Chương 18 - Ý tưởng của Karl
*Trans+Edit: Lắc
Lẽ nào lại trùng hợp đến thế? Donnie chỉ cảm thấy một sự quỷ dị và sợ hãi không tên tựa như một bàn tay khổng lồ đang siết chặt lấy trái tim mình, khiến cậu có cảm giác khó lòng hít thở.
“Các cậu… cũng…gặp ác mộng sao?” Cậu thấp thỏm mở miệng hỏi. Dù đã cố gắng để khiến giọng mình bình tĩnh, nhưng lời khi thốt ra khỏi miệng vẫn không ngừng phân tán như làn sương đêm.
“Ừ.” Là người đầu tiên điều chỉnh lại nhịp thở, Karl đáp lại câu hỏi của Donnie. Sau khi đảo đôi mắt màu tím bạc trong veo, xinh đẹp nhìn một lượt đám người Sami, cậu có phần nghiêm nghị nói: “Tôi mơ thấy Sami bị u linh của chính cậu ấy nhập xác, mất ý thức rồi đi vào giữa Nghĩa địa Vĩnh hằng. Còn tôi, Donnie và Jones thì bám theo sau để tìm nguyên nhân…”
“Tôi cũng thế!” Karl còn chưa dứt lời, Donnie và Jones đã đồng thanh thốt lên, cả biểu cảm lẫn ánh mắt đều kinh hãi tột độ. Mấy người trong cùng một phòng ký túc xá mà lại cùng gặp một cơn ác mộng ư?
Chuyện này cũng quỷ dị quá đi?
Phải chăng thực sự có u hồn nào đó đang lảng vảng trong phòng, âm thầm gây ảnh hưởng lên mọi người? Hay là mọi người trúng lời nguyền tập thể rồi?
Donnie khó khăn nuốt nước bọt, mồ hôi lạnh trên trán tụ lại rồi từng giọt từng giọt trượt xuống gương mặt. Cậu bỗng cảm nhận được một nỗi sợ hãi chưa từng có.
“Các cậu cũng đều vậy sao? Đều đi theo Sami vào hầm mộ, nhìn thấy Thân Thể Ban Sơ rồi phát hiện bên dưới nó phong ấn thứ gì đó?” Karl hơi lên giọng ở đuôi câu, xem chừng cũng kinh ngạc và sợ hãi y hệt, nhưng ẩn chứa trong đó vẫn có vẻ hưng phấn.
Jones ngữ điệu hoang mang nói: “Ừ. Lúc chúng ta đi qua đường hầm của hầm mộ, đám sinh vật bất tử như xác ướp, rồng lich, u hồn đều ngó lơ chúng ta, thì ra là vì đang nằm mơ… Tôi đã bảo rồi mà, làm sao mọi người đều có tài năng ‘ẩn thân’ như tôi được chứ. Nhưng mà, nhưng mà, sao tôi lại bị chú ý, bị ảnh hưởng, rồi lại mơ cùng một giấc mơ với các cậu chứ…”
Trong lòng kinh hoàng và sợ hãi, cậu ta không ngừng lẩm bẩm, tựa hồ không thể tin được đến cả một người không có cảm giác tồn tại như mình lại bị cuốn vào cái chuyện quỷ dị này. Thời khắc này, cậu ta mới thực sự bộc lộ tâm tính của một chàng trai mười bảy, mười tám tuổi.
Càng nghe, Donnie càng chắc chắn mọi người thực sự đã gặp cùng một cơn ác mộng, hơn nữa còn là một cơn ác mộng dưới những góc nhìn khác nhau. Hay nói cách khác, bọn họ giống như đang bị thao túng để hoàn thành một vở nhạc kịch vậy.
Chuyện quỷ dị như thế làm sao có thể xảy ra được!
“Sami, còn cậu thì sao? Cậu mơ thấy gì?” Karl nhảy xuống giường, ánh mắt sáng rực nhìn Sami. Cậu lúc này chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng, lưng ưỡn thẳng tắp.
Sami ngồi trên giường, u linh sau lưng dường như đã mất đi sức sống, chỉ uể oải đung đưa. Cậu vẫn không mở miệng, xem chừng vẫn còn đang chìm đắm trong cơn ác mộng.
