Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 02 - Chương 23: Đã trở nên khác biệt rồi

Chương 23: Đã trở nên khác biệt rồi

Mấy lời con ả Molly này nói, chó nó tin à?

Nhìn cái tay chân mảnh khảnh của Litt kia đi, rồi nhìn lại cái dây thừng gai to bằng miệng chai này xem, đây thực sự là thứ mà con người có thể tay không giật đứt được sao?

Cho nên hai người bọn họ tự nhiên đều cảm thấy não của Molly có vấn đề rồi.

Hoặc là uống say quá, hoặc là cắn thuốc phê pha rồi, tóm lại không thể nào có chuyện Litt trực tiếp bùng nổ sức mạnh giật đứt dây thừng được.

"Cô không sao chứ?"

Reid từng chút một cởi bỏ dây thừng đang trói trên người Litt.

Có điều nằm ngoài dự đoán là, dây thừng trói trên người cô lỏng lẻo đến lạ thường, cho nên Reid chẳng tốn bao nhiêu sức lực đã tháo được hết ra.

"Tôi không sao..."

Litt sau khi nhìn thấy Reid, dường như trút bỏ được gánh nặng trong lòng, chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.

"Có Reid ở đây thật tốt quá."

Tuy nhiên rất rõ ràng, Molly không định cứ thế bỏ cuộc, cô ta nghiến răng, dùng hết sức bình sinh vùng thoát khỏi sự kìm kẹp của Toss, cầm lấy cuốn Ngụy Điển trên tay, chĩa thẳng vào Litt.

"Các người nhìn cho kỹ đây! Đây tuyệt đối là lớp ngụy trang của ả, chỉ cần ta tung một phát Thuật Thánh Quang này..."

Giọng nói của cô ta đến đây bỗng nhiên im bặt, ngay cả Reid đang dốc toàn lực đề phòng, và Toss đang định lao lên đè cô ta xuống lần nữa cũng đều ngẩn ra.

Molly lúc này giống như một con búp bê máy móc đột nhiên bị sập nguồn, lẳng lặng đứng đờ ra tại chỗ không nhúc nhích, biểu cảm trên mặt ngoại trừ kinh ngạc thì vẫn là kinh ngạc, cơ thể cô ta run rẩy, dường như đang muốn thoát khỏi sự khống chế nào đó.

Mà điều Reid và Toss không biết là, lúc này trong đầu cô ta đang vang lên giọng nói của Litt.

"Ngoan ngoãn nghe lời, bỏ vũ khí xuống, nếu không... sẽ có chuyện không hay xảy ra đâu nhé."

Nghe đến đây, trong lòng Molly bỗng nhiên không nhịn được mà bật cười.

"Hừ... chẳng phải là bị hai gã đàn ông bên cạnh cô đè xuống đất ma sát thôi sao? Loại sỉ nhục này, loại trừng phạt này, bà đây đã diễn tập trong lòng không biết bao nhiêu trăm lần rồi!"

Sau khi khựng lại một chút, cô ta nhớ đến những kiến thức trong sách vở, lại mở miệng nói trong đầu.

"Dù sao thì mấy gã đàn ông vô dụng kia cùng lắm cũng chỉ được 'ba nháy' là kịch kim, còn làm gì được bà mày nữa? Cô tưởng bà đây sẽ sợ chắc?"

"Chưa kể, Reid còn là người đàn ông của cô, bà đây thậm chí còn cảm thấy vô cùng hưng phấn đấy nhé!"

Ngay khi Molly đang tràn đầy tự tin trong lòng, giọng nói của Litt lại một lần nữa vang lên bên tai cô ta.

"Ai nói... nhất định sẽ là đàn ông đè cô xuống đất ma sát chứ?"

Lời này vừa thốt ra, nụ cười trên mặt Molly bỗng nhiên tắt ngấm, mồ hôi lạnh không ngừng tuôn ra từ trán cô ta.

