Chương 379: Phòng 205, Phòng Nguyền Rủa - 'Tuyệt Đỉnh Cao Thủ' (28)
Ký ức của con người đúng là thứ gì đó rất bí ẩn.
Có những ký ức mới xảy ra chỉ mười phút trước thôi, vậy mà chớp mắt đã biến mất không dấu vết.
Chắc ai cũng từng có lần quên khuấy mất việc cha mẹ vừa mới kêu mình làm, rồi bị mắng cho một trận.
Nhưng cũng có những ký ức, dù trải qua hàng trăm năm, vẫn còn sống động như mới hôm qua.
Yuseong (流星 - Lưu Tinh) cũng có một ký ức như vậy.
Dù có là ma nhân quái dị đến đâu, nếu lần ngược về gốc rễ thì hắn cũng đã từng có cha mẹ và gia đình.
Yuseong sinh ra trong một bộ tộc sống giữa rừng rậm của Nam Man (南蠻).
Đó không phải kiểu bộ tộc hiền lành đến mức chẳng biết dao kiếm là gì — nói thẳng ra là không phải.
Bởi trong khu rừng khắc nghiệt ấy, sinh tồn đồng nghĩa với chiến đấu.
Những người trong bộ tộc mà Yuseong nhớ lại đều là các chiến binh với ánh mắt sắc lạnh, gần như là những chuyên gia sinh tồn.
Ngay cả trên mảnh đất tàn khốc ấy, vẫn tồn tại tình yêu.
Mẹ của Yuseong, gương mặt đã mờ nhạt trong ký ức, mỗi tối đều ôm cậu vào lòng và hát cho cậu nghe những khúc ca mang truyền thuyết của bộ tộc.
Cha cậu tuy không phải người nhiều lời, nhưng trước khi đi ngủ luôn xoa đầu cậu bé.
…
Vào một ngày mưa bão trút xuống.
Những kẻ Hán nhân (漢人) trang bị vũ khí sắt đã đốt trụi khu rừng và giết sạch mọi người.
Phụ nữ thì bị cưỡng hiếp rồi giết, đàn ông thì bị chặt tay chân mà chết.
Trẻ con bị tròng dây vào cổ, kéo đi như súc vật.
Ngày hôm đó, gương mặt của người đàn ông Hán tộc đã giết cha mẹ cậu, đến giờ Yuseong vẫn còn nhớ rõ.
Hắn chính là chủ nhân đầu tiên của cậu.
Những trận roi vọt lặp đi lặp lại mỗi ngày cùng lao dịch tàn khốc.
Ba ngón tay bị chặt đứt, tay chân cũng cong vẹo gần như tàn phế.
Không chịu nổi nỗi đau vô tận, cậu bỏ trốn thì bọn Hán tộc thả chó ra đuổi.
Không thể hiểu nổi.
Ta đâu có phạm tội gì, sao thế gian này lại tàn nhẫn đến vậy?
Trong lúc bị lũ chó đói xé toạc chân khi còn sống, cậu nghĩ như vậy.
Ta muốn sống.
Ta muốn sống.
Ta muốn sống.
Cậu cầu xin, cầu xin không ngừng.
Dù là thần hay ác ma cũng được, chỉ cần cứu ta là được, cậu khẩn thiết cầu nguyện.
Cầu cho mình có được một cơ hội, để có thể trả lại tất cả nỗi đau này cho tất cả bọn chúng.
Ngay lúc đó, trước mắt cậu xuất hiện một chiếc hộp.
…
Ta trả lại cho thế gian đúng những gì nó đã cho ta.
Bởi cả đời chỉ nhận lấy đau khổ phi lý, nên ta cũng trả lại y như vậy.
Chủ nhân đầu tiên bị trói vào thân cây dưới nắng gắt, bị giữ cho còn sống cho đến khi khô héo.
Bởi trước khi chết, hắn còn rất nhiều thứ phải tận mắt chứng kiến.
Hắn phải nhìn rõ bằng chính đôi mắt mình cảnh người vợ yêu quý, những người thiếp và cả con cái của hắn bị nghiền nát thảm hại ra sao.
Không biết là từ lúc nào?
Trong mắt chủ nhân đã không còn sinh khí.
Thân thể vẫn sống, nhưng tâm trí đã chết.
Khoảnh khắc nhìn thấy ánh mắt đó…
Một khoái cảm áp đảo mà cả đời chưa từng trải qua làm tê liệt linh hồn hắn.
Sau đó, dù đã gây ra vô số vụ giết chóc, hắn cũng không bao giờ cảm nhận được niềm khoái lạc nào sánh được với lúc ấy.
