Chương 524: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (10)
Chương 524: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (10)
- Han Kain
Nói thẳng ra, trong thoáng chốc, tôi đã bị áp đảo bởi khí thế hủy diệt đang chiếm lĩnh Seoul.
Bởi vì từ khắp bốn phương vang lên tiếng gào thét của người dân, và bản hợp xướng u ám do vô số Thực Thể Hỗn Mang tạo ra, nhiều đến mức không thể đếm nổi.
Nếu đây là Phòng Nguyền Rủa, thì lần thử này đã thất bại và tôi phải bắt đầu nghĩ cách trốn thoát rồi.
Nhưng nơi này là phòng 207, Phòng Cửa Ngõ.
Một nơi không tồn tại khái niệm trốn thoát, và cơ hội chỉ có duy nhất một lần.
Dù có “One More Chance” – thứ mang lại hiệu quả tương tự với một lần làm lại, nhưng chủ nhân của Di Sản đó vẫn chưa thể gia nhập lại với chúng tôi.
Không có thời gian để cân nhắc những lựa chọn bất khả thi.
Chỉ có thể chọn trong những phương án có sẵn!
“Min-ah, vừa rồi cậu nghe thấy cuộc gọi đó chứ?”
“Chờ đã, giọng lúc nãy là Hong Go-hak đúng không? Nhưng tôi còn chưa mở điện thoại mà—”
“Liên lạc với Vatican, bảo họ truy vết vị trí. Dù là lần theo lịch sử cuộc gọi hay dùng vệ tinh, làm gì cũng được, bằng mọi giá!”
“Cậu định tới chỗ Hong Go-hak sao? Dù có biết vị trí của ông ta thì cũng là vấn đề! Quái vật đầy rẫy khắp nơi. Không hiểu sao chúng không vào được nhà thờ này, nhưng nếu ra ngoài thì—”
“Phần đó tôi xử lý được.”
“… Được.”
Trong lúc Min-ah liên lạc với Vatican, tôi cũng gọi cho ‘một người’.
- Tút tút!
“Tình hình bên ngoài thấy rồi chứ?”
[…]
“Giờ tôi cần cô giúp. Địa điểm là cổng nhà thờ hôm qua tôi đã nói, dùng app bản đồ là—”
[Tập hợp lại thì sao?]
“Chưa phải lúc. Tạm thời chỉ xử lý quái vật quanh bọn tôi từ xa thôi.”
[— Cạch!]
Kết thúc cuộc gọi, tôi quay sang phía kia thì Min-ah đã chạy tới.
“Tìm được rồi! Mà, hắn đứng lộ liễu quá nên cũng chẳng cần truy vết gì cả.”
“Lộ liễu?”
“Từ đây đi về phía Yeouido sẽ có một công viên—”
“Cậu biết vị trí là được! Khoảng cách này đi bộ được không?”
“Có xe đấy! Chúng ta đi luôn chứ?”
“Khoan, chờ chút đã.”
Đám quái vật bên ngoài có vẻ đã sẵn sàng xông vào, chỉ chờ chúng tôi mở cửa nhà thờ là xong.
Chúng từng cố kéo các tín đồ ra ngoài, vậy chẳng lẽ nhà thờ này có thứ sức mạnh nào đó để ngăn kẻ thù xâm nhập?
Lúc ấy Min-ah dè dặt hỏi.
“Vừa rồi cậu gọi cho ai vậy?”
“… ”
“Người đó sẽ tới xử lý quái vật quanh chúng ta? Là đồng đội à? Hôm qua cậu nói—”
“Người cậu cũng quen đó. Chúng ta sẽ gặp sớm thôi.”
“Gì cơ?”
“Lát tôi sẽ giải thích. Giờ chúng ta bận lắm mà? Đi thôi.”
***
Suốt quãng đường chạy ra bãi đỗ xe, Min-ah không giấu nổi sự kinh ngạc, đôi mắt mở to như một chú thỏ.
Làn sương mù mờ đục bao phủ xung quanh, và những con quái vật định nhắm vào chúng tôi lần lượt tan chảy.
Thực ra, tôi cũng ngạc nhiên không kém gì.
Vốn dĩ tôi đâu có sức mạnh kiểu này?
Là năng lực có được sau khi vào phòng 207?
Vì thử thách kéo dài quá lâu nên mới phát sinh chuyện ngoài dự liệu như vậy sao?
“Chìa khóa xe!”
“Đây!”
Thời gian gấp rút nên tôi đạp ga không do dự.
- Vrùuum!
Vừa nhìn vị trí Min-ah chỉ trên điện thoại—
- Rầm!
Vừa lách qua quái vật điên cuồng khắp nơi, có con thì không tránh kịp đâm thẳng—
- Rắc! Rầm!
