Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1116

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 0

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 30

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 855

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

54 263

Chương 301-400 - Chương 377: Phòng 205, Phòng Nguyền Rủa – ‘Tuyệt Đỉnh Cao Thủ’ (26)

Chương 377: Phòng 205, Phòng Nguyền Rủa – ‘Tuyệt Đỉnh Cao Thủ’ (26)

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 206

Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 2, Phòng Nguyền Rủa – ‘Tuyệt Đỉnh Cao Thủ’

Lời Khuyên Hiền Triết: 3

- Han Kain

Tôi giật mình lùi lại một bước khi nhìn thấy sinh vật quỷ dị trước mặt, trông chẳng khác gì ác quỷ chui thẳng từ địa ngục lên.

Rồi đối phương cũng lùi lại một bước.

Tôi cau mày nghĩ rằng nó đang chơi trò. Nó cũng cau mày.

Tôi đưa tay ra bảo nó lùi lại. Nó cũng đưa tay ra.

Nhận thức muộn màng làm tôi sốc nặng.

Đó là… ‘tôi’.

Thứ vật chất thần bí bao quanh đang phản chiếu linh hồn tôi như một tấm gương.

Rõ ràng tôi đã tỉnh dậy từ phong ấn, nhưng tôi không hiểu sao mình lại biến thành thứ quái vật gớm ghiếc thế này.

Ngay lúc đó, một con rắn khổng lồ xuất hiện giữa vòng xoáy đen kịt.

Nó quấn chặt lấy tôi, siết mạnh trước khi tôi kịp phản ứng.

Cùng lúc, trong đầu vang lên thứ âm thanh như kim châm:

Ngươi là sâu bọ.

Là nô lệ vĩnh viễn phải phụng sự ta.

Chỉ là hạt bụi trong cuộc đời dài đằng đẵng của ta.

Là u linh ký sinh trong thân xác ta — cái bóng của ta!

Những lời nguyền rủa, nhạo báng, khinh miệt tràn ngập tai tôi.

Ngươi là…

“Cảm giác này… cũ rích thật đấy.”

Con rắn kia hẳn là Huyễn Ma, nhưng tôi chẳng thấy căng thẳng chút nào.

Không cần ai giải thích, tôi chỉ là tự biết.

Nó chỉ là đồ to mồm, ầm ĩ — mà lại còn đang sợ tôi nữa chứ.

Nói thẳng ra thì nó giống hệt một đứa trẻ đang hoảng loạn to mồm gào khóc.

Tôi chợt nhớ đến Thủ Trưởng Viện Nghiên Cứu từng gặp ở Phòng 201.

So với một con người cao quý, nếu không nói tới sức mạnh của cá nhân, thì con rắn xấu xí này còn không xứng để đặt cạnh ông ta.

Lời ông ta từng nói vang lên trong đầu:

Mối quan hệ giữa NPC và người tham gia tỉnh khỏi phong ấn thì quyền chủ động thuộc về người tham gia.

Giờ tôi mới thật sự hiểu ý nghĩa câu nói đó.

Khi nhận ra những lời sỉ vả không có tác dụng, con rắn đổi cách, nó bắt đầu xâm nhập vào bên trong thân thể tôi.

Không phải trận chiến về mặt thể xác, mà là cuộc chiến tinh thần.

Kiểu trận chiến mà anh Jinchul và phù thủy đã trải qua từ rất lâu trước kia.

Tinh thần chúng tôi giao thoa, va chạm, và phân ly.

Tôi đọc được Huyễn Ma. Huyễn Ma cũng đọc được tôi.

Và kết cục chẳng có nghĩa lý gì.

Không phải tôi cố ý, nhưng trong lúc đó, Huyễn Ma phát hiện ra một sự thật khiến tinh thần hắn sụp đổ hoàn toàn.

“Cái… cái gì thế này?!”

