Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Chương 401-500 - Chương 401: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ (3)

Chương 401: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ (3)

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 236

Địa Điểm Hiện Tại: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’

Lời Khuyên Hiền Triết: 3

- Han Kain

Tại mỏ Mirconium có tổng cộng 24 tổ thợ, mỗi tổ gồm 1 tổ trưởng và 20 thợ mỏ.

Nói cách khác, có 24 tổ trưởng và 480 thợ mỏ.

Gọi là tổ trưởng nhưng thực ra cũng chẳng có địa vị cao hơn thợ mỏ là bao nhiêu.

Ngay từ đầu, chức tổ trưởng chỉ đơn giản là chọn đại một thằng to con, tính khí cục súc nhất trong đám thợ rồi giao cho làm.

Bọn quản lý mỏ khoáng trao cho lũ đầu đường xó chợ nóng tính này quyền sinh sát đối với thợ mỏ.

Chuyện gì sẽ xảy ra thì quá rõ ràng.

Tổ trưởng hành xử với thợ mỏ chẳng khác nào côn đồ, hành hạ thợ mỏ, tham ô cả tiền lẫn lương thực không chừa thứ gì.

Trong lòng những người thợ mỏ dần chất đầy oán hận với tổ trưởng.

Khi những công dân cấp 4 bắt đầu đánh nhau chí chóe như vậy, đám quản lý mỏ cấp 3 trở lên chỉ việc đứng xa xem kịch cho vui.

Cứ vài tháng hoặc vài năm, khi có tổ trưởng đi quá giới hạn thì xử phạt cho có lệ là xong.

Thợ mỏ sẽ cảm kích “lòng nhân từ” của tầng lớp trên vì đã trừng trị thằng tổ trưởng sa đọa.

Ngoài ra còn tồn tại những điều luật tàn bạo nhằm kiểm soát mỏ khoáng.

Theo luật đặc biệt của Thiên Đường, nếu một tổ trưởng chết trong hầm mỏ thì toàn bộ thợ mỏ thuộc tổ đó sẽ bị coi là đồng phạm giết người.

Thoạt nghe thì có vẻ là một đạo luật liên đới trách nhiệm vô lý, nhưng lật lại sách lịch sử, bạn sẽ thấy đây là một phương thức khá lâu đời.

Đó chính là ‘ngũ gia liên bảo’ từng được áp dụng rộng rãi ở các quốc gia Đông Á thời tiền hiện đại.

Vì luật này, thợ mỏ không dám mơ đến chuyện chống lại tổ trưởng, thậm chí còn phải giám sát lẫn nhau, sợ rằng có kẻ nào đó sẽ làm hại tổ trưởng.

***

Mọi chuyện bắt đầu rất đơn giản.

Sáng sớm, tổ trưởng Peterson đang ngồi trên xe goòng trong mỏ thì lập tức bật dậy, giận dữ quát lớn.

“Thằng chó nào đặt đá nhọn lên chỗ ngồi của tao hả?! Ai làm?!”

Thợ mỏ chỉ biết bối rối, không ai trả lời.

Dĩ nhiên, nếu Peterson là loại chịu bỏ qua thì hắn đã chẳng bao giờ được chọn làm tổ trưởng.

“Ồ~! Hay lắm. Tất cả đều ngậm miệng à? Vậy thì xếp hàng, tao sẽ tát từng thằng một! Ra đây!”

Lại bắt đầu rồi, thằng điên này.

Ngay lúc các thợ mỏ với vẻ mặt cam chịu đang chờ đợi cơn đau ập đến—

Một thanh niên cao ráo, da trắng đến mức không giống công dân cấp 4, đứng dậy.

“Peterson, hôm nay ông không thấy mình quá ngang ngược sao?”

“Cái gì? Thằng Han Kain này thật là—”

Khoảnh khắc tiếp theo, một chuyện không ai có thể tưởng tượng nổi đã xảy ra.

Peterson, đang định túm cổ Han Kain, bỗng mất thăng bằng rồi ngã nhào!

Xe goòng đang di chuyển nhanh trong hầm mỏ, tư thế đó cực kỳ nguy hiểm.

