Chương 526: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (12)
Chương 526: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (12)
- Kim Min-ah
...
Ý thức dần dần quay trở lại.
Thứ đầu tiên tôi cảm nhận được khi tỉnh dậy là sự xấu hổ.
Tôi vốn định thể hiện cho ra dáng một đặc vụ của Tòa Thánh, vậy mà lại bị làn sóng quái dị Hong Gohak phun ra khống chế trong nháy mắt.
Tôi đã sớm biết hắn có thứ sức mạnh kỳ quái, định trước khi hắn kịp dùng thì sẽ giải quyết bằng đấu súng…
“Ư…!”
Qua tầm nhìn còn mờ nhòe, tôi thấy Kain đang nhìn tôi đầy lo lắng.
Trận chiến đã kết thúc rồi sao?
“Ổn chứ?”
“… Ừ. Còn Hong Gohak?”
“Lão ta chết rồi.”
Nhìn theo hướng cậu ta chỉ, tôi thấy thi thể một ông lão, đầu đã nổ tung.
Tư thế thì nhìn như tự sát, nhưng xét việc Kain có năng lực thao túng người khác thì cũng chẳng có gì lạ.
Tôi gượng ngồi dậy, xin lỗi.
“Xin lỗi. Tôi cũng muốn giúp mà, nhưng từ đầu đến giờ hình như chỉ có mỗi việc lái xe.”
“Không phải. Thật sự không phải. Cậu đã giúp tôi nhiều lắm.”
“Khéo an ủi ghê….”
- Cộp cộp!
Tôi cười gượng, đang định hỏi kế hoạch tiếp theo thì nghe thấy tiếng bước chân của ai đó.
Lập tức quay phắt lại, tôi thấy một hình dáng nhỏ bé trùm mũ hoodie.
“Ai đó!”
“Không sao, không sao. Người quen.”
“Hả?”
“Lúc nãy cậu hỏi tôi gọi điện cho ai đúng không? Chính là người đó.”
Là người đã xử lý đám quái vật quanh chúng tôi từ nhà thờ tới công viên?
Kain từng nói tôi cũng quen người đó.
- Cộp cộp!
Người ấy chậm rãi tiến về phía chúng tôi.
Thoáng nhìn đường cong cơ thể của người đó, thì đó là phụ nữ.
Nói thế này hơi kỳ, nhưng vóc dáng nhỏ vậy mà cơ thể cũng đầy đặn ghê.
- Cộp cộp!
Không hiểu sao tôi thấy bất an một cách kỳ lạ.
Theo lời Kain, cô ấy là đồng đội cũ của tôi, vậy mà mỗi bước chân cô ấy tiến lại gần, lồng ngực tôi càng nặng trĩu.
Khi cuối cùng cô ấy đứng trước mặt tôi và kéo mũ xuống….
Tôi nhận ra vận mệnh không thể trốn tránh của mình.
“A!”
Chỉ một chữ ấy đã chứa đựng toàn bộ giác ngộ của tôi.
Đồng thời, tôi cũng hiểu rằng mấy ngày trước Kain đã lừa tôi!
Những cảnh tượng khi ấy tôi chỉ thoáng nghi ngờ giờ lướt qua như một cuộn phim.
Việc cậu ta khéo léo né tránh câu hỏi rằng tên tôi có phải là Ahri không.
Việc cậu ta bảo tôi tự chọn cách xưng hô.
Cả lớp bụi đất dính ở gấu quần.
Có quá nhiều điểm khả nghi, vậy mà tại sao tôi lại bị lừa?
Vì tôi quá tuyệt vọng.
Khao khát muốn vượt qua sự hỗn loạn do thân phận không hoàn chỉnh mạnh đến mức tôi đã nhắm mắt bỏ qua mọi nghi vấn.
Hơn nữa, khi “Vương Quốc Mộng Mơ” cho thấy hiện tượng thần bí, tôi cũng bị choáng ngợp bởi điều kỳ diệu ấy, như bao người bình thường khác.
Chẳng lẽ ngay cả Vương Quốc Mộng Mơ cũng là trò lừa?
“Kain, cậu…!”
Chàng trai lộ vẻ áy náy hiếm gặp.
“Xin lỗi. Cái này thì… không còn cách nào khác cả. Cho nên—”
“Không cần xin lỗi đâu.”
Giọng cô ấy bình thản đến lạ.
Bàn tay mềm mại chậm rãi tiến đến vuốt ve gương mặt tôi.
Tôi không thể nhúc nhích một ly.
