Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Tập 02 - Chương 24: Phòng Sám Hối

Chương 24: Phòng Sám Hối

Mấy lời của Litt và Toss khiến Reid càng thêm ngơ ngác.

Anh vắt óc nhớ lại quá khứ của mình, cũng như đủ loại khả năng thay đổi trên cơ thể.

Sau ba giây suy ngẫm, anh đặt tay lên vai Toss, vẻ mặt nghiêm trọng.

"Tôi nghĩ chắc tôi không dài ra đâu."

"Ai hỏi ông thay đổi cái đó hả! Với lại đừng có hỏi tôi, tôi không biết, cũng chả muốn biết đâu nhé!"

Toss suýt chút nữa thì úp luôn cái nắp hộp cơm vào mặt Reid.

"Thế rốt cuộc tôi thay đổi chỗ nào? Chẳng có cảm giác gì cả."

Có lẽ là người trong cuộc thì u mê, người ngoài cuộc mới tỉnh táo, con người thường rất khó nhìn rõ sự thay đổi của chính mình.

Và đối với Reid lúc này, có lẽ đạo lý đó cũng đúng.

Thế là, Litt liền mở miệng nói.

"Reid này, lúc tôi mới gặp anh, tuy trông anh rất bình tĩnh, nhưng thực ra biểu cảm trên mặt anh lúc nào cũng toát lên vẻ u sầu và mờ mịt đấy."

"Chuẩn luôn," Toss hùa theo: "Lúc đó miệng ông thì cứ bô bô là không có chuyện gì, nhưng ông đâu có biết, tôi với Brian suốt ngày cứ nơm nớp lo sợ ông nghĩ quẩn đấy biết không hả."

"Có khoa trương thế không..."

Bản thân Reid cũng đang hồi tưởng lại khoảng thời gian vừa mới rời khỏi Lưỡi Dao Rạng Đông, quả thực, bản thân anh lúc đó đúng là có chút mờ mịt và chán nản thật.

Nhưng cũng đâu đến mức nghiêm trọng như Litt và Toss nói chứ?

"Không khoa trương tí nào đâu," Toss vươn ngón trỏ ra, khẽ lắc lắc: "Reid, ông tự ngẫm lại xem, lúc ông còn ở Lưỡi Dao Rạng Đông, có bao giờ ông cười một cách thật lòng như bây giờ không?"

"Ông của lúc đó ấy à, giống như có làm việc từ sáng sớm đến tối mịt cũng không hết việc, hơn nữa cả ngày cứ trưng ra cái bản mặt đưa đám, so với bây giờ thì đúng là một trời một vực. Tôi nói toàn là sự thật đấy, không tin ông đi hỏi bọn Brian mà xem."

Reid suy tư một lát, sau đó mới mở miệng nói.

"Nói cách khác, tôi bây giờ đã trở nên tốt hơn trước kia rồi đúng không?"

"Về điểm này thì xin cho phép tôi giữ im lặng," Toss lẳng lặng đưa tay ra, chắn giữa mình và Reid: "Nếu bắt buộc phải trả lời thì... tôi chỉ có thể nói là, trên con đường thành Thần, ông đã đi ngày càng xa rồi đấy."

Mấy lời này của Toss, sao Reid có thể không nghe ra rốt cuộc cậu ta có ý gì chứ.

"Ông cố tình gây sự đấy phỏng?"

"Tự ngẫm lại những việc ông làm đi! Móc gan ruột ông ra phơi nắng xem có đen không!"

Đối mặt với hai người lại bắt đầu lao vào cấu xé nhau, Litt chỉ cười tủm tỉm đứng nhìn, không nói thêm gì nữa.

Sau khi ăn uống no say, Litt bắt đầu thu dọn bát đũa, Reid và Toss cũng bắt đầu phân công công việc.

Vừa làm việc, Reid vừa có chút tò mò hỏi Litt.