Các thợ mỏ hoảng hốt đứng bật dậy, lao về phía Peterson.

Dù tổ trưởng quả thật là một tên chó đẻ, nhưng nếu hắn chết ở đây thì đám thợ vô tội cũng sẽ bị lôi cổ vào tù, nên chẳng còn cách nào khác.

Ngay lúc đó—

Peterson lại mất thăng bằng thêm lần nữa, cơ thể trượt đi.

“Áaa!”

Và—

“Á, á! Tôi… tôi tuột tay rồi!”

Cùng với tiếng kêu hoảng loạn của chàng thanh niên, Peterson trượt khỏi xe goòng.

“Graa—aaa—!”

- Rắc!

Nhiều nhất chỉ khoảng năm giây.

Trước khi bất kỳ ai kịp hoàn hồn, tổ trưởng Peterson đã rơi xuống và chết tại chỗ.

Dĩ nhiên, tất cả những người trên xe đều hóa đá.

“T, tổ trưởng chết rồi!”

“Cái quái gì thế này?! Sao lại ra nông nỗi này?!”

“G, George!”

“Hả?”

“Chẳng phải mày đã thò chân ra ngáng tổ trưởng Peterson à?!”

“Thằng chó đẻ này, mày nói cái đéo—”

Ngay khi những thợ mỏ bắt đầu đổ lỗi cho nhau, sắp phát điên đến nơi, một giọng nói điềm tĩnh vang lên.

“Mọi người bình tĩnh. Có cãi nhau cũng chẳng ích gì đâu. Peterson trượt khỏi xe là lỗi của George hay của James, quản lý mỏ có thèm quan tâm không?”

Tất cả ngây người nhìn chàng thanh niên.

“Chuyện này đúng là rắc rối lớn rồi.”

“...”

“Giờ thì tất cả chúng ta đều là kẻ giết người. Đúng không?”

“...”

“Phải làm sao đây? Nếu cứ thế quay về báo cáo cái chết của tổ trưởng… tất cả sẽ bị lôi xuống ngục ngầm, chịu nỗi đau còn tệ hơn cả chết.”

“V, vậy rốt cuộc mày muốn nói cái—”

“Bỗng nhiên tôi nghĩ thế này. Một tổ trưởng chết thì hai mươi thợ mỏ thành kẻ giết người. Vậy thì…”

“... Vậy thì sao?”

“Nếu 20 tổ trưởng chết thì sao? Khi đó, quản lý còn dám biến 400 thợ mỏ thành kẻ giết người nữa không?”

Tất cả nhìn chằm chằm vào chàng thanh niên, đầu óc trống rỗng.

Với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, anh ta nói:

“Hãy hạ quyết tâm đi. Chẳng phải chúng ta phải cùng nhau sống sót sao?”

***

Khi xe goòng đến tầng hầm, chàng thanh niên da trắng cẩn thận di chuyển sang tổ bên phải.

“Tổ trưởng Lloyd!”

“Gì cơ? Mày chẳng phải thợ bên tổ Peterson sao??”

“Đúng là ngài có trí nhớ tốt thật. Tổ trưởng Peterson có lời nhắn cho ngài.”

Nghĩ rằng có khi lại moi được thứ gì béo bở, Lloyd cười toe toét bước vào khu làm việc của tổ Peterson.

“Nào, Peterson đâu?”

“...”

“Peterson đâu tao hỏi—”

- Rắc!

Những chiếc cuốc từ hai bên trái phải bay tới, liên tiếp nện vào vai và đầu Lloyd.

Nhìn Lloyd biến thành món khoai tây nghiền, chàng thanh niên da trắng liền chuyển sang vị trí mà Lloyd vừa đứng.

“Các anh thợ mỏ!”

Những thợ mỏ của tổ Lloyd, còn đang điên cuồng vung cuốc, chú ý tới anh ta.

“Có vấn đề xảy ra với ông Lloyd rồi!”

Nghe nói tổ trưởng gặp chuyện, tổ Lloyd hoảng hốt chạy sang phòng bên, và thứ họ thấy chỉ là xác Lloyd đã bị băm nát.

“C, c, cái quái gì thế này?!”

“Sao vậy?”

