Chương 404: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ (6)
- Park Seungyub
“Không, không! Đồ ngu này, tao phải giải thích bao nhiêu lần nữa hả? Kéo cần số 3 về phía người rồi đẩy đi chứ! Hôm nay mày đừng hòng nghĩ đến chuyện ăn tối!”
Gã đàn ông to xác gầm lên đầy cáu kỉnh rồi đẩy mạnh cậu bé gầy nhom.
Cậu thiếu niên ngã vật xuống như que tăm, run cầm cập, đến cả than vãn cũng không dám.
Sinh hoạt thường ngày tại trại trẻ mồ côi “Hy Vọng Nhỏ”, nơi nuôi dưỡng những đứa trẻ cấp 4 mồ côi cha mẹ, tàn khốc đến mức như vậy.
Nói nhẹ thì là dạy nghề từ sớm, nói nặng thì là bạo hành trẻ em.
Tôi thấy hết sức ngột ngạt.
Không có cách nào ra ngoài, cũng chẳng có cách nào thu thập thông tin.
Khách Sạn rốt cuộc vì sao lại giao cho tôi một vai trò bất lực đến thế này?
…
Tôi nghĩ mình mơ hồ hiểu ra rồi.
Là vì cô gái kia.
“Hu hu hu!”
“Peter, đưa đầu gối ra xem nào.”
“Chị May….”
Trong trại có một cô bé tên May, lớn hơn tôi chừng ba tuổi.
Vì thế nên cô bé có vai trò kiểu như bảo mẫu, chăm sóc lũ trẻ nhỏ tuổi hơn.
Dĩ nhiên, không phải chỉ vì lý do đó mà tôi để ý đến cô bé ấy.
So với Ahri-noona hay Miro thì cũng chẳng xinh đẹp gì.
“Rồi! Giờ thì không đau nữa đúng không?”
“Vâng ạ!”
Ngay khi May dùng tay vuốt nhẹ vết thương một cái, nó biến mất như chưa từng tồn tại.
Đám trẻ không biết gì thì chỉ cười khúc khích, còn tôi thì không sao cười nổi.
Rõ ràng đó là siêu năng lực.
Đến đây thì còn có thể chấp nhận.
Trong quá trình leo Khách Sạn, tôi đã thấy siêu năng lực vô số lần rồi.
Thứ thật sự kỳ lạ không phải là sự tồn tại của siêu năng lực, mà là vấn đề tại sao cô ấy lại dùng được.
Lý Trí Bất Khuất đã phong tỏa toàn bộ năng lực Phước Lành, và Hòm Linh Hồn của tôi, vậy tại sao chỉ có mỗi con bé này có thể dùng năng lực chữa trị?
“Seungyub à, đừng nhìn chị chằm chằm như thế chứ.”
“…”
Có lẽ mấy ngày nay tôi đã quan sát cô ấy một cách quá lộ liễu.
Những lúc thế này lại thấy tiếc vì mình không có kỹ năng diễn xuất tốt như anh Kain.
***
Đêm muộn.
Có ai đó nhẹ nhàng lay người tôi.
“Ra ngoài một chút nhé?”
“…”
May dẫn tôi lên sân thượng của trại trẻ mồ côi.
“Rốt cuộc….”
“Hửm?”
“Chị đã làm gì vậy? Viện trưởng với các thầy cô đâu hết rồi?”
“Hôm nay chị cho họ ngủ sớm một chút.”
“…”
May đứng lặng trên sân thượng, đón gió hồi lâu.
“Thỉnh thoảng cũng có mấy đứa như em.”
“…”
“Đa nghi, lại hơi tinh ý.”
“Dùng siêu năng lực lộ liễu như thế thì tinh ý hay không còn ý nghĩa gì nữa?”
“Seungyub à, viện trưởng hay các giáo viên đều hoàn toàn không nhận ra. Em nghĩ điều đó cónghĩa là gì?”
Nghe vậy tôi bối rối.
Nghĩ kỹ lại thì đúng là con bé này chẳng thèm quan tâm xung quanh có giáo viên hay không, cứ thế dùng siêu năng lực.
Vậy tại sao người lớn lại không biết?
“Không biết mới là bình thường. Thường thì người ta sẽ không biết. Em là trường hợp đặc biệt.”
“Vậy chị định làm gì em?”
“Ừm… giết người diệt khẩu?”