"Tiết mục cô phải biểu diễn, giờ chuẩn bị đến đâu rồi?"

"Ờ..." Litt hơi khựng lại một chút đầy lúng túng, sau đó làm như không có chuyện gì nói: "Chuẩn bị cũng coi như là đầy đủ rồi..."

Thực tế là chẳng chuẩn bị cái đếch gì cả, thậm chí diễn tập còn chưa diễn tập lần nào.

Bản chất cô là một con cá mặn, bắt cá mặn đi biểu diễn, thực sự là làm khó người ta quá rồi.

"Litt, cô căng thẳng lắm à?"

Có điều cái dáng vẻ ấp úng này của cô, đương nhiên bị Reid hiểu lầm thành tâm trạng căng thẳng trước khi lên sân khấu.

Anh suy nghĩ một chút, trên mặt lộ ra nụ cười khích lệ.

"Không sao đâu, tôi tin là màn biểu diễn của Litt nhất định sẽ thành công mỹ mãn mà."

Không thể phủ nhận, nhan sắc của Reid vốn dĩ không thấp, có chút đẹp trai, cộng thêm những lời này, nếu đổi lại là cô gái khác, có lẽ sẽ thực sự nảy sinh cảm giác rung động.

Nhưng rất tiếc... người anh đối mặt không phải là cô gái bình thường.

"Ừm! Cảm ơn anh!"

Litt giống như nhận được sự khích lệ to lớn lắm, gật gật đầu, nhưng trong lòng thì sớm đã trưng ra đôi mắt cá chết rồi.

A... phiền chết đi được...

Tại sao lại không chọc đúng ổ trộm chứ?

Như thế thì không cần phải lên sân khấu làm mồi nhử, mình cũng chẳng cần phải đi biểu diễn cái tiết mục khỉ gió gì đó nữa...

Haizz...

Nghĩ đến cuối cùng, trong lòng Litt lại không nhịn được mà thở dài một tiếng.

May mà dù sao cô cũng là một Mục sư chiến đấu được huấn luyện bài bản, tùy tiện hát vài đoạn Thánh Kinh chắc cũng không thành vấn đề đâu nhỉ.

——————

Thời gian thấm thoắt trôi qua hai ngày.

Có lẽ hiệu quả của Lễ Tế Bạch Dương Khải Minh thực sự rất tốt, ngày đầu tiên mở cửa đối ngoại, Tu viện Bạch Giáo đã đón tiếp vô cùng, vô cùng nhiều người.

Vì lời mời của Otto và Litt, đương nhiên Reid cũng đến đây.

Tuy nhiên ngoại trừ anh ra, đi cùng anh còn có ba người nữa.

Không cần nói nhiều, ba người này đương nhiên là Toss, Brian và Mason.

"Này... Toss là tên thất nghiệp thì tôi không nói làm gì, hai người các ông đường đường là Mạo hiểm giả, không đi xuống hầm ngục thực sự không sao đấy chứ?!"

"Ha ha ha!!" Đối mặt với câu hỏi của Reid, Brian cười lớn hào sảng: "Tiền còn chưa tiêu hết, sao có thể cứ thế chui xuống hầm ngục được hả?"

"Đúng vậy," Mason tán đồng gật đầu, anh ta đẩy gọng kính, bày ra vẻ mặt cao thâm khó lường: "Chuyện đau khổ nhất đời người là gì? Đó chính là người chết rồi mà tiền vẫn chưa tiêu hết."

Có thể tiêu sạch tiền của một Hoàng tử như ông... thì nghe có vẻ hơi thiếu thực tế rồi đấy.

Reid thở dài, nhưng dù sao cũng là bốn anh em, đi chơi một chuyến cũng chẳng dễ dàng gì, nhưng để tránh mấy chuyện phiền phức.

Anh vẫn không thể không dặn dò một câu.

"Ở đây các ông ít nhiều cũng phải đứng đắn một chút, đừng có coi như đang đi dạo phố Succubus, hiểu không?"