“…”

“Tất cả… đều là giả dối sao? Cả thế giới này? Ta? Chỉ là bên trong Phòng 205 thôi ư?”

“…”

“Không! Không thể nào được… Đồ ác ma, ngươi lừa ta! Cho ta thấy ảo giác!”

Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ bị Huyễn Ma gọi là “ma quỷ”

Nhưng tôi nghĩ là cũng được.

Vì chúng tôi cũng đã lộ rồi thì tận dụng luôn tình hình cũng có thể là ý hay.

“Ngươi thật sự nghĩ thế à?”

“…”

“Đừng tự lừa mình. Ngươi đã biết tất cả chuyện đó đều là sự thật rồi.”

“A… làm sao… làm sao lại…!”

Huyễn Ma khóc.

Không đùa đâu. Hắn khóc như một đứa trẻ thật sự.

Tinh thần hắn vụn vỡ đến mức hắn chẳng còn cố che giấu cảm xúc gì nữa.

Trong lúc đọc ký ức tôi, hắn đã nhận ra:

Nếu tôi Trốn Thoát, thì Phòng 205 sẽ reset, Huyễn Ma của ‘lần thử này’ cũng sẽ biến mất.

Nếu tôi Phá Giải phòng, thì Phòng 205 biến mất, và Huyễn Ma vĩnh viễn tiêu tán.

Nếu tôi thất bại, toàn bộ Khách Sạn sẽ reset, nội dung Phòng Nguyền Rủa sẽ thay đổi, và Huyễn Ma cũng sẽ biến mất.

Ừ, đúng rồi đấy.

Dù kết cục ra sao trong tương lai, Huyễn Ma cũng sẽ biến mất.

Cái gọi là “bất tử” mà hắn hằng theo đuổi… Ngay từ đầu đã không bao giờ tồn tại với NPC của khách sạn.

Chỉ còn tuyệt vọng.

Chỉ còn sợ hãi.

Một tiếng thét đầy kinh hãi.

Chỉ còn khát vọng được sống.

Một kẻ chỉ biết bám víu vào cuộc đời và chật vật sinh tồn từng ngày.

“Ngươi thật sự thấp kém.”

“…”

“Chỉ biết tìm cách sinh tồn. Chỉ muốn được sống tiếp. Ta không biết ngươi với một con giun bò dưới đất có gì khác biệt luôn?”

“Ngươi, ngươi! Ngươi có thể ra ngoài! Có thể đạt được bất tử, bất tử chân chính!”

“Ừ?”

“Vì ngươi có thể ra ngoài, ra ngoài, vì ngươi có thể đạt tới bất tử chân chính, ta có thể tự do! Ta…”

Tôi hắng giọng, đổi tông.

“Ngươi là cái chết. Là sinh mệnh có hạn. Chỉ là phù du. Khác biệt giữa ngươi và con người… chỉ là có biết mình là phù du hay không mà thôi.”

“A…a….”

“Nhưng… ngươi vẫn còn một cơ hội.”

“Gì cơ?”

“Ta sẽ chỉ cho ngươi con đường đạt đến trường sinh.”

“Cái… cái gì—"

“Ngươi có chịu tôn thờ ta làm bầu trời của ngươi không? Có chịu cúi đầu trước ta không? Để thoát khỏi số phận phù du và đạt đến vĩnh hằng?”

“…”

“…”

“… Ta xin được.”

“Xin được?”

“Xin được nghe theo lời dạy của ngài. Ta là kẻ mù, kẻ điếc. Xin hãy dẫn lối cho ta.”

Trong lúc tinh thần hòa lẫn khi nãy, tôi đã thấy ký ức cổ xưa nhất của Huyễn Ma.

Kể cả bản thân Huyễn Ma cũng chỉ mờ mờ nhớ được về những kí ức này.

Khoảnh khắc đầu tiên hắn đạt được sức mạnh khó tả.

Hắn giơ tay vào hư không, triệu hồi Hòm Linh Hồn.