Trong khoảnh khắc tôi nghẹn thở, ngẩng đầu lên.
May nhếch khóe môi cười, lúc đó tôi mới nhận ra là đùa.
“N… nãy giờ em giật mình đó!”
“Có lẽ em sẽ được chuyển sang trại trẻ khác.”
“…”
Cô gái này rốt cuộc là cái gì vậy?
Có một điều chắc chắn.
Tôi tỉnh lại trong trại trẻ mồ côi là để biết đến sự tồn tại của cô gái này.
Lúc đó, May lẩm bẩm với vẻ mặt phức tạp.
“Đôi khi chị cũng thấy có lỗi với mấy đứa.”
“Hả?”
“Vì thế giới này quá khắc nghiệt.”
“Chị đang nói gì vậy?”
“Nghe này. Trong một thời gian rất dài, chị đã cố gắng hết sức.”
“… Nghe chị nói thì có vẻ chị nhiều tuổi hơn bề ngoài nhỉ.”
“Đúng vậy. Dù sao thì, chị đã làm mọi thứ có thể để khiến mọi thứ tốt đẹp hơn.”
“…”
“Nhưng… nhìn lại thì kết quả lại quá kinh khủng. Chị muốn mọi người đều hạnh phúc, thế mà cuối cùng lại tạo ra địa ngục.”
“Tại sao?”
“Câu hỏi hay đấy. Câu trả lời của chị là ‘Chị không biết’.”
“Không biết?”
“Chị thật sự không biết. Trong những lựa chọn của chị, có cái nào sai không? Dù thời gian trôi qua, nghĩ đi nghĩ lại, chị vẫn không tìm ra vấn đề ở đâu.”
“…”
“Nếu phần lớn lựa chọn đều đúng mà kết quả vẫn ra nông nỗi này… thì phải chăng định mệnh của chúng ta chỉ có thể trở thành như vậy?”
Nói xong câu đó, May tan biến như bọt xà phòng.
Tôi nghĩ mình đã hiểu ra thân phận thật sự của cô ấy.
***
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 264 (+32)
Địa Điểm Hiện Tại: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’
Lời Khuyên Hiền Triết: 3
- Han Kain
Ba mươi hai ngày.
Đó là khoảng thời gian tôi đã trải qua kể từ khi bước vào phòng 206.
Với một Phòng Nguyền Rủa bình thường, chừng đó thời gian cũng đủ để Tù Nhân hủy diệt thế giới 15 lần rồi, vậy mà Tù Nhân của phòng 206 vẫn chưa lộ mặt.
Thay vào đó, bầu không khí trong thành phố bắt đầu dần sôi sục.
Khắp nơi xuất hiện những cuộc biểu tình lẻ tẻ của công nhân cấp 4, và tôi âm thầm trở thành điểm nóng của họ.
Nhìn việc phóng viên từ đủ loại cơ quan truyền thông lén tìm đến mỗi ngày là biết.
“Bọn Enforcer đang phát điên vì muốn bắt em đấy, Kain.”
Tôi cũng rất rõ quan điểm này của bác sĩ.
“Không sao đâu. Thông tin của đám Enforcer đó mỗi ngày đều chảy vào tay em.”
“Haha! Có vẻ Jinchul với bác đặc vụ đang làm tròn nhiệm vụ rồi.”
“Chị Eunsol cũng đang giúp nữa.”
Bác sĩ thuộc về nhóm đặc vụ cấp 2, “nanh vuốt” trung thành của Leon Kadirov.
Dĩ nhiên, chính cái “nanh vuốt” đó lại âm thầm tìm đến tôi, chuyển giao toàn bộ thông tin.
“Em có biết bí quyết để Kadirov kiểm soát Thiên Đường bằng nắm đấm sắt không?”
“Ý anh là ‘Bốc Hơi’ đúng không?”
“Chính xác. Trên thực tế, đó là một hình phạt còn đáng sợ hơn cả án tử hình.”
“Bốc Hơi”.
Trong tiểu thuyết ‘1984’ của George Orwell cũng có nhắc đến cụm từ kinh khủng này.
Nó là một hình thức xóa sổ hồ sơ, không chỉ giết chết, mà còn xóa sạch cả việc người đó từng tồn tại, và là công cụ mạnh mẽ để Leon Kadirov cai trị thành phố bằng nỗi sợ.
“Nhưng ‘Bốc Hơi’ này lại vô cùng kỳ quái.”
