Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 02 - Chương 17: Không làm được

Chương 17: Không làm được

"Đội trưởng, cô sao thế?"

Letia nhìn Liz bên cạnh, vô cùng quan tâm hỏi han.

"Trong người không khỏe sao?"

"Không có..."

Sắc mặt Liz có chút cứng đờ, cô trấn tĩnh lại tinh thần, nói với Mason ở cách đó không xa.

"Chuyện này không liên quan đến tôi, cậu cứ nói với bọn họ là được."

Nói xong, cô cũng chẳng quan tâm người khác nghĩ gì, liền đứng dậy rời khỏi nơi này.

"Monica, em đi xem chị ấy thế nào đi."

"Vâng."

Monica đuổi theo, để lại Mason và ba người còn lại ngồi cùng một chỗ.

Sau một thoáng trầm mặc ngắn ngủi, Mason liền đi thẳng vào vấn đề.

"Không giấu gì mọi người, thực ra tôi đến đây là có một chuyện muốn xin ý kiến mọi người... hãy nghĩ cách giữ Reid ở lại."

Không đợi Mason nói hết, Letia đã trực tiếp mở miệng cắt ngang lời đối phương.

"Chuyện này hiển nhiên là không thể nào, Reid đi ý đã quyết, hơn nữa vì đủ loại yếu tố khác nhau, không phải cứ nói muốn kéo về là kéo về được đâu."

Tất cả mọi người đều biết rất rõ cái gọi là "đủ loại yếu tố" trong miệng Letia, thực ra chỉ có một mà thôi.

Đó chính là Liz.

Mason hiển nhiên cũng biết điểm này, có điều ý của cậu ta lại có chút khác biệt so với suy nghĩ của ba người Lưỡi Dao Rạng Đông.

"Không, tôi không hề yêu cầu rõ ràng là phải để Reid quay lại Lưỡi Dao Rạng Đông, mong muốn của tôi... hay nói đúng hơn, mong muốn của Đế quốc Dương Nguyệt chỉ có một..."

Nói đến đây, Mason ngừng lại một chút, sau đó dùng giọng điệu trầm trọng, chậm rãi mở miệng nói.

"Khiến Reid mãi mãi trung thành với Đế quốc, hoặc là... khiến cậu ta mãi mãi trung lập."

Mason biết rất rõ, hiện tại thiên phú và năng lực của Reid vẫn chưa hoàn toàn bộc lộ hết, một khi anh gia nhập vào thế lực của một quốc gia nào đó.

Tài năng mưu lược quy hoạch, cũng như sự gia trì của máy móc tạo vật đối với quốc gia đó sẽ nhanh chóng được phô bày, đặc biệt là nếu Reid gia nhập quốc gia thù địch, thì mối đe dọa đối với Đế quốc Dương Nguyệt sẽ bị phóng đại lên vô hạn.

Cho dù bản thân anh dường như không có ý định thanh trừng Liz, nhưng ngộ nhỡ thì sao?

Không ai dám nói trước điều gì, Mason cũng không hy vọng chuyện như vậy xảy ra.

"Với năng lực và tài nguyên của các cậu, việc bắt lấy Reid đâu phải chuyện gì khó khăn đúng không?"

Lúc này, Letia giơ tay lên.

"Với cả điều anh vừa nói... mãi mãi trung lập, là định khử Reid luôn sao?"

Những lời nói thẳng thừng không chút kiêng dè của Letia khiến Bethany cũng phải toát mồ hôi lạnh thay cho cô.

Nếu không phải khoảng cách giữa hai người thực sự hơi xa, thì cô đã lao tới bịt miệng Letia lại rồi.

Đối mặt với câu hỏi của Letia, Mason lại trầm tư rất lâu mới đưa ra câu trả lời.

"Với năng lực và tài nguyên của Đế quốc, nếu đặt ở nơi khác thì... quả thực có thể, nhưng nơi này là thị trấn Dạ Minh, cho nên không được."

