Throne of Magical Arcana

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

184 2327

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

72 190

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

84 557

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

(Đang ra)

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

Rindo

Một câu chuyện romcom tuổi trẻ xoay quanh việc “tốt nghiệp đời trai” với mỹ nữ số một trường, cứu cô ấy khỏi nạn bắt nạt, và cả hai cùng cố gắng thoát khỏi kiếp cô đơn để tận hưởng cuộc sống học đường

105 282

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

533 18600

Hậu truyện - Năm 24 Lịch Arcana - Chương 12 - Các thành viên phòng ký túc xá

Chương 12 - Các thành viên phòng ký túc xá

*Trans+Edit: Lắc

Sami ở phía trước cuống quýt quay người đi, nhưng cái đầu có vẻ lại chậm mất một nhịp, vẫn còn nhìn vào bên trong phòng, trong khi Donnie đứng sau lưng cậu lại đang mải chú ý đến biển số phòng, thế là cả hai đâm sầm vào nhau.

“Chờ chút. Cậu còn chưa nhìn số phòng thì sao đã biết mình đi nhầm? Hay là cậu đã tới ký túc xá một lần rồi nên lần này nhìn cách bài trí trong phòng là biết mình nhầm ngay? Nhưng tay cậu vẫn còn đang xách hành lý mà! Ơ, sau lưng cậu có u linh cộng sinh! Hiện tượng linh hồn này đặc biệt cực kỳ, có giá trị tham khảo rất quan trọng trong việc chúng ta giải mã cấu trúc cụ thể của linh hồn đấy…” Từ trong phòng vọng ra một giọng nam cuốn hút, êm tai.

Giọng nói quen thuộc này, mấy cái lời huyên thuyên tựa như không dứt này hệt như một tia chớp rạch ngang bầu trời rồi bổ thẳng xuống người Donnie, chỉ trong chớp mắt liền khiến cậu sững ra tại chỗ.

‘Karl?

Không thể nào, cậu ta lại là bạn cùng phòng của mình sao!’

Trong đầu Donnie bỗng nhiên hiện ra một khung cảnh: cậu bị hàng chục, hàng trăm hiệp sĩ vây chặt, mười mấy khẩu súng trường Gauss chĩa thẳng vào đầu; còn giữa không trung là các Hào quang hiệp sĩ có khả năng nguyên tố hóa đang biến thành những cảnh tượng như thủy triều, mặt trời mọc, sấm chớp,…

Khung cảnh đáng sợ này làm cơ thể Donnie khẽ run rẩy. Karl tuy cởi mở, nhiệt tình lại dễ gần, nhưng không có nghĩa là đám hiệp sĩ bảo vệ cậu ta cũng như vậy. Chưa biết chừng chỉ một hành động vô ý của cậu cũng có thể dẫn đến phản ứng quá khích cũng nên. Hơn nữa, Karl chắc gì đã đơn thuần và đãng trí như những gì cậu ta thể hiện ra bên ngoài!

“T-Tiểu thư, thấy cậu thế này, chẳng lẽ tôi còn không hiểu là mình đã đi nhầm chắc?” Sami mặt đỏ bừng nói. Vì có một u linh cộng sinh ở sau lưng, vậy nên từ nhỏ, cậu đã không có duyên với phái nữ, thành thử khi đối mặt với các bạn học nữ, một là cậu sẽ mơ mơ màng màng tiếp xúc trong trạng thái buồn ngủ, hoặc là sẽ rất lúng túng và hoảng loạn.

“Ai là tiểu thư hả! Tôi là con trai đàng hoàng, là hiệp sĩ bảo vệ các quý cô quý bà, là Arcanist khám phá con đường chân lý nhé. Tôi có điểm nào giống con gái chứ!” Giọng Karl trở nên có phần cáu kỉnh.

Sami đang vừa mơ màng lại vừa căng thẳng, bèn buột miệng thốt ra: “Cậu có chỗ nào không giống con gái đâ- ưm ưm…”

Còn chưa nói được dứt câu, miệng cậu đã bị Donnie bịt chặt lại, sợ sẽ làm Karl ba máu sáu cơn mà khiến cho bản thân và Sami bị súng điện từ tập trung xả đạn, sau đó tiện tay mai táng luôn ở nghĩa trang Vĩnh Hằng bên ngoài.

Donnie nhoẻn một nụ cười có chút xun xoe, sau đó nghiêng đầu sang một bên, nhìn về phía Karl qua khe hở giữa Sami và khung cửa: “Karl, lâu rồi…”

Giọng cậu đột nhiên khựng lại, cái miệng quên cả đóng mà ngây người nhìn Karl ở bên trong, trông hệt như một pho tượng đá.