Nghe Karl hỏi, Sami bỗng rùng mình, vẻ mơ mơ màng màng còn sót lại trên mặt liền biến hết thành sự sợ hãi: “Tôi… Tôi mơ thấy mình bị thứ gì đó vẫy gọi, không thể kiểm soát được mà cứ đi về phía trước. Dọc đường chỉ có bóng tối và sự tĩnh lặng, hệt như nơi an nghỉ cuối cùng trong truyền thuyết vậy. Sau đó… Sau đó cái xác khổng lồ hợp thành từ vô số sinh mệnh có trí tuệ xuất hiện, làm tôi bừng tỉnh ngay lập tức. Tôi cảm thấy mình đã tiến vào một thế giới giống như mộng cảnh ấy. Tôi cố vùng vẫy để tỉnh lại nhưng mãi vẫn không tỉnh được, mãi cho đến khi… cho đến khi thực sự cảm nhận được cái chết…”
Giọng của cậu như thể đang mộng du, không đủ mạch lạc, rõ ràng, nhưng chừng đó đã đủ để Karl và Donnie hiểu, rằng Sami cũng gặp cùng một cơn ác mộng! Chẳng qua là cậu ấy đứng dưới góc nhìn của bản thân, góc nhìn bị u linh nhập xác và nhắm nghiền mắt mà thôi!
“Karl, chuyện này quỷ quá. Tôi cảm thấy đây hoàn toàn không phải là thứ mà chúng ta có thể tự giải quyết được đâu. Trời sáng chúng ta đi báo cáo với học viện đi?”
Jones béo và Sami lập tức gật đầu tán thành. Dù rằng bọn họ mỗi người đều có thiên phú riêng, trong lòng không tránh khỏi có chút kiêu ngạo, nhưng xét cho cùng, cả hai vẫn chỉ đang là trẻ vị thành niên, thậm chí còn chưa đạt tới thực lực của pháp sư chính thức. Tự nhiên gặp phải chuyện hoàn toàn vượt xa trí tưởng tượng này, chắc chắn họ sẽ hoảng loạn không biết làm sao, sẽ muốn tìm nơi dựa dẫm. Và dĩ nhiên, học viện, nơi có rất nhiều pháp sư cao cấp, thậm chí cả Đại pháp sư, sẽ trở thành trụ cột tinh thần của họ.
Mà việc Donnie hỏi Karl, cái chính là vì trong mộng cảnh, cậu nhận thấy Karl có ham muốn khám phá và tò mò mãnh liệt như mèo, chưa biết chừng cậu ta lại kích động mọi người âm thầm điều tra. Chính bởi vậy, cậu mới dùng cách hỏi trước để dập tắt sự hăm hở đó của Karl. Hơn nữa, Karl lai lịch thâm sâu, biết đâu lại nhìn ra được điều gì đó và đưa ra kiến nghị nào có giá trị thì sao.
Karl đi đi lại lại vài bước trong phòng, sau đó đột nhiên trầm giọng nói: “Nhỡ đây là thí nghiệm bí mật của học viện thì sao?”
“Cái gì cơ? Thí nghiệm của học viện á?” Ba giọng kinh ngạc lũ lượt vang lên, vẻ chấn kinh và hoài nghi hiện lên rõ mồn một trên gương mặt.
“Tôi chỉ bảo nhỡ thôi, dù sao cũng không thể loại trừ khả năng này. Biết đâu có giáo sư nào đó trong học viện đang nghiên cứu mối quan hệ giữa linh hồn và mộng cảnh thì sao? Cái này có vẻ khác với những mộng cảnh dựa trên cấu trúc não thông thường. Nếu như đây là một thí nghiệm bí mật, không muốn để các Arcanist khác biết được mà chúng ta lại hấp tấp đi báo cáo cho học viện, thế thì chưa biết chừng sẽ bị…” Karl làm một động tác cắt cổ.
Donnie giật thót, giọng run run nói: “Chỉ là có khả năng thôi…”
Giọng cậu nhỏ dần, bởi cậu nhận ra điều này quả thực rất có khả năng xảy ra! Nơi này là bên trong ma chướng của Heidler và tháp Sinh Mệnh, kẻ nào mà muốn âm thầm gây ảnh hưởng lên bọn họ thì đều rất khó có thể thoát khỏi cảm ứng, trừ khi… trừ khi cảm ứng đó bị lờ đi không xử lý…
Cả căn phòng ký túc xá bỗng trở nên im ắng tột độ, chỉ có tiếng hít thở khe khẽ là chứng minh vẫn còn sinh vật sống.
