Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 3

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 418

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 871

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 7

Chương 501-600 - Chương 523: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (9)

Chương 523: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (9)

Chương 523: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (9)

- Han Kain

Sống trên đời, sẽ có những khoảnh khắc dù khó chịu đến đâu cũng phải cắn răng nhẫn nhịn mà chịu đựng.

Học để thi đại học hay tìm việc làm chính là ví dụ tiêu biểu.

Dù khổ sở đến mấy, vẫn phải chịu được nỗi đau học thuộc mớ từ vựng tiếng Anh, giải bài toán, thì mới có ngày được đền đáp.

Sau khi thu hồi Vương Quốc Mộng Mơ và xử lý đủ thứ chuyện, hiện tại tôi đang có mặt ở nhà thờ.

Đối với tôi, bây giờ chính là lúc phải cắn răng chịu đựng.

“Thuở xưa Horus đã phán rằng. Hỡi kẻ nhỏ bé non trẻ kia, hãy yêu thương người bên cạnh ngươi, và đừng tiếc lòng ban phát. Tình yêu hôm nay con gieo rắc sẽ trở thành tảng đá nâng đỡ con nơi thiên đường.”

Nghe thì đúng là lời hay ý đẹp về yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau đấy…

Nhưng ai nói câu đó vậy?

Chẳng lẽ là mình?

“Sách Sophia, chương 8 câu 7. Khi đê vỡ nước tràn, Horus đã nói: ‘Vị trí khác nhau thì trách nhiệm của con người cũng khác nhau. Kẻ đứng ở vị trí thấp chỉ cần tận lực với lao động hằng ngày là đủ, nhưng kẻ cai quản người khác cần phải có tầm nhìn rộng lớn hơn.’”

Thật sự là mình nói vậy hả?

“Vì vậy, các tín đồ trung thành cũng phải hành xử đúng với chức trách của mình. Nếu điều hành dù chỉ một doanh nghiệp nhỏ, cũng không nên chỉ chăm chăm vào lợi ích trước mắt mà phải nuôi dưỡng tầm nhìn dài hạn—”

Càng nghe tôi càng thấy xấu hổ.

“Giáo điển Misa, chương 22 câu 7. Lòng đố kỵ chính là hạt giống lớn nhất của bất hạnh. Mỗi người sở hữu những thứ khác nhau, nếu bắt đầu ghen tị từng thứ mình không có một, thì cả đời sẽ đối mặt với bất hạnh. Hãy nhìn lại những gì bản thân mình sở hữu và biết ơn điều đó.”

‘Horus’ rốt cuộc là thằng nào mà đi khắp nơi nói đủ thứ trên đời thế này?

Mình nghe cứ như thể đã sống 30 vòng đời rồi ngộ ra hết chân lý thế gian vậy!

Từ giữa buổi trở đi, tôi không thể không bật cười, và rồi vừa nghe vừa cười khúc khích.

Nhìn sang, thì Min-ah ở hàng ghế sau cũng đã nửa ngủ nửa tỉnh rồi.

Xét tình hình thì ‘Horus’ hẳn là Kain được Miro triệu hồi bằng Thời Gian Vay Mượn, nên thử nghĩ lại xem.

Với đặc tính triệu hồi của Thời Gian Vay Mượn, nhiều lắm cũng chỉ triệu hồi được một tiếng, mà chắc chắn là trong tình huống khẩn cấp.

Một ‘Horus’ như thế thì có thời gian đi khắp Ai Cập với châu Âu giảng đạo lý như một nhà hiền triết sao?

Chắc chắn là các giáo sĩ đời sau đã gom góp những câu nghe có vẻ hợp lý theo suy nghĩ của mình, tập hợp thành kinh điển, rồi chỉ việc gắn thêm “Horus phán rằng” ở phần đầu.

Dù sao thì, mọi lời hay ý đẹp trên đời đều bị gán là tôi nói, nên từ giữa buổi trở đi tôi chỉ biết cười mím môi.

“Em Eun-ho, vui lòng chỉnh lại thái độ.”

“… Xin lỗi ạ.”

“Đừng cười nhiều quá.”

“Dạ.”

Có vẻ hình ảnh tôi ngồi khúc khích một mình trong giờ giảng đạo khiến tín đồ bên cạnh khó chịu.

