Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 03 - Chương 34: Litt đồng ý rồi

Chương 34: Litt đồng ý rồi

Tuy nhiên, ngay khi Reid vừa định đóng cửa thì đã quá muộn.

Bàn tay của Letia đã giữ chặt lấy cánh cửa, mặc cho Reid có dùng bao nhiêu sức lực cũng chẳng hề hấn gì.

Trước sức mạnh tuyệt đối này, anh căn bản không thể lay chuyển nổi dù chỉ một phân!

"Có câu nói rất hay, bốn kiểu quan hệ sắt đá nhất đời người là cùng nhau đi lính, cùng nhau nằm giường, cùng nhau chia chác, cùng đi 'vui vẻ'. Chúng ta giờ là anh em chí cốt rồi, việc gì phải khách sáo thế?"

Nhìn cái bộ dạng cười hì hì này của Letia, trong lòng Reid có cả vạn câu chửi thề muốn thốt ra.

"Chưa bàn đến mấy cái kia, tôi với cô nằm chung giường chỉ là tai nạn thôi nhé! Với lại đừng tưởng tôi không biết câu gốc là 'cùng nhau đi học', chứ không phải 'nằm giường'!"

"Cũng xêm xêm nhau cả thôi, cho em vào đi mà. Ở cái nơi đó một mình chán chết đi được, không tìm anh 'vui vẻ' một chút thì em biết sống sao đây?"

"Cô không phải tìm tôi vui vẻ, cô là định đem tôi ra làm trò vui thì có."

Thấy thực sự không thể ngăn cản nổi, Reid cũng đành buông tay, thả cái con nhỏ Letia này vào nhà.

Vừa mới vào phòng, cái con nhỏ này đã như một đứa trẻ tò mò, bắt đầu nhìn ngó khắp nơi.

"Thật không ngờ Reid anh bây giờ lại sống ở một nơi tốt thế này."

Mặc dù nói thế này có chút tự mình khen mình, nhưng da mặt cô dày, căn bản chẳng quan tâm.

"Cảm giác sống chung với Litt thế nào? Có ý đồ gì với cô ấy không? Em thực sự có thể giúp anh đấy nha~"

"Tôi sẽ không bao giờ kể cho cô bất cứ chuyện gì đâu."

Đối mặt với bộ dạng hóng hớt này của Letia, Reid dĩ nhiên là lẳng lặng chọn cách ngậm miệng.

Anh hiểu rất rõ, chỉ cần mình dám hé ra nửa lời, cô ta có thể bóp méo thành một vạn ý nghĩa khác nhau, đến lúc đó người bị 'hành' vẫn là anh thôi.

Chi bằng cứ im lặng cho nó lành.

Letia định vỗ vai Reid, nhưng khổ nỗi tay phải giơ lên cao quá, mà giơ mãi thì mỏi, thế là cô trực tiếp vỗ vào eo anh.

"Đàn ông thì phải thành thật một chút, phải có ước mơ một chút, biết đâu lại thành công thì sao?"

Dưới cái nhìn chằm chằm của Reid, Letia tháo đôi giày Martin đen ra, tùy tiện nằm ườn trên sofa, chẳng có chút gì gọi là giữ kẽ.

Đây không còn gọi là tự nhiên như người nhà nữa, đây rõ ràng là coi nơi này thành nhà mình luôn rồi.

Reid nhìn tư thế đã 'hớ hênh' không thể hớ hênh hơn của Letia, bất lực thở dài.

"Chú ý cái tư thế của cô chút đi được không, chỗ không nên hở là hở hết ra rồi kìa."

Nói thật, theo góc nhìn của Reid, rõ ràng là anh rất thích tất trắng, nhưng tại sao... nhìn chiếc quần tất trắng gần như phơi bày hoàn toàn trước mặt này, anh lại chẳng dâng lên chút hứng thú nào nhỉ?

Haiz... có lẽ là vì 'con khỉ' này căn bản chẳng có chút sức quyến rũ nào chăng.

Reid lại thở dài một lần nữa, ngồi xuống, tìm một góc độ thoải mái, vắt chéo chân rồi nói.

"Thế tóm lại cô tìm tôi có việc gì?"

"Như đã nói đấy, đến tìm anh chơi thôi," Letia nằm sấp trên sofa, lười biếng nói: "Một mình ở cứ điểm chán xỉu, không thể nào ngồi yên được. Với lại... anh đang 'ghìm tâm' đấy à? Không cần phải che giấu đâu nha, em không có ngại đâu, vả lại em đã xem hết cái 15cm của anh rồi, che cũng vô dụng thôi."

Reid phớt lờ những lời phía sau của Letia, mặt không cảm xúc đáp lại.

"... Đúng như dự đoán, nhưng tôi không hiểu, sao cô không ra phố Succubus mà chơi?"

"Lý do đơn giản lắm..." Letia lật người lại, hai tay dang ra: "Hết tiền rồi! Em đến tiền ăn còn chẳng có, anh bảo em lấy gì mà đi chơi?"

"Đợi đã? Vậy cô tìm tôi không lẽ là để ăn chực đấy chứ?"

"Thông minh~ Thế mà cũng bị anh đoán ra rồi."

Letia híp mắt cười nói.

"Dù sao thì cũng thực sự hết tiền rồi mà, nếu Liz cho em vào hầm ngục thì em cũng không đến mức nghèo rớt mồng tơi thế này."

Nói đến đây, nụ cười trên mặt Letia vụt tắt như lật mặt, cô biến thành đôi mắt cá chết, cả người nằm vật ra theo hình chữ "Đại" (大) một cách vô lực.