Ma thú, Goblin, Slime, Quái Xúc Tu, Quái Rương và đủ loại tên ma vật khác nhanh chóng lướt qua trong đầu cô ta một lượt, nhưng dù là vậy, cô ta vẫn gian nan nuốt một ngụm nước bọt, cứng miệng đáp trả.

"Đừng... đừng tưởng ta sẽ sợ mấy thứ đó..."

"Không, ý tôi đâu phải là ma vật," Ánh mắt Litt đối diện với Molly, giọng cô nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng từng chữ từng chữ lại như búa tạ giáng xuống: "Ý của tôi là, thực ra ấy mà, đối với tôi... con gái... cũng là một lựa chọn rất, rất... ngon miệng đấy nhé..."

"...?"

Cơ thể đang run rẩy của Molly trong nháy mắt cứng đờ, cô ta nhìn về phía Litt cách đó không xa, thiếu nữ xinh đẹp như thiên sứ này sau khi chạm mắt với cô ta thì không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đưa ngón trỏ và ngón giữa lên, liếm nhẹ một cái.

"Tôi sẽ khai hết! Xin hãy tha cho tôi một con đường sống!"

Molly bỗng nhiên quỳ rạp xuống đất, trong mắt tràn ngập sự kinh hoàng tột độ.

Cái gì?

Cô bảo chỉ là trò 'chị chị em em' thân mật giữa con gái với nhau thôi á?

Thế cô có muốn nhìn sang cái dây thừng gai to bằng miệng chai kia trước không hả?

Molly không dám chắc cơ thể mình có thể bền chắc hơn cái dây thừng đó đâu.

Hơn nữa còn một điểm quan trọng nhất, ai mà biết được cái từ "ngon miệng" mà ả nói rốt cuộc là "ngon miệng" theo nghĩa nào chứ.

Kẻ này chính là sinh vật phi nhân loại có thể trực tiếp giật đứt dây thừng đấy, nhỡ đâu dưới lớp da này là một con ma thú ăn thịt người nào đó thì sao...

Không... chắc chắn là ma thú ăn thịt người rồi! Nếu không thì sao mình hoàn toàn không biết ả ta rốt cuộc từ đâu chui ra chứ?

"Tình huống gì đây?"

Toss nhìn thấy Molly đột nhiên quỳ rạp xuống đất, nhất thời có chút không hiểu mô tê gì.

Reid ngược lại đã nhận ra điều gì đó, cảm nhận của anh đối với ma lực vốn dĩ rất nhạy bén, sau khi lại gần, liền phát hiện bên trong cơ thể Molly, có một luồng ma lực khác, và cũng chính luồng ma lực này đang khống chế chặt chẽ cô ta.

Là ma lực của ai?

Reid muốn cảm nhận sâu hơn, nhưng luồng ma lực kia lại lập tức biến mất không còn tăm hơi, giống như chưa từng xuất hiện vậy.

Khả năng ẩn nấp đáng sợ thật...

Đúng lúc này, Reid lại một lần nữa cảm nhận được ánh mắt truyền đến từ trong bóng tối.

Chẳng lẽ là người âm thầm bảo vệ Litt đã ra tay khống chế vị Tu nữ trước mặt này?

Reid quay đầu nhìn lại, phát hiện sắc mặt Litt vẫn còn hơi trắng bệch, vẫn là cái dáng vẻ kinh hồn bạt vía đó, xem ra bị dọa không nhẹ.

Mà khi cô nhận ra ánh mắt của Reid, lại lập tức bày ra bộ dạng như không có chuyện gì, trả lại cho đối phương một nụ cười ấm áp.

Hừ... Litt này cũng bắt đầu có chút tâm tư rồi đấy.

Có điều cũng chỉ là chút tâm tư cỏn con, nhìn thì có vẻ đang ở tầng hai, lộ ra biểu cảm này chỉ là để mình không quá lo lắng cho cô ấy mà thôi.

Nhưng rất tiếc, mình đang ở tầng năm cơ, liếc mắt cái là nhìn thấu ngay.

"Reid, xử lý kẻ này thế nào đây?"