“Bởi vì trước đó đã tích tụ đủ rồi.”
“…”
“Vụ giết người đầu tiên là sự trả thù dành cho những kẻ đã tàn sát cha mẹ và bộ tộc của ta. Oán hận tích tụ mười năm, thậm chí hơn thế, bùng nổ chỉ trong một lần.”
“…”
“Nếu mượn mấy từ ngữ mà ta mới học được gần đây thì sẽ dễ hiểu hơn. Vụ giết đầu tiên là thỏa sức xả hận sau một màn tích tụ đủ lâu, còn những vụ sau chỉ là diễn biến rẻ tiền, chẳng có nền tảng căn cứ gì.”
“… Ngươi dùng từ ngữ kỳ quái thật. Ngươi chỉ là ma quỷ mà thôi.”
“Này, nhóc con! Nghe xong câu chuyện thế này thì phải có phản ứng gì đó chứ!”
“…”
“Ngươi cũng thấy đấy, ta cũng từng là nạn nhân mà? Chính sự phi lý của thế gian đã biến ta thành thế này!”
“Xạo chó.”
Chỉ một câu ngắn ngủi, nhưng Yuseong lại rất hài lòng với câu trả lời ấy.
Đúng vậy.
Xạo chó thật.
Ngay từ đầu, đây đã là chuyện từ bao nhiêu năm trước rồi?
Hơn cả một nghìn năm, và những kẻ đã giết bộ tộc của Yuseong khi đó u cũng đã hóa thành đất bụi từ lâu.
Ngay cả bản thân Yuseong cũng không còn nghĩ những vụ giết chóc hiện tại là để trả thù cho mối hận năm xưa.
Và…
Thứ đang chiếm trọn suy nghĩ của Yuseong lúc này lại là chuyện khác.
“Ta có một suy nghĩ thế này.”
“…”
“Thực ra, ta chưa từng làm điều ác.”
“Lại cái gì n-”
“Nghe ta nói đi. Ta chưa từng mất cha mẹ, cũng chưa từng trả thù. Thậm chí ta chưa từng giết ai.”
“…”
“Ngay từ đầu, thế giới này chỉ mới được tạo ra khoảng một tháng trước, và chỉ hai, ba ngày nữa là sẽ tiêu vong. Một nghìn năm trước cái gì cơ? Chuyện đó vốn dĩ không hề tồn tại. Chỉ là thông tin bị nhét vào đầu ta mà thôi.”
Dĩ nhiên, cũng có thể không phải như vậy.
Theo những gì Yuseong nắm được, ngay cả ‘Tổ Đội Khách Sạn’ cũng không hiểu rõ về Phòng Nguyền Rủa.
Xét nội dung của Phòng 203, khả năng Phòng 205 thực sự đã trải qua hàng nghìn năm lịch sử cũng không phải là không có.
Chỉ là Tổ Đội Khách Sạn mới tỉnh lại cách đây có chừng một tháng.
Và…
Những vấn đề mang tính triết học như thế này, đối với Yuseong mà nói, thế nào cũng được.
“Điều mấu chốt là ta phải sống tiếp.”
Kẻ đã hứa hẹn cho hắn sự bất tử.
Kẻ đến từ bên ngoài đã chết một cách vô nghĩa.
Nếu hắn sống sót đến tận cùng và giành được Di Sản, liệu người đó có giữ lời hứa không?
Hắn nghĩ câu trả lời sẽ là có.
‘Hòm Linh Hồn’ là một Di Sản cực kỳ mạnh mẽ, và việc nhốt linh hồn của ‘Huyễn Ma’ vào đó rồi sử dụng làm nô bộc quả thực là một lựa chọn rất hấp dẫn.
Hơn hết, người đó chẳng có lý do gì để sợ Yuseong.
Ngay từ lần gặp đầu tiên đã biết.
Ly Hồn Ma Công và Quỷ Thư tuy có phương hướng sức mạnh tương tự, nhưng căn nguyên thì khác nhau.
Một bên chỉ là ma công do con người tạo ra, không hơn không kém.
Bên còn lại là quyền năng do Ma Thần có thể thao túng tinh tú chỉ trong một hơi thở ban cho.
Ta sinh ra là nô lệ, còn hắn sinh ra trên ngai vàng.
Khoảng cách này, dù có cho bao nhiêu thời gian đi nữa, cũng tuyệt đối không thể khỏa lấp.
Vì không cần sợ ta, nên hắn hẳn cũng chẳng ngần ngại mà dùng ta làm nô bộc.
Nhưng tên đó đã chết.
Liệu những người khác có suy nghĩ giống vậy không?
