Throne of Magical Arcana

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

184 2327

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

72 190

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

84 557

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

(Đang ra)

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

Rindo

Một câu chuyện romcom tuổi trẻ xoay quanh việc “tốt nghiệp đời trai” với mỹ nữ số một trường, cứu cô ấy khỏi nạn bắt nạt, và cả hai cùng cố gắng thoát khỏi kiếp cô đơn để tận hưởng cuộc sống học đường

105 282

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

533 18600

Hậu truyện - Năm 24 Lịch Arcana - Chương 13 - Cái bóng ở nơi nơi

Chương 13 - Cái bóng ở nơi nơi

*Trans+Edit: Lắc

Học viện Ma thuật Heidler được cấu thành từ những tòa ma tháp nhọn hoắt, đi lại giữa chúng có cảm giác hệt như ở bên trong một khu rừng kỳ dị. Ánh sáng nhân tạo từ trên trời hắt xuống, tạo nên một cảnh đẹp sáng tối đan xen.

“Ngài Robert là học trò của ngài Felipe, có trình độ rất giỏi trong các phạm trù như yếu tố di truyền, ký ức tế bào hay ứng dụng ma thuật Chiêu hồn… Ngoài ra, nghe nói ngài ấy đã đổi về được tài liệu nghiên cứu huyết mạch do Chúa Tể Vực Thẳm Natravos để lại, sau đó tiến hành cải tạo sâu huyết mạch và cơ thể mình. Ví dụ nhé, mắt trái của ngài ấy đã được cấy ghép con mắt chính của Nhãn Ma Quân Chủ, có thể thi triển rất nhanh các thần chú loại tia sáng, chiến lực chẳng thua kém gì các pháp sư cao cấp bậc sáu mới tấn thăng hết. Còn tay phải ngài ấy thì giấu xúc tu của mind flayer, có thể làm nhiễu các thần chú loại tinh thần, hấp thụ não và ký ức của đối phương…”

“Nếu các cậu có hứng thú với những phạm trù này thì có thể cân nhắc chọn lớp của ngài Robert. Ngài ấy chắc chắn là người xuất sắc nhất trong số các giáo viên hướng dẫn cấp trung đấy, trình độ kiến thức và nghiên cứu thực tiễn không hề thua kém mấy mươi vị giáo viên hướng dẫn cấp cao kia đâu…”

Karl tinh thần hăng hái, ánh mắt long lanh giới thiệu về các giáo viên hướng dẫn, cả người đều rạng rỡ hệt như một đóa hoa tulip đang nở rộ, khiến những học sinh và giáo viên đi ngang qua đều không khỏi ngoái nhìn. Chỉ có điều, ngay sau đó họ đều bị sốc bởi giọng nói của cậu, khiến dọc đường để lại một loạt tượng đá.

Cứ thế nói ra năng lực đặc thù của thân thể ngài Robert mà không có vấn đề gì sao? Khóe miệng Donnie giật giật, trong đầu vô thức hiện lên dáng vẻ của ngài Robert theo tưởng tượng của mình: trên cái khuôn mặt người chết không chút biểu cảm kia, ở vị trí mắt trái lồi ra một con mắt màu vàng nâu to đùng, những sợi mạch máu rõ rệt nối liền từ hốc mắt tới khắp bốn phía của nó; còn lòng bàn tay phải của ông thì xòe ra, xúc tu màu đỏ nhạt vươn dài rồi hung hãn lao ra khắp nơi.

‘Đúng bộ dạng quái vật tiêu chuẩn luôn… Chiêu hồn sư thật đáng sợ!

Cơ mà nghĩ kỹ lại thì trông cũng có sức uy hiếp ra phết. Ngầu, ngầu phết nhỉ?’

Những suy nghĩ kỳ quái trong lòng Donnie cứ nổi lên rồi lại tan biến hệt như bong bóng. Đột nhiên, cảm thấy ống tay áo bên phải căng ra, cậu lập tức hoàn hồn trở lại. Donnie nhìn kỹ một hồi, thì ra là Sami đang khẽ kéo kéo tay áo cậu.

“Donnie, năng lực cơ thể đặc thù do cải tạo mà có của ngài Robert không phải là bí mật sao? Sao Karl nói như thể ai cũng biết thế?” Ngay cả một chàng trai lúc nào cũng mơ màng như Sami cũng cảm thấy có chỗ sai sai, bèn nhỏ giọng hỏi Donnie.