"Để tôi liên hệ với Otto, ông ấy là Giám mục của Bạch Giáo, để ông ấy đến xử lý đi."

"Ok."

Reid liên lạc với Otto, vị Giám mục ở đầu dây bên kia sau khi nghe nói về chuyện này thì tỏ ra vô cùng kinh ngạc, sau đó hai người trao đổi thêm vài câu, Reid liền cúp máy.

"Đợi Otto đến xử lý đi." Reid cất tinh thể truyền tin đi, quay đầu nói với Litt bên cạnh: "Giám mục Otto nói rồi, bảo cô hôm nay cứ về nhà nghỉ ngơi cho khỏe, phía Tu viện đã duyệt phép cho cô rồi."

"Tuyệt quá——!"

Hai mắt Litt trong nháy mắt sáng rực lên, không kìm nén được mà nhảy cẫng lên một cái, mái tóc bạc vẽ ra một đường cong vui vẻ giữa không trung.

Nhưng ngay giây tiếp theo, cô chợt nhận ra mình bị "thất thố", đôi gò má trắng nõn nhanh chóng nhuộm đỏ ráng chiều.

Cô vội vàng cúi đầu, giả vờ trấn tĩnh ho nhẹ hai tiếng, cố gắng che giấu sự vui sướng kia, giọng nói lại không tự chủ được mà nhỏ dần đi, mang theo chút ý vị giấu đầu hở đuôi.

"Khụ... cái đó... tôi, tôi không phải vì được ở bên cạnh Reid nên mới vui thế đâu nhé..."

Litt hơi nghiêng mặt đi, ánh mắt lảng sang chỗ khác, không dám nhìn thẳng vào Reid, ngón tay vô thức xoắn lấy vạt áo, dùng giọng nói nhỏ như muỗi kêu, lí nhí bổ sung.

"Chỉ là... chỉ là cảm thấy... được lười biếng một chút, không phải làm việc... cho nên mới... hơi vui một tẹo thôi mà..."

Reid nhìn cô gái trước mặt đang cố gắng tỏ ra "ngạo kiều" (tsundere), kết quả cả người từ trên xuống dưới chỉ toát ra vẻ "kiều" (nũng nịu), căn bản chẳng thấy nửa điểm "ngạo" (kiêu ngạo) nào, ít nhiều cũng cảm thấy buồn cười.

Còn Toss ở bên cạnh, cậu ta hận đời vô đối, hận đến mức răng hàm cũng sắp nghiến nát rồi, chua đến mức mắt cũng biến thành quả chanh.

Sau đó, cậu ta làm như không có chuyện gì khoác vai Reid, trên mặt nở nụ cười, nhưng lại chẳng cảm nhận được chút ý cười nào, ngược lại toàn là mùi nguy hiểm nồng nặc.

"Yo~ Reid, chúng ta cùng lên núi hái nấm đi~ Chỉ cần chôn ông xuống đất thì năm sau chắc sẽ mọc ra nhiều nấm lắm đấy."

"Thế khác đếch gì chôn sống đâu!"

Reid đương nhiên là nghĩa bất dung từ, từ chối ngay ý tốt của người anh em tốt.

Rất nhanh, người của Bạch Giáo đã đến hiện trường, giải đi Molly đang bị trói gô lại.

Đợi mọi thứ bình yên trở lại, ba người liền quay về trong tiệm.

Mặc dù trải qua một phen sóng gió ngoài ý muốn, nhưng điều này cũng không làm đảo lộn nhịp độ thi công đã định của Reid và Toss.

Điều khiến người ta bất ngờ hơn là, đội ngũ vốn chỉ có hai người, nay lại đón chào thêm một trợ thủ mới.

Chính là Litt.

Quả thực, vóc dáng mảnh mai của Litt khó mà đảm đương được những công việc tay chân nặng nhọc, nhưng giúp đỡ sắp xếp đống đồ lặt vặt bừa bộn, đưa dụng cụ, làm mấy việc hỗ trợ tỉ mỉ thì cô lại làm vô cùng cẩn thận và chu đáo.