Karl hôm nay mặc áo choàng đồng phục của Học viện Ma thuật Heidler, sắc đen của nó càng làm tôn lên da thịt trắng như tuyết, còn nếp vải rủ xuống rộng rãi thì che mất vóc dáng không có đường cong của cậu. Cộng thêm gương mặt đẹp đẽ, thuần khiết cùng đôi mắt tím bạc đang sáng rực lên vì hơi tức giận kia, trông cậu giống hệt một mỹ nữ tuyệt sắc không chút tì vết.

Kiểu áo choàng học viện mang phong cách cổ điển này có một đặc điểm rõ rệt nhất, đó chính là không phân biệt nam nữ! Điều này đã khiến xíu khí chất nam tính mà Karl vẫn dùng trang phục nam hay nơ cổ để tôn lên thường ngày biến mất không dấu vết, làm cậu trông chẳng khác gì những nữ sinh khác. Bảo sao Sami lại cuống quýt cúi đầu xin lỗi như vậy.

Đột nhiên, trong đầu Donnie nảy ra một ý nghĩ: mỗi ngày đều ở cạnh một Karl như vậy, liệu sau này khi đối mặt với những cô gái khác, cậu có cảm thấy họ đều quá đỗi bình thường hay không?

“Cậu, cậu, cậu… Donnie?” Karl thốt ra liền mấy từ “cậu”, thế rồi cuối cùng cũng nhớ ra tên của Donnie, bèn sững lại: “Cậu cũng là bạn cùng phòng của tôi à?”

Vệt ửng đỏ nhàn nhạt trên làn da trắng bóc của cậu tức thì trở nên tươi tắn, đôi mắt sáng rực bỗng trở nên sắc bén, khí thế áp người toát ra khiến u linh sau lưng Sami lại một lần nữa co quắp vào.

Donnie lùi lại nửa bước, vẻ mặt sửng sốt nhìn Karl, trong đầu lộn xộn toàn những suy nghĩ như “nguy hiểm”, “núp xuống”, “tại sao lại tức giận” bla bla. Tuy nhiên, sau khi nhanh chóng quan sát xung quanh, đôi mắt tím bạc của Karl lập tức thu lại vẻ sắc bén. Cậu lại mỉm cười rạng rỡ như hoa nở: “Không ngờ chúng ta lại trở thành bạn cùng phòng, trùng hợp thật đấy! Đây là bạn cậu à? Cũng là bạn cùng phòng của chúng ta sao? Lúc trước vốn dĩ định sau khi thi xong sẽ mời cậu dùng bữa để xin lỗi, nhưng buổi chiều lúc thi lại xảy ra một chút sự cố nhỏ, tôi buộc phải rời đi trước, thế mà không ngờ ngày đầu tiên vừa tới học viện đã gặp được cậu. Cậu cũng theo hướng cấu trúc cơ thể và yếu tố di truyền à? Thế thì khả năng cao chúng ta cũng là bạn cùng lớp đấy…”

Mấy lời thao thao bất tuyệt của Karl khiến Sami giật mình bừng tỉnh khỏi vẻ mơ màng. Cậu nhìn trái ngó phải, sau đó lại lùi thêm một bước rồi ngước đầu nhìn số phòng: “Cậu là con trai thật à?”

Chuyện này vô lý vãi cả ra!

“Đương nhiên. Tôi là con trai hàng thật giá thật!” Karl đắc ý vung vung cánh tay nói. “Có muốn thử sức mạnh của tôi không? Donnie cũng biết đấy. Tôi hơi bị khỏe đó, một đấm là cho năm người có vóc dáng như cậu đo đất luôn… Ớ tôi đùa thôi, sức tôi cũng chỉ bình thường…”

Sami xị mặt nói: “Tôi tin, tôi tin mà.”

Cậu đã nhìn thấy yết hầu của Karl, nên khi hoang mang lắng xuống, cậu cũng cảm nhận được ác ý sâu sắc từ thế giới này giống như Donnie.

“Mau vào đi, sau này chúng ta là bạn cùng phòng rồi, phải thân thiết giúp đỡ lẫn nhau, đôn đốc nhau cùng tiến bộ để còn tiến xa hơn trên con đường khám phá bí ẩn về di truyền và linh hồn nữa…” Karl đặt tay phải lên ngực và khẽ khom lưng chào, còn tay trái thì duỗi thẳng, chỉ vào trong phòng, dáng vẻ hệt như một quý ông lịch lãm.

Sao cậu ta có thể nói lắm thế nhỉ, mà lại còn nghiêm túc, trịnh trọng cứ như dẫn bản tin ấy…’ Donnie quệt mồ hôi, không nhìn vào khuôn mặt đẹp đến có thể sánh ngang với bất kỳ mỹ nữ tuyệt sắc nào của Karl nữa, chỉ sợ mai này tiêu chuẩn cao mà bản thân lại chẳng ra sao.

