Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 03 - Chương 22: Đang đùa đúng không?

Chương 22: Đang đùa đúng không?

Letia vươn vai một cái, xoay người lại, nói bằng giọng điệu có chút uể oải.

"Dạ Minh tứ đại tài tử, chào các anh nhé."

"...?"

Reid nghe thấy cái danh xưng này, tuy không hiểu rõ ý nghĩa là gì, nhưng dựa trên sự hiểu biết của anh về Letia, cái con nhỏ này chắc chắn là đang âm thầm cà khịa nhóm mình, chỉ là anh không có bằng chứng thôi.

Nhưng chưa đợi Reid kịp mở lời, Mason đã nhanh chân nói trước.

"Tiểu thư Letia, chỗ này hình như hết bàn rồi, cô không phiền nếu chúng tôi ngồi ghép bàn chứ?"

"Các anh không chê chật là được."

Letia thản nhiên nhún vai.

Nhưng Mason quả thật không nói sai, hiện tại trời đã gần về tối, việc kinh doanh của Quán rượu Bờ Sông thực sự vô cùng hừng hực, cơ bản là không còn bàn trống, chỉ có mỗi bàn của Letia là còn chỗ.

Còn về việc tại sao nó lại trống...

'Nổi đình nổi đám' là hiểu liền chứ gì?

'Thôi miên vật lý' là hiểu liền chứ gì?

Letia ở thị trấn Dạ Minh quả thực cũng gọi là có chút danh tiếng, chỉ có điều đa phần toàn là tiếng xấu, và Reid cũng biết rõ, những danh tiếng này cơ bản đều do chính cô nàng tự mình rêu rao ra ngoài, chẳng biết rốt cuộc là vì cái quái gì.

Có lẽ là để khiến cho mấy tên cuồng loli có ý đồ xấu phải khiếp sợ mà chùn bước chăng?

Ngay lúc Reid đang suy nghĩ vẩn vơ, Brian đã cười lớn một cách bỗ bã và nói.

"Chuyện ở tầng thứ hai mươi bảy lần trước, tôi vẫn chưa kịp gửi lời cảm ơn cô đấy."

"Cái đó thì không cần đâu."

Letia chẳng buồn nhướng mắt, bưng cái ly gỗ sồi to đùng tu một hơi bia lạnh, rồi khẽ thở dài đầy thỏa mãn.

Cô đặt ly xuống, đáy ly nện lên mặt bàn phát ra một tiếng 'cộp' nặng nề.

"Tôi chỉ thấy Reid đi qua nên mới quyết định đi theo thôi, muốn cảm ơn thì đi mà cảm ơn Reid ấy, không cần cảm ơn tôi."

Reid nhìn bộ dạng này của Letia mà hơi ngẩn người.

Không thể phủ nhận một điều rằng, đây mới chính là dáng vẻ mà Letia thể hiện ra trước mặt người ngoài, lúc trước khi anh còn ở Lưỡi Dao Rạng Đông, cô ấy cơ bản cũng giữ thái độ này với anh.

Miệng thì nói những lời vô cùng lười biếng và bất cần, nhưng trong lòng lại luôn vô thức giữ khoảng cách với đối phương.

Nhưng lúc ở tầng thứ hai mươi bảy, hình như không phải như vậy.

Hay nói cách khác, khi cô ấy ở riêng với mình, dường như thực sự đã thay đổi rất nhiều.

Tuy nhiên cũng có khả năng là do Letia không giỏi đối phó với những người có tính cách như Brian chăng.

Đối mặt với việc Letia vô thức giữ khoảng cách, Brian lại cười ha hả, chẳng hề bận tâm mà nói.

"Sao mà tính thế được! Reid có công của Reid, cô có công của cô, vả lại lúc đó cô cũng theo Reid đi dụ đợt sóng ma thú còn gì? Lúc chúng tôi chạy đến hiện trường, cô liền im hơi lặng tiếng lặn mất tăm vào bóng tối, đừng tưởng bọn tôi không biết nhé."

Nghe thấy câu này, Letia lẳng lặng liếc nhìn Reid một cái.

"Này, họ vốn đã biết anh có mặt ở đó rồi nhé, tôi không có báo tin đâu đấy."

Reid nhún vai, thấy tình cảnh này, Letia cũng chỉ đành bất lực nói.

"Chủ yếu là thấy Reid nhà ta lại định ra vẻ anh hùng, nên tôi mới đi theo thôi, đơn giản vậy thôi chứ không phải vì nghĩ cho Quân Đoàn Huyết Sắc các anh đâu."

"Bất kể cô nói thế nào, tiền rượu thịt hôm nay của cô, tôi bao tất!"

Nghe giọng nói sảng khoái của Brian, Letia cũng chỉ có thể thầm tặc lưỡi một cái.

Thôi kệ, mình đang nghèo rớt mồng tơi, được húp free một bữa cũng không tính là lỗ.

Bốn người nhóm Reid lúc này cũng đã ngồi xuống, Letia bưng ly rượu, dùng dư quang liếc nhìn Reid bên cạnh, không nhịn được mà mở lời hỏi.