Bởi vì thị trấn Dạ Minh là một trong những lối vào của hầm ngục, để tránh tranh chấp giữa các quốc gia, cũng như đề phòng thú triều ma thú có thể lao ra từ bên trong hầm ngục.

Là vùng đệm, những thị trấn bên cạnh lối vào này đều là khu vực phi quân sự không biên giới, cùng lắm chỉ phái tượng trưng một Lãnh chúa tới đây quản lý, hơn nữa còn là kiểu luân chuyển định kỳ.

"Vương quốc Lẫm Đông cũng đã chú ý tới giá trị của Reid, nếu để chúng tôi ra tay, rất có khả năng sẽ gây ra tranh chấp lớn hơn."

"Cho nên anh muốn tìm bọn tôi giúp đỡ?"

Thảo nào Liz lại im lặng rời khỏi cuộc họp, xem ra cô ấy cũng đã biết ý đồ của Mason khi đến đây rồi.

Cô ấy hiểu rằng, bản thân tiếp tục ở lại đây cũng chỉ càng thêm khó xử, chi bằng cứ trực tiếp rời đi cho xong chuyện.

"Đúng vậy," Mason gật đầu: "Mọi người đều là người xuất thân từ Đế quốc Dương Nguyệt, cho nên tôi hy vọng mọi người có thể thực hiện nghĩa vụ công dân vì Đế quốc."

"À... tôi là người của Thánh Giáo nha."

"Thánh Giáo là Quốc giáo của Đế quốc Dương Nguyệt."

"... Được rồi."

Letia thực sự có chút không muốn nhận mấy chuyện phiền phức này, mục đích cô tới đây vốn dĩ là để trốn tránh mấy chuyện phiền lòng đó.

"Theo tôi được biết, Bạch Giáo của Vương quốc Lẫm Đông ngay từ khi Reid rời khỏi đội ngũ của các cô, đã sớm sắp xếp người ra tay rồi... và người đó, các cô cũng biết rõ, chính là Litt."

Lời của Mason khiến mọi người có chút trầm mặc.

Trong lòng Letia cũng bắt đầu suy tính.

Nếu đúng như lời Mason nói, vậy thì trong kịch bản gốc, cuộc gặp gỡ giữa Litt và Reid, nói không chừng ngay từ đầu đã chẳng phải là trùng hợp.

Mà chuyện lúc đó mình vì để giữ mạng nên giả danh Litt, tiếp cận Reid, bọn họ cũng đều nhìn thấy hết trong mắt?

Hơn nữa còn ngầm thừa nhận hành vi của mình, tiện thể phái người giám sát trong bóng tối.

Chậc... quả nhiên ngay từ đầu mình đã trở thành 'thế thân' cho đối phương rồi sao?

Letia âm thầm tặc lưỡi trong lòng.

Jessica cũng gật đầu đầy vẻ đồng tình.

"Tôi đã nói mà, Litt tiếp cận Reid ngay từ đầu đã mang theo mục đích rồi, làm gì có lòng tốt vô cớ? Cũng đâu phải truyện cổ tích."

"Quay lại chủ đề chính đi."

Letia chưa bao giờ được coi là người có kiên nhẫn, là một con cá mặn, cô chỉ muốn yên ổn 'sủi' đi ngủ, chứ không phải lãng phí thời gian ngồi đây chém gió.

"Điện hạ Mason, anh định làm thế nào?"

Nghe thấy Letia hối thúc, Mason vẫn ung dung nói.

"Mấy ngày nay, tôi đã quan sát bên cạnh Reid rất lâu, cũng có nhận thức và nắm bắt nhất định về sở thích cũng như vòng tròn quan hệ của cậu ta,"

"Đồng thời trong số chúng ta, có một người phù hợp với sở thích của Reid."

Chỗ này Mason nói có chút bảo thủ, nhưng dường như tất cả mọi người đều theo bản năng tập trung ánh mắt lên người Letia.

"Này... mấy người nhìn tui làm chi?"