“Nhưng chúng ta chỉ là pháp sư học việc thôi…” Sami cau mày nói, hai tay siết chặt lấy cái chăn nhung, mu bàn tay nổi đầy gân xanh.
Jones ngồi ở cuối giường như một bóng ma, tựa hồ đang cố gắng hết sức để che giấu sự hiện diện của bản thân: “Đừng tự dọa mình nữa. Nếu mà là thí nghiệm bí mật của học viện thì chúng ta có làm gì cũng không trốn nổi đâu, nên chi bằng đánh cược một phen đi? Tôi không muốn ngày nào cũng gặp ác mộng, ngày nào cũng phải đợi kết cục ập đến, rồi lại hy vọng kẻ đứng phía sau không có ác ý như thế này! Tôi không muốn!”
Cậu ta từng có gần hai năm làm nghề ký giả bí mật nên vẫn có thể coi là còn khả năng suy nghĩ lý trí, nhưng khi nói đến cuối, cậu ta cũng bắt đầu xuất hiện dấu hiệu mất kiểm soát.
“Tất cả mọi người đều gặp cùng một cơn ác mộng… Thực lực tầm cỡ này căn bản không phải là thứ mà chúng ta có thể âm thầm điều tra được…” Donnie gắng hết sức để giữ bình tĩnh.
Karl nở một nụ cười ngoài dự tính của mọi người, một nụ cười tỏa sáng như ánh sao, như đóa sen nở rộ trong căn phòng tối tăm: “Tôi biết chứ. Ý tôi là, trước mắt đừng báo cáo với học viện vội. Tôi có kênh bí mật để liên lạc ra bên ngoài, cho nên tôi sẽ gửi thông tin về chuyện này đi, nhờ các chuyên gia phân tích nguyên nhân rồi cho lời khuyên. Dù sao việc khiến vài người gặp cùng một cơn ác mộng cũng là chuyện có mấy cách thực hiện lận, mà chúng ta hiện tại lại không đủ năng lực để phán đoán là loại nào. Đợi sau đó chúng ta hẵng đưa ra quyết định xem nên chờ cứu viện hay báo cáo với học viện.
Chỉ cần đợi thêm một ngày nữa thôi, hẳn là sẽ không có nguy hiểm gì lớn đâu.”
Kênh bí mật? Chuyên gia? Donnie bất chợt nhớ lại lai lịch thâm sâu khó dò của Karl, bèn có chút kích động như thể thấy được ánh rạng đông trong đêm tối: “Thật sự có thể sao? Vậy trăm sự nhờ cậu đấy!”
Với thân phận của Karl, chắc là đối phó với kẻ lén lút đứng phía sau này sẽ không khó!
Nếu như kẻ đó thực sự có thực lực đáng sợ đến cùng cực như vậy thì hà tất phải rúc trong bóng tối, mà thay vào đó đã sớm đứng ra lật đổ nghị viện và làm những gì mình muốn rồi!
Jones và Sami cũng kích động y hệt mà cùng nhìn Karl. Cho đến khi Karl khẽ gật đầu, họ mới âm thầm thở phào một hơi. Một người càng rúc sâu vào trong góc, một người thì mí mắt bắt đầu díp lại nhưng vẫn cố quan sát xung quanh.
“Tôi còn tưởng cậu sẽ kích động bọn tôi tự đi điều tra khám phá chứ…” Sau khi thả lỏng, Donnie thuận miệng nói.
Karl cười hề hề: “Cậu thấy tôi giống hạng người khinh suất không biết nặng nhẹ thế à?”
Giống! Donnie, Sami và Jones đều thầm kêu lên trong lòng.
“Tôi có trực giác nhạy bén thừa hưởng từ cha mẹ, nên khi cảm thấy một chuyện gì đó mà năng lực của mình không thể giải quyết, tôi sẽ tìm người giúp đỡ.” Karl nói với vẻ có phần ẩn ý. “Đợi trời sáng, tôi sẽ gửi tin tức đi, sau đó tới nghe tiết học mở của ngài Felipe.”
Cậu dường như đã ngay tức thì quên sạch nỗi sợ hãi lúc trước và trở lại vẻ “vô ưu vô lo”.