Giây phút này, tôi như con hươu chạm mắt với hổ.
“A… hức….”
Tôi rên khẽ, thậm chí chẳng dám phản kháng.
Ngược lại, tồn tại đứng trước mặt tôi là kẻ được định sẵn số mệnh vĩ đại từ khi sinh ra.
Lần đầu tiên, cô ấy nói với tôi.
“Đừng sợ.”
“Hức….”
“Cô nói tên mình là Min-ah, phải không? Cô sẽ không chết đâu. Chỉ là trở về làm một mà thôi.”
“… Một?”
“Ừ. Ngay từ đầu chúng ta đã là một.”
Chậm rãi, thong thả, gương mặt của ‘Ahri’ tiến lại gần.
Giải thể.
Phân rã.
Tái kết hợp.
Đồng xu đã được tung lên.
Tôi tỉnh dậy trong thân thể của ‘Kim Ahri’.
***
- Han Kain
- Phịch!
Khoảnh khắc thân thể Min-ah đổ xuống đất, tôi vô thức giật mình.
Dù biết đó giờ chỉ là cái vỏ rỗng, tôi vẫn cảm thấy như mình phải xin lỗi vì chuyện gì đó.
Có lẽ vẻ lúng túng của tôi trông khá buồn cười, Ahri khẽ bật cười.
“Sao thế? Đã bảo anh không cần xin lỗi mà.”
“Đó là suy nghĩ của em, còn Min-ah thì—”
“Giờ suy nghĩ của Min-ah là suy nghĩ của em.”
“...”
“Mấy hôm trước em có nói rồi. Kim Min-ah thật sự đã chết từ mấy chục năm trước, ngay khi tiếp nhận mảnh vỡ của em.”
“Em… đúng là đã nói vậy.”
Dù cuộc trò chuyện rất ngắn, tôi vẫn nghe giải thích về Min-ah.
Cô ấy là người đã nhận được mảnh vỡ của Ahri, thứ đã rải ra khắp thế giới vài chục năm trước, có thể là do tình cờ hoặc do Vatican sắp đặt.
Giờ mảnh vỡ ấy đã trở về với Ahri.
“Trừ những mảnh không thể thu hồi, thì có thể xem đây là mảnh cuối cùng. Em lang bạt ở nước ngoài tránh sự truy đuổi của Tòa Thánh nên không thu hồi được.”
Trong lúc tôi trầm tư, Ahri nhẹ nhàng cúi đầu về phía thi thể Hong Gohak.
“… Làm gì thế?”
“Coi như cách thể hiện lòngkính trọng của em đi?”
“...”
“Những lời phân thân của anh nói trước khi tự sát, em cũng nghe rồi. Em nghĩ anh ta thực sự đã đạt đến một cảnh giới vĩ đại.”
“...”
“Một cảnh giới tinh thần thật sự cao vời vợi, không thể so với ma pháp thông thường… Dù chưa đến mức Phật Tổ, nhưng chắc cũng cỡ Bồ Tát?”
“Bồ Tát à.”
Ở khoảnh khắc cuối cùng, ‘hắn’ đã cho thấy một bộ mặt vượt lên trên cả hận thù với tôi, thậm chí cả khát vọng sinh tồn.
Có lẽ vì ấn tượng đó quá mạnh, Ahri cúi đầu nói tiếp bằng giọng không hợp với mình.
“Em dám chắc ‘Tu Hành Giả’ bên kia bức màn cũng không ngờ tới mức này.”
“Tu Hành Giả?”
“Vị thần quái dị bên kia tấm gương. Em gọi nó là ‘Tu Hành Giả’.”
Chủ đề này khiến tôi thấy có phần khó chịu, mà thời gian cũng không nhiều nên tôi đổi đề tài.
“Anh vừa rà lại ký ức từ thân thể Hong Gohak thì nhận ra một chuyện. Có vẻ Thái Dương Thần Thánh đang ở chỗ Sophia. Em không biết à? Nghe nói em vẫn giữ liên lạc với cô ấy mà.”
“Không biết. Em còn bận chạy trốn khỏi Tòa Thánh, và….”
“Và?”
“Quan hệ giữa em với Sophia không phải kiểu chia sẻ hết mọi bí mật với nhau.”
“...”
“Chính xác là suýt nữa đã thành vậy, nhưng giữa chừng mọi chuyện trở nên rối rắm. Rồi em sẽ giải thích sau.”
“Chúng ta mà tìm được Sophia thì sẽ tìm được Thái Dương Thần Thánh. Mấy hôm trước em có nói—”
“Em biết Sophia ở đâu. Cô ấy ở Hàn Quốc. Chúng ta đi ngay đi.”