Letia có chút cạn lời dang hai tay ra.

"Mấy người không thể bắt tui đi tán tỉnh Reid được chứ? Vì vướng mối quan hệ với Liz, thực ra chuyện này cũng không thực tế chút nào."

"Tiểu thư Letia..."

Trong lúc nói chuyện, Mason đã đi tới bên cạnh cô, đồng thời lặng lẽ nhét một xấp tiền dày cộp qua.

"Cô không thử, sao biết là không được chứ?"

"Ực..."

Letia khó khăn nuốt nước miếng một cái, mà Mason lại tiếp tục mở miệng nói.

"Cậu ta là một người trọng tình nghĩa, cô hãy nhớ kỹ điểm này, chỉ cần cô và cậu ta phát sinh chuyện gì đó, cậu ta chắc chắn sẽ không thể bỏ mặc cô."

"... Cái này có được tính là 'phụng chỉ bán thân' không đấy?"

"Những lúc cần thiết cô có thể làm như vậy với Reid," Mason dùng giọng nói trầm thấp mở miệng: "Chỉ cần cô đồng ý, thì xấp tiền này, tất cả đều là của cô."

"Nếu cô có thể 'hạ gục' được Reid, cho cô thêm tiền cũng không thành vấn đề, chỉ cần cậu ta đừng bị ả Litt của Bạch Giáo bắt đi là được."

Khi Mason nói đến đây, cậu ta chậm rãi xòe bàn tay ra, ra hiệu một con số, ngay lúc này ánh mắt của Letia trong nháy mắt trở nên trong veo và sáng rực vô cùng.

Lúc này trong mắt cô, chỉ còn lại khát vọng với tiền bạc.

Con người ta không thể vì chút liêm sỉ mà ngay cả tiền cũng không cần được.

Sau đó dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, Letia vác cây thánh giá lên, cứ thế đi thẳng ra ngoài.

"Hề hề... hề hề hề..."

Nghe tiếng cười quỷ dị dần dần đi xa kia, bên trong cứ điểm Lưỡi Dao Rạng Đông chỉ còn lại một sự im lặng chết chóc.

Ngay cả Mason, lúc này cũng có chút nghi ngờ, nghi ngờ bản thân có phải tìm nhầm đối tượng rồi hay không.

Cô nàng Mục sư đen này quả thực rất dễ mua chuộc, nhưng mà... cứ cảm thấy có chỗ nào đó sai sai thì phải?

——————

"Alo~ Chị họ?"

Monica nhẹ nhàng dừng lại trước cánh cửa phòng ngủ đang đóng chặt trong cứ điểm Lưỡi Dao Rạng Đông, co ngón tay gõ hai cái lên ván cửa.

"Em vào nhé."

Không đợi Liz bên trong trả lời, Monica ngáo ngơ đã mở cửa ra một khe nhỏ, rồi thò đầu vào trong.

Ánh sáng trong phòng ngủ hơi lờ mờ, Liz đang ngồi trên giường hiển nhiên không ngờ cô em họ lại "thần tốc" như vậy, vừa định mở miệng ngăn cản thì đã quá muộn.

"Có chuyện gì?"

Giọng Liz vẫn lạnh lùng, ngữ khí cũng vô cùng bình thản, khiến người ta hoàn toàn không đoán ra được tâm trạng lúc này của cô.

Nhưng Monica lại dường như không hề cảm nhận được hàn ý băng giá từ Liz, chỉ nghiêng đầu, nói thẳng tuột.

"Thấy chị họ có vẻ không vui lắm, nên em qua xem tình hình của chị chút."

Liz chỉ lắc đầu, làm ra vẻ như không có chuyện gì đáp lại.

"Không có gì."

Tuy nhiên Monica dường như tự động lọc bỏ câu phủ nhận này, cô vẫn nhìn chằm chằm vào Liz, như thể có thể nhìn xuyên qua lớp ngụy trang lạnh lùng kia, trực tiếp ném ra một cái tên.

