Throne of Magical Arcana

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

184 2327

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

72 191

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

84 557

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

(Đang ra)

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

Rindo

Một câu chuyện romcom tuổi trẻ xoay quanh việc “tốt nghiệp đời trai” với mỹ nữ số một trường, cứu cô ấy khỏi nạn bắt nạt, và cả hai cùng cố gắng thoát khỏi kiếp cô đơn để tận hưởng cuộc sống học đường

105 286

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

533 18606

Hậu truyện - Năm 24 Lịch Arcana - Chương 17 - Một cuộc "phiêu lưu" kỳ quái

Chương 17 - Một cuộc "phiêu lưu" kỳ quái

*Trans+Edit: Lắc

Toàn bộ các khớp xương trên người Sami đều như thể bị gỉ sét, cứng nhắc. Tư thế của cậu kỳ quái dị thường, song tốc độ lại không hề chậm. Chẳng mấy chốc, cậu đã đi tới cạnh cửa, sau đó kéo cửa phòng ký túc rồi bước ra hành lang bên ngoài, nơi chỉ còn sót lại chút ánh đèn vàng vọt hắt vào.

“Bám theo xem sao.” Karl lặp lại một lần nữa, sau đó nhanh nhẹn nhưng lặng lẽ bám theo sau Sami như một con báo đen.

Trong đầu Donnie cuồn cuộn vô vàn suy nghĩ. Lần đầu tiên gặp phải tình huống này, cậu nhất thời không thể tìm ra được đầu mối, nhưng vì không yên tâm về bạn mình, cậu đành phải cùng Karl bám đuôi Sami từ xa.

Đi được mấy mươi giây, Sami với đôi mắt nhắm nghiền lách vào lối cầu thang, sau đó đi xuống với điệu bộ nửa đi nửa nhún. Tuy nhiên, trong khi đi như vậy, cậu lại chẳng phát ra chút âm thanh nào, cứ như thể mỗi bậc cầu thang đều đã trở nên xốp mềm.

Sự quỷ dị này cộng thêm cảnh tượng âm u và ánh sáng tù mù của lối cầu thang khiến Donnie nổi hết gai ốc. Cậu nhỏ giọng nói với Karl: “Hình như cậu ấy không có ý thức, chỉ biết tiến về phía trước theo bản năng thôi thì phải, nếu không cậu ấy đã chọn thang máy rồi.”

Phòng ký túc của bọn họ nằm trên tầng hai của tháp Sinh Mệnh, có thang máy dẫn thẳng tới đại sảnh, tầng hầm và các tầng khác, vậy nên lối cầu thang rất ít khi được sử dụng, đến nỗi mà nhiều đèn trần bị hỏng cũng chẳng ai buồn quan tâm.

Karl vừa thấy Sami khuất bóng ở khúc quanh cầu thang liền để giọng nói của mình bất chợt vang lên trong đầu Donnie: “Có lẽ là cậu ấy không muốn chọn thang máy đấy…”

Donnie giật nảy mình. Cái giọng này từ đâu phát ra vậy?

“Chúng ta có thể trao đổi trực tiếp qua tâm trí, không cần phải nói ra miệng đâu…” Karl lại nói.

Donnie sửng sốt nghĩ: ‘Đây là hiệu quả của món trang sức nào đó trên người cậu ta sao? Anh bạn này quả nhiên không hổ là có cốp to!’

Đột nhiên, cậu ngẩn ra: “Không muốn chọn? Ý cậu là Sami bị người khác thao túng á?”

“Cũng không hẳn. Có thể có thứ gì đó đang kêu gọi cậu ấy, hoặc cũng có thể chỉ là hành động theo bản năng như cậu nói.” Karl khẽ nheo hai mắt lại rồi rón rén bước đi.

Ở lối cầu thang, một trong hai chiếc đèn ma thuật đã gần hỏng, ánh sáng lúc mờ lúc tỏ, đem đến cảm giác cực kỳ đáng sợ. Donnie nửa nghiêm trọng nửa kinh sợ nói: “Thế chúng ta mau đi báo thầy thôi, để cho các pháp sư chính thức bọn họ tới xử lý.”