“Ừ.”
“Từ giờ sẽ nguy hiểm đấy.”
Tôi đã lừa Min-ah nhiều chuyện, nhưng việc bản thân sự tồn tại của cô ấy là cái bẫy thì không phải nói dối.
Vatican sớm muộn cũng sẽ phát hiện ‘Kim Min-ah’ đã biến mất khỏi thế giới.
Trước đó, chúng tôi phải thu hồi Thái Dương Thần Thánh.
“… Đến đây là tiến trình mà Khách Sạn đã sắp xếp sao.”
“Hả?”
“Không có gì.”
Tôi sắp xếp lại mọi chuyện trong đầu.
1. Thu hồi Quỷ Thư từ cô gái vô tình có được nó ở THPT Khách Sạn, đồng thời thiết lập mối quan hệ hợp tác với đặc vụ của Tòa Thánh trong trường.
2. Nhờ sự trợ giúp của đặc vụ Vatican ấy, xác nhận và thu hồi ‘Vương Quốc Mộng Mơ’.
3. Liên lạc với Ahri đang ẩn náu trong Vương Quốc Mộng Mơ, nhờ cô ấy tìm ra Pháp Vương Sophia đang mất tích.
4. Thu hồi Thái Dương Thần Thánh từ Pháp Vương Sophia.
Giữa chừng xảy ra vô số chuyện ầm ĩ, nhưng dù sao cũng gần tới bước 4 rồi.
Tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì?
Ngay trước khi xuất phát, Ahri cười khúc khích.
“Anh vẫn chưa biết lái xe à?”
“...”
“Buồn cười ghê. Horus, nhà tiên tri vĩ đại, kẻ có nhìn thấy tương lai mà không lái nổi một chiếc xe—”
“Đ, đi thôi.”
Nhìn Ahri tự nhiên nhớ lại ký ức của mảnh vỡ, tôi vừa xấu hổ vừa thấy hơi vui.
Câu “Min-ah không chết” xem ra không hẳn là nói dối.
- Vrùuum!
***
Tình hình đường sá vẫn hỗn loạn vô cùng.
Quân đội của Tòa Thánh vẫn đang tiêu diệt quái vật khắp nơi, nhưng xem ra không thể dọn dẹp toàn bộ trong thời gian ngắn.
Có thể là may hoặc không may, nhưng cũng nhờ vậy tôi và Ahri mới có thể phóng xe mà không bị cản trở nhiều.
Đám Thực Thể Hỗn Mang lúc nhúc khắp nơi không tha cho chúng tôi, nhưng Ahri cũng giải quyết chúng hết sức nhẹ nhàng.
- Xoẹt!
Này, thật sự đỉnh quá rồi đấy?
Vừa lái xe vừa dùng Đa Diện Bất Đẳng Biên chém quái vật đang áp sát được luôn à?
Ở phòng 207 lâu như vậy, trình độ sử dụng Đa Diện Bất Đẳng Biên của Ahri đã rõ ràng tăng vọt.
- Rào rào!
Một khi chúng tôi ra khỏi Seoul thì gần như không còn quái vật, thay vào đó là mưa to gió lớn bắt đầu nổi lên.
Thấy có chút khoảng thời gian lấy hơi, tôi vội hỏi.
“Ahri, giờ nói chuyện được chưa?”
“Em đang đợi đây.”
“Anh có rất nhiều câu hỏi về tiến trình.”
“...”
“Sophia thế nào? Cô ấy ổn chứ? Có vẻ cô ấy đã dùng Thái Dương Thần Thánh.”
“...”
“Và anh muốn nghe chuyện đã xảy ra trong các thử thách trước.”
“Còn gì nữa không?”
Câu hỏi cuối nảy sinh khi nói chuyện với Hong Gohak.
“Có. Nghe nói Vatican đã dùng một bức màn che phủ thế giới. Cụ thể điều đó nghĩa là sao?”
“...”
Một khoảng lặng ngắn.
Ahri cần có thời gian sắp xếp suy nghĩ, nên tôi cũng không thúc giục.
“Trong ba câu, em có thể trả lời được hai, câu thứ ba thì không chắc.”
“Vậy thì bắt đầu với những cái em biết trước—”
“Trước đó.”
Giọng em ấy kiên quyết.
“Anh có nhiều câu hỏi, nhưng em cũng vậy. Và em đã chờ câu trả lời hơn 100 năm rồi. Cho em hỏi trước được không?”