"Là vì chuyện của Reid sao?"

"... Không có."

Liz ngoài miệng thì nói vậy, nhưng tay lại bất giác siết chặt lấy ga trải giường, cơ thể cũng căng cứng lên.

"Reid sống chết thế nào... thì liên quan gì đến tôi?"

Trong đầu cô lại một lần nữa hiện lên cảnh tượng Litt mang Reid đi ngay trước mặt mình, lúc nhìn thấy cảnh đó, cô đã trầm mặc, đến nay mỗi lần nhớ lại, cô đều cảm thấy hô hấp như nghẹn lại, không thở nổi.

Cho dù bề ngoài giả vờ không để ý, nhưng cơ thể và thần sắc đã hoàn toàn bán đứng nội tâm của cô.

"Nhưng em nhớ là từ nhỏ chị Liz đã luôn để ý đến Reid mà?"

"Trước đây là trước đây, bây giờ là bây giờ."

"Nhưng em cảm thấy cảm giác hiện tại của chị đối với anh ấy, thực ra cũng đâu có thay đổi gì đâu."

"..."

Đôi mắt trong veo của Monica dường như có thể xuyên thủng lớp phòng ngự được xây dựng tỉ mỉ trong lòng Liz.

"Tại sao?" Giọng nói của Monica vẫn mang theo sự thẳng thắn của người không hiểu sự đời, nhưng lại giống như một con dao cùn, chậm rãi mà chuẩn xác cắt bỏ lớp ngụy trang của Liz: "Chị họ ở trước mặt Reid, tại sao luôn không thể nói chuyện tử tế được chứ?"

Câu hỏi của Monica khiến Liz hoàn toàn rơi vào trầm mặc.

Đúng vậy, tại sao mình lại không thể nói chuyện tử tế trước mặt Reid chứ?

"Thậm chí có đôi khi, chị họ rõ ràng biết mình sai, tại sao cũng không chịu thừa nhận lỗi lầm?"

Ngữ khí của Monica không hề có ý thẩm vấn, thuần túy như một đứa trẻ tò mò, thế nhưng, trong căn phòng ngủ lờ mờ này, không khí lại ngưng đọng đến mức nghẹt thở như trong phòng thẩm vấn.

Thời gian trôi đi trong sự im lặng, không biết qua bao lâu, Liz mới từ trong cổ họng khô khốc, khó khăn nặn ra một đáp án lập lờ nước đôi.

"Bởi vì... chị là quý tộc."

Là một quý tộc, cô sinh ra đã đứng ở vạch xuất phát cao hơn Reid, sở hữu những tài nguyên và tầm nhìn mà anh không thể với tới.

Là một quý tộc, cô có địa vị chủ đạo cao hơn, đứng chắn trước mặt anh khi gặp khó khăn.

Khi còn nhỏ, cô chăm sóc Reid, khi mới bước chân vào hầm ngục, cô cũng bảo vệ Reid.

Thực ra không biết từ bao giờ, Liz đã sớm phát hiện ra... Reid cũng đang trưởng thành, cái bóng dáng từng cần cô cúi xuống nhìn kia, ở đủ mọi phương diện, đang dần dần sánh vai với cô, thậm chí vượt qua cô.

Quyền chủ đạo.

Thứ từng được cô nắm chặt trong tay, đang bị Reid dùng một phương thức thầm lặng nhưng không thể kháng cự, từng chút từng chút tước đoạt đi mất.

Thân phận quý tộc khiến cô mỗi lần đối mặt với Reid, sự kiêu ngạo và lòng tự tôn trong lòng đều sẽ hóa thành bộ áo giáp cứng rắn và bức tường băng giá, khiến cô không thể cúi đầu, không thể thừa nhận sai lầm của mình, càng không thể thản nhiên đối mặt với sự mất mát và không cam lòng khi bị vượt qua.

Thừa nhận sai lầm gì đó... không làm được, căn bản là không làm được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!