Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Tập 02 - Chương 18: Tóm tắt đơn giản

Chương 18: Tóm tắt đơn giản

"Sss..."

Bên trong cửa tiệm chưa khai trương của Reid, anh đang khệ nệ bê vác đồ đạc thì chẳng hiểu sao lại đột nhiên cảm thấy một luồng hàn ý khó hiểu...

Cảm giác giống như bị một con thú dữ nào đó nhắm vào, lại giống như bị thợ săn dùng súng ngắm khóa chặt vào đầu vậy.

"Này, sao thế?" Toss đang hì hục khiêng cái tủ bên cạnh, thấy Reid cứng đờ người ra thì thắc mắc đặt vật nặng trong tay xuống, quệt mồ hôi, thuận tay cầm quả chuối bên cạnh lên, vừa ăn vừa nói: "Ban ngày ban mặt... chẳng lẽ ông gặp ma chắc?"

"Không, không có gì."

Reid lắc lắc đầu, cố gắng xua đi cái cảm giác quỷ dị đó, trước mắt cứ dọn dẹp cửa tiệm cho xong đã.

Chắc là ảo giác thôi nhỉ?

Anh lấy lại sức nâng cái kệ hàng lên, giọng điệu mang theo sự cảm kích chân thành.

"Nhắc mới nhớ, đúng là phải cảm ơn ông đấy Toss, nếu không có ông giúp thì đống đồ đạc này tôi chẳng biết phải dọn đến bao giờ... Này ông có nghe tôi nói không đấy?"

"Ném rổ!"

Toss cầm cái vỏ chuối ăn dở, nhắm thẳng vào cái thùng rác ở góc nhà, thực hiện một cú nhảy ném rổ ngả người siêu xa.

Tư thế rất đẹp trai, nhưng tiếc là chả vào quả nào.

"Tiếc quá..."

Sau khi phủi tay, Toss nhe răng cười, vỗ mạnh vào ngực mình, tỏ ra vô cùng hào sảng.

"Đều là anh em một nhà, nói mấy lời khách sáo đó làm gì?"

Cậu ta thể hiện vô cùng rộng lượng, cứ như thể cái "thâm thù đại hận" bị Reid bán đứng ở Miền Ảo Mộng trước đó đã sớm tan thành mây khói.

Có lẽ là sau khi khiêu chiến thành công, sự sung sướng tột độ mà tấm thẻ Succubus Bạch Kim kia mang lại đã chữa lành vết thương lòng do bị huynh đệ 'phản bội' chăng?

Toss ghé sát lại gần, dùng khuỷu tay huých huých Reid, trên mặt nặn ra một nụ cười gian xảo, tràn đầy ham muốn hóng hớt.

"Ê, nói chuyện chính đê, ông với Litt... rốt cuộc là tình hình thế nào rồi?"

"Tình hình cái gì là cái gì?"

"Diễn, lại còn diễn với tôi nữa!" Toss khoa trương múa may tay chân, biểu cảm vừa ghét bỏ lại vừa ghen tị nổ mắt: "Đều sống chung dưới một mái nhà lâu như thế rồi, cả ngày ngọt ngào dính như sam, cái thanh tiến độ này kéo nhanh đến mức... khiến mắt người ta sắp mù luôn rồi, bảo không có gì thì ai mà tin chứ?"

Reid bất lực thở dài, day day mi tâm, giọng điệu mang theo chút mệt mỏi.

"Đã nói tám trăm lần rồi, thật sự không phải như mấy ông nghĩ đâu, tôi với Litt chỉ đơn thuần là quan hệ chủ nhà và khách trọ thôi, làm ơn đừng có đoán già đoán non nữa, dễ gây phiền phức vô cớ cho người ta lắm."

Reid không muốn Litt phải phiền lòng vì mấy lời đồn đại kiểu này.

"..."

Nụ cười trên mặt Toss trong nháy mắt đông cứng lại, cậu ta trầm mặc vài giây.