“Ý bác là sao?”
“Trong mười năm qua có khoảng ba trường hợp bị Bốc Hơi, và những người nhớ về họ đều nói giống nhau. Đối tượng bỗng nhiên biến mất.”
“Biến mất đột ngột?”
“Đúng vậy. Đang đi đường thì bọn họ biến mất, đang ăn cơm cũng biến mất. Những người như vậy, từ giấy khai sinh trở đi là toàn bộ hồ sơ liên quan đều bị xóa sạch.”
“… Không phải thủ đoạn chính trị thông thường nhỉ.”
“Tuyệt đối không phải. Đó là một dạng sức mạnh siêu nhiên. Vấn đề là, chuyện đó vẫn xảy ra dù Lý Trí Bất Khuất đang hoạt động.”
Dù hơi rối, nhưng khi nhắc đến sức mạnh siêu nhiên, tôi cũng có chuyện để nói.
“Gần đây em được Songee mời đến dinh thự bay của Kadirov.”
“Em có gặp được Leon không?”
“Không. Em chỉ gặp Songee thôi.”
Hôm đó, Songee hỏi tôi rốt cuộc vì sao lại làm những chuyện này, rồi đưa ra một đề nghị quan trọng.
“Em ấy bảo em chiếm lấy thân xác của Leon.”
“Nghe cũng là một lựa chọn hấp dẫn, sao em lại không làm?”
“Hắn không phải triết gia ru rú trong phòng, mà là thị trưởng. Hắn dành hơn nửa ngày ở ngoài kia, trong thành phố.”
“À há!”
“Nếu xuống tới thành phố, ngay khoảnh khắc Lý Trí Bất Khuất kích hoạt, rất có thể việc nhập xác sẽ bị giải trừ.”
“Đó quả là vấn đề nghiêm trọng.”
“Đúng vậy. Nhưng em có nghe Songee kể lại một câu chuyện thú vị. Có vẻ là gia tộc Kadirov sở hữu một siêu năng lực gia truyền. Em ấy có nói thêm là, chỉ gia chủ mới dùng được.”
“Siêu năng lực gia truyền?”
“Vâng. Vì có sức mạnh đó nên Leon Kadirov và Songee mới sống ở nơi cao hơn cả tầng cao nhất của Thiên Đường, bên ngoài khu vực mà Lý Trí Bất Khuất áp chế hiện tượng siêu nhiên.”
“Để dùng siêu năng lực khi cần ư? Phức tạp thật. Năng lực đó là gì?”
“Em không biết. Ngay cả Songee cũng không biết.”
“Ừm….”
Bác sĩ trầm ngâm một lát rồi chuyển sang chủ đề khác.
“Có một điểm kỳ lạ. Liên quan đến những kẻ tôn thờ Ma Vương.”
“Thờ Ma Vương?”
“Em đã gặp rồi chứ?”
“Không biết có phải Ma Vương không, nhưng giáo phái thì em có gặp qua rồi.”
“Điểm quái dị nhất của bọn họ là em có biết là gì không?”
“Là gì?”
“Chính việc anh đang giám sát họ.”
Sau khi nghĩ một chút, tôi hiểu ý bác sĩ.
Thân phận của bác sĩ là công dân cấp 2, đặc vụ mật.
Nhiệm vụ của đặc vụ mật lại là giám sát những kẻ tôn thờ Ma Vương?
Chẳng phải điều đó có nghĩa là tầng lớp lãnh đạo của Thiên Đường đã biết đến sự tồn tại của họ từ lâu rồi sao?
“Với tầm của Leon thì hẳn ông ta đã biết rất rõ về lũ tôn thờ Ma Vương.”
“Tất nhiên.”
“Vậy tại sao biết mà ông ta vẫn không tiêu diệt?”
“Đó chính là điều anh đang thắc mắc.”
“…”
Và thế là sự im lặng bao trùm căn phòng tối tăm.
Công cụ mà thị trưởng dùng để kiểm soát thành phố – Bốc Hơi.
Một siêu năng lực gia truyền của dòng họ Kadirov.
Việc biết rõ sự tồn tại của kẻ thờ Ma Vương nhưng vẫn không thanh trừng bọn họ.
Xâu chuỗi lại, tôi có cảm giác mơ hồ như đã chạm đến điều gì đó, nhưng không thể kết luận dứt khoát.
“Khó thật.”
