Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 03 - Chương 21: Đội hình bất ổn

Chương 21: Đội hình bất ổn

Bên trong hầm ngục tối tăm không một tia sáng.

Cái lạnh lẽo thấu xương xung quanh dường như len lỏi vào tận tim gan, khiến những mạo hiểm giả bước chân vào đây đều cảm thấy một nỗi sợ hãi và bất an dâng lên từ tận đáy lòng.

Nhóm của Liz đang bước đi trong những lối hành lang của hầm ngục.

Lúc này, ánh mắt của thiếu nữ vô cùng nghiêm trọng, trên người cô là bộ giáp tốt nhất mà cô có.

Bethany liếc nhìn cuốn sổ tay của Reid một cái, sau đó cất nó vào lòng và lên tiếng nhắc nhở Liz.

"Trong sổ tay nói khu vực này không có ma vật đi tuần, có thể coi là một nơi nghỉ chân tốt, chúng ta nghỉ ngơi ở đây đi."

"... Ừm."

Nếu là Reid ở đây, chắc chắn Liz sẽ phản bác lại lời anh, nhưng... Reid không có ở đây.

Cô ngồi xuống, có lẽ người khác không biết, nhưng trong lòng cô đã xuất hiện sự căng thẳng và lo âu vốn đã mất đi từ lâu.

Nhìn đống lửa trước mặt, ánh mắt cô có chút thẫn thờ. Nếu như... nếu như mình thành công chinh phục tầng này, liệu Reid có nhìn mình bằng con mắt khác không?

Có lẽ là... không đâu.

Liz ném những cành cây khô dưới đất vào trong đống lửa.

Bethany thì tiếp tục xem cuốn sổ tay của Reid, cô vẫn như mọi khi, chỉ là một kẻ hùa theo Liz, bản thân chẳng có mấy chủ kiến.

"Có mang theo lương khô không?"

"Có chứ."

Nghe Liz hỏi, Bethany vội vàng lấy một miếng thịt khô từ trong túi ra đưa qua.

Liz cắn một miếng, không nói gì thêm.

Nếu không tính những lần đi đánh quái nhặt nguyên liệu kiếm tiền trước đó, thì đây là lần đầu tiên họ tiến sâu vào hầm ngục kể từ khi mất đi Reid.

Sau khi mất Reid, từ môi trường sinh hoạt cho đến bầu không khí trong đội dường như đều đã thay đổi.

Jessica lẳng lặng bưng cốc nước nóng, nhấp một ngụm, cũng không mở lời.

Cô không quan tâm người khác có biết hay không, nhưng trên thực tế, cô hiểu rất rõ rằng Liz chỉ là đội trưởng trên danh nghĩa, còn cái lõi thực sự của đội... chính là Reid.

Nếu không, với cái tính 'cục băng' như Liz, làm sao có thể điều hòa nổi các mối quan hệ trong đội cơ chứ.

Đây cũng là lý do tại sao Jessica luôn cố gắng tìm cách đưa Reid trở lại.

Nhưng ngặt nỗi... lực bất tòng tâm, rõ ràng ngay từ đầu Liz chỉ cần cúi đầu xin lỗi một câu là xong, kết quả giờ thì hay rồi?

Bên phía người ta đã có một Litt tuyệt vời hơn nhiều.

Còn bên phía mình thì sao?

Một Liz với cái mũ quý tộc gắn chặt trên đầu chết cũng không chịu bỏ xuống, một con khỉ suốt ngày chỉ biết trêu chọc Reid, và một kẻ hùa theo lúc nào cũng chỉ biết phụ họa lời Liz.

Haizz...

Nói thật lòng, ai tinh mắt đều có thể nhận ra, thực tế thì tiểu đội dũng giả Lưỡi Dao Rạng Đông này e rằng chẳng còn duy trì được bao lâu nữa.

Nghĩ đến đây, Jessica lại nhấp thêm một ngụm nước nóng.

"Thế nên tôi mới bảo, tại sao chúng ta không lôi Letia theo nhỉ?"

Đến tận lúc này, cô vẫn không tài nào hiểu nổi điểm này.

"Lưỡi Dao Rạng Đông của chúng ta vốn dĩ đã thiếu một tanker tiền phong, giờ hay rồi, thiếu luôn cả healer, không lẽ định để chúng ta biểu diễn màn vượt ải không tốn máu à?"

Trước lời trách móc của Jessica, Liz chỉ lẳng lặng nhìn thanh kiếm hiệp sĩ trong tay mình.

"Về điểm này thì không cần quá lo lắng đâu, mặc dù Monica cố gắng không tham gia chiến đấu, nhưng cô ấy có thể hỗ trợ trị liệu cho chúng ta."

Nói đoạn, Liz chỉ vào cây trường thương màu trắng trong tay Monica.

"Cây thương đó có hiệu ứng hồi phục, có thể thay thế được nửa vị trí healer..."

"Ừm ừm."

Monica gật đầu một cách trịnh trọng.

"Em nhất định sẽ bảo vệ mọi người thật tốt."

"..."

Jessica đặt cái cốc trong tay xuống, rồi buông một tiếng thở dài.

Cái đội hình này đúng là 'bất ổn' thật sự.