Ánh mắt chuyển từ khó tin sang vỡ lẽ, cuối cùng biến thành... sự đồng cảm vô cùng sâu sắc, rồi cậu ta nhìn Reid từ trên xuống dưới, soi xét tỉ mỉ một lượt.

Cuối cùng, cậu ta hạ thấp giọng, dùng ngữ khí tràn đầy quan tâm nói.

"Reid... không phải là ông bị 'yếu' khoản đó đấy chứ?"

"?"

Khóe miệng Reid giật giật, nghe câu này xong suýt chút nữa thì đấm cho cái bản mặt gợi đòn của Toss một cú.

"Ông còn phỉ báng nữa tin tôi cho ông bay màu luôn không?"

"Nhưng mà vô lý vãi chưởng!" Toss sốc đến mức không dám tin nói: "Ông đã không đi phố Succubus để giải phóng bản năng, lại chẳng có tí ý đồ nào với cô bạn cùng phòng xinh đẹp ngay cạnh bên? Người anh em, cái triệu chứng này... không phải là 'trên bảo dưới không nghe' thì là cái gì?"

"Nói bậy!" Gân xanh trên trán Reid lại nảy lên một cái: "Tôi đây gọi là giữ mình trong sạch! Có sự khác biệt về bản chất với cái loại trong đầu toàn phế liệu đồi trụy như ông đấy nhé."

"Ồ~" Toss cố tình kéo dài giọng, đập tay vào lòng bàn tay như đã hiểu ra chân lý: "Ra là thế... Hiểu! Hiểu hiểu hiểu! 'Cô em tay phải' quả thực là người bạn đời bảo vệ môi trường, trong sạch nhất! Đúng là ủy khuất cho ông rồi..."

Nói đến cuối, Toss ôm mặt rưng rưng nước mắt.

"Tiên sư nhà ông!"

"Hoặc là ông đang lừa tôi, hoặc là ông bị 'xìu' thật! Ông tự chọn một cái đi!"

Ngay khi trận chiến giữa hai người chuẩn bị bùng nổ, Reid lại một lần nữa cảm nhận được ánh nhìn băng giá kia.

Còn chưa đợi anh suy nghĩ kỹ, cánh cửa tiệm chưa khai trương cứ thế bị người ta đẩy ra.

Một bóng người mặc trang phục Mục sư màu đen, nụ cười ngọt ngào như cô em gái nhà bên, cứ thế đột ngột xuất hiện trong luồng ánh sáng chói mắt ở cửa.

"Á~ Reid, trùng hợp ghê ha."

"Đây là cái tiệm của tôi, có thể không trùng hợp được sao?"

Khi Reid nhìn thấy bộ dạng này của Letia, sự cảnh giác trong lòng lập tức dâng cao tột độ.

Anh chắc chắn, ánh mắt của kẻ săn mồi vừa rồi, chín phần mười là do con nhỏ này giở trò.

"Cô có việc gì không?"

"Cũng không có việc gì..."

Letia từng bước đi về phía Reid, còn Reid cũng từng bước lùi lại phía sau, cho đến khi Reid bị ép vào góc tường không còn đường lui, thiếu nữ này không biết từ đâu bưng ra một tách trà.

"Chủ yếu là muốn mời anh uống hồng trà thôi."

Nhìn tách hồng trà Letia đưa tới, Reid lẳng lặng vươn ngón tay ra, chọc cái thiết bị kiểm tra vừa ngưng tụ xong vào trong ly "hồng trà" này.

Ừm...

Toàn là hoa nhỏ màu đỏ cảnh báo nguy hiểm, chẳng có giọt trà nào.

Cúi đầu nhìn xuống lần nữa, chỉ thấy trong mắt Letia mang theo nụ cười có ý đồ xấu xa, cùng với mùi vị săn mồi lóe lên trong ánh mắt.

Reid đột nhiên cảm thấy mồ hôi vã ra đầy đầu.