Cậu thiếu niên may mắn, người phụ nữ thổi sáo, lão già đầy bất mãn, mỹ nhân Tây Vực tinh thần có vấn đề.
…
Hắn thấy bất an.
Hắn sợ rằng họ sẽ chọn Hồng Diễm Thiết Phiến thay vì Hòm Linh Hồn.
Ngay cả khi họ chọn Hòm Linh Hồn, hắn cũng sợ rằng họ sẽ không nhốt linh hồn của mình vào bên trong.
Vì vậy, hắn quyết định dốc hết sức mình.
***
Đêm muộn, Elena chuẩn bị nằm lên giường.
“A~ đúng là chẳng có việc gì làm thật.”
Nếu nhìn kỹ thì trong Phòng 205, người nhàn rỗi thứ hai sau Hoàng Đế chính là cô.
Bởi thân phận của cô là kẻ phản bội Bách Hỏa Giáo, và sứ đồ đến từ phương Tây.
Một nhà ngoại giao từ nước ngoài thì làm sao có thể dễ dàng can dự vào nội chiến của quốc gia này được?
Đương nhiên cô chỉ có thể đứng từ xa quan sát, rồi khi cần thiết thì chuẩn bị sẵn đường đưa Hoàng Đế đi lưu vong.
“Chắc sắp kết thúc rồi nhỉ?”
Ngay cả Elena cũng cảm thấy Phòng 205 đã sắp đi đến hồi kết.
“Giá mà kết thúc luôn ngay lúc giết được Giáo Chủ thì tốt rồi. Sao cứ kéo dài thời gian thế? Phiền thật chứ…”
- Cạch!
Đúng lúc đó, cửa mở ra và Mooksung bước vào.
“Ông ạ?”
Cô có chút khó chịu.
‘Dù gì đây cũng là phòng của phụ nữ, ít nhất cũng nên gõ cửa chứ…’
“Có chuyện gì vậy ạ?”
“Elena, lời cháu vừa nói.”
“Dạ?”
“Cháu có biết vì sao dù Jo Won-hong đã chết mà căn phòng này vẫn chưa kết thúc không?”
“Ông phát hiện ra gì rồi sao?”
“Đây là một hình thức quan tâm đó. Là sự quan tâm mà Khách Sạn dành cho các ngươi.”
‘Các ngươi?’
“Huy, Huyễn M-”
- ĐOÀNG!
Một tiếng súng vang lên, ý thức của Elena dần tan biến.
Ngay trước khi chết, cô nhận ra hung thủ là Huyễn Ma.
Ông lão khẽ mỉm cười.
Bởi ngay cả việc cô “nhận ra” cũng nằm trong kế hoạch.
“Lý do căn phòng chưa kết thúc là vì Hòm Linh Hồn. Khách Sạn đã cho các ngươi thêm thời gian để nhốt ‘NPC mà các ngươi muốn’ vào trong hòm. Đừng buồn quá. Ra bên ngoài rồi, chúng ta sẽ đối xử tử tế với nhau thôi.”
***
Ngay khi mở cánh cửa dẫn đến mục tiêu tiếp theo, người đàn ông thoáng chốc cứng họng.
- Choang!
Hắn còn chưa mở hẳn cánh cửa thì Eunsol đã nhảy ra ngoài cửa sổ!
“…Cái quái gì vậy?”
Hắn cũng đã đoán được phần nào.
Sau khi bị Huyễn Ma nhập vào thân thể Mooksung hành hạ nặng nề ở lần thử trước, dường như Eunsol đã chuẩn bị sẵn biện pháp đối phó.
Chẳng hạn như gửi tin nhắn qua “khung chat” trước khi mở cửa?
Ngay khi Huyễn Ma bỏ qua thủ tục đó và mở cửa, cô đã lập tức nhận ra nguy hiểm và nhảy xuống.
“Mệt mỏi thật đấy, cô nương! Dưới kia toàn đá, đau lắm đấy. Sắp thành đồng đội rồi, đừng đối xử với nhau thế chứ.”
Lời này là thật lòng.
Huyễn Ma hoàn toàn không có ý định đối xử tàn nhẫn với những người sẽ trở thành đồng đội mới.
Chỉ là, để trở thành đồng đội, hắn cho rằng cần một “quy trình tinh tế nho nhỏ” mà thôi.
Eunsol đúng nghĩa là dùng hết sức bú sữa mẹ mà chạy, vừa chạy vừa hét:
“Hộ vệ!!! Hộ vệ!!!”
Đám vệ binh canh giữ nơi ở hoảng hốt, từ khắp nơi lao ra.