“Sao cái gì mà sao! Bọn mày… chẳng lẽ đã giết tổ trưởng?! Lũ điên này—”

“Chuyện này đúng là rắc rối lớn rồi.”

“Thằng chó này—”

“Tổ trưởng Peterson bên phía chúng tôi… cũng chết rồi.”

Đám thợ của tổ Lloyd trợn tròn mắt vì sốc.

“Giờ thì hai tổ trưởng đã chết, tức là bốn mươi thợ mỏ thành kẻ giết người rồi.”

“S, sao lại có chuyện như vậy—”

“Nếu hai mươi tổ trưởng chết thì sao?”

Ánh mắt của các thợ mỏ đồng loạt đổ dồn về phía chàng thanh niên.

Vẫn với vẻ mặt nghiêm nghị đến đáng sợ, anh ta nói:

“Hãy hạ quyết tâm đi. Chẳng phải chúng ta phải cùng nhau sống sót sao?”

Chẳng mấy chốc, cơn điên loạn bao trùm toàn bộ mỏ khoáng.

Từ lúc nào, các thợ mỏ đã chẳng còn suy nghĩ xem đây có phải lựa chọn đúng đắn hay không.

Có lẽ, thứ họ cần chỉ là một “lý do chính đáng”.

Một lý do chính đáng để đập chết lũ tổ trưởng đáng căm thù.

***

Một buổi chiều yên tĩnh.

Rupert, công dân cấp 3 kiêm quản lý mỏ Mirconium, đang thong thả thưởng thức một tách cà phê.

Ngay lúc đó, một bản báo cáo gây sốc được gửi đến.

“C, cái gì cơ?!”

“Một tổ trưởng đầy máu đã trốn thoát! Theo lời hắn, thợ mỏ đã phát điên và đang đánh chết các tổ trưởng!”

Khi Rupert dẫn đội trấn áp lao đến mỏ trong cơn hoảng loạn, mọi chuyện đã kết thúc.

Thợ mỏ ngồi bệt xuống đất với ánh mắt vô hồn, còn thi thể của hơn hai mươi tổ trưởng nằm la liệt khắp nơi.

Trong khoảnh khắc ấy, cảm xúc xuất hiện trong đầu Rupert không phải là thương xót nạn nhân hay phẫn nộ với thợ mỏ.

‘X, xong rồi! Ta bị cách chức mất! Sự nghiệp của ta coi như chấm hết!’

Ở Thiên Đường, mạng sống của công dân cấp 4 – tầng lớp lao động – rẻ mạt chẳng khác gì rác rưởi.

Vài thợ mỏ chết đi, thì vài ‘rắc rối nhỏ’ này cũng chẳng phải vấn đề lớn ảnh hưởng đến sự nghiệp của Rupert.

Nhưng nếu 20 tổ trưởng chết, và hơn 400 thợ mỏ bị lôi vào tù thì sao?

Đương nhiên tiêu đề trang nhất báo sáng hôm sau đã được định sẵn, và cơn thịnh nộ như núi lửa của các chủ mỏ sẽ đổ ập lên đầu Rupert.

Ngay khoảnh khắc linh hồn Rupert chuẩn bị “thăng thiên”, một giọng nói điềm tĩnh vang lên.

“Chuyện này đúng là rắc rối lớn rồi.”

Rupert ngơ ngác ngẩng đầu, nhìn chàng thanh niên da trắng cao ráo, trông chẳng giống thợ mỏ chút nào.

“20 tổ trưởng bị giết, tức là gần 500 thợ mỏ tại hiện trường đều thành kẻ giết người rồi nhỉ.”

“...”

“Trời đất ơi! 20 vụ án mạng và 500 kẻ giết người? Ngày mai báo chí chắc nổ tung mất!”

“...”

“Ngài Rupert e rằng sẽ phải gánh một trách nhiệm cực kỳ đáng sợ.”

“Đồ rác rưởi cấp 4! Tao sẽ xé cái mồm—”

“Ngài thấy phương án này thế nào?”

Rupert như bị thôi miên mà ngẩng đầu lên.

Trong một mỏ đầy xác chết và điên loạn, chàng thanh niên vẫn bình thản buông ra những lời điên rồ, rõ ràng hắn không hề tầm thường.

