Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Tập 03 - Chương 28: Cô cũng chẳng phải hạng tốt lành gì

Chương 28: Cô cũng chẳng phải hạng tốt lành gì

Letia cũng không ngờ rằng trực giác của Reid lại nhạy bén đến thế.

Chỉ qua quan sát và suy nghĩ ngắn ngủi mà anh đã có thể liên tưởng đến mối quan hệ giữa cô và Litt.

Trước đó cô liên tục tấu hài, cà khịa cũng là để khiến Reid không suy nghĩ quá nhiều.

Từ lúc nặn mặt cho anh, cô đã chú ý đến điểm này rồi.

Đó là khuôn mặt của Litt, nếu so với cô...

Thì thực sự có vài phần tương đồng, trông cô ấy cứ như phiên bản trưởng thành của chính cô vậy.

Dù có không ít khác biệt nhỏ, nhưng có lẽ điểm khác biệt lớn nhất vẫn nằm ở khí chất.

Bởi vậy đó cũng là lý do tại sao cô phải cố tình trưng ra cái bộ dạng đáng đòn như một con khỉ dở hơi.

Đương nhiên, phần lớn lý do vẫn là vì thấy vui thôi.

Nhưng nếu không làm vậy, chỉ dựa vào sự im lặng thì rất dễ khiến Reid liên tưởng đến những nơi không nên liên tưởng.

Giống như tình huống đêm qua, cũng may là cô tỉnh lại kịp thời, nếu không thì sau đó khó mà nói trước được điều gì.

Cơ mà... cũng có thể là do cô đa nghi quá mức thôi.

Dù sao thì chính chủ Litt bây giờ cũng đã xuất hiện, cho dù Reid có thực sự nghi ngờ theo hướng đó, thì sau này cô chỉ cần dùng thân phận này tìm cơ hội gặp mặt chính chủ Litt một lần, mọi sự nghi ngờ và đồn đoán sẽ bị đập tan ngay tức khắc.

Đối phương đang lợi dụng cô làm thế thân, vậy thì chẳng lẽ cô lại không thể lợi dụng thân phận của đối phương để tiếp cận Reid sao?

Letia buông đôi móng vuốt đang siết chặt Reid ra, cô bước xuống giường, trên mặt chẳng hề có chút vẻ thẹn thùng nào của thiếu nữ, trái lại trông cứ như trạng thái phê pha sau khi rít xong một điếu thuốc vậy.

"Ưm~ a~ ngủ cả đêm xong đúng là tinh thần sảng khoái hẳn ra."

Nói xong, cô nhìn sang Reid, tiếp tục hỏi.

"Reid, còn anh thì sao?"

Trước câu hỏi của Letia, Reid không thèm đáp lời, chỉ tặng cho cô một cái nhìn bằng đôi mắt cá chết.

"Cô tự nhìn đi?"

Vì đêm qua thức trắng không tài nào ngủ nổi, nên lúc này Reid đang vác hai quầng thâm mắt to đùng, trông chẳng khác gì một con gấu trúc.

"Ái chà~ vậy thì anh cứ ngủ thêm lát nữa đi, để tôi chuẩn bị bữa sáng cho nhé."

Nhìn cái dáng vẻ "vợ hiền dâu thảo" này của Letia, khóe miệng Reid giật giật.

"Tôi dám cá là nếu bây giờ tôi mà nằm xuống ngủ, cô chắc chắn sẽ rêu rao chuyện tôi ngủ chung phòng với cô một đêm cho cả cái thị trấn Dạ Minh này biết."

Đêm qua vì Letia siết chặt cứng nên anh không có cơ hội dùng cầu pha lê để mật báo cho người khác, nhưng bây giờ thì khác rồi.

Phải canh phòng cẩn mật, nếu không cái danh tiết trong sạch của anh sẽ tan tành mây khói mất.

Nếu để người khác nghĩ rằng anh có quan hệ bất chính gì với Letia, thì chẳng khác nào người ta nghĩ anh vừa lên giường với một con khỉ trong vườn bách thú sao?

Chắc chẳng có ai cảm thấy tự hào khi thuần hóa được một con khỉ đâu nhỉ?!

"Sao có thể chứ?"

Letia cười híp mắt nói, nhưng Reid không hề mắc bẫy.

Quả nhiên, mặt thì giống nhau, nụ cười trông cũng tương tự, nhưng cái khí chất đó thì đúng là con khỉ này không tài nào bắt chước được.

"Đi thôi, ra ngoài ăn cơm, đêm qua vì cõng cô tới đây mà tôi còn chưa kịp ăn tối nữa."

"Okela!"

Đối với chuyện ăn uống, Letia xưa nay chưa từng từ chối, dù món đó không ngon lắm thì cô cũng sẽ không lãng phí.

"Anh bao hả?"

"Campuchia (AA)."

"Hửm... tôi khum có tiền đâu, vả lại dù sao chúng ta bây giờ cũng là người đã từng ngủ với nhau rồi mà, hơn nữa hình như đây cũng khum phải lần đầu."

"Ngậm miệng ngay!"

Cũng may là sáng sớm không có mấy người, nếu không nghe thấy câu này, chắc chắn sẽ có người báo cảnh vệ mất.

Hai người vừa đấu khẩu vừa bước ra khỏi quán trọ.

