.

Rất nhanh, gã đàn ông tóc vàng Otto liền xuất hiện trước mặt Litt.

“Tu nữ Litt, cơn gió nào mang cô đến đây thế?” Otto nghiêng người nhường đường: “Muốn vào ngồi một lát không?”

Nhìn cái gã cười giả tạo 'bằng mặt không bằng lòng' trước mắt, Litt hít sâu một hơi, nói thẳng vào vấn đề.

“Vở kịch tối qua, có phải là do ông đạo diễn không?”

Otto khẽ nhướng mày, lộ ra vẻ mờ mịt đúng lúc.

“Tu nữ Litt, lời này của cô... tôi nghe không hiểu lắm, ý cô là chuyện gì?”

“Tôi ở bên dưới nhìn thấy rồi, là ông điều khiển ánh đèn, hơn nữa tôi đoán, cũng là ông cố tình không nói cho Lauren biết chuyện Reid rời nhóm, để khiến Lưỡi Dao Rạng Đông phải bẽ mặt trong bữa tiệc tối đúng không?”

“Ồ? Tiểu thư Litt, cô đến để thay mặt đồng đội cũ hỏi tội tôi sao?”

“Không phải, tôi chỉ muốn hỏi, dụng ý ông làm như vậy là gì?”

Litt không thích cảm giác bị tính kế, mà xui xẻo thay, Otto lại là một con kẻ cực kỳ giỏi tính kế người khác.

Bản thân mình chỉ là thích trêu chọc, rảnh rỗi thì lôi Reid ra đùa cho vui.

Nhưng cái tên Otto này thì khác... khi cần thiết, hắn thực sự sẽ vì lợi ích mà đẩy người ta xuống vực thẳm.

Đây cũng là lý do vì sao ngay từ đầu Litt đã không muốn hợp tác với Otto.

“Tu nữ Litt,” Giọng Otto trầm xuống, mang theo vẻ thấu hiểu như đã nhìn thấu mọi sự: “Trước khi cô đến đây, trong lòng cô... thực ra đã đoán được đáp án rồi, không phải sao?”

“... Ông định khơi dậy thù hận giữa Reid và Liz?”

“Thế chẳng phải cô biết rồi sao?” Otto nhún vai: “Vậy tại sao còn phải cất công chạy tới hỏi tôi làm gì?”

Quả nhiên...

Thấy Litt không nói gì, Otto cười như thể đang giễu cợt, nói tiếp.

“Bản lĩnh và thiên phú của Reid, không nên bị chôn vùi ở Lưỡi Dao Rạng Đông, cậu ta xứng đáng có một lối ra tốt hơn,”

“Thay vì cứ tiếp tục dây dưa không dứt với Lưỡi Dao Rạng Đông, chi bằng trực tiếp hơn một chút, một đao cắt đứt lại thực tế hơn nhiều.”

“Bạn bè có thể biến thành kẻ thù, nhưng kẻ thù muốn biến lại thành bạn bè thì khó lắm.”

“Phải chặt đứt hoàn toàn quá khứ, mới có thể chuyên tâm hướng về tương lai chứ...”

Nghe đến đây, Litt tặc lưỡi một tiếng.

“Nói về khoản không làm người thì đúng là phải gọi ông là cụ, nhưng rất tiếc, phản ứng của Reid đã khiến bàn tính của ông thất bại rồi.”

Không thể phủ nhận, lúc đó Reid không tức giận và phản kích quả thực là một lựa chọn vô cùng sáng suốt, điểm này cho dù là Litt cũng không thể không khâm phục anh.

“Quả thực có chút tiếc nuối.”

Otto miệng thì nói vậy, nhưng biểu cảm lại chẳng thấy có chút gì gọi là tiếc nuối cả.

“Có điều...” Otto bỗng chuyển chủ đề, ánh mắt nhìn chằm chằm vào thiếu nữ trước mắt: “Tôi lại có một thắc mắc nhỏ, muốn thỉnh giáo tu nữ Litt đây...”

“Thế thì đừng hỏi,” Litt quả quyết ngắt lời, xoay người định bỏ đi: “Tôi không muốn nghe, càng không muốn trả lời.”

Otto dường như tự động lọc bỏ sự từ chối của cô, bám riết không tha hỏi tiếp.

“Cô vốn có thể đường đường chính chính lấy thân phận ‘Letia’ để tiếp cận Reid, tại sao... lại phải đi đường vòng, làm điều thừa thãi là khoác lên mình lớp ngụy trang tu nữ ‘Litt’ này chứ?”

Đối mặt với câu hỏi của Otto, Litt khựng lại tại chỗ, trong đầu cô lặp đi lặp lại những hình ảnh sẽ xảy ra trong tương lai.

Mình không làm thế thì còn biết làm thế nào?

Vì vướng mối quan hệ với Liz, Reid tuyệt đối sẽ không qua lại quá gần gũi với Letia, không thể tiếp cận, đồng nghĩa với việc không có cách nào tác động đến kịch bản.

Mà cho dù có bỏ trốn, trốn đến chân trời góc bể, đoán chừng cũng sẽ bị kịch bản sửa chữa lại, từ đó rơi vào cái chết.

Không... có khi còn thảm hơn cả chết, phải biết rằng thế giới này không hề hòa bình như kiếp trước, cảnh người ăn thịt người là chuyện thường tình, cho dù là ở trong Giáo hội cũng như vậy.

Cho nên, mình thực sự có quyền lựa chọn sao?

Đã không có quyền lựa chọn, tại sao không đi theo bên cạnh nam chính Reid để được an toàn hơn một chút?

“Cứ coi như là tôi hay xấu hổ đi.”

Hơn nữa không thể phủ nhận là, cuộc sống hiện tại thế này, trôi qua cũng khá là thoải mái.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!