Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Tập 03 - Chương 27: Thợ săn thường xuất hiện dưới hình hài con mồi

Chương 27: Thợ săn thường xuất hiện dưới hình hài con mồi

Nhìn Letia vẫn đang lầm bầm trong mơ, cảm giác quen thuộc trong lòng Reid lại càng trở nên mãnh liệt.

Bởi vì nói thật, ngoại hình của Letia và Litt vốn dĩ đã rất giống nhau, điểm khác biệt duy nhất có lẽ là chiều cao, và Litt trông có vẻ trưởng thành hơn một chút.

Khi cái con nhỏ này ngậm miệng lại, cảm giác deja vu này lại càng trở nên đặc biệt mạnh mẽ.

Thiếu nữ trên giường nằm nghiêng người, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo cứ thế đối diện với Reid, hơi thở ấm áp mềm mại phả vào lồng ngực anh, khiến trái tim người sau không khỏi ngứa ngáy.

Bàn tay của Reid cũng không tự chủ được mà vươn tới.

Rồi nhẹ nhàng đặt lên đùi Letia, nơi lớp tất lụa trắng bao phủ.

Cảm giác cực kỳ mượt mà, lại còn mát lạnh, sờ vào vô cùng dễ chịu.

Lúc này khoảng cách giữa hai người rất gần, nhưng Letia hoàn toàn không có vẻ gì là phản kháng hay phòng bị.

"Thật sự... giống quá đi mất."

Nếu đặt Letia và Litt đứng cạnh nhau, có lẽ bất cứ ai cũng sẽ nghĩ đây là hai chị em.

Nhưng dù là Letia hay Litt, cả hai đều từng nói mình là con một, không hề có anh chị em gì cả.

Chẳng lẽ... hai người này là chị em thất lạc nhiều năm sao?

Reid bắt đầu suy nghĩ kỹ càng.

Đúng là Letia dường như chưa bao giờ đề cập đến gia đình mình với anh hay bất kỳ ai khác.

Nhưng điều này cũng có thể là do mối quan hệ giữa họ chưa đủ sâu sắc.

Một điểm quan trọng hơn nữa là, từ trước đến nay chưa từng có ai hỏi về thân thế của cô.

Nhưng dù vậy, Reid vẫn dựa trên những manh mối trước đó và kinh nghiệm tiếp xúc với Letia để đưa ra kết luận này.

Có lẽ... ngay cả Letia cũng chưa từng gặp cha mẹ mình.

Các mục sư chiến đấu trong Tòa án dị giáo của Thánh giáo hầu hết đều là trẻ mồ côi được nhận nuôi hoặc nhặt về, Letia rõ ràng khó lòng là một ngoại lệ.

Cái lạnh từ đôi tất lụa truyền đến khiến đầu óc Reid lúc này trở nên tỉnh táo lạ thường.

Trong hoàn cảnh nam nữ ở chung một phòng, anh không bị dục vọng làm mờ mắt, phần lớn lý do chính là nhờ cái cảm giác lành lạnh này.

Tuy nhiên, hình như mình chưa bao giờ thấy Letia và Litt cùng xuất hiện một lúc.

Liệu chuyện này có còn một khả năng nào khác không...

Trong lúc Reid đang mải suy nghĩ, Letia bỗng khẽ mở mắt, cô như thể đã tỉnh giấc, lại như thể vẫn còn trong cơn say, nhìn nhìn Reid, rồi lại cúi xuống nhìn bàn tay lớn đang đặt trên đùi mình.

Suy nghĩ...

Im lặng...

Ngay khi yết hầu Reid khẽ chuyển động, định lên tiếng phân bua lần nữa.

Thiếu nữ lại từ từ nhắm mắt lại, nhẹ nhàng mềm mại ôm lấy cổ anh.

Ngay sau đó, đôi cánh tay vốn đang vòng hờ quanh cổ anh đột ngột phát lực, siết chặt như những dây leo mềm mại nhưng dai dẳng!

Gò má nóng hổi và hơi thở nồng nặc mùi rượu của cô áp sát vào vành tai nhạy cảm của Reid, cô khẽ thầm thì bằng tông giọng gần như chỉ là tiếng gió, mang theo nụ cười uể oải.

“Nè, Reid...” Hơi thở của cô lướt qua dái tai, tựa như một sự khiêu khích: “Đã thế này rồi... mà ông vẫn khăng khăng bảo hai đứa mình trong sạch, chẳng có chuyện gì sao... ông đoán xem, có ai tin hông?”

"Bất ngờ chưa?" Giọng cô như thuốc độc tẩm mật ong, ngọt ngào mà nguy hiểm, "Đây cũng là một phần trong kế hoạch của tôi đó nha~"

Lúc này, cuối cùng Reid cũng hiểu được sức nặng của câu nói "Thợ săn thường xuất hiện dưới hình hài con mồi".

Chiếc gương không xa phản chiếu rõ màng khuôn mặt của Letia, trên mặt cô làm gì còn phân nửa vẻ say xỉn nào? Khóe miệng rõ ràng đang nở một nụ cười đầy trêu chọc và thú vị, như mèo vờn chuột.

"Đợi đến sáng mai, trời vừa sáng, cửa vừa mở..."

Giọng nói của Letia tiếp tục vang lên bên tai anh đầy ma mị, như lời thì thầm của ác quỷ.