Có lúc phải nhăn mặt khi thấy người dân bị quái vật nuốt chửng ngay trước mắt—
- Rầm! C, cứu tôi với!
Đến đây thì Min-ah không nhịn nổi nữa.
“Này!”
“… ”
“Cậu tưởng đây là xe điện đụng à? Sao cái gì cũng tông vậy!”
“T, tôi đang cố hết sức rồi.”
“Lái xe kiểu chó gì vậy? Cậu bảo mình từng trải qua đủ thứ trên đời rồi cơ mà!”
Oan cho tôi.
Ở Khách Sạn đúng là đã trải qua đủ thứ điên rồ thật, nhưng hầu như chẳng bao giờ phải lái xe!
Dù có lăn lộn 100 hay 200 năm ở thời tiền sử, thì kỹ năng lái xe cũng đâu tự tăng lên được! Tôi phải làm sao giờ?
- Bíp! Bíp!
“Bấm còi làm gì! Tên hề ăn thịt người nghe tiếng bíp thì sẽ tránh đường à?”
“T, thói quen thôi!”
“Liên tiếp đạp nhầm ga thay vì phanh cũng là thói quen à?”
“… ”
Nghĩ lại thì để tôi ngồi ghế lái đúng là sai lầm.
Nhưng thử nghĩ xem.
Đầu óc đang căng như dây đàn, phải tính toán đủ thứ rồi bước lên xe, bên cạnh là một nữ sinh trung học.
Trong tình huống đó, 99,9% đàn ông trưởng thành sẽ tự động ngồi vào ghế lái!
Min-ah cũng ngồi ghế phụ như thế là lẽ đương nhiên —
“Tránh ra! Tránh ra coi!”
“… ”
- Ào ào!
Chẳng biết từ lúc nào, mưa gió đã quét qua Seoul.
Con đường đầy những bóng người xiêu vẹo, hệt như một cảnh lấy từ trong ác mộng ra.
Một cô gái Vatican không biết mình là gì, và một thanh niên có thể nhìn thấy tương lai nhưng thỉnh thoảng lại nhầm lẫn ga với phanh.
Chiếc xe an ninh chở bộ đôi điên rồ này xuyên qua con đường u ám lao đi.
***
Khi chúng tôi đến công viên hoang vu, tôi biết thông tin Vatican đưa ra là chính xác.
Vì Hong Go-hak chẳng hề che giấu vị trí của ông ta.
Tiến lại gần, tôi nghĩ.
Rốt cuộc sao mọi chuyện lại thành ra thế này?
“… ”
Ban đầu, khi chưa biết gì, tôi định cướp Thái Dương Thần Thánh mà lãnh đạo giáo đoàn Horus nắm giữ.
Sau khi gia nhập giáo đoàn, tôi biết ‘Horus’ họ thờ chính là tôi, và nghĩ rằng có lẽ không cần phải đánh nhau.
Giữa chừng, tôi đổi mục tiêu ngắn hạn sang giành lại Vương Quốc Mộng Mơ cũng vì lí do đó.
Xét tình hình, giáo đoàn Horus chắc hẳn đã do các đồng đội của tôi lập nên, nếu liên lạc được với họ thì giáo đoàn tự nhiên cũng sẽ thuộc về tôi.
Có giáo đoàn rồi thì Thái Dương Thần Thánh chẳng phải cũng về tay tôi sao?
Vậy mà đang tiến hành từng bước thì Hong Go-hak bỗng dưng phát điên, hành động như kẻ mất trí!
“… ”
Khi kết nối với Hong Go-hak, tôi đã mơ hồ cảm nhận được.
Sâu trong tâm trí hắn có một sự méo mó kỳ dị.
“Tổng giám mục. Rốt cuộc ông đang làm gì vậy?”
Ông lão chắp hai tay lễ độ đáp.
“Tôi đã làm gì đâu chứ?”
“… ”
“Nếu Ngài kinh ngạc trước thảm cảnh tại Seoul, tôi chỉ có thể nói rằng tôi đã phơi bày sự thật mà thôi.”
“Cái gì?”
“Vatican đã lừa dối mọi người suốt bao năm bằng một tấm màn thô kệch. Lời dối trá nào cũng có hồi kết.”
Tôi có cảm giác mình mơ hồ hiểu ra, nhưng lại không thể nắm được toàn bộ.
Nếu phải diễn giải ra, thì có lẽ vì lý do nào đó mà Seoul vốn đã trở thành địa ngục rồi, còn Vatican đã dùng phép màu mạnh mẽ để che giấu.
Có phải Hong Go-hak chỉ đục một lỗ nhỏ trên con đập vững chắc, khiến toàn bộ thế cân bằng sụp đổ?