Quan trọng hơn là... cô ấy biết nấu cơm.

Khi mùi thơm thức ăn quyến rũ bay ra từ căn bếp nhỏ dựng tạm, phản ứng của Toss có thể gọi là thành kính, ngay cả kẻ bình thường vô thần như cậu ta, bây giờ cũng muốn cải đạo rồi.

Nhìn chằm chằm vào đĩa thức ăn với ánh mắt rực lửa như muốn bắn ra tia lửa điện, cậu ta - người thường ngày chẳng quan tâm gì đến tín ngưỡng, lúc này lại chắp tay trước ngực, bắt chước tư thế cầu nguyện tiêu chuẩn nhất của Bạch Giáo, cúi rạp người trước Litt và đồ ăn.

"Đa tạ vì bữa ăn! Mục sư Litt, cô quả thực là thiên sứ sống mà!"

"Ha ha... Anh Toss không cần phải long trọng thế đâu," Trên mặt Litt nở nụ cười hoàn mỹ không tì vết, tiếp lời: "Chỉ cần có lòng, và không lãng phí lương thực là được rồi."

"Sao có thể chứ! Đảm bảo ăn sạch sành sanh!"

Reid nhìn thằng anh em chí cốt trong nháy mắt biến hình thành con "mèo Tom" hám ăn đầy mất mặt, không nhịn được mà đỡ trán thở dài.

"Được rồi được rồi, lo mà ăn phần của ông đi, có cần thiết phải thế không?"

"Chậc... cái thằng ngày ngày hưởng thụ chốn dịu dàng như ông thì không có tư cách nói câu này đâu nhé!"

Hai gã bạn xấu vẫn như mọi khi không nhịn được mà bắt đầu đấu võ mồm.

Có điều Litt nhìn thấy khung cảnh này, không những không lộ vẻ cô đơn vì bị ra rìa, mà ngược lại còn nở nụ cười vô cùng mãn nguyện.

Nụ cười tựa như ánh nắng ấm áp này khiến cả Toss và Reid đều nhìn đến ngẩn ngơ.

Toss thậm chí còn không kìm được mà lẩm bẩm một mình.

"Đây là... hương vị của... Mẹ."

"Cút! Ai là mẹ ông!"

Reid bực mình vỗ một cái vào gáy Toss, lực đạo không nhẹ, đánh cho cậu ta loạng choạng, suýt chút nữa úp mặt vào bát cơm.

Mặc dù Reid nói thì nói vậy, nhưng khi đối diện với biểu cảm vừa rồi của Litt, anh cũng nhìn đến ngây người.

Hết cách rồi, gương mặt tươi cười ấm áp, hiền từ và tràn ngập cảm giác bao dung này, khiến anh cũng có chút không đỡ nổi.

Để phá vỡ sự im lặng vi diệu này, cũng là để xua đi hơi nóng lờ mờ trên mặt mình, Reid hắng giọng, mang theo một chút tò mò hỏi.

"Cơ mà... Litt, vừa rồi cô cười cái gì thế? Vui vẻ vậy sao?"

"Không có gì..." Litt nhìn Reid, trên mặt mang theo nụ cười mãn nguyện và rạng rỡ: "Chỉ là cảm thấy, so với trước kia, Reid thực sự đã trở nên khác biệt rồi đấy."

"Trở nên khác biệt?"

Reid hơi ngớ người, anh gãi gãi đầu, dường như có chút không hiểu mình khác biệt ở chỗ nào.

Nhưng Toss lúc này cũng tán đồng gật đầu lia lịa.

"Đúng đúng, thay đổi thực sự rất lớn, so với hồi còn ở Lưỡi Dao Rạng Đông, quả thực cứ như hai người khác nhau vậy..." Toss nói đến đây, vừa nhai nhồm nhoàm vừa sắp xếp từ ngữ thích hợp: "Không nói đâu xa, cái hồi vừa mới rời khỏi Lưỡi Dao Rạng Đông ấy, cái bộ dạng đó của ông so với bây giờ, khác biệt một trời một vực luôn."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!