"Hơn nữa, cô ta bắt em ở lại để cưa đổ anh, em biết làm sao giờ?"

"Kệ cô, tôi sẽ không quay lại đâu, cô bỏ cuộc đi."

"Điều này dĩ nhiên em biết... nhưng anh không quay lại, không có nghĩa là em không thể 'ra riêng' mà."

Letia đột nhiên nắm lấy tay Reid, ánh mắt chân thành nói.

"Hay là anh bao nuôi em đi, chỉ cần tiền bạc sòng phẳng, em chuyện gì cũng sẵn lòng làm hết, bao gồm cả... hắc hắc hắc, mấy chuyện kiểu đó đó."

Nói đoạn cuối, Letia một tay ra dấu OK, ngón trỏ tay kia thì đâm vào giữa, vẻ mặt lộ ra một tia bỉ ổi như mấy ông chú.

Rõ ràng người thì trông rất đáng yêu, nhưng khí chất phương diện này... đã thoát ly khỏi phạm trù nhân loại rồi.

Reid lập tức không nhịn được mà tặng cho đầu cô một cú chặt.

"Đừng có nằm mơ giữa ban ngày nữa, tự lực cánh sinh mới là việc cô nên làm."

Đường đường là một người đàng hoàng, sao Reid có thể làm ra chuyện bao nuôi này được, chưa kể đối tượng bao nuôi lại còn là một con khỉ...

Tình huống này chỉ có thể gọi là nhận nuôi, chứ không tính là bao nuôi được.

"Ui da! Nói thì nói đùa thì đùa, sao cứ gõ đầu em thế? Em mà không cao lên được là em bắt anh chịu toàn bộ trách nhiệm đấy nhé!"

"Cứ thế này là tốt rồi, ngoại hình hiếm, tính cách hiếm, vóc dáng cũng hiếm, chẳng phải rất tốt sao?"

Reid dĩ nhiên chẳng thèm quan tâm Letia nói gì, sau khi gõ thêm mấy cái nữa, anh liền đi về phía nhà bếp.

"Cô muốn ăn gì?"

Sau khi vào bếp, giọng nói của Reid từ bên trong truyền ra.

"Nói trước là đồ ăn không có nhiều đâu, mấy thứ sơn hào hải vị thì đừng có mơ."

"Ồ ồ ồ!!" Letia đột nhiên reo hò: "Lâu rồi không được ăn món anh nấu, em ăn gì cũng được hết á!"

"... Chậc, rõ ràng tay nghề nấu nướng của tôi là học từ cô, cô không thể vào đây giúp một tay à?"

"Khum, nấu ăn phiền lắm." Letia lười biếng ngáp một cái: "Trừ khi ngày nào đó em trở thành vợ anh, bằng không thì đừng hòng bắt em xuống bếp."

"Tôi thực sự không dám tưởng tượng nổi ai có thể nảy sinh ý đồ đó với cô, mà dù có người như thế thật, tôi nghĩ thị trấn Dạ Minh cũng có sẵn một bộ luật hình sự hoàn chỉnh dành cho hắn rồi."

"Này, em đủ tuổi thành niên rồi nhé! Đừng thấy em nhỏ mà lầm, em thực sự trưởng thành rồi đấy!"

Đối với lời này của Letia, Reid chỉ lạnh lùng cười khẩy, đem chính cái câu mà cô từng nói với anh trả ngược lại nguyên văn.

"Câu này cô đi mà giải thích với cảnh sát ấy, xem họ có tin lời khai của cô không."

"Chậc..."

Letia tặc lưỡi một cái, sau đó nằm sấp trên sofa, chán nản đung đưa đôi chân.

Reid vốn dĩ cũng chẳng hy vọng gì cô ta có thể giúp được việc gì, nên định tự mình lo liệu.

Nhưng một lát sau, Reid lại phát hiện Letia chẳng biết từ lúc nào cũng đã vào trong bếp.

Nhìn thiếu nữ nhỏ nhắn nhưng vô cùng tháo vát bên cạnh, Reid có chút khó hiểu hỏi.

"Cô làm gì đây?"

"Chán quá nên vào giúp một tay thôi."

Về việc này, Letia chỉ nhún vai, dùng giọng điệu lười biếng nói.

"Dù sao anh cũng biết em biết nấu ăn rồi, ở đây lại không có người ngoài, em cũng lười giấu nghề nữa. Ăn nhanh rồi còn đi ngủ sớm."

"Cũng đúng."

Reid cũng hiểu ý của Letia, điểm quan trọng nhất cần bảo mật khi anh học nấu ăn từ cô chính là không được để người khác biết cô cũng biết nấu ăn.

Theo lời cô nói, nếu để người khác biết, vị trí đầu bếp của Lưỡi Dao Rạng Đông chắc chắn sẽ bị đẩy cho cô, mà cô thì dĩ nhiên là không đời nào chịu làm.

Tuy nhiên ngay lúc này, Reid đột nhiên nhận ra có gì đó sai sai.

"Đợi đã, ý cô lúc nãy là sao?" Reid trợn tròn mắt: "Không lẽ cô định ở lại đây luôn đấy à!?"

"Chứ sao nữa? Đồ thay quần áo em cũng mang tới rồi, không ở lại thì em mang quần áo theo làm gì?"

Nói đến đây, trên mặt Letia lộ ra một nụ cười xảo quyệt.

"Nói trước cho anh biết nhé, Litt đồng ý rồi nha."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!