“Hai mươi tổ trưởng gặp tai nạn lớn thì sao?”

“...”

“Đâu cần phải ghi rõ bọn họ là tổ trưởng, phải không? Chỉ cần nói là một đường hầm bị sập, vài công nhân cấp 4 chết là được, đúng không?”

“... Mày muốn tao che giấu án mạng sao?”

Quả là lời đề nghị điên rồ.

Nhưng nó cũng rất hợp logic.

Trong đầu Rupert hiện lên hai bản tin.

Một bên là tin 500 người phát điên, chém giết lẫn nhau trong hầm mỏ.

Chẳng cần nghĩ cũng biết cả thành phố sẽ náo loạn, và sự nghiệp của Rupert chấm dứt tại đây.

Bên còn lại là tin xảy ra tai nạn mỏ, khiến 20 công dân cấp 4 thiệt mạng.

“...”

Chàng thanh niên nghiêm nghị nói:

“Hãy hạ quyết tâm đi. Chẳng phải tất cả chúng ta đều phải sống sót sao?”

Khi Rupert ngơ ngác gật đầu, chàng thanh niên nói thêm một câu.

“À đúng rồi, chẳng phải có một tổ trưởng đã sống sót và trốn thoát sao?”

“... Có vẻ cậu hiểu nhầm rồi. Tất cả tổ trưởng đều gặp tai nạn. Thật đáng buồn.”

Thế là, sự kiện 480 thợ mỏ giết chết 23 tổ trưởng đã bị bóp méo thành tai nạn khiến 24 lao động xấu số thiệt mạng.

***

Sau khi xử lý xong hậu quả, Rupert thở phào nhẹ nhõm và báo cáo lên cấp trên.

Một phần mỏ bị sập, khiến vài công dân cấp 4 tử vong.

Mức độ này… chắc không phải chuyện lớn chứ?

Quả nhiên, bài báo về mỏ Mirconium chỉ chiếm một góc nhỏ trang hai của tờ báo buổi sáng.

Ở Thiên Đường, việc công dân cấp 4 bị “tiêu hao” thật sự chỉ là chuyện vặt.

Tuy nhiên, hình ảnh gương mặt của tên thợ mỏ bình thản buông lời tà ác giữa mỏ đầy điên loạn vẫn mờ mờ hiện lên trong đầu Rupert.

Rupert cũng có suy nghĩ riêng.

“George.”

“Thưa ngài Rupert?”

“Tên thằng nhãi hôm qua dám ba hoa múa mép trước mặt ta là gì?”

“Có lẽ là công dân cấp 4 Han Kain.”

“... Ngươi không thấy chúng ta cần phải xử lý hắn sao?”

“Tôi đồng ý. Đầu óc hắn suy nghĩ theo hướng khá khó chịu. Tôi sẽ tìm cơ hội xử lý hắn sớm.”

“Tốt. À mà, trong mỏ vẫn chưa có tổ trưởng mới đúng không?”

“Tuần sau chúng ta sẽ tuyển lại.”

Nghĩ rằng cuối cùng cũng vượt qua được khủng hoảng lớn, nụ cười lại hiện lên trên mặt Rupert.

Chắc chắn mỏ sẽ sớm hoạt động trơn tru trở lại.

Hai ngày sau, Happy Happy Thiên Đường News đăng một bài báo gây chấn động.

Sự thật chấn động! Chuyện gì thực sự đã xảy ra tại mỏ Mirconium khu vực số 17?Theo điều tra của Happy Happy Thiên Đường News, toàn bộ tin tức trước đây liên quan đến ‘sập đường hầm’ đều là giả.

Vậy rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra trong mỏ?

Theo lời chứng bi thảm của một công dân cấp 4 họ Han, nhiều công dân cấp 3 đã có hành vi bạo lực, ngược đãi công dân cấp 4—

Đọc đến đây, Rupert lại một lần nữa hồn bay phách lạc.

Bởi từ lúc nào không hay, vụ việc này đã biến thành sự kiện các công dân cấp 3 bạo lực sát hại tới 20 công nhân cấp 4 vô tội.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!