“Nhìn đi.”

“…”

“Ngươi đã nhét linh hồn mình vào chiếc hộp đó để thoát khỏi lời nguyền thân xác.”

Con rắn nhìn chằm chằm vào chiếc hộp chứa đựng linh hồn.

“Giờ ngươi đã hiểu ý ta rồi chứ. Cái hộp đó chính là Di Sản của Phòng 205.”

“…Không lẽ nào!”

“Một khi ta phá giải căn phòng này, ta sẽ mang Hòm Linh Hồn ra ngoài. Linh hồn bé nhỏ của ngươi sẽ nằm trong cái hòm đó, nên ngươi cũng có thể thoát khỏi vận mệnh hữu hạn của mình.”

“Hoang đường!”

“Tại sao ngươi lại nghĩ là không thể? Ngươi đã nhìn thấy kí ức của ta rồi, nên cũng phải mơ hồ thấy được gì đó về ‘Phòng 104’ rồi.”

“Cái đó, cái đó!”

“Khi Phòng Nguyền Rủa biến mất, mọi thứ bên trong cũng đều tiêu tán. Thế nhưng chỉ có một vật, trừ những người tham gia, có thể theo họ ra ngoài.”

“Di sản…!”

“Phục tùng ta. Chấp nhận sự yếu đuối của ngươi. Rồi ngươi sẽ đạt tới trường sinh.”

Con cừu non run rẩy vì sợ hãi cuối cùng cũng bước vào vòng tay của thần.

***

Khi ra khỏi thế giới ảo cảnh và tỉnh lại hoàn toàn, trước mắt tôi là hai hình người đen sì, bám đầy bùn đất.

Hai người đó bẩn đến mức còn xấu xí hơn hình dạng rắn của Huyễn Ma tôi thấy lúc nãy.

“Ma bẩn! Lui ra!”

“…”

“…?”

Ahri và Miro há hốc mồm nhìn tôi.

“Cậu tỉnh rồi à?”

“Bỏ cái bộ dạng xấu xí kia ngay —”

“Thôi! Nói nhảm vừa thôi. Tỉnh thật rồi chứ?”

“Ừ. Phải ra ngoài ngay—”

Giữa lúc phân tích ký ức Huyễn Ma đang tràn vào đầu trong thời gian thực, tôi phát hiện ra vài thông tin kinh hoàng.

Tôi sốc tới mức nhất thời câm nín.

“Kain?”

“Phải ra ngoài ngay!”

“Hả?”

“Chúng ta phải ra khỏi đây ngay! Ở đây có bom từ thời viễn cổ!”

Bách Hoả Giáo đã chuẩn bị phương pháp phá hủy thân xác tôi từ 30 năm trước, ngay từ lúc tạo ra khu vực phong ấn tôi.

Thân thể tôi vừa là một phần phong ấn, vừa là công tắc để giải phóng.

Chúng còn chuẩn bị bom để phá hủy luôn cơ thể của mình sao?!

Bọn này là thứ quái gì vậy?!

-  ẦM ẦM ẦM!

Địa hình bắt đầu sụp đổ dữ dội như thể đã chờ sẵn!

Ahri hoảng hốt chui xuống dưới Miro đang mặc Bộ Đồ Bảo Hộ, Miro cũng nhanh chóng ôm lấy Ahri để che chắn.

“Ê! Miro, còn tớ thì sao?”

“Ơ? Ơ—”

[Lời Khuyên: 3 → 2]

[Ba bước sang phải, ngay lập tức!]

- ẦM!

Ngay khi tôi vừa lăn sang bên thì một tảng đá to hơn thân người tôirơi xuống.

Là khoảnh khắc sinh tử mà bạn không biết mình có thể chết lúc nào!

Trong lúc này, tôi tỉnh hẳn khi thấy Miro, người chỉ biết ôm lấy Ahri với vẻ đờ đẫn.