Thấy Karl vẫn đang hăng hái kể lể, không chú ý tới sự khác lạ của hai người bọn họ, Donnie bèn cũng nói khẽ: “Karl là con ông cháu cha đấy…”

Đây chỉ là suy đoán của cậu, bởi suy cho cùng, nếu Karl mà chính là một nhân vật lớn và từng làm nên đại sự gì thì cậu hẳn đã thấy trên truyền hình, radio hoặc báo chí rồi.

Sami dài giọng “ồ” lên một tiếng, sau đó không hỏi thêm gì nữa, cũng chẳng mảy may tò mò xem Karl rốt cuộc là con ông cháu cha nhà nào. Bởi lúc này cơn buồn ngủ lại ập tới, hai mí mắt đánh nhau, cậu thật sự chẳng còn hơi sức đâu mà hóng chuyện khác, dù sao biết đó là nhân vật lớn, mình không chọc vào là được rồi. Vả lại, thứ mà Karl đang giới thiệu là các giáo viên hướng dẫn thuộc phạm trù cấu trúc cơ thể và yếu tố di truyền, không phải lĩnh vực linh hồn và u linh mà cậu muốn nghe.

U linh sau lưng Sami sau khi bị dọa hai lần liên tiếp cũng ỉu xìu dựa vào cậu, bộ dạng giống như cũng đang thèm ngủ.

Nghe giọng Karl, rồi lại nhìn khuôn mặt thẫn thờ của Sami, Donnie trong lòng thầm cảm thán: ‘Một người là đàn ông mà lại đẹp ngang với Công chúa elf, còn một người lại có u linh sau lưng và ham ngủ hơn hết thảy mọi thứ. Bạn cùng phòng của mình đúng là kỳ quặc quá đi mất…’ Donnie nhớ lại lần Công chúa elf Iristine tới trường Trái tim Thiên nhiên để diễn thuyết.

“Ừ, chỉ có cậu là người bình thường thôi, một người bình thường đúng nghĩa.” Một giọng nói bất ngờ lọt vào tai Donnie, khiến cậu vô thức gật đầu. ‘Đúng rồi đấy, cái phòng này chỉ có mình là người bình thường thôi. Ơ khoan, ai nói với mình vậy? Sao lại biết mình nghĩ gì?’

Cậu quay phắt đầu lại, phát hiện Jones béo đang cười híp mắt nhìn mình, bèn kinh ngạc nói: “Cậu… Cậu tới từ lúc nào thế?”

“Chẳng phải cậu đã mời tôi đi chọn môn cùng sao?” Jones chẳng chút tức giận mà vô cùng điềm tĩnh đáp.

“Ừ nhỉ.” Donnie bắt chước Sami gãi gãi đầu. ‘Nhưng tôi lại quên phéng luôn chuyện này, quên cả sự tồn tại của cậu luôn. Quả nhiên lại là một tên…’

“Quả nhiên lại là một tên bạn cùng phòng kỳ quặc.” Jones vẫn cười hà hà.

Vẻ mặt Donnie cứng đờ: “Cậu biết tôi đang nghĩ gì sao?”

“Không phải. Tại chúng ta hiện đang đi qua cây cầu treo gọi là ‘Con đường Điềm tĩnh’ đấy. Chỉ cần cảm xúc của cậu mãnh liệt vượt quá một mức độ nhất định, suy nghĩ trong lòng cậu sẽ vang vọng khắp hành lang. Các giáo viên hướng dẫn dùng cách này là để nhắc nhở học sinh, rằng nghiên cứu hệ Chiêu hồn phải giữ được sự điềm tĩnh nghiêm khắc nhất, nếu không chẳng những hại người khác mà còn hủy diệt chính mình, đến cả linh hồn cũng không giữ nổi. Cậu không nghe thấy tiếng lòng của chính mình sao?” Jones chỉ chỉ vào cây cầu treo đen trắng chẳng có chút màu sắc nào khác này.

Phía trước nó có ngã rẽ, một là dẫn tới tháp giảng đường, một là dẫn tới tháp thí nghiệm. Hai bên không có cửa sổ, chỉ có ánh sáng nhàn nhạt phản chiếu từ tường gạch và đá lát, từ đó đem đến cho người ta một cảm giác vắng lặng, tĩnh mịch, tựa hồ có thể khiến cảm xúc của mỗi người trở nên điềm tĩnh.