Min-ah cũng nói một câu.

Giờ tôi là cái gì đây?

Vị thần đầu tiên trong lịch sử loài người phải xin lỗi tín đồ à?

Thôi, nghĩ chuyện nghiêm túc đi.

Sau khi lấy lại được Quỷ Thư, giờ đang tìm lại Thái Dương Thần Thánh, nhưng những thứ đó cuối cùng cũng chỉ là bước chuẩn bị.

Tai họa thực sự của thử thách thứ tư là gì?

Là thứ ánh sáng vô danh từ trên trời giáng xuống, mang theo diệt vong trong nháy mắt.

Bản chất của ánh sáng đó là gì, và làm thế nào để ngăn chặn nó mới là nội dung cốt lõi của thử thách.

“Ừm…”

Thời điểm ánh sáng giáng xuống có thể xem như một dạng time attack.

Dĩ nhiên cũng có khả năng dùng đồng hồ cát chịu đựng tia sáng một lần, rồi dùng “One More Chance” của Ông để quay ngược thời gian, nhưng….

Hiện tại tôi vẫn chưa tìm thấy chiếc đồng hồ cát đó.

“…”

Tôi cho rằng vẫn còn thời gian.

Nếu định tiến hành ngay trong Khách Sạn, hẳn họ đã không tước đoạt Di Sản và Phước Lành.

Chỉ là tôi không rõ chính xác mình còn bao nhiêu thời gian dư dả.

Một tuần thì rất gấp, một tháng thì vẫn gấp nhưng còn có thể thử.

Nếu khoảng sáu tháng thì theo tiêu chuẩn Khách Sạn, thậm chí còn có thể nhét một kì nghỉ vào giữa.

Quay lại vấn đề thu hồi Thái Dương Thần Thánh, trước hết phải biết nó ở đâu đã.

Nghe nói những ‘vật phẩm thần bí’ mà giáo đoàn Horus sở hữu phần lớn nằm ở Mỹ, vậy chẳng lẽ tôi phải sang Mỹ?

Phải suy nghĩ thêm về điểm này—

“Cách đây khoảng 120 năm, tại Tây Ban Nha đã xảy ra một sự kiện vô cùng nổi tiếng. Thảm kịch Tây Ban Nha, hẳn mọi người đã nghe qua chứ?”

Hửm?

“Cho đến nay nguyên nhân chính xác của thảm kịch vẫn chưa được làm rõ, nhưng việc Tòa Thánh chịu tổn thất nặng nề là điều chắc chắn. Tòa Thánh khi ấy, tưởng chừng như có thể nuốt trọn cả thế giới, đã phải co mình lại suốt gần 50 năm.”

Đến đây thì là thông tin có thể tìm thấy trên internet.

“Nào, nào! Các tín đồ, từ đây trở đi xin giữ bảo mật.”

Ngay từ thời điểm này, nội dung bài giảng bắt đầu trở nên khá gay gắt.

Bầu không khí như thể vì chỉ có các tín đồ với nhau nên có thể nói những điều không tiện nói ra ngoài?

“Như các vị biết đấy, lũ Tòa Thánh đó đúng là lũ chó chết phải không? Chỉ có tồn tại chúng thờ phụng mới là thần, còn mọi tồn tại vĩ đại khác thì chúng đều bịa đặt là ác ma, chẳng phải là lũ ngu xuẩn sao!”

Các tín đồ như chờ sẵn mà vỗ tay hưởng ứng.

Ai càng sùng đạo thì càng bất mãn với Vatican nhiều hơn.

Những người mới gia nhập thì có vẻ hơi lúng túng, nhưng cũng nhanh chóng thích nghi.

Ngay từ lúc đến nhà thờ Horus – một tôn giáo mới nổi – thì hẳn vốn đã có ác cảm với tôn giáo chính thống rồi mà?

“Thế nhưng lũ chó đó đã gặp đại thảm họa, à không, hãy nói là bị báo ứng đi! Sau khi bị báo ứng và im hơi lặng tiếng 50 năm, cơ hội đã đến với Pháp Vương Sophia, người vẫn âm thầm kiên trì cho đến khi ấy.”

