Chương 21: Một khoảnh khắc thư giãn với tách cà phê (3)
- Thưa Đấng! Ả ta đang có sảnh. Cẩn thận đấy.
"Tôi úp bài."
- A. Thưa Đấng, cái gã kia đang lừa bịp chỉ với một đôi thôi. Thật thảm hại. Cứ theo cược và nghiền nát hắn đi.
"Theo."
- Aha, ngài và hắn ta có tay bài giống nhau, cả hai đều có thú. Nhưng thú của ngài cao hơn. Ồ, chuyện này sẽ vui lắm đây. Hãy xem ai bỏ cuộc trước nào, Thưa Đấng!
"Tố."
- Wow, gã này đang nhắm đến cù lũ sao? Đừng lo, Thưa Đấng. Ta vừa ngó xuống gầm bàn và kiểm tra bài của bọn chúng rồi. Hắn ta sẽ không có được cù lũ ngay cả ở phút cuối đâu. Cứ tin ta và tới bến đi!
"Tất tay."
Ván bài poker đã diễn ra được khoảng ba mươi hiệp.
"......"
Người đàn ông ngồi đối diện tôi, Độc Xà, đang run rẩy. Khuôn mặt của Thợ săn chột mắt chuyển sang màu đỏ rồi xanh mét vì tức giận.
"Chết tiệt! Đây là một vụ lừa đảo!"
Độc Xà đột ngột đứng phắt dậy, làm rung chuyển cả cái bàn. Các Thợ săn khác, như thể đã đoán trước được điều này, đồng loạt nhấc tách cà phê của họ lên, tránh cho cà phê đổ tràn ra bàn. Chọn thời điểm chuẩn xác thật đấy.
"Chuyện này thật vô lý! Chúng ta đã chơi hơn 30 hiệp rồi và thằng nhãi này chưa thua một lần nào. Những pha lừa bịp của hắn không bao giờ thất bại. Chắc chắn hắn đang sử dụng một kỹ năng lén lút nào đó! Đây là gian lận! Gian lận!"
"Anh có bằng chứng nào không?"
Tôi uống một hớp chocolate nóng, thứ giờ đây đã biến thành một ly chocolate latte nhạt nhẽo. Kể ra nó cũng có sức hấp dẫn riêng.
"Anh đang buộc tội tôi mà không có bằng chứng. Như thế là không công bằng đâu. Xin hãy tử tế hơn một chút đi, tiền bối."
"Cái thằng ranh này thực sự được đăng ký là Thợ săn hạng F sao!?"
Độc Xà hét lên, nhìn quanh.
"Làm sao hắn có thể là hạng F được chứ! Ít nhất ta cũng sẽ tin nếu hắn là hạng B, với cái thái độ xảo quyệt đó của hắn!"
"Wow. Làm sao anh biết tôi không phải hạng F?"
"Đúng thế! Ta biết ngay mà...”
"Thực ra, tôi vừa thăng lên hạng E hôm qua. Tôi đã quá bận rộn với việc chinh phục tầng 10 nên chưa kịp báo cáo cho Hiệp hội Thợ săn."
"......"
Tôi mỉm cười.
"Cảm ơn vì đã đánh giá cao tôi. Nhưng mà, Độc Xà này, anh hết sạch phỉnh rồi đúng không?"
"Ư..."
Độc Xà quay lưng bỏ đi với những bước chân rã rời đầy cam chịu, nhập hội cùng những người chơi đã bị loại khác ở khu vực khán giả.
"Chào mừng, Độc Xà!"
Người đầu tiên bị loại, Thẩm Phán Dị Giáo, chào đón anh ta bằng một nụ cười rạng rỡ.
"Tôi đã nghĩ cũng sắp đến lúc Độc Xà bị loại rồi. Nên, tôi đã gọi thêm một ly espresso cho anh này! Đừng ngại, cứ thưởng thức đi."
"Ta ghét espresso..."
"Đúng vậy! Tôi biết mà. Anh nên vượt qua sự kén chọn của mình đi chứ!"
"Cái tên cuồng tín chết tiệt này..."