“Dù mọi lời ông nói ra có là thật, thì người phá vỡ bức màn vẫn là ông.”
“Nó vốn là ảo ảnh, sớm muộn cũng sẽ sụp đổ. Hôm nay chỉ là khởi đầu thôi.”
“Ông—”
“Vatican đã biết. Tên hạ nhân ngu dốt đứng sau Ngài thì có thể không biết gì cả, nhưng Thánh Mẫu Aedia đang ẩn mình ở Tây Ban Nha thì cũng đã biết.”
Tôi im lặng, mím môi chờ đợi.
Bởi có vẻ Tổng giám mục sắp nói ra những lời cực kì quan trọng.
“… ”
“… ”
Khoảng năm giây im lặng, không dài cũng không ngắn.
Đột nhiên Hong Go-hak bật cười.
“Ha, haha! Màn diễn vừa rồi thế nào?”
“… Diễn?”
“Có giống như tôi biết hết mọi bí mật của thế gian không? Có ra dáng một kẻ cao ngạo không?”
“… ”
“Horus đại nhân.”
Cuối cùng cái tên ấy cũng được gọi ra.
Tôi không phủ nhận khi vị tư tế gọi tôi là Horus.
“Tôi đã hầu hạ Pháp Vương Sophia suốt nhiều năm, và ngài ấy có một thói quen kỳ lạ.”
“… ”
“Khi có ai hỏi, ngài ấy chưa bao giờ trả lời rõ ràng, mà thích đối đáp kiểu thiền vấn đáp hay nói vòng vo.”
“… ”
“Nhờ vậy mà nhiều người tin Pháp Vương Sophia càng thần bí, nhưng tôi lại nhận ra điều khác.”
“Ông nhận ra điều gì?”
“Aha! Người này cũng là con người thôi! Bà ấy không nói rõ vì chính mình cũng không biết đáp án chính xác, thích đối đáp vòng vo vì làm vậy, đối phương sẽ tự mắc bẫy.”
“… ”
“Tôi nói không đúng sao?”
Nghe cũng không sai, thậm chí còn hơi buồn cười.
Dù chưa gặp cô ta, nhưng cách hành xử của Pháp Vương Sophia đúng là hơi giống Con Cú.
“Cũng có lý. Khi kiến thức của mình chưa hoàn hảo mà muốn áp đảo đối phương, một chút phô trương là cần thiết.”
“Thì ra là vậy!”
“Vậy nên Hong Go-hak, từ giờ ông định bắt chước Sophia sao?”
“Ha ha, làm vậy không được sao?”
Chẳng phải Con Cú, thế mà ông cũng muốn chơi trò thiền vấn đáp với chút thông tin nửa vời mình có sao?
- Phạch!
Khi Quỷ Thư tỏa ra khí tức ghê rợn xuất hiện, ông lão cười tiếc nuối.
“Quả nhiên, muốn bắt chước thần linh thì cần tới sức mạnh.”
- Viiiiii!
Một lần nữa, cảm giác ghê tởm không thể diễn tả tràn tới.
Dòng ý niệm quái dị tuần hoàn vô tận nuốt chửng não bộ!
Bêntronghìnhvuôngbêntronghìnhvuôngbêntronghìnhvuôngbêntronghìnhvuôngbêntronghìnhvuông.
Chuyểnđộngtrònvuôngchuyểnđộngtrònvuôngchuyểnđộngtrònvuông.
Conngườinhìnthấymùixàphongtrongmạchmáuxàphongchảychảy.
Rốt cuộc là cái quái gì vậy!
MườiBaĐứaTrẻChạynhưĐiênTrênĐường.
(Conđườngnênlàngõcụt.)
ĐứaThứNhấtBảosợ.
ĐứaThứHaiCũngBảosợ.
ĐứaThứBaCũngBảosợ—
Đây chẳng phải tác phẩm của gã thi sĩ quái dị nổi tiếng đó sao!
NgườiBạnNhưCặpChimTrốngMáiVừaTớiCửaNhàHàngLậpTứcChiatay
ViênĐườngNhỏDínhMựcXanhĐượcChởBằngXeBaBánh
GiàyLínhGiẫmNátDanhThiếp.ChậuHoaNhânTạogặmNhấmĐồĐạc
Tôi – ‘tôi’ – chịu đựng chuỗi ký tự hỗn loạn như phát điên ấy và chờ đợi.
May mắn thay, trận chiến không kéo dài lâu.
Bởi tôi có “Câu Văn Thứ Hai”!
[Nếu thứ của kẻ khác có thể là của ngươi, chẳng phải ngươi cũng có thể trở thành kẻ khác sao?]
“Khặc! C, cái này là gì!”
Tôi nhìn cái bóng thần bí xuất hiện sau lưng Hong Go-hak.