"Cô... cô có ý gì?"

Ánh mắt Letia trở nên càng lúc càng nguy hiểm, khuôn mặt cô ghé sát lại từng chút một, khi khoảng cách đã đủ gần, Reid nghe thấy cô thốt ra một câu như thế này.

"Ý của tôi là... tình cảnh hiện tại của anh, rất dễ bị người ta... xâm phạm đấy."

Trong khoảnh khắc này, Reid gần như không chút do dự, lập tức ba chân bốn cẳng bỏ chạy.

"Toss cứu bố!"

Mặc dù không biết Letia rốt cuộc đang làm cái trò con bò gì, nhưng Reid biết rất rõ, nếu không chạy thì lát nữa người bị làm thịt chính là mình.

"Reid đừng sợ, tôi dạy ông, khi gặp nữ biến thái đè tay ông lại, thì một tay ông đưa lên trên một tay đưa xuống dưới, sau đó xoay người một cái, xoay ra được rồi thì trực tiếp húc hông một phát, đá văng cô ta ngay tại chỗ, tiếp theo đến lượt ông phản công rồi."

"À ừ... để tôi thử... thử cái búa nhà ông ấy! Tôi mà dám xoay người là con mụ này dám tụt quần tôi luôn đấy!!"

Nhìn cây thánh giá cắm giữa cửa tiệm mình, lại nhìn Letia đang cười tươi rói trước mặt, mồ hôi lạnh trên trán Reid càng lúc càng nhiều.

Anh cảm giác mình không phải đang đối mặt với một con khỉ bình thường, mà là một con khỉ hai mắt đang phát ra ánh sáng quỷ dị.

Con hàng này đến thời kỳ động dục rồi hả!?

"Rốt cuộc cô muốn làm cái gì?"

Reid mở miệng hỏi dò.

Có một khoảnh khắc, anh cảm thấy mình mới là thiếu nữ yếu đuối đang run lẩy bẩy bị tráng sĩ chặn ở góc tường, cuối cùng sẽ vì bị cưỡng ép đè xuống đất mà đánh mất sự trong trắng quý giá.

"Bỏ cái cảm giác của ông đi."

Toss vẫn đang hóng hớt ăn dưa.

Huynh đệ gặp nạn, vừa cười vừa xem.

"Cái đó..." Lúc này Letia lại đột nhiên trở nên ỏng ẹo, mặt cô đỏ bừng, hai tay chắp sau lưng, làm ra vẻ vô cùng ngại ngùng: "Thực ra... thực ra người ta chỉ muốn bồi đắp tình cảm đàng hoàng với anh thôi mà."

Nhìn thấy bộ dạng e thẹn này của Letia, Reid khựng lại, sự căng thẳng trong lòng cũng tan biến không còn dấu vết, nhưng rất nhanh anh cũng nhận ra điểm bất thường, tuy nhiên đã quá muộn.

Letia đã sớm như con bạch tuộc quắp chặt lấy người anh, phát ra tiếng cười âm trầm quỷ dị.

"Tình một đêm cũng là tình cảm mà~"

"Có biến thái a a a!!"

Chỉ là ngay lúc Reid đang giãy giụa, anh đột nhiên cảm thấy dưới chân trơn trượt, hình như giẫm phải cái gì đó... Trong khoảnh khắc không phẩy mấy giây ngã xuống ấy, anh đã nhìn rõ.

Là một cái vỏ chuối...

Vãi chưởng? Thằng nào ném vỏ chuối lung tung trong tiệm thế hả?!

Rầm!!!

Một tiếng động lớn trầm đục vang lên! Hai người vốn đang dính lấy nhau như thể song sinh dính liền, dưới tác dụng của quán tính cực lớn, đập mạnh xuống sàn nhà cứng ngắc!

"Á đau đau đau..."