"Yên tâm đi," Toss dùng ánh mắt vô cùng chân thành, tựa như một tín đồ ngoan đạo nói: "Cả đời này tôi thích nhất chính là các chị gái Tu nữ, sao có thể làm ra loại chuyện tổn hại đến hình tượng của tôi được chứ."

"Hai hôm trước thằng nào vừa bảo thích nhất là bé Succubus ấy nhỉ..."

Reid nhỏ giọng cà khịa một câu, còn Brian thì không nhịn được tò mò hỏi.

"Thế lần này lại là điểm mới lạ gì thu hút ông thế?"

"Nói ra thì hơi ngại..." Mặt Toss nghiêm trọng, ánh mắt đoan chính, người đứng thẳng tắp: "Tôi muốn các nữ tu ở trước mặt tôi giúp tôi tu..."

"Alo, Tòa Dị Giáo phải không? Ở đây có biến thái."

Câu nói không hẹn mà gặp của ba người khiến Toss tại chỗ tức đến mức phá vỡ hình tượng:

"Tao nói là muốn các nữ tu ở trước mặt tao giúp tao tu tâm! Là tu tâm, không phải tuốt lươn!! Cái lũ tâm hồn vấy bẩn này!"

Rất rõ ràng, mấy ông bạn tốt đương nhiên chẳng ai tin lời giải thích của Toss.

Có điều mọi người cũng không để ý lắm, cứ thế tiến vào bên trong Tu viện Bạch Giáo.

"Nói mới nhớ, đây là lần đầu tôi bước vào mấy cơ sở tôn giáo kiểu này đấy."

Tu viện và Nhà thờ có chút khác biệt.

Chức năng chính của Nhà thờ là để các tín đồ tập trung làm lễ, thực hiện các nghi thức thánh và hoạt động cộng đồng, thường mở cửa cho người ngoài.

Còn Tu viện là nơi các Tu sĩ hoặc Tu nữ sinh sống, cầu nguyện, học tập và lao động, chú trọng vào việc tu dưỡng tinh thần và tách biệt với thế tục, thường không mở cửa cho người ngoài, bên trong có thể có nhà nguyện nhỏ chỉ dành cho thành viên sử dụng.

Cho nên khi nhóm bốn người Reid nhìn thấy nhiều mỹ thiếu nữ mặc trang phục Tu nữ màu trắng, lại còn đi tất lụa đai kẹp lướt qua như vậy, ít nhiều cũng cảm thấy khô cả họng.

"Nói một câu công bằng nhé, sao tôi cảm giác còn kích thích hơn cả đi dạo phố Succubus thế nhỉ."

Toss đã bắt đầu suy ngẫm về nhân sinh.

"Có thể là vì quá thánh khiết, nên mới càng khiến người ta nảy sinh ý nghĩ muốn vấy bẩn chăng?"

Mason đưa ra một lời giải thích tương đối hợp lý.

"Sự kết hợp giữa tất trắng và đồ Tu nữ thực sự quá bắt mắt."

Reid thì trước sau như một, vẫn luôn trung thành với dục vọng của mình.

"Chẳng lẽ không thể đơn giản là do mấy ông háo sắc sao?"

Brian tung một đòn chí mạng nói trúng tim đen.

Bốn người vừa nói chuyện phiếm, vừa đi vào bên trong Tu viện.

Tại cửa ra vào, một vị Tu nữ bước tới đón tiếp, vô cùng kiên nhẫn và dịu dàng giới thiệu.

"Bốn vị khách quý, chào mừng đến với Tu viện Thánh Tâm của Bạch Giáo."

Giọng nói của cô nhẹ nhàng êm tai, như dòng suối mát lành.

"Vị trí hiện tại của các ngài là 'Nhà nguyện Đức Mẹ' có lịch sử lâu đời, Tu viện này do đích thân vị Giám mục vĩ đại sáng lập, đến nay đã tắm mình trong Thánh quang gần trăm năm, là nơi kế thừa tinh thần quan trọng của Bạch Giáo."

