Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 03 - Chương 33: Chọn hết

Chương 33: Chọn hết

Đúng là thế nhỉ... Flex trình không nhất thiết phải là vả mặt trực tiếp, nhất là với cái mô típ rời đội thế này.

Vào cái lúc đồng đội cũ đứng giữa ranh giới sinh tử, lại buộc phải cần đến nhân vật chính đã rời đội tới để phá giải cục diện, bản thân chuyện này cũng là một điểm sướng đúng không?

Đây chắc chắn cũng là điều mà kịch bản mong đợi.

Vậy thì mình có lẽ nên đứng sau thúc đẩy một chút mới phải.

Cũng giống như những hành động trước đó của mình đã thay đổi suy nghĩ của Liz, từ đó thay đổi luôn vận mệnh của cô ta vậy.

Thế nên suy đi tính lại, quyết định tốt nhất của mình là tìm cách để Reid đi "vô tình gặp gỡ" nhóm Lưỡi Dao Rạng Đông ở tầng thứ hai mươi tư?

Dựa theo mốc thời gian vừa nhìn thấy, hiện tại cách lúc nhóm Liz gặp phải cuộc khủng hoảng đó vẫn còn một khoảng thời gian nữa.

Mình vẫn còn dư dả thời gian để bày binh bố trận.

Letia đặt chiếc ly đã cạn sạch lên bàn, sau khi gỡ rối từng chút một những suy nghĩ trong đầu, cô không khỏi thở dài một tiếng.

"Chậc... đúng là ở gần cái lão khốn Otto đó lâu ngày, tâm mình cũng bắt đầu đen thui rồi."

Nếu là trước đây, Letia thực sự chẳng buồn quan tâm đến mấy chuyện loại này.

Cô vốn dĩ luôn là một người khá lạnh lùng, đối với cô, người khác sống hay chết chẳng liên quan cái bíp gì đến mình.

Nhưng bây giờ...

Thôi thì cứ coi như là vì Reid, mình nên nhúng tay vào một chút vậy.

Dù sao nói thật lòng, mình thì không sợ bị lão Otto tính kế, nhưng thực sự lo cái thằng ngốc Reid này sẽ chịu thiệt thòi chỗ lão.

Nhất là bây giờ anh ta vẫn còn thấy lão Otto là người tốt.

Tốt cái con khỉ.

Nếu thực sự là người tốt thì đã không đến mức ở tầng thứ hai mươi bảy, vì cái đầu lâu ác quỷ mà dẫn dụ cả làn sóng ma thú, suýt chút nữa làm Quân Đoàn Huyết Sắc bay màu cả lũ.

Cũng chẳng đến mức vì để đảm bảo bí mật cho pháp trận lõi của Nhện Săn Máu mà dùng thủ đoạn khống chế tinh thần để bắt đám pháp sư đó làm việc cho lão.

Càng không đến mức kiếm được bao nhiêu là tiền, kết quả đến tận bây giờ một xu cũng không chịu chia cho mình!

Đúng là hạng không phải con người mà.

Và giờ đây, dựa theo tình huống mà kịch bản vừa mô tả để phân tích, chuyện xảy ra ở tầng hai mươi tư này chắc chắn cũng không thiếu được bàn tay đạo diễn ngầm của lão Otto.

"Nếu để kịch bản thao túng... thì nên làm thế nào để Reid tiến vào tầng thứ hai mươi tư một cách hợp tình hợp lý đây nhỉ?"

Letia lại một lần nữa rơi vào suy tư.

——————

Ở một phía khác, Reid cũng đã tạm biệt Mason, anh đang rảo bước về phía nhà mình.

Có lẽ theo một ý nghĩa nào đó, Mason nói không sai, mình thực sự là một kẻ nhút nhát và thiếu tự tin.

Nhưng nếu thực sự có một ngày, mình với cái con nhỏ Letia đó xảy ra quan hệ gì thì mình... chắc là sẽ không để cô ấy rời đi đâu nhỉ?

Tuy nhiên cái đó cũng chỉ là nghĩ cho vui thôi, vì mình cũng hiểu rõ, cái con nhỏ Letia này đa số lúc nào cũng chỉ giỏi bốc phét, nội tâm của cô ấy thực sự rất khó đoán định.

"Haiz... thôi bỏ đi."

Reid đứng trước cửa nhà, thở dài một tiếng.

Litt dạo này hình như bị việc của Bạch Giáo quấn thân, theo lời Otto nói thì là để xử lý một số công tác bàn giao quan trọng, tạm thời không thể dứt ra để về được.

Reid tỏ ra thấu hiểu cho điều này.

Dù sao thì, một người có thân phận tôn quý, vai gánh trọng trách như Litt, làm sao có thể giống như anh và Letia, suốt ngày nhởn nhơ tự tại, sống như hai con cá khô phơi dưới mái hiên được?

Ngay khi dòng suy nghĩ của Reid đang trôi dạt vô định, cầu pha lê liên lạc bên hông anh đột nhiên rung lên, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.

Trên đó là tin nhắn của Litt, có thể thấy là cô ấy cuối cùng cũng đã tranh thủ được chút thời gian ít ỏi để đối mặt với anh.

Tim Reid bỗng lỗi nhịp, anh hít một hơi thật sâu, mang theo một chút căng thẳng và mong chờ khó tả, hơi do dự nhưng vẫn bấm vào xem tin nhắn.