Cuối cùng, chỉ còn lại ba Thợ săn trong ván đấu: tôi, Hắc Phù Thủy của Huyền Long Hội, và thật ngạc nhiên, Thánh Kỵ Sĩ.
"Ưm."
Thánh Kỵ Sĩ nhìn xuống những lá bài của mình, cau mày.
Hội phó của Tự Cảnh Đoàn, nổi tiếng với sự chính trực và công bằng. Tự Cảnh Đoàn, một bang hội được thành lập để duy trì trật tự ở Thành phố Babylon trên tầng 1 của tòa tháp, giống như một cảnh sát trưởng ở thế giới bên ngoài vậy. Cô ấy còn được biết đến vì đã quyên góp toàn bộ tài sản của mình cho các trại trẻ mồ côi.
"Tôi bỏ cuộc."
Thánh Kỵ Sĩ thở dài và đặt bài xuống.
"Tôi cứ tưởng mình có một khuôn mặt lạnh te giỏi lắm rồi chứ. Kim Gong-ja, cậu có sở hữu kỹ năng đọc tâm trí không vậy?"
"Ai mà biết được? Có thể là đọc tâm trí, có thể là thấu thị. Cô thử đoán xem."
"…Bọn trẻ thời nay đúng là không thể đùa được."
Thánh Kỵ Sĩ nở một nụ cười gượng, gật đầu với tôi và nhập hội cùng những người khác ở khu vực khán giả.
"Này! Sao cô có thể bỏ cuộc dễ dàng thế hả, đồ ngốc!"
Độc Xà, đã ngồi sẵn giữa những người bị loại, mắng mỏ cô ấy. Có vẻ như anh ta vừa làm đổ một ít espresso lên mặt.
"Đáng lẽ cô phải bám dai như đỉa chứ? Chẳng lẽ chúng ta cứ để cái tên bịp bợm này tẩu thoát sao?"
"Gọi một anh hùng mới là kẻ bịp bợm. Nghe gay gắt quá đấy."
"Cô không thấy hắn đang trắng trợn sử dụng kỹ năng của mình sao!?"
Thánh Kỵ Sĩ nhún vai.
"Tôi đã biết điều đó ngay từ đầu rồi."
"Cái gì? Thật sao?"
"Tất nhiên. Sẽ rất kỳ lạ nếu không biết đấy. Anh nghĩ một tân binh lại đi đề xuất một ván bài poker hoàn toàn dựa vào may mắn mà không có bất kỳ sự chuẩn bị nào sao? Việc đề xuất trò chơi này bản thân nó đã là một lời tuyên chiến rằng 'Tôi có tự tin đánh bại các vị mà không bị bắt quả tang sử dụng kỹ năng.' Chúng ta đã chấp nhận thách thức đó."
Miệng Độc Xà há hốc.
"Hóa ra là vậy sao?"
"Độc Xà à… Tập trung vào võ thuật thì tốt đấy, nhưng hãy dùng cả cái đầu của mình nữa đi."
Thánh Kỵ Sĩ nhìn anh ta với vẻ thương hại.
"Ngay từ đầu, trò chơi này đã không có rủi ro nào đối với chúng ta. Dĩ nhiên, nếu thắng thì đó là một món hời lớn. Nhưng ngay cả khi chúng ta thua… Chẳng phải cậu tân binh đó đã nói sẽ gia nhập tất cả các bang hội của chúng ta sao? Đó cũng là một kết quả khá tốt mà."
"Nhưng, nhưng… Lòng tự trọng của chúng ta thì sao! Làm sao chúng ta có thể đối xử với một thằng nhãi ranh vắt mũi chưa sạch ngang hàng với mình được chứ...?”
"Lòng tự trọng có mài ra ăn được không?"
Độc Xà câm nín.
"Espresso thì có đấy! Đây, Độc Xà. Uống cạn đi!"
"Chết tiệt…"
Cuối cùng, những người bám trụ lại sau cùng là Thợ săn xếp hạng 2, Hắc Phù Thủy, và tôi.
"......"
Phù Thủy đăm đăm nhìn những lá bài của mình trước khi lên tiếng.