Nói đến đây, cô khẽ cúi người, tư thái ưu nhã và trang trọng.

"Chúng tôi rất vinh hạnh được giới thiệu vùng đất thánh khiết này tới các ngài, mong rằng các ngài có thể tìm được sự an yên và cảm ngộ trong tâm hồn tại nơi đây."

Nói đến cuối cùng, vị Tu nữ Bạch Giáo không rõ tên này liền dành cho mọi người một nụ cười vô cùng nhu hòa.

"Đương nhiên, cũng khẩn cầu các ngài khi tham quan hãy cùng chung tay bảo vệ sự thần thánh và yên tĩnh này, đừng vứt rác bừa bãi, cũng đừng hút thuốc nhé."

Nụ cười đó so với Litt thì kém hơn vài phần, nhưng cũng đủ khiến tim của nhóm ba người Toss đập nhanh thình thịch.

Dù sao thì... tâm hồn cô ấy cũng thực sự rất to.

"Tuyệt thật đấy..." Sau khi tạm biệt vị Tu nữ tiếp đón kia, Toss liền cười ngây ngô: "Bạch Giáo chắc là giáo hội có danh tiếng tốt nhất rồi nhỉ? Nếu có thể cưới một Tu nữ trong đó về làm vợ thì tốt biết bao... hì hì..."

Ba người còn lại gần như đồng thanh thốt ra một câu.

"Mày xấu nhưng giấc mơ của mày thì đẹp đấy."

"Này này này! Quá đáng rồi đấy nhé!"

Toss trong nháy mắt bừng tỉnh khỏi giấc mộng đẹp, cậu ta ôm ngực, vẻ mặt đầy tổn thương kháng nghị.

"Nghĩ thì làm sao? Nghĩ cũng đâu có phạm pháp! Bạch Giáo cũng đâu quy định Tu nữ không được kết hôn đâu! Con người vẫn cần phải có ước mơ, nếu không thì sống có khác gì con cá mặn đâu chứ?"

"Phải phải phải..."

"Đúng đúng đúng, biết rồi..."

"Chuẩn chuẩn chuẩn, ông nói gì cũng đúng..."

Ba người Reid, Mason, Brian cực kỳ qua loa xua tay, động tác đều tăm tắp, thành thục như đã diễn tập cả ngàn lần, trong những lúc thế này, sự ăn ý của anh em luôn đạt đến đỉnh cao.

Mặc dù hôm nay là ngày mở cửa hiếm hoi, nhưng bầu không khí tổng thể bên trong Tu viện vẫn giữ được sự trang trọng và nghiêm trang đặc thù.

Mái vòm cao vút đổ xuống những bóng râm tĩnh mịch, trong không khí thoang thoảng mùi hương trầm và mùi giấy sách cũ, bốn người đi lại trong đó, ngay cả hô hấp cũng bất giác nhẹ đi vài phần.

Tuy nhiên, để đáp ứng nhu cầu của khách tham quan, Tu viện cũng khéo léo tận dụng một số sảnh phụ và hành lang trống. Nơi đó dựng lên những quầy hàng nhỏ gọn gàng, bán các loại điểm tâm và đồ uống đặc sắc của Giáo hội.

Thậm chí còn mở ra vài khu vực trải nghiệm, để khách tham quan có thể trải nghiệm các hoạt động thường ngày của tín đồ Bạch Giáo.

Ngay khi bốn người đang đi dạo không mục đích, tấm biển gỗ viết bằng nét chữ cổ kính treo trước cửa một căn phòng, trong nháy mắt như nam châm hút chặt mọi ánh nhìn của họ.

... Phòng Sám Hối.

Cái địa điểm từng xuất hiện trong vô số cuốn 'tài liệu học tập' này, khiến cả bốn người đàn ông không hẹn mà cùng dừng bước.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!