- Cộp!
Bác sĩ gõ nhẹ lên bàn rồi chuyển đề tài.
“Hãy nói về bản thân thành phố đi. Em làm một màn hoành tráng như vậy, thì có vẻ mọi thứ sắp trở nên xấu xí rồi đây.”
“Không phải vì em đã làm gì đó đâu.”
Điều này là thật.
“Thành phố này vốn đã sẵn sàng để nổ tung rồi. Cơn phẫn nộ của dân chúng, bao gồm cả những người cấp 4, đã chạm ngưỡng giới hạn từ lâu.”
“Cậu Kain đây chỉ cung cấp chất xúc tác thôi sao? Có vậy đi nữa, thì bản thân chất xúc tác vẫn quan trọng.”
“Có thể là vậy thật.”
“Em có kế hoạch cho ‘chất xúc tác tiếp theo’ không?”
Có đấy.
Nghe xong lời giải thích của tôi, bác sĩ há miệng định nói gì đó rồi thở dài.
“Phù…. Thôi thì em tự lo liệu vậy. À, đây chưa phải thông tin chắc chắn, nhưng….”
“Gì vậy?”
“Có vẻ Seungyub đã mất tích. Anh có tìm ra trong một danh sách ở trại trẻ, nhưng khi đến thì em ấy đã không còn đó.”
***
- Kim Mooksung
“Giải thích đi! Giải thích đi!”
Khẩu hiệu của đoàn biểu tình lấp đầy quảng trường bắt đầu vang dội khắp thành phố.
“Leon Kadirov! Leon Kadirov!”
Đến mức cái tên của công dân cấp 1 vốn được coi như thánh địa – Leon Kadirov – cũng bị hô vang.
Dĩ nhiên, hàng nghìn Enforcer đã được huy động, nhưng ngay cả bọn họ cũng run sợ trước quy mô khổng lồ của đoàn biểu tình.
Lúc đó, thằng Jinchul dè dặt hỏi.
“Ông già, chúng ta sẽ làm chuyện này thật à?”
“Chứ còn sao nữa.”
“Làm cái chuyện điên rồ đó thật hả?”
“Chúng ta phải làm. Chính Kain bảo làm mà?”
“Ugh….”
“Chuyện đó chú mày thấy kỳ lạ lắm hả? Dù sao ta cũng sẽ làm, chú mày đứng ngoài đi.”
“…”
Đúng lúc đó, chàng thanh niên dẫn đầu đoàn biểu tình vừa hùng hồn diễn thuyết vừa tiến lên.
“Toàn bộ lịch sử của Thiên Đường chính là lịch sử đấu tranh giai cấp!”
Câu nói đó quá nổi tiếng khiến tôi bật cười thành tiếng.
Quả nhiên, đợi thêm chút nữa thì câu còn nổi tiếng hơn vang lên.
“Hỡi những người lao động của Thiên Đường, hãy đoàn kết lại!”
“Woooo!”
Khí thế bùng lên như lửa rừng, kích động toàn bộ đoàn biểu tình.
Đây chính là thời khắc sinh tử.
Và—
- Cạch!
Từ tay Mooksung, khẩu súng trường bật ra.
Các Enforcer xung quanh kinh hãi lao vào ngăn cản.
“Hả! Mooksung! Bỏ nó xuống ngay! Bây giờ mà bắn thì—”
Nếu mà nổ súng bây giờ thì sẽ có hỗn loạn xảy ra.
Đó chính là mục đích.
- Đoàng!
Một tiếng súng xé toạc không trung.
Chắc chắn là xé toạc không trung.
Thế nhưng, chàng thanh niên dẫn đầu đoàn biểu tình lại phun máu miệng rồi ngã gục.
Trong khoảnh khắc tất cả đều chết lặng, từ người biểu tình cho đến Enforcer – một câu nói nổi tiếng đến tột cùng khác vang lên bên tai tôi.
“Đừng… tuyên bố… cái chết… của tôi…!”
“Aaaaaaah!”
Sự cân bằng mong manh lập tức sụp đổ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Câu nói này của Yi Sun-shin, khi ông trúng đạn và bỏ mạng ở trận Noryang. Đại khái là, 'Trận chiến đang ở hồi đỉnh cao, đừng thông báo cái chết của ta (để làm nhụt sĩ khí)'. Cuối cùng là thắng lợi cho liên quân Trung-Hàn