Pháp sư trước đây dùng để làm tanker, giờ lại dùng hiệp sĩ để làm hàng sau.

Cứ đà này có ngày cô sẽ bị ép phải tự học Thuật Chiếu sáng, rồi xách đao xông lên chém loạn xạ mất thôi.

"Nhưng mà Jessica này, cô không cần quá lo lắng đâu," Bethany lúc này mới lên tiếng xoa dịu: "Có bản bí kíp mà Reid đưa cho, chúng ta có thể né được hầu hết các trận chiến với quái tinh anh."

"... Ừm."

Liz gật đầu, cô tuốt thanh kiếm hiệp sĩ ra khỏi bao, ngón tay khẽ vuốt ve thân kiếm.

Đây đã là thanh kiếm hiệp sĩ thứ năm cô dùng hỏng trong chuyến thám hiểm lần này rồi.

Vì trận chiến lúc nãy, lưỡi của thanh kiếm hiệp sĩ bình thường này đã xuất hiện không ít vết mẻ. Nếu Reid còn ở đây, anh có thể lập tức bảo trì nó, và dưới sự gia trì của ma pháp, kho đồ của cô sẽ không bị tiêu hao nhanh đến thế.

Ngẩng đầu lên nhìn đống lửa trại trống trải, trong ký ức của cô, đáng lẽ trên đó phải có một cái nồi, bên trong tỏa ra mùi hương thơm phức.

Nhưng giờ cũng chẳng còn nữa.

Nhìn khung cảnh xung quanh vừa quen thuộc vừa xa lạ, Liz thở dài.

Rõ ràng Reid không có ở đây, nhưng lại cảm thấy bóng dáng anh hiện hữu khắp mọi nơi.

Sau khi nghỉ ngơi một lát, dường như Liz cũng không chịu nổi sự giày vò trong lòng, cô đứng bật dậy và nói.

"Chúng ta tiếp tục lên đường thôi."

"Nhưng mà..." Jessica không nhịn được mà lên tiếng nhắc nhở: "Ma lực của chúng ta vẫn chưa hồi phục hoàn toàn."

"Đánh nhanh thắng nhanh," Liz vẫn dùng tông giọng lạnh lùng như mọi khi: "Càng nán lại đây lâu, xác suất xảy ra vấn đề càng lớn."

"..."

Jessica nhìn theo bóng lưng của Liz, định nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn nuốt ngược vào trong bụng.

Giờ cô không chỉ thấy nhớ Reid, mà còn thấy nhớ cả Letia nữa rồi.

Làm sao mình có thể cản nổi cái con 'lừa bướng' chỉ biết đâm đầu về phía trước này cơ chứ!

——————

Trong Quán rượu Bờ Sông, Letia đang ngắm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.

Nắng chiều...

Nước chảy...

Mây trắng...

Mọi thứ đều thật dễ chịu và thong thả, mọi thứ đều thật tự do tự tại.

Nhưng có một chuyện cô không hiểu nổi, đến tận bây giờ vẫn không hiểu nổi.

Vì cái méo gì mà ai cũng muốn 'đẩy thuyền' mình với Reid thế nhỉ?

Mason thì thôi đi, lão ấy nhắm đến việc lôi kéo nhân tài, nhưng còn Liz, cái đồ nhà cô rốt cuộc là bị làm sao vậy?

Tuy là bạn thân chí cốt trên danh nghĩa thật đấy, nhưng để bạn thân đi tán tỉnh người đàn ông mình thích thì chẳng phải là quá ảo ma hay sao!

Mà nếu mình tán được anh ta về thật, thì sao nào? Cô định đứng phòng bên cạnh cắn khăn tay nghe lén bọn tôi à?

Letia thực sự không thể hiểu nổi cái mạch não thần kỳ của Liz rốt cuộc là kiểu gì.

Chẳng lẽ là vì đây là dị giới, nên quan niệm đạo đức hoàn toàn khác với kiếp trước của mình?

Dù sao thì ở đây việc lập harem nói trắng ra cũng khá là bình thường, giống như trong nguyên tác, Reid có mối quan hệ dây dưa rễ má không dứt với mấy cô nữ chính vậy.

Nhưng cũng may, dưới sự phá đám... à không, dưới sự giúp đỡ của mình, Reid hiện tại vẫn là một thanh niên khá thuần tình, xung quanh cũng không có người phụ nữ nào khác tiếp cận...

Nói cách khác, mình đã triệt hạ vận đào hoa của Reid rồi sao?

Tự dưng cảm thấy tội lỗi của mình hơi bị sâu nặng, giờ phải làm sao đây?

Tuy trong lòng nghĩ vậy, nhưng trên mặt Letia lại chẳng có vẻ gì là muốn hối cải.

Ngay lúc Letia đang nhìn ra ngoài cửa sổ và suy nghĩ vẩn vơ, một giọng nam trầm ấm vang lên sau lưng cô.

"Letia?" Quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Brian nói với vẻ hơi ngạc nhiên: "Không phải nhóm Lưỡi Dao Rạng Đông của các cô đã đi hầm ngục rồi sao? Sao cô vẫn còn ở đây?"

Cùng cảm thấy thắc mắc với anh, còn có cả nhóm của Reid đang đứng phía sau.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!