Ý cậu là đang chỉ các pháp sư trông coi tháp Sinh Mệnh.

Giữa luồng ánh sáng chập chờn, khuôn mặt trắng trẻo tinh tế của Karl thoáng hiện chút u ám: “Không cần đâu. Nếu Sami chỉ bị chứng mộng du đặc thù do u linh gây ra thì chúng ta có thể tự mình ứng phó được, gọi giáo viên tới có khi còn ‘dọa’ cậu ấy sợ. Còn nếu cậu ấy thực sự bị điều khiển, thì đây là Học viện Ma thuật Heidler, ở đâu cũng nằm dưới sự kiểm soát của ma chướng hết. Chỉ cần xuất hiện dao động ma thuật hay động tĩnh nào khác, ma chướng sẽ cảm ứng được ngay. Đến lúc đó, các pháp sư cao cấp canh giữ trung khu của ma chướng chắc chắn sẽ kịp thời ngăn chặn thôi.”

Trải qua nhiều năm phát triển, lĩnh vực y học của hệ Chiêu hồn đã có một hệ thống phân loại bệnh tật hoàn chỉnh, đồng thời đặt tên cho không ít chứng bệnh thông thường mà vốn trước đây bị cho là quỷ dị.

Cậu quay sang nhìn Donnie, đôi mắt màu tím bạc thoáng chút căng thẳng, nhưng lại mang theo chút hưng phấn, hiếu kỳ và nôn nóng: “Cậu không muốn trải nghiệm một cuộc phiêu lưu trong tình huống không có nguy hiểm à? Không muốn dựa vào năng lực của chính mình để xử lý chuyện này sao? Biết đâu nơi cuối cùng Sami đến lại có chôn nhiều kho báu, hay là chôn một thứ sức mạnh đủ để chi phối cả một quốc gia thì sao…”

Giọng nói trầm ấm không ngừng vang lên trong đầu Donnie. Những lời này tuy rằng không được súc tích, song dường như chúng lại hàm chứa một loại sức mạnh khiến người ta khó lòng kháng cự hay phản bác, từ đó thành công khơi dậy ham muốn trong lòng Donnie, khiến cậu vô thức gật đầu và rồi cùng Karl theo sát từng bước phía sau.

Bị cái gì đó vẫy gọi ư?

Chẳng lẽ cũng giống như mình?

Donnie có phần mơ hồ nghĩ. Như thể bị Karl kiểm soát, cậu cùng cậu ta bước ra khỏi tháp Sinh Mệnh.

Dù trong Linh Giới không phân biệt ngày đêm mà mãi mãi chỉ là ba tông màu đen, trắng, xám đơn điệu, nhưng bên trong ma chướng của Học viện Ma thuật Heidler lại có sự thay đổi sáng tối khác nhau để cho những pháp sư học việc chưa trở thành pháp sư chính thức có thể dễ dàng vào giấc. Chính vì vậy, sau khi ra khỏi tháp Sinh Mệnh, Donnie chỉ cảm thấy bốn bề yên tĩnh và tối tăm, đâu đâu cũng chỉ toàn là chân của những tòa tháp đồ sộ. Nếu ngẩng đầu nhìn lên trời thì sẽ thấy những lối đi treo chi chít như mạng nhện và một khoảng trời chết chóc, không trăng cũng chẳng sao.

Học viện vào ban đêm dường như đặc biệt âm u, lạnh lẽo. Một cơn gió nhẹ thổi qua, Donnie không kìm được mà rùng mình một cái. Cậu bèn nhìn quanh, nhưng không phát hiện thấy bóng dáng của một sinh vật sống nào.

“Đừng để mất dấu.” Karl nhắc nhở.

Donnie gật đầu với vẻ vừa sợ hãi vừa căng thẳng. Cậu nghe được rõ trong giọng Karl ẩn chứa một tia phấn khích.

Giữa sự tĩnh mịch, lạnh lẽo và tối tăm rợn người, cả ba vòng qua từng tòa ma tháp, thế rồi một trước hai sau tiến đến gần cổng chính học viện.