Reid cảm thấy trán mình vừa có một cú va chạm nảy lửa với sàn nhà, anh ôm đầu, khó khăn chống người dậy, phải nhanh chóng thoát khỏi Letia...

Thế nhưng, khi anh định đứng dậy, xúc cảm truyền đến từ cơ thể và cảnh tượng trong tầm mắt lại khiến cả người anh cứng đờ ngay tức khắc.

Ơ?

Khoan đã... tư thế này?

Giờ phút này, anh lại đang ở trong tư thế "Kabedon phiên bản mặt đất" cực kỳ tiêu chuẩn, giam cầm Letia chắc chắn dưới thân mình, hai cánh tay anh chống hai bên người cô, khoảng cách giữa hai người gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.

Letia vốn đang ồn ào náo loạn lúc này lại im bặt một cách quỷ dị.

Reid theo bản năng cúi đầu nhìn xuống, cúc áo của cô vì màn vật lộn ban nãy dường như đã anh dũng hy sinh vài cái, bộ đồ Mục sư giờ đây lỏng lẻo, loáng thoáng còn có thể nhìn thấy... một nửa miếng băng cá nhân lộ ra?

Băng cá nhân?

Dán băng cá nhân ở chỗ này á? Vết thương gì mà cần dán ở đây?

Dưới sự kinh ngạc và tò mò theo bản năng sai khiến, ngón tay anh dường như có ý chí riêng, ma xui quỷ khiến thế nào lại kẹp chuẩn xác vào mép miếng dán nhỏ màu trắng lộ ra kia... sau đó, nhẹ nhàng xé một cái.

Xoẹt!

Tiếng bóc tách khe khẽ vang lên cực kỳ rõ ràng trong cửa tiệm tĩnh lặng lúc này.

Nhưng cũng chính trong khoảnh khắc xé ra ấy, cái xúc cảm đàn hồi nảy lên như thạch rau câu kia khiến anh ngay lập tức nhận ra điều gì đó.

Sao Tử Vong... hình như đang lấp lánh trên đầu mình thì phải?

"Ư... ư..."

Anh máy móc, cực kỳ cứng ngắc, từng chút từng chút một ngước mắt lên, nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Letia.

Chỉ thấy thiếu nữ dưới thân, cả khuôn mặt đã đỏ bừng như tôm luộc, cơ thể cũng đang không ngừng run rẩy.

"Cái đó! Tôi xin tuyên bố trước, đây là tai nạn, còn nữa rõ ràng là cô gây sự trước..."

"A —— Pô —— Ca —— Líp!!"

Một mặt trời chói lọi, từ từ mọc lên từ trong cửa tiệm của Reid.

——————

Vài phút sau, áo khoác trên người Reid đã không thấy tăm hơi, chỉ còn lại một chiếc áo cộc tay, đứng trước mặt Letia.

"Xin nhắc lại lần nữa, tôi không sai."

Mặc dù nói Reid đã xơ múi được chút đỉnh, nhưng anh vẫn hùng hồn lý lẽ.

Dù sao thì anh cũng thực sự không sai, Letia cũng chẳng có cách nào bắt lỗi anh được.

Ai bảo con nhỏ này vừa nhào vô đã định tụt quần người ta... đáng đời!

Anh quay đầu, nhìn Letia bên cạnh vẫn đang cố gắng điều chỉnh hô hấp, vệt hồng trên mặt vẫn chưa hoàn toàn tan biến.

"Này! Quậy cũng quậy rồi, đánh cũng đánh rồi, Thánh Quang cũng thả rồi... giờ nói chuyện chính được chưa? Rốt cuộc cô đến đây làm cái gì?"

"Phù..."

Letia bình ổn lại nội tâm, lúc này cô đã sớm chẳng còn tâm trạng đùa giỡn, chỉ nói với Reid.

"Vậy tôi sẽ tóm tắt đơn giản trực tiếp cho anh nhé, Hoàng tử của Đế quốc Dương Nguyệt muốn mua đêm đầu của anh."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!