Donnie vểnh tai lắng nghe, trong không trung quả nhiên thấp thoáng vang vọng những âm thanh “lại là một tên…” mơ hồ. Cậu ngượng ngùng xấu hổ nhìn Karl và Sami, phát hiện một người thì đang thao thao bất tuyệt, một người thì gật gù như gà mổ thóc, hoàn toàn không chú ý tới những chuyện khác.

‘May, may mà họ không nghe thấy…’ Donnie thở phào.

“Cậu không lo tôi à?” Giọng nói bình thường nhưng lạ lẫm lại vang lên.

Donnie giật nảy mình rồi lại quay đầu lần nữa. Bốn mắt nhìn nhau với Jones, cậu phát hiện mình lại quên mất cậu ta rồi!

“Xin… Xin lỗi cậu.” Là một chàng trai thật thà lương thiện và có nguyên tắc, Donnie vội vàng xin lỗi.

Jones xua xua tay, mỉm cười nói: “Không sao, tôi thích đặc thù này của mình. Chí ít khi gặp nguy hiểm, ngay cả kẻ địch cũng sẽ quên mất tôi. Từng có lần tôi cùng bạn đi du lịch ở sa mạc phía Nam, sau đó gặp phải người bọ cạp. Kết quả là sau một trận chiến ác liệt, cả hai bên đều rút lui, bỏ quên tôi ở ngay giữa chiến trường…”

“Nhưng thế thì chắc chẳng cô gái nào nhớ được cậu đâu nhỉ? Mai này nếu có vợ, liệu cô ấy có quên mất mình có một người chồng như cậu không?” Donnie tò mò hỏi.

Vẻ mặt Jones thoắt cái liền đờ ra. Cậu cười khổ nói: “Đừng nhắc tới chủ đề đau lòng như thế chứ…”

“Mà cũng chính vì thế, tôi mới chọn hệ Chiêu hồn, mong có thể tiến hành cải tạo cơ thể thông qua nghiên cứu huyết mạch để biến tài năng đặc biệt này thành năng lực mà bản thân có thể nắm giữ.”

“Chúc cậu thành công.” Donnie chân thành nói. “Phải rồi, cậu tên là gì?”

“Jones. Tôi đã tự giới thiệu mấy lần rồi đấy…” Giọng Jones nghe phiêu đãng hệt như tiếng ma.

“Thế à? Nhưng sao tôi chỉ nhớ được một lần nhỉ? Chính là cái lần ở trong phòng ký túc xá ấy. Mà tôi cũng chỉ nhớ là cậu từng giới thiệu thôi chứ không nhớ nổi nội dung cụ thể là gì…” Donnie ngày càng cảm thấy cái phòng này ngoài mình ra thì đều là một đám kỳ quặc.

Một hàng ba, không, bốn người men theo cây cầu treo Con đường Điềm tĩnh tiến vào tháp giảng đường, sau đó tìm đến địa điểm chọn môn.

“Haiz, quãng đường ngắn tũn. Tôi mới giới thiệu còn chưa được tới một nửa số giáo viên hướng dẫn, đến cả việc có những môn nào còn chưa kịp nói nữa. Cơ mà cái này không thể trách tôi được. Chủ yếu là vì tài liệu về một số giáo viên quá phong phú thôi…” Karl tặc lưỡi thở dài, dáng vẻ cực kỳ tiếc nuối.

‘Cái chính là vì cậu quá giỏi đi lạc đề đấy. Vừa nãy đến cả vợ của cấp trên của hàng xóm của em trai ngài Robert cậu cũng kể qua một lượt rồi…’ Donnie mắng thầm. Ngay sau đó, mắt cậu bỗng sáng lên khi phát hiện những thiết bị kỳ lạ có kích cỡ tương đương với bàn học trong phòng. Chúng được bọc trong lớp vỏ kim loại hoặc là bạc, hoặc là đen, mỗi cái đều có hai ánh đèn nhấp nháy xanh đỏ, còn phía trên là một tấm kim loại trông giống như màn hình phát trực tiếp.