Toàn bộ Học viện Heidler giống như một thành phố được cấu thành từ ma tháp với vòng ngoài là những bức tường thành cao lớn, kiên cố và dài dằng dặc. Cái gọi là cổng chính thực chất là một tấm màn ánh sáng màu xám trắng cao hàng chục mét, rộng mười mét, trên đó lưu chuyển những hoa văn ma thuật kỳ lạ và tỏa ra khí tức chết chóc nồng nặc.

Thấy Sami, người đang nhắm nghiền mắt với cơ mặt vặn vẹo, dừng lại trước cổng chính, Donnie nửa nhẹ nhõm nửa nghi hoặc nói qua kết nối tâm trí: “Chẳng lẽ Sami muốn ra ngoài học viện?”

“Đại loại thế, có thể, chắc vậy. Dù sao chúng ta cứ đi theo đi, chắc chắn sẽ phát hiện ra điều gì đó thú vị đấy. Tôi kể cho mà nghe, có một lần tôi kéo anh tôi đi đào mộ cổ nửa đêm…” Giọng Karl cứ mỗi lúc một phấn khích, thế nhưng cái kiểu kể lể dông dài của cậu lại chẳng hề làm bản thân phân tán sự chú ý, thay vào đó đôi mắt vẫn chăm chú dõi theo Sami.

Donnie hỏi với vẻ kỳ quái: “Sami đâu ra ngoài được đâu, cổng chính đã đóng rồi, có thể có chuyện gì thú vị được chứ? Hay chúng ta tìm cách đánh thức cậu ấy đi? Không thì đợi cậu ấy tự quay về phòng?”

Lời vừa dứt, mắt cậu suýt thì lồi ra ngoài khi thấy Sami vươn tay phải ra, nhẹ nhàng ấn lên bức màn ánh sáng ở cổng chính. Ngay sau đó, từng vòng, từng vòng gợn sóng lấy tay cậu làm tâm mà tỏa ra, cuối cùng nuốt chửng cả người cậu vào trong.

“Ra… Ra… Ra ngoài rồi kìa…” Donnie lắp ba lắp bắp nói. Hiệu quả phòng ngự của ma chướng đâu? Giáo viên cấp cao canh giữ trung khu đâu?

“Đuổi theo mau, không là không đi qua được đâu!” Mặc kệ Donnie, Karl túm lấy tay phải của cậu rồi lao như một đoàn tàu hơi nước ma thuật về phía vòng xoáy đang dần co lại.

Donnie chỉ cảm thấy một lực rất mạnh truyền tới, và rồi cơ thể không tự chủ được mà “bay” về phía cổng chính, hệt như lần bị một con bò tót húc văng đi hồi còn nhỏ vậy.

Sức mạnh của cậu ta còn khiếp hơn cậu tưởng nữa!

Cảm giác ẩm ướt, lạnh lẽo truyền tới, mọi màu sắc trước mắt Donnie đều lui đi, chỉ còn lại sắc đen, trắng, xám mịt mù phác họa nên tất cả.

Trong đôi đồng tử của cậu phản chiếu các nấm mồ, phía trước chúng cắm nghiêng nghiêng những tấm bia mộ.

Mau tới đây!

Mau tới đây!

Mau tới đây!

Tim Donnie đột nhiên đập bình bịch, cảm giác bị vẫy gọi trong những cơn ác mộng trước đó lại xuất hiện. Đôi chân cậu không thể kiểm soát được mà di chuyển, đi theo Sami ở đằng trước về phía trung tâm của Nghĩa địa Vĩnh hằng.

Nguy hiểm! Nơi đó là trung tâm của nghi lễ Sinh mệnh Khởi nguyên, chắc chắn rất nguy hiểm!

Chúng ta đã ra khỏi cổng chính và tiến vào Linh Giới rồi, một khi xảy ra chuyện gì, các giáo viên sẽ không đến cứu kịp mất!

Không được, không thể tiếp tục đi theo nữa!