“Nói đi.”
“Kain à. Vì sao anh lại cứu Aedia?”
Câu trả lời đầu tiên của tôi rất đơn giản.
“Em đang nói gì vậy? Anh đã làm gì Aedia đâu mà cứu? Cứu á?”
“...”
Có vẻ câu hỏi này cần chút ‘thông tin bối cảnh’.
***
- Rào rào!
Trong làn mưa xối xả, Ahri giải thích vài sự thật cho tôi.
Thứ nhất, người đứng đầu Tòa Thánh, Thánh Mẫu Aedia, đã sống từ thời Ai Cập cổ đại.
Thứ hai, trải qua khoảng thời gian dài, Aedia đã trở thành vấn đề lớn nhất của phòng 207. Không chỉ Seungyub và Yumi, mà cả Elena, chị Eunsol, và Ahri cũng từng xung đột với cô ta.
Thứ ba, theo ký ức của Yumi, chính tôi trong quá khứ đã cứu người tên Aedia đó.
“Giờ em có thể nghe lý do không? Thật sự…em đã tò mò suốt bấy lâu nay.”
Vì sao tôi trong quá khứ đã cứu Aedia, tạo ra hiệu ứng cánh bướm khổng lồ này?
Đây là câu hỏi đã hành hạ Ahri suốt 120 năm, và còn hành hạ Yumi, Seungyub lâu gấp hơn mười lần.
Đã đến lúc trả lời câu hỏi đó của bọn họ.
“Trước hết, anh không có ký ức về khoảng thời gian mà Miro triệu hồi. Như em đã biết, thực thể được triệu hồi và bản thể không chia sẻ ký ức với nhau.”
“Không thể nào! Vậy là anh cũng không biết đáp án? Sao lại thế—”
Thấy sắc mặt Ahri tái mét, tôi vội trấn an kẻo cô ấy lại gây ra tai nạn giao thông.
“Không phải. Anh biết. Hay đúng hơn là đoán được. Thời gian triệu hồi nhiều lắm cũng chỉ một tiếng thôi, phải không? Không đủ để nhân cách của anh khác đi quá nhiều.”
“...”
- Két!
“Á!”
Xe dừng lại.
Ahri xoay người nhìn tôi.
Như thể muốn dồn toàn bộ tinh thần nghe cho bằng được câu trả lời quan trọng này.
Biểu cảm khẩn thiết muốn tìm ra sự thật của cô ấy khiến lòng tôi cũng nặng trĩu.
“Trước khi vào phòng 207, có một khả năng mà anh sợ nhất.”
“...”
“Là tình huống mà bối cảnh đã bị phá hỏng trước khi đến lượt mình bắt đầu. Anh đã nhận ra điều đó khi trải qua Phòng Nguyền Rủa.”
“...”
“Thế giới hóa ra mong manh dễ vỡ hơn anh nghĩ. Có lẽ thế giới bình thường mà anh từng sống đã vượt qua xác suất cực cực cực thấp mới tồn tại được.”
“Đúng vậy.”
“Vì thế anh đã đưa anh Sanghyun một mảnh giấy. Nội dung của nó là ‘Xin hãy tôn trọng dòng chảy lịch sử mà chúng ta biết.’”
“Vậy anh coi thực tại mình nhớ như một dạng đáp án đúng.”
“Vì đến thời điểm đó, mọi chuyện vẫn ổn. Anh chỉ nhờ anh ấy đi theo đáp án đúng đó, nếu có thể.”
“Em hiểu rồi.”
“Giả sử nếu chúng ta gọi thế giới bình thường đến thế kỷ 21 là ‘đáp án’, thì có một yếu tố không thể thiếu cần cho đáp án đó.”
“...”
“Một tổ chức tiêu diệt Thực Thể Hỗn Mang đứng phía sau lịch sử nhân loại. Chính là Cục Quản Trị. Cho nên—”
“Phần đó em cũng đoán được rồi. Yumi chắc cũng hiểu ra từ một thời điểm nào đó.”
Điều Ahri và Yumi đã suy đoán được.
“Qua thời gian dài quan sát thế giới, em cũng hiểu ra. Aedia rõ ràng là kẻ địch của Tổ Đội Khách Sạn. Nhưng không phải kẻ địch của nhân loại.”
Aedia là kẻ địch của Tổ Đội Khách Sạn.
Không có nghĩa cô ta là kẻ địch của nhân loại.