Muốn sống thì tôi phải tự tìm đường cứu bản thân.

Và—

“Ra chiêu đi! Ta mà chết thì ngươi cũng chết theo đấy!”

“Hả? Hả?”

“Không phải nói với cậu, Miro!”

Tôi đang nói với một kẻ khác, một kẻ vì muốn được sống mà có thể giở bất cứ thủ đoạn gì.

Huyễn Ma vặn vẹo cử động tay tôi đây đó với sự cho phép của tôi.

Không lâu sau, một làn sóng kì lạ tỏa ra, và một màn chắn đỏ thẫm bao trùm tất cả.

-  ẦM ẦM!

***

Ngay khi mượn sức mạnh của Huyễn Ma để thoát ra ngoài Thiên Trượng Sơn, trước mắt chúng tôi hiện ra một biển người.

Bọn chúng tất thảy là tín đồ Bách Hoả Giáo, và không đùa đâu, chúng đông đến mức như muốn vây kín cả ngọn núi.

Một người đàn ông trung niên từ trên trời hạ xuống, trường bào tung bay.

Hắn là Jo Won-hong.

“Huyễn Ma, lâu rồi không gặp. 30 năm rồi đấy nhỉ?”

“…”

“Ngươi nghĩ sao khi hít thở không khí trong lành sau thời gian dài như vậy? Chắc phải sảng khoái hơn nhiều cái thứ không khí ẩm thấp trong hang động đó chứ.”

Tên này nghĩ mình là Huyễn Ma.

Tốt nhất là nên tận dụng điểm này.

“Lúc chìm vào giấc ngủ ba mươi năm trước ta cũng có mơ hồ nhận ra, nhưng mà… Jo Won-hong, vì sao ngươi lại đặt thuốc nổ, vừa để giam ta, vừa để giải phóng ta?”

“Vì giờ khắc này đây.”

Xung quanh đã bố trí dày đặc những viên pha lê khổng lồ rồi, nhưng khi Jo Won-hong khẽ phất tay, lập tức lửa bốc lên khắp nơi.

“Đẹp không? Ta gọi thứ này là Phục Ma Thần Châu (伏魔神珠).

Thử nhập vào ta xem nào.”

“…”

Tôi không ngu đến mức thử rồi thất bại bẽ bàng.

Jo Won-hong không phải kẻ ngu, và lí do hắn tự tin dám xuất hiện trước mặt tôi, tức là Phục Ma Thần Châu có khả năng ngăn chặn được ‘nhập thể’.

Giống như Lee Ja-seong, Jo Won-hong cũng đã chuẩn bị biện pháp chống Huyễn Ma.

Điều này đã nằm trong dự đoán của tôi, nên tôi không hoảng.

Không gian chìm vào im lặng tựa băng giá.

Và cuối cùng, tôi cũng hiểu ra toàn bộ kế hoạch của Bách Hỏa Giáo và Jo Wonhong.

Cái viên ngọc đó, Phục Ma Thần Châu, chưa hề tồn tại 30 năm trước.

Có lẽ khi đó nó vẫn còn trong giai đoạn phát triển.

Khi đó Bách Hỏa Giáo không thể khống chế Huyễn Ma, nên chỉ có thể giam hắn trong Thiên Trượng Sơn.

Nhưng từ thời điểm ấy, chúng đã bắt đầu tính toán.

Nếu một ngày nào đó…

Tạo ra được vật có thể áp chế sức mạnh của Huyễn Ma thì sao?

Nếu có thể điều khiển hắn với sức mạnh đó thì sao?

Huyễn Ma sẽ trở thành vũ khí tối thượng của Bách Hỏa Giáo.

Ngay lúc ấy, Jo Won-hong mỉm cười, phá tan bầu không khí im lặng.

“Quả nhiên là tới ngươi cũng không làm được nhỉ? Dị Hồn Ma Công hoàn toàn không nhúc nhích.”