Chỉ là khi vừa bước ra ngoài, dù Letia không nói tiếp nữa, Reid cũng cảm nhận được ánh mắt xung quanh có chút lạnh lẽo.

"Chuyện gì thế này?"

Chưa đợi Reid kịp suy nghĩ kỹ, vẻ mặt anh đột nhiên đờ đẫn.

Letia cũng ngẩn người.

Cách hai người không xa, Litt đang đi ngang qua và nhìn chằm chằm vào đây.

Reid vốn tưởng đối phương là con rối ma pháp, dù sao tầm này Litt không thể xuất hiện ở đây được, nhưng anh không hề thấy trên người đối phương có các khớp cầu đặc trưng của con rối, điều đó có nghĩa là...

Đây chính xác là Litt chứ còn cái quái gì nữa!

Letia cũng không ngờ chính chủ Litt lại đăng trường vào lúc này, khiến cô có cảm giác lạ lùng như kiểu bị bắt gian tại trận vậy.

Nhưng nghĩ kỹ lại... chính chủ Litt với Reid hiện tại chẳng có nửa xu tình cảm nào, đối phương mới là người đến sau.

Thế là lòng cô lại nhẹ nhõm hẳn.

Lúc này Eila cũng hơi ngơ ngác, cô đã nghe Otto nói về dự định và kế hoạch của Letia (Litt), cũng như suy nghĩ của bản thân cô ấy đối với Reid, thậm chí còn hiểu rõ mối quan hệ giữa hai người.

Chỉ là không ngờ mới chỉ có hai ngày mà hai người này đã tiến triển đến mức độ này rồi.

"Đợi đã Litt, chúng tôi không phải quan hệ đó đâu."

Reid bước lên một bước.

"Hôm qua Letia say quá, nên tôi mới..."

Reid vừa định giải thích, rồi anh mới chú ý đến tấm biển đèn ma pháp đang tỏa sáng lung linh ngũ sắc bên cạnh mình.

Trên đó viết tám chữ lớn:

"SONG TÚC SONG PHI, QUYẾT CHIẾN ĐÊM NAY."

Biểu cảm trên mặt Reid lập tức vặn vẹo.

Mason!!

Cái thằng cờ hó này đặt cho tôi cái loại quán trọ gì thế hả?

Tốt nhất là ông nên giải thích cho rõ đây rốt cuộc là cái quán trọ kiểu gì đi!?

"Không phải! Litt, cô nghe tôi giải thích đã!"

Reid lúc này đã thầm hỏi thăm tổ tiên mười tám đời nhà Mason trong lòng, tình huống này thì có là thần tiên cũng không giải thích nổi đâu nhé!

"A..."

Eila nhìn Reid, rồi lại nhìn sang Letia bên cạnh anh.

Cái chiều cao này, vóc dáng này, diện mạo này.

Im lặng...

Suy ngẫm...

Đại ngộ...

Tôi hiểu rồi.

Chỉ thấy cô đập tay vào lòng bàn tay, hai tay chắp lại làm tư thế cầu nguyện, trên mặt lộ ra nụ cười như thiên thần.

"Chúa luôn bao dung, cho dù có lỡ làm ra chuyện vi phạm pháp luật, nhưng Người sẽ tha thứ cho tội lỗi của anh."

Lúc này Letia cũng đang suy nghĩ.

Trước đó còn lo Reid nghi ngờ về mối quan hệ của mình.

Giống như bộ anime tên là "Thám Tử Lừng Danh Conan" ở kiếp trước vậy, nữ chính có nghi ngờ đến mấy thì khi Shinichi giả và Conan cùng xuất hiện một lúc, sự nghi ngờ đó cũng sẽ tan biến.

Tình huống hiện tại của cô dường như cũng tương tự?

Nhưng cảm nhận của Reid... hiện tại trông như thế nào nhỉ?

Letia dùng dư quang liếc nhìn người đàn ông này, lúc này anh cứ như bị hóa đá, đối mặt với chính chủ Litt cách đó không xa mà không nói nên lời.

Đặc biệt là sau khi nhìn thấy cái biển hiệu quán trọ "Song túc song phi" bên cạnh, mọi lời giải thích đều trở nên cực kỳ yếu ớt và bạc nhược.

Xem ra, tình trạng của Reid đúng là có vẻ không ổn cho lắm...

Có nên giúp anh ta giải thích một chút không nhỉ?

Letia thầm tính toán trong lòng.

Ừm, quả nhiên, là hảo huynh đệ thì có những việc cần giúp thì cũng phải giúp một tay.

Thế là, cô bước lên một bước, cất lời.

"Litt, tôi với anh ta không phải quan hệ như cô nghĩ đâu."

Reid vốn đang định nói tiếp, không ngờ Letia lại lên tiếng vào lúc này, càng không ngờ cô lại tự mình giải thích.

Trong khoảnh khắc đó, lòng anh không khỏi có chút cảm động đến mức muốn rớt nước mắt.

"Letia, cô..."

"Tôi với anh ta chỉ là giao dịch xác thịt thôi, không có nghĩa là sẽ giao thoa về mặt tâm hồn, nên cô cứ yên tâm đi, vào trong cơ thể không có nghĩa là vào trong cuộc sống đâu nha."

"Cô cũng không phải thứ tốt lành gì đâu!!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!