"Tôi nhớ là anh có mở một tiệm vũ khí mà? Không đi trông tiệm à?"

Trước câu hỏi của Letia, Reid chỉ biết gãi đầu, thở dài một tiếng.

"Nói ra chắc cô không tin, tôi vừa mới làm xong một lô vũ khí, giờ lại bán sạch sành sanh rồi."

Đây dĩ nhiên không phải là Reid khoác lác, sự thực đúng là như vậy.

Quân Đoàn Huyết Sắc sau khi trải qua một trận ác chiến, trang bị và vũ khí của đa số mọi người đều cần bảo trì và thay mới, cộng thêm giáp trụ mà Brian mua từ chỗ Reid có chất lượng cực tốt, thậm chí còn xịn hơn đồ của tiệm rèn tốt nhất thị trấn Dạ Minh này, nên vừa mới ra lò đã bị Quân Đoàn Huyết Sắc hốt sạch mang về.

"Letia, cô là đồng đội cũ của Reid, chắc cũng hiểu rõ tay nghề rèn đúc của cậu ấy chứ nhỉ?"

"Tôi là mục sư, không cần áo giáp, cũng không cần trường kiếm, dĩ nhiên là không biết rồi."

"Ha ha ha!" Nghe Letia trả lời vậy, Brian tức thì cười đầy tự hào: "Cứ nói thế này đi, áo giáp do người khác rèn ra cho cảm giác như nhiều miếng thép đóng đinh tán lại với nhau, còn đồ của Reid thì cứ như là một khối thép liền mạch vậy, khả năng phòng ngự hoàn toàn không cùng đẳng cấp!"

Sự tâng bốc của Brian ngược lại khiến Reid có chút ngượng ngùng.

Anh chỉ đành mau chóng tìm một chủ đề khác.

"Mà này, không phải Lưỡi Dao Rạng Đông đã đi hầm ngục rồi sao, tại sao Letia cô lại ở đây?"

Reid hỏi ra vấn đề mà tất cả những người có mặt đều vô cùng quan tâm, và Toss còn đưa ra một dự đoán cực kỳ táo bạo.

"Chẳng lẽ... cô cũng rời đội rồi?"

"Cái đó dĩ nhiên là không."

Letia lắc đầu, cô chỉ nhìn chằm chằm vào Reid, nhìn một lúc thì không sao, nhưng bị nhìn mãi thế này, ngay cả Reid cũng cảm thấy có chút kỳ quặc.

"Không lẽ là vì liên quan đến tôi đấy chứ?"

Reid chỉ chỉ vào chính mình.

Mặc dù nói Liz chắc cũng đã biết chuyện Letia đi cùng mình đến tầng thứ hai mươi bảy, nhưng theo hiểu biết của anh, Liz chắc sẽ không vì chuyện này mà giận cá chém thớt lên người khác.

"Vậy thì anh nói đúng rồi đấy."

Câu trả lời khẳng định của Letia khiến Reid không khỏi giật mình kinh hãi.

"Nói cách khác... là Liz không cho cô vào hầm ngục?"

Lúc này mọi người cũng ngẩn ra, Toss lại càng có chút phẫn nộ nói.

"Không đến mức đó chứ? Đám quý tộc này đều hẹp hòi thế sao?!"

"Ờ..." Reid câm nín nhìn đối phương: "Trước khi nói câu đó, ông nên nhớ kỹ lại đi, chính ông cũng là một quý tộc đấy."

"À đúng rồi, tôi quên béng mất mình cũng là quý tộc."

"Ông bay lắc ở phố Succubus đến mức mất não rồi à?"

Letia uống một ngụm bia, sau khi hắng giọng một cái liền ngắt lời cuộc đối thoại của hai người.

"Không phải không phải, nói ra thì có lẽ hơi phức tạp, nhưng không phải như các anh nghĩ đâu."

Brian khoanh tay trước ngực, trầm ngâm một hồi, nhưng cũng không nghĩ ra được gì, chỉ đành mở lời hỏi.

"Thế rốt cuộc là như thế nào?"

"Nói ra thì có lẽ hơi phức tạp," Letia đặt ly rượu xuống, thở dài một tiếng, và nói một cách vô cùng thành thật: "Nếu nói đơn giản một chút thì... Liz muốn tôi đi lên giường với Reid, nên tôi mới ở lại."

Câu này vừa thốt ra, toàn trường im phăng phắc.

Bất kể là Reid, Toss, Mason hay Brian, đều không thốt ra nổi một chữ nào, vẻ mặt cứ như là vừa mới gặp quỷ vậy.

Reid khó khăn lắm mới hoàn hồn lại được, anh cười gượng gạo, nói với Letia.

"Letia, cô chắc chắn là đang đùa đúng không."

"..."

Letia không trả lời, chỉ lẳng lặng nhìn anh, biểu cảm trên khuôn mặt đầy vẻ từ bi thương hại, chiếc thánh giá sau lưng cũng bắt đầu hiện ra.

Đối mặt với tình cảnh này, trên trán Reid dần rịn ra mồ hôi lạnh.

"Đùa thôi... đúng không?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!