Những lời trách móc hay giải thích mà anh dự tính đều không xuất hiện.

Đập vào mắt anh là một bức ảnh.

Chủ thể của bức ảnh dường như là ly cà phê đang bốc khói nghi ngút trong tay Litt, nhưng ánh mắt của Reid lại giống như bị một thỏi nam châm vô hình thu hút, ngay lập tức trượt xuống phông nền của bức ảnh.

Hay nói cách khác, là cái sự tồn tại chiếm trọn phần dưới bức ảnh, nổi bật hơn hẳn kia.

Đó là một đôi chân thon dài tuyệt đẹp được bao bọc trong đôi tất lụa trắng tinh, chúng vắt chéo nhau một cách tự nhiên, dưới ánh sáng phản chiếu lên vẻ mịn màng và dịu dàng.

Cái bố cục nhìn có vẻ vô tình này lại tạo ra một hiệu ứng không ngờ tới.

Gấu váy ban đầu của Litt vốn không dài, lúc này lại bị ly cà phê che khuất, về mặt thị giác đã tạo ra một sự đứt gãy kỳ diệu.

Đôi đùi được bao phủ bởi lớp tất trắng lộ ra bên ngoài, và vùng bị chiếc ly che mất phía trên dường như đã mất đi sự kết nối.

Nhìn thoáng qua, cứ như thể... Litt căn bản không mặc váy, mà chỉ mặc độc một chiếc quần tất trắng này vậy.

Cộng thêm những lời nói thuần khiết kia, khiến bức ảnh này trông như thể Litt vô tình chụp dính thôi.

Chính điều này đã làm cho bức ảnh trông cực kỳ thanh thuần, nhưng thực tế lại tràn đầy sự quyến rũ và ám chỉ đối với người xem.

Reid không kiềm được mà nhìn thêm mấy lần, sau đó âm thầm lưu lại, cất vào bộ sưu tập cá nhân của mình.

"Đợi em bận xong đợt này, anh sẽ đến đó."

Sau khi gửi tin nhắn đi, tâm trạng của Reid dường như cũng trở nên vui vẻ hơn hẳn, anh đẩy cửa bước vào nhà.

Do tối qua bị một con "khỉ" nào đó ôm chặt cả đêm, nên dĩ nhiên anh cũng chưa kịp tắm rửa, trên người vẫn còn thoang thoảng mùi rượu nhạt.

"Đi tắm cái đã."

Mặc dù Litt không có nhà, nhưng Reid vẫn không để bản thân lười biếng.

Hơn nữa cả đêm không tắm đúng là có chút khó chịu thật.

Reid bước vào phòng tắm, nằm trong bồn tắm, và một lần nữa lấy cầu pha lê ra, chiêm ngưỡng bức ảnh mà Litt vừa gửi tới.

Đem bức ảnh này của Litt so sánh với bức ảnh Letia chụp trước đó, Reid cho rằng.

Cảm giác mà cái con nhỏ Letia chụp ra thiên về kiểu quyến rũ thuần túy của một tiểu ác ma, còn Litt thì giống như một thánh nữ cao khiết, vô tình ban phát "phúc lợi" vậy.

Cả hai không thể nói ai tốt hơn, chỉ có thể nói mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười.

Mặc dù Reid rất muốn nói là ảnh của Litt tốt hơn.

Nhưng "thằng em" của anh lại bảo rằng nó muốn chọn hết.

"Mà nhắc mới nhớ, cái con nhỏ Letia đó ở một mình tại cứ điểm liệu có chịu nổi không nhỉ?"

Với cái tính cách hoàn toàn không ngồi yên một chỗ được của con nhỏ này, Reid luôn có cảm giác cô ta rất có khả năng chỉ ở lại cứ điểm một lát rồi lại chạy tót ra phố Succubus lượn lờ cho xem.

"Nhưng mà... suy nghĩ của con nhỏ này đúng là rất khó đoán mà."

Nếu nói lúc còn ở Lưỡi Dao Rạng Đông, Letia chỉ là một con khỉ phiền phức, thì sau khi trải qua tầng thứ hai mươi bảy, Reid cảm thấy sự hiểu biết của mình về Letia dường như cũng đã tăng thêm đôi chút.

Và có một điểm Mason nói không sai, mối quan hệ giữa anh và Letia đúng là đã thân thiết hơn rất nhiều.

Nếu anh thực sự chỉ là một người xa lạ trong mắt cô ấy, thì con nhỏ này tuyệt đối không thể nào cùng anh đi dẫn dụ làn sóng ma thú, cũng sẽ không nói ra những lời như vậy.

Vừa nghĩ đến câu nói cực kỳ nghiêm túc và chân thành của Letia lúc đó, mặt Reid không khỏi hơi ửng đỏ.

Ngâm mình không biết bao lâu, Reid mới lau khô người bước ra khỏi phòng tắm, còn chưa kịp nghỉ ngơi thì chuông cửa đã bị ai đó nhấn vang.

"Bính boong~"

Tầm này thì là ai được nhỉ?

Reid có chút thắc mắc, nhưng vẫn đi về phía cửa ra vào.

"Xin hỏi ai..."

Ngay khoảnh khắc vừa mở cửa ra, Reid liền có xung động muốn đóng sầm cửa lại ngay lập tức.

Xuất hiện ở bên ngoài không phải ai khác, chính là cái con nhỏ Letia này!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!