“….”

Trong tay Giáo Chủ xuất hiện một cây quạt.

“Ta làm gì bây giờ đây? Nếu ta giáng phán quyết của Hồng Diễm Thiết Phiến, ngươi sẽ chết mà không kịp phản kháng.”

“….”

“Ê~! Huyễn Ma, ngươi sợ đến mức tay chân run rẩy rồi à?”

“Jo Won-hong, ta không ngờ ngươi lại trẻ con đến vậy.”

“Hừ! Đừng có ra vẻ! Ta gặp ngươi không phải một hai lần, tưởng ta không biết tính cách của ngươi sao?”

“Ngươi đang tìm lại chút tự tôn bằng cách đè đầu cưỡi cổ ta à?”

“Ngươi nói cái—”

“Có làm vậy thì nguy cơ của ngươi cũng không biến mất đâu. Phục Ma Thần Châu làm xong từ khi nào? Hơn mười năm rồi nhỉ?”

“….”

“Thế sao bây giờ mới tới đánh thức ta?”

“….”

“Won-hong à. Ngươi đang lâm vào khủng hoảng. Tình cảnh ngặt nghèo đến mức ngươi phải mạo hiểm tất cả và đánh thức ta. Ngươi từng thề sẽ lật đổ Đế quốc cơ mà, giờ lại bị đánh cho tan nát rồi à?”

“Ngươi—!”

“Hay là ngươi bị tống cổ rồi? Sao, chuyện gì đã xảy ra? Đường đường Giáo Chủ Bách Hỏa Giáo mà không thắng nổi một hoàng đế nhóc con, nên phải gây ra toàn bộ mớ bòng bong này?”

Sắc mặt Jo Won-hong đổi từ đỏ sang xanh.

Thấy cũng hơi buồn cười, nên tôi bồi thêm vài câu.

“À~! Đúng rồi, ta phải xin lỗi. Hoàng Đế chỉ là một thằng nhãi mà ngươi đã không thắng nổi, vậy thêm ba bốn năm nữa thì Won-hong ngươi thở cũng khó, nên ta đoán ngươi mới phải vội vã thế này đúng không?”

“CÂM MIỆNG!”

Jo Won-hong đập mạnh xuống đất.

Khí thế hung bạo lan tỏa khắp xung quanh, như muốn xé nát da thịt.

“Thôi, dừng trò khẩu chiến ở đây. Ngươi đến chắc không chỉ để nói mấy chuyện này.”

“…Huyễn Ma. Ta có một đề nghị ngươi không thể từ chối.”

Hắn đề nghị chúng tôi liên thủ, cùng nhau lật đổ Đế quốc.

Đổi lại, sau khi Jo Won-hong lên ngôi Hoàng Đế, hắn sẽ không còn áp chế tôi nữa. Tôi muốn đi đâu, giết ai thì giết thỏa thích.

Nghe đồng đội nói, Jo Won-hong vốn là kẻ rất có tư chất làm hoàng đế…

Nhưng nhìn bộ dạng trẻ con lúc nãy, rồi cái thái độ vứt bỏ luân thường đạo lý này…

Chiến bại đã bẻ cong nhân tính của Jo Wonhong.

Không sao, tôi đoán vậy.

Trong suốt cuộc trò chuyện “vô nghĩa” này, chỉ có một thứ duy nhất tôi thật sự quan tâm.

Phục Ma Thần Châu thật sự có thể áp chế mình không?

‘Ngươi nghĩ sao, Huyễn Ma?’

‘…Trong phạm vi Phục Ma Thần Châu, ta không thể nhập hồn. Không chỉ riêng ta, mà Bệ Hạ cũng vậy.’

‘Vậy à? Ta phải thắng thì ngươi mới được ra ngoài cơ mà, nên cố hết sức đi nhé.’

‘Thần đã nghĩ ra một kế sách hay.’

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!