"May mắn thật."
"Ý cô là sao?"
"Rốt cuộc thì cậu có vẻ cũng là một con người biết điều."
Phù Thủy đặt cược phỉnh. Tố. Cô ta đang khiêu khích tôi.
"Tôi đến từ Ukraine. Hay đúng hơn là, từ một nơi từng là Ukraine. Tôi đã là một kẻ lang bạt kể từ khi mất gia đình trong một cuộc nội chiến. Cậu biết đấy, dù ở trong tòa tháp hay thế giới bên ngoài, một người phụ nữ cũng rất khó để tồn tại một mình."
"Điều đó là sự thật."
Tôi sẵn sàng chấp nhận lời thách thức của cô ta.
"Tố thêm". Tôi tăng mức cược.
"......"
Sau một khoảnh khắc do dự, Phù Thủy gõ tay xuống bàn hai lần. Cộc. Cộc. Một dấu hiệu chấp nhận cuộc đấu tay đôi. Nữ Bá Tước, người đã tình nguyện làm người chia bài sau khi bị loại, bắt đầu trải các lá bài ra.
"Cô đang cố nói điều gì vậy?"
Tôi giả vờ trầm ngâm, vuốt cằm.
"Những người tiến vào tòa tháp, đặc biệt là thế hệ đầu tiên, rất khó để tìm thấy một ai mà không mang theo một câu chuyện. Tôi thì chỉ là một kẻ mồ côi bình thường thôi."
Tay bài của tôi là Một Đôi.
"…Tòa tháp này giống như quê hương của tôi vậy."
Tay bài của Phù Thủy là Thùng.
"Tòa tháp không bận tâm đến nguồn gốc xuất thân. Hay đúng hơn, chính chúng ta đã khiến nó trở nên như vậy. Chẳng có gì quan trọng khi tôi đến từ Ukraine, Độc Xà đến từ Trung Quốc, và cậu đến từ Hàn Quốc... Ở trong tòa tháp của chúng ta, những chuyện đó không hề quan trọng."
"Vậy sao?"
"Đúng. Nhờ ân sủng của tòa tháp, chúng ta có thể hiểu được ngôn ngữ của nhau. Ở đây, tất cả chúng ta đều là những kẻ thách thức bình đẳng... ít nhất là bình đẳng hơn so với thế giới bên ngoài."
Nếu ván bài tiếp tục như thế này, tôi sẽ thua.
Nhưng tôi tự tin tăng cược một lần nữa.
"Người ở thế giới bên ngoài coi nơi này như một thùng rác."
"Nó được gọi là một cái thùng rác. Chứ không phải là một đống rác."
Phù Thủy kiên quyết ra hiệu theo cược.
"Kim Gong-ja, khoảnh khắc đồng hồ trên bầu trời điểm, giới truyền thông sẽ tràn ngập các bài báo về cậu. Một cuộc sống hoàn toàn khác sẽ bắt đầu. Tôi hy vọng cậu sẽ xử lý nó một cách khôn ngoan."
"Nghe tuyệt đấy."
Một lá bài khác được lật trên bàn.
"Tôi rất thích được chú ý. Tôi muốn mọi người ca ngợi tôi, ngước nhìn tôi, ghen tị với tôi. Tôi nghiêm túc đấy. Đó là tất cả những gì thuộc về tôi."
Tay bài của tôi đã đổi thành Thú.
"…Cậu thẳng thắn thật đấy. Hoàn toàn trái ngược với Kiếm Tinh."
Tay bài của Phù Thủy vẫn là Thùng.
Tôi vẫn đang ở thế bất lợi, nhưng tôi quyết định Tất tay.
"......"
"Tôi có tự tin mà."
Tôi nhìn thẳng vào Phù Thủy, tách ánh mắt khỏi những lá bài.
"Tôi cũng có thể nói thẳng với tất cả các vị ngay bây giờ. Tôi không chỉ muốn sự tôn trọng của các vị vì tôi đã chinh phục tầng 10. Tôi dự định sẽ chinh phục tầng 20, 30, 40, 50, và thẳng tiến lên tận tầng 100. Bất kể mất bao lâu, tôi cũng sẽ chinh phục tòa tháp."