Bản năng sinh tồn khiến Donnie nhanh chóng đưa ra quyết định. Cậu lớn tiếng kêu lên, cố gắng thu hút sự chú ý của học viện.

Thế nhưng, tiếng kêu của cậu lại chẳng làm gợn lên chút âm thanh nào, bốn bề vẫn đông cứng chết chóc.

Đây là Linh Giới, là nơi mà những kẻ ở dưới cấp bậc huyền thoại không thể phát ra âm thanh!

Cậu muốn thi triển thần chú và tạo ra động tĩnh lớn, nhưng dưới sự vẫy gọi kia, cậu căn bản không tài nào tập trung linh lực được, thành thử chỉ đành nghe tiếng tim mình đập càng lúc càng nhanh, nhìn đôi chân mình càng lúc càng không tự chủ được mà tiến về phía trước, đồng thời cảm nhận được ham muốn trong lòng mình càng lúc càng mãnh liệt.

“Karl, phía trước nguy hiểm lắm, mau tìm giáo viên đi.” Cậu cố gắng nhắc nhở Karl qua kết nối tâm trí.

Karl chăm chú nhìn về phía trước và cười nói với vẻ chẳng hề bận tâm: “Sợ gì chứ, Nghĩa địa Vĩnh hằng là một phần cấu thành nên ma chướng mà…”

Donnie kể đi kể lại những gì mình đã gặp trong mơ, nhưng Karl vẫn chẳng chút nóng ruột mà tiếp tục đi theo Sami.

Mãi đến khi nghĩa địa to lớn “quen thuộc” kia hiện ra trước mắt, cậu mới tuyệt vọng từ bỏ việc thuyết phục, sau đó thuận theo sự vẫy gọi và ham muốn trong lòng mà cùng Karl tiến lên.

Sami ở phía trước không hề dừng lại mà đi thẳng qua cửa lớn hầm mộ đang hé mở. Karl có hơi khựng lại một chút, nhưng sau đó cũng đi theo vào.

Cửa mộ, đường hầm, gạch lát… Mọi thứ đều y hệt như trong “ký ức” của Donnie. Nhưng vừa rồi khi rẽ qua góc ngoặt, cậu lại giật nảy mình khi thấy một bầy xác ướp quấn băng vải “màu xám trắng” đang đi thẳng về phía mình!

Trong cơn ác mộng lần trước làm gì có ai canh phòng!

Trái tim Donnie đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cảm giác tuyệt vọng trào dâng. Phải hiểu là, một xác ướp yếu nhất cũng có trình độ tương đương với một hiệp sĩ chính thức, mà khí tức của đám xác ướp trước mặt này lại vô cùng đáng sợ. Đống “băng vải” của bọn chúng ngấm đẫm dầu, rõ ràng không phải là những xác ướp bình thường.

Cậu vô thức lùi lại một bước, thế rồi bất chợt cảm nhận được sự hiện diện của Karl. Đôi mắt tím bạc của cậu ta bỗng trở nên sắc bén, biểu cảm vô cùng nghiêm nghị.

Phải rồi, cậu ta khỏe như rồng, lại còn có những món trang sức mạnh mẽ nữa, chắc là có thể chặn được bầy xác ướp nhỉ?

Tuy nhiên, bầy xác ướp kia lại chẳng mảy may để ý đến bọn họ. Bọn chúng cứ thế đi lướt qua bên cạnh mà không hề có bất kỳ cử động nào khác.

‘Sao lại như vậy?’ Donnie nghi hoặc nghĩ thầm. Cơn nguy hiểm vừa rồi buộc cậu phải tập trung tinh thần, chuẩn bị sẵn sàng thần chú, chỉ thiếu chút nữa đã ra tay tấn công trước, ai dè bầy xác ướp lại như chẳng hề nhìn thấy hai người họ!

“Lạ thật.” Karl hiếm khi nói đơn giản như vậy.

“Đúng vậy, lạ thật. Từ khi nào mà các cậu cũng có thiên phú bị người khác ngó lơ thế?” Một giọng như vịt đực bất chợt vang lên.