Pháp Vương Sophia…

“Rồi đến thập niên 1960. Tòa Thánh, vốn khiêm tốn một cách bất thường, lại bắt đầu bành trướng trở lại. Nhờ vậy mà các tôn giáo mới nổi đang phục hưng ở châu Âu đã bị quét sạch trong chưa đầy 20 năm.”

Nếu châu Âu đã bị quét sạch, tiếp theo đương nhiên sẽ là khu vực châu Á.

“Khi thì đối đầu trực diện, khi thì trong bóng tối! Tòa Thánh không ngừng mưu toan để giáo đoàn sụp đổ. Bọn chúng không chỉ ám sát nhân vật cấp cao, mà còn không ngần ngại thực hiện công tác chôn vùi những tín đồ nổi tiếng công khai thể hiện đức tin.”

Nghe cơn phẫn nộ rõ rệt của vị giáo sĩ, lòng tôi cũng không dễ chịu.

Dù là để vượt qua căn phòng đi nữa, thì giáo hội Horus cũng là giáo đoàn do đồng đội tôi tạo dựng.

Cũng có những người tôn sùng tôi như một tồn tại vĩ đại.

“Cuối cùng thì 7 năm trước đã xảy ra sự cố lớn, khi Pháp Vương Sophia mất tích!”

Sophia là lãnh đạo không thay đổi của giáo đoàn, kể từ khi Horus giáo chính thức phục hưng cách đây 120 năm.

Sự trường sinh siêu nhiên ấy trong mắt tín đồ là ‘bằng chứng của thần thánh’, còn trong mắt Tòa Thánh là ‘bằng chứng của dị giáo’.

Trong nội bộ giáo đoàn, ngoài Horus ra không ai có thể chạm tới địa vị của bà ấy.

Uy quyền áp đảo ấy sau khi bà biến mất lại trở thành vấn đề.

Bởi vì không ai có thể thay thế Sophia.

Nhờ vậy mà ngôi vị Pháp Vương đã bỏ trống suốt 7 năm.

Dù không nói thẳng, nhưng có vẻ các giáo sĩ tin chắc rằng kẻ khiến Sophia mất tích chính là Tòa Thánh.

“Ừm, hôm nay cha xứ cũng thật là, tự dưng lại kể chuyện này….”

“Đúng vậy nhỉ.”

Có lẽ vì là câu chuyện u ám nên một số tín đồ bắt đầu cảm thấy không thoải mái.

Vốn dĩ đây cũng là câu chuyện mà giữa các tín đồ gần như ai cũng biết.

Chỉ là, với tôi thì lại là thông tin khá hữu ích—

“… Ừm?”

Mọi người đều thấy không thoải mái, chỉ có tôi là thấy hữu ích?

Bài giảng như thế này lại xuất hiện đúng vào lúc tôi đến dự?

Chẳng lẽ có ai đó trong giáo đoàn can thiệp vì tôi—

-  Ầm ầm!

Đột nhiên vang lên tiếng sấm như xé toạc bầu trời!

Tất cả giật mình nhìn ra ngoài cửa sổ, mây đen phủ kín bầu trời khiến giờ đang là buổi sáng mà khung cảnh tối sầm lại.

“Ơ…. Vừa rồi là tiếng gì vậy?”

“Có vẻ như là trời nổi sấm, lạ thật. Dự báo thời tiết đâu nói là sẽ mưa.”

“Ha ha, bà Park à, mấy tên ở bên khí tượng thủy văn đó bao giờ làm việc tử tế đâu? Chắc chắn là—”

- Ầm ầm!

Một lần nữa, tiếng nổ kinh hoàng như muốn thổi tung cả thế giới, như để đánh thức sự an nhàn của tất cả.

Lần này không chỉ có tiếng sấm.

Viiii!

Rè rè rè rè!

Có điện thoại kìa~!

Let it go~!

Tiếng chuông điện thoại vang lên khắp nơi.

Tôi có linh cảm.

Trong tình huống thế này, cuộc gọi đến không thể là cuộc gọi bình thường!

“Chuyện, chuyện gì vậy? Đã dặn là khi ở nhà thờ thì đừng gọi—”

- Chát!

Khi người phụ nữ trung niên bên cạnh định nghe điện thoại, tôi lập tức hất phăng chiếc điện thoại đi.

“Á! Này, em học sinh! Làm cái gì—”

“Đừng nghe máy!”

Tôi lập tức đứng dậy hét lên với mọi người xung quanh.