Hắn là tôi, nhưng không phải tôi.
“… ”
Chợt tôi tò mò.
Lúc đầu khi phân ly, tôi chia “cơn điên của Quỷ Thư” cho một bên, bên kia chứa “sự ăn mòn của Thái Dương Thần Thánh” để cách ly chúng, nhưng giờ thì sao?
Có lẽ phân chia đó vốn dĩ đã là vô nghĩa.
“Khụưư!”
Nhìn Hong Go-hak co giật toàn thân, tôi thành thật khâm phục.
Dù là kẻ có sức mạnh đặc biệt, nhưng lại có thể kháng cự đến mức này trước nỗ lực nhập xác của một tôi khác?
Dù vậy cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Hong Go-hak sở hữu ma lực khuấy đảo tinh thần, nhưng không đủ cấp bậc để kháng cự lại Quỷ Thư.
Cuối cùng.
Ông lão đang co giật bỗng trở nên yên lặng.
“Xong chưa?”
“Xong rồi.”
Mỗi lần đối thoại với ‘tôi’ thế này đều mang lại cảm giác kỳ dị.
Chẳng mấy chốc, những thông tin mà một ‘tôi’ khác thu được bằng nhập xác cũng tự nhiên hiện lên trong đầu tôi.
“… ”
Khủng hoảng, tuyệt vọng, đau khổ, thất bại, và… phản bội!
“Ra là vậy.”
Sau khi Sophia biến mất, giáo đoàn Horus rơi vào khủng hoảng vì thiếu vắng lãnh đạo.
Sức ép tấn công ngày càng dữ dộitới từ Vatican.
Giáo dân bình thường còn đỡ, nhưng mạng sống của tầng lớp lãnh đạo giáo đoàn thì chẳng khác nào ngàn cân treo sợi tóc.
“Trời… có nhiều kẻ không phải con người đến vậy sao?”
Thậm chí, phần lớn lãnh đạo cấp cao của giáo đoàn Horus là những sinh vật có trí tuệ không phải loài người, như người sói hay Yeti. Dù nói thế nào Vatican cũng chẳng thể ban lòng từ bi cho bọn họ.
“… ”
Trong ký ức của Hong Go-hak, mỗi ngày hắn đều mất đi những người thân cận.
Hôm qua hắn đã mất đi người bạn tri kỷ hai mươi năm, hôm nay mất đi đệ tử đã theo mình lâu năm.
Trong tất cả nỗi tuyệt vọng ấy…
Horus chưa từng một lần đưa ra bàn tay cứu rỗi hắn.
“… Tệ thật.”
Khi ngọn nến tín ngưỡng lụi tàn ở khoảnh khắc cuối cùng.
Có kẻ thì thầm với Hong Go-hak.
‘Tên tư tế ngu xuẩn, ngươi vẫn tìm kiếm một vị thần không đáp lại lời mình sao. Ta sẽ ban cho ngươi sự cứu rỗi chân chính.’
“Vậy tức là Hong Go-hak đã trở thành tay sai của một thực thể không rõ lai lịch?”
Một tôi khác đáp.
“Hắn không chịu nổi sự bức hại của Vatican nên đã phản bội giáo đoàn. Vấn đề là chuyện xảy ra sau đó. Hắn đã từ bỏ tín ngưỡng, vậy mà kinh ngạc thay, Thần đã tái xuất.”
“… Chuyện đó đúng là hơi đáng tiếc.”
“Thần quay về, nếu là tư tế bình thường thì đã chắp tay cầu nguyện như gã trong nhà thờ lúc nãy… nhưng với Hong Go-hak thì không. Vì hắn đã phạm ‘tội không thể tha thứ’.”
“Nếu nói đến hành vi bội giáo, tôi nghĩ chỉ cần hắn quỳ xuống thì tôi cũng nhắm mắt bỏ qua.”
“Đó là suy nghĩ của chúng ta. Trong đầu tên khốn này thì có lẽ đã là tình huống không thể cứu vãn nổi. Đến đó thì còn được… nhưng—”
Hắn nghiêng đầu.
“Ở trong túi áo à?”
“Hả?”
“Cái ‘sự cứu rỗi chân chính’ ấy ở trong túi áo hắn à? Chờ chút, để tôi lấy ra.”
Chẳng mấy chốc, một tôi khác lục túi áo Hong Go-hak và lấy ra thứ gì đó.
“Có vẻ ai đó đã đưa cho Tổng giám mục cái này.”
Một vật nhỏ được bọc trong vải mềm.
“Nhỏ ghê.”
“Ừ.”
Khi tháo lớp vải ra, tôi nhìn thấy một mảnh kính nhỏ phát sáng rợn người.
“Trông như mảnh gương? Cái này là—”
- Ting!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