“Ngược lại, Aedia mới là người bảo hộ vĩ đại nhất của nhân loại. Cô ta đối địch với chúng ta không hẳn vì oán hận từ thời Ai Cập cổ đại, mà vì thật sự tin rằng với tư cách ‘người bảo hộ nhân loại’, chúng ta là những tồn tại nguy hiểm.”
“…”
“Chuyện này thỉnh thoảng cũng kinh ngạc lắm. Theo một nghĩa nào đó, Aedia thực sự xứng đáng với từ ‘Thánh Mẫu’. Không như em, cô ta mang trong mình tình yêu với nhân loại gần như không thể lý giải.”
Một từ mắc lại trong cổ tôi.
“Không như em sao?”
“Tới lúc nào đó, em đã nhận ra. Có phải vì vậy mà anh đã cứu Aedia? Vì nghĩ bà ta là tồn tại có thể chống đỡ nhân loại trong hàng ngàn năm?”
Ahri và Yumi đã hiểu vì sao tôi của quá khứ đã cứu Aedia.
Vì cô ta là người thích hợp làm thủy tổ của Cục Quản Trị.
Nhưng một đáp án lại sinh ra nghi vấn khác.
“Nghĩ vậy rồi em lại có câu hỏi không thể hiểu nổi.”
“… Hỏi đi.”
“Vì sao phải là Aedia? Tổ đội thứ hai thì khởi đầu của bọn họ quá muộn, nên không thể làm được. Miro còn non nớt về mặt tinh thần, nên chưa thể làm được. Nhưng Yumi thì không phải lựa chọn sao?”
Dựa trên thành phần của tổ đội đầu tiên, Yumi cũng là tồn tại có thể đạt tới trường sinh.
Vậy nghi vấn của Ahri và Yumi là hợp lý.
Vì sao Aedia phải là thủy tổ của Cục Quản Trị?
Không thể là Yumi, hay Miro trưởng thành, hay Seungyub sao?
“Bọn em đã có thể giết Aedia nhiều lần.”
“...”
“Yumi có cơ hội, em cũng vậy. Có thể giết cô ta…. Nhưng mỗi lần bọn em đều đã bỏ qua.”
Đồng đội nhiều lần có thể giết Aedia nhưng từ bỏ.
Vì họ không biết ‘vì sao’ tôi chọn Aedia.
Một kẻ nhìn thấy tương lai đã chọn Aedia, nếu họ tùy tiện giết rồi phá hỏng kịch bản thì sao?
Không thể gánh nổi khả năng đó, nên lần nào bọn họ cũng buông tha cho Aedia và tiếp tục chịu đựng đau khổ.
“Có lúc em còn nghĩ thế này. Aedia ở một nghĩa nào đó là sứ đồ, là thiên sứ của anh.”
“Sứ đồ, thiên sứ….”
“Anh biết không? Aedia cũng nửa phần nghĩ vậy. ‘Thần của ngươi đã chọn ta, vậy sao ngươi lại muốn giết ta?’ Đó là lời Aedia nói với Yumi.”
Tôi cảm nhận được nỗi oán trách khó giấu trong giọng Ahri.
Do lựa chọn của tôi mà họ đã đau khổ hơn 120 năm, nếu bảo không có oán trách gì thì là nói dối.
“Ahri.”
“Giờ cho em câu trả lời.”
“Aedia có lẽ không phải con người.”
“Chuyện đó chẳng phải là hiển nhiên sao? Cô ta đã sống mấy trăm mấy ngàn năm—”
“Không phải hiện tại cô ta không phải con người. Ý anh là, từ đầu đã không phải con người. Thời Ai Cập cổ đại, khi tổ đội đầu tiên tiến hành thử thách cơ. Ngay từ khi sinh ra, Aedia đã không phải con người.”
“Chuyện đó thì liên quan gì—”
Rồi Ahri im lặng.
Vì cô ấy đủ thông minh để hiểu ý tôi.
Tôi trong quá khứ chọn Aedia vì cô ta ngay từ đầu đã không phải con người.
Vì điều đó trùng khớp với ‘đáp án duy nhất’ mà tôi biết.
Thẫn thờ, Ahri thì thầm.
“Thủy tổ của Cục Quản Trị cũng không phải con người. Anh đã biết điều đó.”
Rất lâu trước đây, trước khi bước vào phòng 207.
Tôi đã biết một sự thật gây sốc từ cô gái bị trói buộc trong bản ngã trẻ con.
Nông trại nơi bò sinh sống không thể do chính con bò bảo vệ.
Nông trại nơi con người sinh sống… cũng không thể do chính con người bảo vệ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