“Đừng nghe máy! Cúp máy đi!”

Như thể không nghe thấy lời tôi, mọi người lục tục rút điện thoại ra.

“Em nghe đây, sao cơ? Ra ngoài à?”

“Dong-sik à, sao gọi nhiều thế— bảo ra ngoài ngay à?”

“Oppa ơi~! Em nói với anh là sáng nay em đi nhà thờ mà. Thế nên— gì cơ? Ra ngoài nhìn lên trời?”

Nội dung mỗi cuộc gọi đều giống hệt nhau.

Ra ngoài.

Ra ngoài nhìn lên trời.

Đây mà bình thường à?

Nhìn thế nào cũng giống thảm họa ác ma!

-  Rầm!

Min-ah ở hàng ghế sau thậm chí leo hẳn lên ghế mà hét lớn.

“Mọi người tắt điện thoại đi! Đang có chuyện kỳ lạ xảy ra, không được ra ngoài!”

Vẫn hoàn toàn chẳng có tác dụng gì.

Lời nói của một thiếu niên mới gia nhập giáo đoàn không lâu vốn đã chẳng có trọng lượng, mà từ thời điểm nhận điện thoại có vẻ họ đã rơi vào trạng thái thôi miên nhẹ.

- Bịch!

“Không tránh ra sao? Tôi phải ra ngoài!”

“Xin mọi người! Xin mọi người hãy ngồi xuống! Tình huống này chẳng phải rất kỳ lạ sao!”

Vị giáo sĩ với vẻ mặt căng thẳng chắn ở lối ra.

May mà ngoài tôi và Min-ah vẫn còn người giữ được tỉnh táo.

Vấn đề là người bình thường chỉ có ba, còn người phát điên thì hơn 100.

“Trời ơi! Tôi đã nói có việc gấp rồi mà!”

“Tránh ra! Tránh ra đi!”

“Cha xứ Kim Myung-hwan, chúng tôi nói nhẹ nhàng vậy mà ngài không tránh đường sao?”

“Mọi người…. Xin, xin hãy tỉnh táo lại! Đó chắc chắn là cuộc gọi kỳ lạ—”

“Thằng này thật là!”

Giữa cơn hỗn loạn bùng phát trong chớp mắt, tôi vội túm lấy Min-ah.

“Làm gì đó đi! Như lúc ở quán cà phê ấy! Bấm cái điện thoại—”

“Nó không có sức để ép họ ngồi xuống đâu. Bình thường chỉ dùng để đuổi người ra thôi! Cậu không làm được gì à?”

Dù là Quyền Năng Hóa Thần đi nữa thì bắt hàng trăm người ngồi xuống cùng lúc cũng là quá sức tôi!

“…”

Giáo đoàn Horus rõ ràng có sức mạnh siêu nhiên, nhưng phần lớn tín đồ bình thường vẫn chỉ là con người.

Nếu ra ngoài chắc chắn sẽ gặp chuyện kinh khủng.

Bình thường khi khai phá Khách Sạn, tôi sẽ không quan tâm tới các NPC xem họ có ổn không.

Nhưng lần này tôi không muốn nhẫn tâm như vậy.

Bởi họ là những người suốt bao năm đã tin tưởng và dựa dẫm vào ‘Horus’.

“Min-ah, bảo cha xứ tắt đèn đi.”

“Hả?”

Xem ra lực thôi miên vẫn chưa quá mạnh.

Mức này chỉ cần một cú sốc nhẹ là bọn họ có thể tạm thời tỉnh lại.

-  Tách!

Khi toàn bộ đèn trong phòng hành lễ rộng lớn tắt phụt, những tín đồ đang kích động cũng bắt đầu hoang mang.

Ánh sáng từ cửa sổ vẫn lọt vào đôi chút, nhưng bên ngoài cũng tối tăm vì mây đen siêu nhiên.

“Ơ? Gì vậy? Mất điện à?”

“Trời ơi! Tôi phải ra ngoài nhanh lên.”

“Cha xứ, ngài tưởng tôi không thấy sao? Tự dưng tắt đèn là—”

- Két!

Tiếng cửa sổ mở ra.

“Các ngươi chớ sợ hãi.”

Giọng nói hơi gượng gạo, khó nghe như kim loại cào vào tấm thép.