“Đây là?” Donnie nhìn về phía Karl. Cậu ta chắc chắn biết, đồng thời cũng rất sẵn lòng trả lời!

Khuôn mặt ôn hòa, điềm tĩnh của Karl lại lộ ra sắc thái phấn khích, khiến cho toàn thân cậu tỏa sáng và thu hút ánh nhìn hệt như mặt trời: “Đây là trí tuệ nhân tạo, hơn nữa còn là trí tuệ nhân tạo có dung hợp một chút mảnh vỡ linh hồn, so với loại đang cố gắng phổ cập hóa kia thì hay ho hơn nhiều…”

“Trí tuệ nhân tạo?” Thân thể Sami run lên, mí mắt bỗng mở bừng ra, cơn buồn ngủ tạm thời bay biến.

Donnie cũng có chút hưng phấn. Đây chính là trí tuệ nhân tạo trong lời đồn đó sao?

“Dùng thế nào?” Donnie cắt ngang lời kể lể của Karl.

Karl không hề tức giận mà đi tới trước một máy trí tuệ nhân tạo, tháo huy hiệu Ngọn lửa Nhợt nhạt trên ngực xuống rồi đặt vào một chỗ lõm trên máy.

Kế đó, đèn đỏ đèn xanh nhấp nháy dữ dội, và rồi một giọng nói đều đều không lên xuống phát ra: “Chào mừng sử dụng ‘trí tuệ nhân tạo’. Ngài Karl, tôi có thể giúp gì cho ngài?”

“Hiển thị giao diện lựa chọn.” Karl quay đầu mỉm cười với Donnie và Sami, khiến hai người bọn họ lại một lần nữa hoa mắt chóng mặt.

“Được.” Ngay tức thì, tấm bảng kim loại trông giống như màn hình phát trực tiếp tỏa ra ánh sáng bảy màu, sau đó ngưng tụ thành một màn nước cao tới nửa người ở giữa không trung phía trước. Trên đó có rất nhiều hình ảnh, mỗi cái lại được đánh dấu bằng các từ khác nhau.

“Trong này có hệ thống chọn môn, hệ thống trò chơi, hệ thống kiểm tra, các cậu thử tự thao tác xem…” Karl vừa nói liến thoắng vừa vươn tay phải ra, dùng ngón trỏ trắng dài thanh mảnh nhẹ nhàng chạm vào biểu tượng giữa không trung. Ngay tức thì, ánh sáng trên tấm màn nước liền thay đổi, những khối hình với màu sắc và hình dạng khác nhau liền rơi từ trên xuống, tựa như đang chơi trò xếp gỗ.

Thấy Karl nhìn không chớp mắt vào màn nước, năm ngón tay phải lướt như bay, còn tai thì vẫn nghe cậu ta giảng giải không ngừng nghỉ, Donnie có cảm giác như mình đã rơi vào trong cõi mộng.

“Đây chính là game ‘trí tuệ nhân tạo’ đó sao? Có vẻ hay ra phết đấy nhỉ?” Ánh mắt Sami dán lên màn nước.

Lắc lắc đầu, Donnie đi tới trước một máy trí tuệ nhân tạo khác, sau đó bắt chước Karl đặt huy hiệu Ngọn lửa Nhợt nhạt của học viện vào chỗ lõm rồi ra lệnh cho sinh mệnh giả kim hiển thị giao diện lựa chọn.

Chỉ khác là, cậu không đi chơi game mà vào thẳng hệ thống chọn môn, tìm đến ngành “cấu trúc cơ thể và yếu tố di truyền”.

“Môn học bắt buộc?” Donnie ngờ vực nhấn mở tùy chọn này, đề rồi thấy bên trong hiện ra một lô một lốc các môn cần phải học.

“Điện từ học, Ma thuật Tinh thể học, Sơ lược về Cơ học Lượng tử, Khái luận từ Nguyên tử, Phân tử đến Tế bào, Cấu trúc Cơ thể Người, Cấu trúc Cơ thể Cự long…”

Nhìn tên mấy môn học đầu tiên, ánh mắt Donnie hoàn toàn đờ đẫn. Cậu dường như có thể cảm nhận được rõ rệt dấu ấn của Lucien Evans trên những cái tên đó.

Tại sao, tại sao đến cả hệ Chiêu hồn cũng phải học mấy thứ này?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!