“Ai đó?” Donnie lại giật mình phát một. Từ bao giờ mà sau lưng mình lại có thêm một người vậy?

Tên béo bất lực nói: “Tôi đi cùng các cậu nãy giờ rồi…”

Donnie lấy cuốn sổ tay mang theo bên mình ra, lật lật qua xem những gì ghi chép trên đó: “Cứ khi nào gặp một gã béo tự nhiên như ruồi thì đó là bạn cùng phòng Jones”. Cậu bèn cười khổ nói: “Lần sau đừng có đi theo mà không phát ra tiếng động như thế nữa.”

“Tôi đâu có…” Tên béo cực kỳ oan ức.

“Đi thôi.” Căng thẳng trong giọng Karl ngày càng rõ rệt, nhưng sự phấn khích cũng không kém phần.

Men theo đường hầm, họ tiếp tục tiến lên. Trên đường đi, họ gặp những u hồn đang trôi nổi, gặp rồng lich với ngọn lửa trắng nhợt bập bùng trong hốc mắt, gặp những sinh vật bất tử kỳ dị được chắp ghép từ vô số tảng thịt, nhưng tất cả bọn chúng đều coi đám người Donnie như không khí, cứ như thể hai bên đang ở hai thế giới khác nhau!

‘Phía trước chính là hầm mộ chính rồi.’ Donnie kỳ quái nghĩ thầm. ‘Vào đó rồi liệu có thực sự thấy sinh vật bất tử khủng khiếp được cấu thành từ vô số sinh mệnh có trí tuệ kia không? Liệu nó cũng không nhìn thấy bọn mình chứ?’

Đến giai đoạn này, cậu đã không còn có thể kiểm soát được “cảm giác bị vẫy gọi” của bản thân nữa, mà Karl và Jones dường như cũng bị sự tò mò lấn át việc cảnh giác.

Đẩy cánh cửa hầm mộ chính ra, đồng tử Donnie co rút lại, bởi Sami đang đứng ngay trước cái quan tài đen khổng lồ kia, hai mắt nhắm nghiền, còn khóe miệng thì nở một nụ cười quỷ dị.

“Sami!” Donnie buột miệng thốt lên, nhưng lại chẳng có âm thanh nào phát ra.

Bất thình lình, nắp quan tài sau lưng Sami bật mở. Khói đen bốc lên, sinh vật bất tử kinh hoàng trong cơn ác mộng kia lại hiện ra trước mắt Donnie.

Cao lớn hơn cả người khổng lồ, quỷ dị và bí ẩn hơn cả xác khâu, thuần chất hơn cả Linh Giới… Đôi mắt của sinh vật bất tử này bỗng mở bừng ra, ngọn lửa đỏ thẫm bập bùng trong đó, mùi chết chóc nồng nặc giáng xuống thế gian.

Donnie toàn thân lạnh toát, cơ thể tê dại. Theo trực giác, cậu cảm nhận được Karl và Jones bên cạnh cũng y như vậy, trong khi Sami thì lao vào trong quan tài như thể không hề bị ảnh hưởng.

Hầm mộ rung chuyển dữ dội, phía dưới quan tài xuất hiện một vực thẳm đen ngòm nhìn không thấy đáy, bên trong dường như ẩn chứa một thứ gì đó không thể gọi tên, một thứ gì đó khó lòng chạm tới.

Bóng tối ấy không ngừng lan rộng, trong khi quan tài và sinh vật bất tử bên trên lại đè chặt lấy nó.

Ở đó có cái gì vậy?

Ý thức của Donnie dần trở nên mơ hồ.

“Ah!”

Donnie trở mình ngồi bật dậy, miệng há ra thở dốc. Vẫn chưa hoàn hồn, cậu nhìn quanh. May quá, vẫn còn ở trong phòng ký túc xá! May quá, hóa ra chỉ là một giấc mơ!

Nhưng nhịp thở của cậu bất chợt khựng lại, bởi cậu phát hiện cả Sami, Karl và Jones cũng đều đang hổn hển thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra đầy đầu giống hệt như mình!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!