Bởi vì kẻ đang nói không phải con người.

Vì vậy tình huống này vừa quái dị, vừa thiêng liêng đến tột cùng.

“Giờ khi ta đã đến nơi này, đừng dao động trước những cám dỗ thô thiển của ma quỷ.”

“Đây, đây rốt cuộc là….”

Các tín đồ ngơ ngác.

Phép thôi miên nhẹ do chiếc điện thoại tạo ra đã tan biến từ lâu.

“Hãy tránh xa giọng nói mê hoặc. Hãy quay đầu trước con đường dẫn đến cái chết. Ta muốn bảo vệ các ngươi.”

Như thể chờ sẵn, vị giáo sĩ khẩn thiết hô lên.

“Mọi người tắt nguồn điện thoại! Làm ơn!”

Những người trước đó dù tôi, Min-ah và cha xứ có nói thế nào cũng không nghe, giờ lại ngoan ngoãn tắt điện thoại như thể một phép màu.

“Hãy ngồi xuống. Cầu nguyện đi. Dù khí thế của kẻ sa đọa đã lấp kín bầu trời, nhưng dẫu cuồng phong hung bạo đến đâu cũng sẽ có lúc lắng xuống.”

“Cầu nguyện. Cầu nguyện.”

“Hãy cầu nguyện! Tất cả cùng cầu nguyện!”

“Hỡi Horus, hôm nay cũng xin ngài bảo hộ kẻ hèn mọn này và gia đình con….”

Sau khi miễn cưỡng ổn định được bầu không khí, tôi kéo Min-ah đi.

“Ra ngoài thôi!”

“Hả? Hả? Chúng ta ra ngoài được sao? Tình hình bên ngoài—”

“Tôi mới nhìn qua rồi.”

“Cậu thấy gì rồi à?”

Min-ah thoáng ngơ ngác rồi lập tức hiểu ra.

“À, con vẹt bay vào từ bên ngoài đúng không? Cậu nhìn qua mắt nó—”

“Chúng ta im lặng mà đi thôi.”

Ngay lúc tôi đang nghĩ xem phải làm gì với vị giáo sĩ vẫn còn chắn cửa—

“…”

Ông ta chắp hai tay với vẻ mặt thành kính tột cùng, cúi đầu.

“Xin cho mọi điều Ngài mong muốn được thành công.”

“…”

“Kính dâng sự tôn kính lên Đấng Vĩ Đại. Dẫu cho con không được cứu rỗi, chỉ mong ý chí của Ngài được hoàn thành.”

***

Tôi vừa chạy như điên ra khỏi nhà thờ, vừa nói với Min-ah.

“Chuẩn bị chiến đấu!”

“Rốt cuộc bên ngoài như thế nào mà—!”

“Cứ nghĩ là địa ngục đầy quái vật là được! Chuẩn bị súng đi!”

Cuối cùng khi đến cổng chính và nhìn ra bên ngoài – tôi và Min-ah nhất thời cứng họng.

Thế giới tối sầm như chập tối dù mới là buổi sáng.

Tiếng gào khóc đau đớn của con người vang lên khắp nơi.

Những tập hợp tà ác không thể lý giải trỗi dậy khắp Seoul!

Ngay lúc tôi cau mày, điện thoại của tôi bắt đầu rung.

-  Brrrrrr!

Tôi không nghe máy, thậm chí còn không chạm vào điện thoại.

Như thể điều đó không cần thiết, một giọng nói quen thuộc vang lên.

[Thế nào rồi?]

“… Ông.”

[Chúng ta từng gặp rồi phải không? Tôi vẫn nhớ rõ lần đầu gặp bên Ngài cạnh bức tượng. Tôi xin quỳ xuống tạ tội vì khi đó đã không nhận ra Ngài.]

“Hong Go-hak.”

[Hãy nhìn đi. Đây là hiện thực chúng ta phải gánh chịu. Là bộ mặt chân thật của thế giới mà Tòa Thánh che đậy bằng bức màn ô uế.]

“Là ông gây ra chuyện này sao?”

[Ngài đến quá muộn rồi. Quá muộn rồi! Mọi thứ đã không thể cứu vãn! Tận thế đang đến gần. Sự hủy diệt của Seoul chỉ mới là khởi đầu!]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!