“Mo, Môn chủ? Có chuyện g-”
“Lee Ja-seong!”
“Dạ?”
“Lee Ja-seong đâu? Chẳng phải vừa nói là đã quay về hoàng cung rồi sao!”
Nếu đối thủ là Huyễn Ma, thì mấy tên hộ vệ bình thường dù có 100 hay 1.000 người cũng vô nghĩa!
Ngay khoảnh khắc đó, một ông lão mặc y phục giản dị, bộc phát khí thế nghiêm nghị xuất hiện.
Ít nhất là trong giây phút này, cảm giác chẳng khác nào vị cứu tinh từ trên trời giáng xuống.
***
- Park Seungyub
“Áaaa! Lại, lại nữa rồi! Lại là Huyễn Ma!”
Cục diện vừa ổn định, trở về hoàng cung chưa được hai ngày thì đã xảy ra đại sự.
Nghe nói cao thủ từng lập công ở phòng tuyến đột nhiên lộ bản chất, làm bị thương Đệ Nhất Sứ Đồ và Trung Hòa Môn Chủ.
Nghe đồn là Ông đã giết chị Elena và chị Eun-sol, chẳng phải rõ ràng là Huyễn Ma đã xâm nhập vào đây rồi sao!
Ngay lúc đang nghĩ hay là tự mình chạy trốn trước cho xong —
“Kh, không được! Dù ngài là Thiên Y Minh Chủ đi nữa thì —”
“Tránh ra! Ta phải tận mắt xác nhận an nguy của bệ hạ!”
Sư phụ, toàn thân đẫm máu, xông vào nơi ở của tôi.
Nếu tồn tại kia là Huyễn Ma thì…
Tôi thấy nghẹt thở.
Hết thật rồi sao? Mọi thứ kết thúc như thế này ư?
“Bệ hạ! Ngài có sao không?”
“…”
“Xin thất lễ, nhưng xin cho ta kiểm tra một chút.”
Từ trong ngực sư phụ, một viên ngọc nhỏ bay ra.
“Đây là Phục Ma Thần Châu do Bách Hỏa Giáo chế tạo. Thứ ta có được kích thước nhỏ hơn, nên hiệu lực cũng kém hơn một chút.”
“Phục Ma Thần Châu?”
“Là vật có thể ngăn chặn việc bị nhập thể.”
Viên ngọc phun ra ngọn lửa bao phủ xung quanh tôi và sư phụ.
“…”
“…”
“May quá. Xem ra Bệ hạ vẫn bình an vô sự.”
Nhìn sư phụ thở phào nhẹ nhõm, tôi cũng theo đó mà thở ra một hơi.
“May thật! Minh Chủ, Ông n- à không, Thoát Hồn Lão Gia ấy —”
“Là Huyễn Ma. Huyễn Ma đã chiếm đoạt thân thể hắn và gây ra huyết kiếp.”
“Vậy rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?”
Ông lão nghiêng đầu, đáp:
“Bệ hạ, ta xin hỏi ngài một câu.”
“Dạ?”
“Ngài có biết Trung Hòa Môn Chủ sở hữu một cây sáo mang sức mạnh thần bí không?”
Đương nhiên là tôi biết. Di Sản của chị Eunsol, ‘Sáo An Tịnh’.
“Có.”
“Trung Hòa Môn Chủ đã thổi sáo đến tận giây phút cuối cùng. Khi đó Huyễn Ma hoảng loạn, không thể chiếm đoạt thân thể người khác.”
“Ồ! Ch, chẳng lẽ…?”
“Đáng tiếc là ta không thể bảo vệ được Môn Chủ, nhưng thân thể bị Huyễn Ma nhập đã bị ta chém. Sau đó, thứ này rơi ra.”
Lee Ja-seong lấy ra một chiếc hộp nhỏ, màu đen đục.
“À…”
Vừa nhìn là tôi đã biết.
Bởi trái tim đang đập loạn xạ, cùng cảm giác sợ hãi và kinh ngạc đồng thời dâng lên trong linh hồn tôi đã nói cho tôi biết.
Chiếc hộp này chính là Di Sản thứ hai của phòng 205, sau Hồng Diễm Thiết Phiến!
“Cái này là…”
Trong lúc còn ngơ ngác quan sát chiếc hộp, sư phụ cẩn trọng mở miệng.
“Bệ hạ.”
“Dạ?”
“Nhìn chiếc hộp này, ta chợt nhớ đến một truyền thuyết lâu đời trong giang hồ.”
“Truyền thuyết ạ?”
“Câu chuyện về một chiếc hòm có thể chứa linh hồn con người… ngài đã từng nghe qua chưa?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