"......"
"Tôi hiểu các vị đều trân trọng tòa tháp. Tôi tôn trọng điều đó. Tôi không có ý định gây chiến vô cớ với các vị. Tuy nhiên, tôi sẽ coi tất cả các vị là đối thủ của mình."
Ai sẽ là người đầu tiên chinh phục tòa tháp?
Ai sẽ được ca tụng là vị anh hùng vĩ đại nhất?
Để được mọi người nhớ đến, ca tụng, ghen tị và ngước nhìn, để xây dựng một tòa tháp bằng vàng trong mắt họ.
"Tôi muốn nhìn thấy thế giới bên ngoài tòa tháp."
Vì vậy, tôi sẽ leo lên tòa tháp.
"Thành thật mà nói, tôi không có thời gian để lo lắng về những thứ như người tị nạn chiến tranh hay tình trạng thiếu lương thực. Nếu các vị cần tên của tôi để giải quyết những vấn đề này, cứ dùng nó đi. Chỉ cần hỗ trợ tôi trong hành trình leo tháp là được."
Cái cảm giác chinh phục tầng 10 hôm nay, cái cảm giác được đứng trên đỉnh cao, tôi muốn được trải nghiệm nó một lần nữa. Tôi mới chỉ nếm thử nó một lần, nhưng tôi dường như đã nghiện cái cảm giác đó mất rồi.
Nó thực sự quá đỗi tuyệt vời!
"Hà..."
Sau một khoảnh khắc im lặng, Phù Thủy thở dài.
"Tôi đã nhầm rồi. Cậu không hề trái ngược với Kiếm Tinh; cậu giống hệt hắn ta."
Phù Thủy dùng cả hai tay đẩy toàn bộ phỉnh của mình về phía trước. Tất tay.
"Đó là một lời khen sao?"
"Không, đó là một lời sỉ nhục. Đồ những kẻ tham lam."
Lá bài cuối cùng được lật.
Tay bài của cô ta vẫn là Thùng.
Tay bài của tôi... một Cù Lũ.
"Hóa ra đó lại là một lời khen."
Tôi toét miệng cười.
"Cảm ơn nhé."
Tôi đã thắng.
"Như đã hứa, tôi rất mong đợi được đối xử ngang hàng với tất cả các vị."
"Liệu chúng tôi có thể mong đợi cậu gánh vác các nghĩa vụ nhiều như cách cậu tận hưởng các quyền lợi không?"
"Nghĩa vụ của một Thợ săn chẳng phải là leo tháp sao? Đừng lo. Tôi sẽ tiếp tục hoàn thành nghĩa vụ của một Thợ săn."
"Một tân binh mà lại kiêu ngạo đến thế..."
Phù Thủy cười khẩy.
- Ừ, nếu có một kỹ năng gọi là 'Kiêu ngạo', thằng nhãi Zombie này chắc chắn sẽ đạt hạng S.
"…Ông thực sự quay lại gọi tôi là zombie ngay sau khi ván bài kết thúc sao?"
- Tất nhiên rồi, cái đồ zombie! Thằng nhóc zombie!
Kiếm Đế phấn khích bay lượn vòng quanh.
- Zombie! Zombie! Thằng nhóc zombie! A, thật buồn biết bao khi không được gọi cái thằng ngạo mạn này là zombie! Ta sẽ không bao giờ cá cược với cái thằng tự phụ này nữa!
"Thật đáng hổ thẹn…"
Làm sao cái kẻ tự xưng là Kiếm Đế lại có thể hành xử đáng xấu hổ đến vậy chứ?
Tôi thầm lắc đầu và đứng dậy.
"Rời đi sớm vậy sao?"
"Vâng. Tầng 11 sẽ sớm mở cửa thôi. Tôi cần phải chuẩn bị để không bị tụt lại phía sau những người khác."
"Làm sao cậu có thể chuẩn bị khi cậu thậm chí còn không biết tầng 11 chứa thứ gì?"