Ký túc xá của Học viện Ma thuật Heidler không xa hoa mà cực kỳ ngăn nắp, sạch sẽ. Bốn chiếc giường làm bằng kim loại đen được đặt sát hai bên tường, còn ở phía trước là bàn học của mỗi người.

Bàn học được làm bằng gỗ màu vàng tươi, chia làm hai tầng, bên trên là giá để sách. Còn ở phía sau, gần tủ quần áo có một cánh cửa, có vẻ là dẫn ra ban công và nhà vệ sinh.

“Cạnh cửa có tivi, ở đầu giường mỗi người còn có tủ lạnh ma thuật riêng để cất trữ đồ ăn thức uống nữa. Đúng rồi, hai miếng kim loại nhỏ trên giường kia là ‘radio ma thuật’ đeo tai, để các cậu buổi tối có nghe [Thanh âm Arcana] cũng sẽ không làm phiền đến người khác. Cơ mà ở đây không có điều hòa ma thuật, vì toàn bộ Học viện Ma thuật Heidler đều được pháp trận bao phủ, nhiệt độ sẽ dao động trong một phạm vi nhất định, không lạnh cũng không nóng, nên dĩ nhiên điều hòa ma thuật là không cần thiết…”

Donnie vừa kéo vali tới trước một chiếc giường trống, bên tai đã vang lên giọng nói cuốn hút của Karl. Cậu ta giới thiệu vô cùng tỉ mỉ và chu đáo về các vật dụng trong phòng, dáng vẻ xem chừng tự lấy đó làm vui.

‘Lẽ nào bình thường cậu ta ít có cơ hội được nói chuyện? Đâu giống, tai to mặt lớn có lai lịch như cậu ta thì ai mà dám hạn chế cậu ta nói chuyện chứ?’ Trong lòng Donnie nảy sinh một ý nghĩ kỳ quái.

“Tiếc là ở đây không được đặt mấy nhạc cụ như đàn piano, violin hay sáo, cũng không được dùng máy hát ma thuật với máy nghe nhạc ma thuật. Thực ra có rất nhiều bài hát tôi thích và muốn chia sẻ với các cậu lắm, mà tự tôi cũng sáng tác mấy bài nữa…” Karl có vẻ hơi thất vọng nói.

Máy nghe nhạc ma thuật là phiên bản cải tiến của máy hát, có thể chứa được nhiều nhạc hơn, dễ mang theo và dễ sử dụng hơn, cả đĩa nhạc tương ứng với nó cũng rẻ hơn.

“Đằng sau cánh cửa kia là ban công, bên trái ban công là nhà vệ sinh. Không có nhà bếp, không có phòng khách, cũng không có cửa sổ sát đất…”

Đúng lúc này, dường như không thể chịu nổi việc một “người đẹp” tuyệt sắc lại phát ra giọng đàn ông trầm ấm, Sami ở giường bên cạnh Donnie bèn vuốt vuốt lại mái tóc như tổ quạ rồi nói: “Donnie, mau thay áo choàng ma thuật đi. Chúng ta còn phải đi chọn môn học và giáo viên hướng dẫn nữa.”

“Haha, tôi vừa chọn xong hôm qua rồi.” Hoàn toàn không ý thức được mình đang nhảy vào mồm người khác, Karl nói: “Thế nào? Có cần tôi giới thiệu cho một chút không?”

Cậu nhìn thì như đang hỏi, nhưng ngay sau đó lại tự nói luôn: “Giáo viên hướng dẫn xuất sắc nhất trong phạm trù cấu trúc cơ thể và yếu tố di truyền của chúng ta đương nhiên là ngài Felipe, nhưng ngài ấy cũng là chủ nhiệm của Phòng Thí nghiệm Di truyền, thường xuyên đứng ở tuyến đầu của lĩnh vực Chiêu hồn, thành thử không có nhiều thời gian, chỉ thi thoảng mới tới giảng vài tiết công khai về những kiến thức khó hoặc tiên tiến nhất thôi. Các giáo viên còn lại thì mỗi người đều có một sở trường riêng, như là…”

Cảm thấy đầu mình trương lên, Donnie nói: “Bọn tôi tới hơi muộn nên phải tranh thủ thời gian, không là để lỡ việc chọn môn hôm nay mất. Thế này đi, Karl, đợi lát nữa chúng ta vừa đi vừa nói nhé?”

Nghe nói các môn ở học viện ma thuật đều được lựa chọn công khai. Nếu đến muộn thì các môn có giáo viên hướng dẫn tốt sẽ đầy chỗ.