"Anh cứ thử đi mà giải thích với Mason, với tất cả mọi người, rằng chúng ta cô nam quả nữ khóa trái cửa trong phòng cả đêm chỉ để ôm nhau ngủ một cách trong sáng... anh nghĩ họ sẽ tin cái bài văn mẫu đó của anh chắc?"

“Một chữ cũng hông tin đâu nhé~”

Mồ hôi lạnh bắt đầu thấm ướt lưng Reid, anh theo bản năng muốn vùng vẫy, cơ bụng và cánh tay đột ngột phát lực.

Tuy nhiên, đôi chân nhỏ nhắn bọc trong đôi tất lụa trắng muốt tưởng chừng như thanh mảnh của Letia, lúc này lại giống như những chiếc khóa thép, đã sớm dùng một góc độ cực kỳ hiểm hóc, khóa chặt khớp đùi và các điểm phát lực bên hông anh.

Mặc cho anh có dùng sức thế nào, cơ thể vẫn như bị đóng đinh tại chỗ, không thể nhúc nhích, cũng chẳng thể cựa quậy!

"Chậc chậc~ lúc nãy rõ ràng định cho ông chút 'phúc lợi' rồi..."

Giọng Letia mang theo chút tiếc nuối, lại tràn đầy sự khoái lạc khi kiểm soát được mọi thứ.

“Tiếc quá, có câu nói thế nào nhỉ? Do dự thì sẽ bại bắc...” Cô khẽ cười, hơi thở phả vào gốc tai Reid, ngay điểm yếu chí mạng: “Cho cơ hội mà anh gà quá, không biết tận dụng gì cả~”

Nghe những lời này của Letia, biểu cảm trên mặt Reid lúc này trở nên vô cùng phong phú.

Bảo là tức giận sao?

Thì đúng là có một chút.

Nhưng phần nhiều là... gần quá rồi!

Cái quái gì thế này, sát rạt luôn rồi!

Xét về tư thế hiện tại của anh và Letia, Reid cảm thấy cô gần như dính chặt cả người lên thân thể mình.

Dù là thân hình hay tay chân, gần như có thể nói là đã bị buộc chặt lại với nhau.

Thậm chí anh còn có thể cảm nhận cực kỳ rõ ràng hương thơm thanh khiết của thiếu nữ xộc thẳng vào mũi, xông thẳng lên đại não, ý thức và tinh thần của anh dường như đang bị trêu chọc một cách nghiêm trọng.

Cộng thêm cơ thể mềm mại của thiếu nữ đang áp sát, trong hoàn cảnh này, bất kỳ người đàn ông nào thân tâm kiện toàn, tư tưởng lành mạnh, căn bản là không thể nào giữ vững được lý trí cơ chứ!

Nhưng vấn đề là, tay chân bị khóa chặt cứng rồi... không giữ được lý trí thì có tác dụng quái gì đâu?

"Tóm lại, chúng ta cứ ngủ thế này một đêm đi nhé, anh~ yêu~ à~"

Giọng nói của thiếu nữ mang theo sự lười biếng sau khi đắc thủ, cùng một chút thỏa mãn khó nhận ra, ba chữ cuối cùng được cô kéo dài ra vừa mềm vừa ngọt.

Ngược lại, Reid lúc này giống như một con mồi bị bạch tuộc quấn chặt, ngoài tuyệt vọng ra thì vẫn là tuyệt vọng.

Cái trải nghiệm kiểu tâm lý thì cực kỳ kháng cự, nhưng cơ thể lại thành thật đến lạ lùng này... chẳng rõ là khó chịu hay là đang tận hưởng nữa.

Nhưng có một điều chắc chắn.

"Thế này thì ai mà ngủ cho nổi hả trời!"

————————

Khi mặt trời ngày thứ hai ló dạng.

Reid rất muốn quên đi chuyện của ngày hôm qua.

Anh nhìn thiếu nữ đang ngủ say sưa trên người mình, trong lòng không còn một chút gợn sóng nào.

Thậm chí còn có một loại cảm giác ấm ức như kiểu gái nhà lành bị gã vạm vỡ đè ra chà đạp dưới đất vậy.

Cả một đêm!

Anh đã dành cả đêm để cố gắng thoát khỏi sự kìm kẹp của Letia để chạy trốn khỏi đây.

Nhưng kết quả thì các bạn cũng thấy rồi đó.

Cái con nhỏ mục sư quái quỷ này không lẽ đã tăng hết điểm tiềm năng vào sức mạnh rồi sao?

Reid thấy sức lực của mình đã đủ lớn rồi, nhưng trước mặt cái con nhỏ này, thực sự là...

Đúng như những gì Toss đã nói trước đó.

Thực sự mà ở bên cô ta, thì dù là mình chủ động tận hưởng hay bị động tận hưởng... đại đa số trường hợp chắc chắn là vế sau rồi.

"Chào buổi sáng~"

Giọng nói ngọt ngào của Letia vang lên, nhưng thiếu nữ vẫn chưa có ý định buông tha cho cơ thể Reid.

Không thể phủ nhận một điều là sau khi ngủ một đêm thế này, cô cảm thấy cực kỳ hài lòng với cái gối ôm này.

Còn về việc tại sao phải làm thế ư?

Rõ ràng chỉ cần giả vờ ngủ, đợi đến hôm sau là được, tại sao còn phải siết chặt lấy Reid làm gì?

Câu trả lời cũng rất đơn giản.

Suýt chút nữa thôi... là cái tên Reid này đã nghĩ thông suốt rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!