“Đúng rồi, còn tiết học mở của ngài Felipe nữa, phải tranh thủ thời gian ngủ bù mới được.” Sami gật đầu, dáng vẻ ra chiều cực kỳ thèm ngủ, cảm giác hoàn toàn không giống một kẻ vừa trải qua ác mộng.
Dù chuyên môn của Felipe không phải theo hướng u linh, nhưng y là chiêu hồn sư nổi tiếng nhất trong khoảng hai, ba mươi năm trở lại đây. Bởi vậy, Sami cũng rất hâm mộ y và muốn đi nghe tiết học mở của y.
Vừa nói, Sami vừa nằm xuống trở lại. Và rồi chưa đầy một phút sau, ba người đã lại nghe thấy tiếng thở quen thuộc của cậu mỗi khi ngủ say.
Karl nhướng mày: “Tự dưng thấy ngưỡng mộ cậu ấy thật. Bảo ngủ là ngủ được ngay, hoàn toàn chẳng phải lo chuyện mất ngủ.”
“Trọng tâm cần chú ý của cậu lệch rồi.” Jones nhỏ giọng nói. Tầm này mà còn dám ngủ, thần kinh phải chậm chạp, mơ màng đến mức nào rồi chứ. “Bạn cùng phòng của mình đúng là toàn lũ quái vật…”
Donnie liếc xéo cậu ta một cái. Cậu thì khác gì, chỉ có mỗi tôi là người bình thường thôi!
Có điều, theo cách nói của Karl, cái sinh vật bất tử khổng lồ mà mình nhìn thấy chính là Thân Thể Ban Sơ à?
……
Ở bên ngoài Học viện Ma thuật Heidler, những tấm bia mộ bị cắm xiêu vẹo, còn những mộ phần phía sau chúng thì nằm rải rác quanh một hầm mộ khổng lồ, trông thì có vẻ lộn xộn nhưng lại ẩn chứa những quy luật huyền bí sâu xa.
Từ trên bầu trời xám xịt, ảm đạm của Linh Giới, hai bóng người đáp xuống. Một thanh niên trẻ tóc vàng có gương mặt trẻ con mỉm cười nói với người đàn ông bên cạnh: “Ngài Felipe, lần này ngài định thành lập một chi nhánh của Phòng Thí nghiệm Di truyền ở bên trong học viện sao ạ?”
Anh ta xem chừng đang mượn sức mạnh của ma chướng nên mới có thể phát ra tiếng bên trong Nghĩa địa Vĩnh hằng.
Vẫn dáng vẻ mũi cao môi mỏng, cao gầy tuấn tú, gương mặt xanh xao, Felipe đút hai tay trong túi chiếc áo gió đen dài, mắt liếc nhìn xung quanh rồi đáp đơn giản: “Nơi này có thể tránh được rất nhiều yếu tố ảnh hưởng đến nghiên cứu.”
Trên ngực y chỉ đeo hai chiếc huy hiệu, một là huy hiệu ủy viên của Hội đồng Xét duyệt Arcana với hình “bàn tay cầm bút lông”, và hai là huy hiệu của Bàn tay Nhợt nhạt. Không có huy hiệu arcana, cũng không có huy hiệu ma thuật.
Thấy Felipe không có hứng thú trao đổi sâu hơn, chàng trai có khuôn mặt trẻ con kia chỉ mỉm cười, không dám hỏi thêm nữa rồi cùng y băng qua Nghĩa địa Vĩnh hằng, đi về phía cổng chính của học viện.
Đột nhiên, Felipe dừng bước và nhìn chằm chằm về phía hầm mộ đen ngòm ở trung tâm, hai mắt khe khẽ nheo lại.
Biểu cảm của y xem chừng không có gì thay đổi, nhưng tổng thể lại u ám hơn một chút.
“Ngài Felipe?” Chàng trai mặt trẻ con kia nghi hoặc hỏi.
Felipe rút bàn tay phải đeo găng tay trắng ra khỏi túi áo rồi chỉ về phía trung tâm: “Khí tức chết chóc ở đó hình như nồng hơn một chút rồi.”
“Hả?” Chàng trai mặt trẻ con hoàn toàn không phát giác ra vấn đề gì.
Felipe hừ lạnh một tiếng, sau đó cũng không giải thích mà trực tiếp căn dặn: “Sau tiết học mở, đưa cho ta những thông tin mà ma chướng ghi lại trong ba ngày gần đây.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