Về việc này, cậu có chút oán trách học viện Heidler. Nghe nói các học viện khác đều đợi học sinh đến đông đủ mới cho chọn thống nhất, còn nơi này lại để chọn theo thứ tự đến trước đến sau. Có điều, việc này quả thực cũng hợp với hình tượng lạnh lùng xưa nay của hệ Chiêu hồn.

“Được, trên đường tôi sẽ từ từ giới thiệu cho các cậu. Tuyệt đối đừng có chọn những giáo viên hướng dẫn bận rộn với nghiên cứu riêng, lúc lên lớp họ căn bản sẽ không chú tâm đâu. Cũng đừng chọn những giáo viên có trình độ arcana không cao…” Karl tươi cười nói.

Donnie và Sami nhìn nhau, cả hai đều nở nụ cười khổ, trong lòng cảm thấy mình đã không còn cách nào để ngăn Karl liến thoắng được nữa rồi.

Sau khi đặt vali vào đúng chỗ, Sami cầm áo choàng ma thuật lên xem, phân biệt rõ mặt trước mặt sau, kế đó liền cởi khuy áo trên người mình. Đang cởi, cậu bỗng có một cảm giác kỳ quái, cực kỳ mất tự nhiên, thế nhưng u linh sau lưng cậu lại không có phản ứng gì, giống như chẳng hề có tình huống nào bất thường xảy ra vậy.

Cậu nghiêng đầu nhìn Donnie, liền thấy Donnie đang cởi bộ lễ phục cũ bên ngoài ra được một nửa, thứ vốn là đồng phục của trường Trái tim Thiên nhiên, thì bỗng khựng lại tại chỗ, xem chừng cũng cảm nhận được điều kỳ quái.

“Sao các cậu lại dừng lại?” Giọng Karl vừa hay vang lên.

Sami và Donnie đồng thời quay đầu lại, liền thấy Karl đang khoanh tay, đôi mắt màu tím bạc đẹp đẽ, trong veo đang liếc ngang liếc dọc hai người bọn họ.

Ngay lập tức, bọn họ liền hiểu ra cảm giác không tự nhiên của mình từ đâu mà có. Đây rõ ràng là cảm giác khi cởi đồ trước mặt một cô gái mà!

“Ừm, Karl, cậu có thể quay đầu đi chỗ khác được không?” Donnie ngượng ngùng nói.

Karl thoáng ngẩn ra: “Tại sao? Chúng ta đều là con trai mà!”

“Có là con trai thì cũng nên tôn trọng quyền riêng tư của người khác.” Ngẫm nghĩ một hồi, Donnie bèn lôi những kiến thức được dạy trong tiết lễ nghi quý tộc ở trường ra để đáp.

Karl khẽ gật đầu, sau đó không nói thêm gì nữa mà đi thẳng ra ngoài ký túc xá.

Donnie và Sami tranh thủ thời gian cởi bỏ quần áo, thay sang áo choàng ma thuật và áo trong đi kèm, cuối cùng đeo huy hiệu Ngọn lửa Nhợt nhạt, huy hiệu pháp sư học việc và huy hiệu Arcanist thực tập của mình lên.

“Đi thôi.” Thay xong, Donnie thở phào nhẹ nhõm nói.

“Được.” Đúng lúc ấy, một giọng nói lạ lẫm đột nhiên vang lên, dọa cho cả hai nhảy dựng.

Nhìn theo hướng giọng nói phát ra, hai người lúc này mới phát hiện có một thiếu niên tóc đen mắt xanh, khuôn mặt bình thường cùng vóc người mập mạp đang đứng trước một chiếc giường khác.

“Cậu vào từ bao giờ thế?” Sami mơ hồ hỏi.

Thiếu niên kia mỉm cười nói: “Tôi vẫn luôn ở đây mà. Tôi tới ký túc xá còn sớm hơn các cậu, chỉ là các cậu không chú ý tới tôi thôi.

Haha, tôi là Jones, bạn cùng phòng của các cậu, học ngành linh hồn.”

“Làm sao có thể chứ?” Donnie buột miệng thốt lên. Lúc vào cậu đã quan sát khắp nơi một lượt rồi, chưa kể trực giác của u linh sau lưng Sami còn rất mạnh nữa!

Jones nhún vai: “Haiz, tôi cũng hết cách. Tôi luôn bị người khác ngó lơ, dù có đứng ở đâu đi chăng nữa cũng có ‘hiệu quả’ như đang dùng thuật ẩn thân vậy. Suýt chút nữa thì đã chẳng có ai báo cho tôi biết về kỳ thi tuyển đầu vào thống nhất rồi đấy.”

“Vậy… Chúng ta cùng đi chọn môn đi.” Thấy thời gian không còn sớm, Donnie bèn nghiến răng rồi buông một lời mời thân thiện.

Cái phòng ký túc này của mình thật là lắm kẻ kỳ quặc!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!