Hừm.
'Tiết lộ một chút gợi ý ở đây cũng chẳng hại gì.'
Bây giờ tôi đã được hứa hẹn đối xử bình đẳng, việc tạo ra một chút nợ ân tình sẽ khiến những nỗ lực trong tương lai suôn sẻ hơn.
Tôi tập hợp lại những suy nghĩ của mình và lên tiếng.
"Nhập vai."
"Hả?"
"Chủ đề từ tầng 11 đến tầng 20 là nhập vai."
Tất cả các Thợ săn đều nhìn tôi, đôi mắt họ rực sáng. Đó là điều hiển nhiên. Ngay cả một gợi ý nhỏ cũng có thể mang lại một lợi thế đáng kể.
"Phần thưởng cho việc dọn dẹp tầng 10 đã bao gồm cả gợi ý này."
Tất nhiên, đó là một lời nói dối.
Tôi vẫn chưa nhận được phần thưởng cho việc chinh phục tầng 10. Phần thưởng sẽ được trao khi đồng hồ trên bầu trời điểm 00:00:00. Nhưng tôi đã biết trước chuyện gì sắp xảy ra.
Kiến thức về tương lai. Chẳng có lý do gì để không sử dụng nó cả.
"Đó là tất cả những gì tôi biết."
"…Cảm ơn vì đã chia sẻ thông tin."
Phù Thủy gật đầu.
"Tôi sẽ trả món nợ này sau."
Một tuyên bố đầy thú vị cho tương lai.
Sau một giấc ngủ ngon, tôi tiến ra quảng trường.
Thành phố đang chìm trong bầu không khí lễ hội, ăn mừng lần dọn dẹp tầng 10 đầu tiên trong nhiều năm. Một số quán rượu đang phát bia miễn phí, và một vài cá nhân tài năng thì biểu diễn các bài hát trên quảng trường.
"Nhưng ai thực sự đã chinh phục tầng 10 vậy?"
Câu hỏi còn sót lại duy nhất giữa mọi người.
"Vẫn chưa có thông báo chính thức nào cả..."
"Tôi nghe nói các hội trưởng đã tụ tập lại ở một nơi."
"Bạn có xem video Kiếm Tinh phủ nhận chuyện đó không? Ông ấy có vẻ thực sự bực bội, khăng khăng rằng không phải là ông ấy."
"Vậy thì đó là ai?"
Những tiếng xì xào lấp đầy không gian.
Tôi cố nín cười.
'Tôi đang ở ngay đây này.'
Tôi đang đứng ngay giữa đám đông đang ăn mừng lễ hội.
Gần một ngày kể từ khi tầng 10 bị chinh phục, những con số trên chiếc đồng hồ bầu trời đang dần đếm ngược.
"Mười!"
Không ai bảo ai, các Thợ săn bắt đầu đếm ngược khi đồng hồ chạm mốc mười giây.
"Chín!"
"Tám!"
Quảng trường vang vọng tiếng đồng thanh của vô số Thợ săn. Bảy, sáu, năm... Cảm giác giống hệt như đang đón Giao thừa vậy.
"Bốn!"
Tôi kiểm tra tin tức truyền thông trên điện thoại thông minh của mình.
Tôi muốn xem liệu lệnh cấm vận thông tin có còn được tôn trọng hay không, liệu đã có bất kỳ bài báo nào về tôi chưa.
"Ba!"
Đó là lúc các bài báo bắt đầu xuất hiện trên các trang truyền thông do Babylon điều hành. Có lẽ họ đã quá nóng lòng muốn giật tin sốt dẻo dù chỉ sớm hơn một giây.
"Hai!"
Tôi lướt qua các bài báo.
- [Tin Khẩn] Thợ săn đã dọn dẹp tầng 10 là một tân binh hạng E vô danh!
- [Tin Khẩn] Tên thật Kim Gong-ja, người Hàn Quốc...
- [Tin Khẩn] Người chinh phục tầng 10 đã gia nhập một số bang hội lớn cùng một lúc.
- [Tin Khẩn] Tuyên bố chính thức từ Huyền Long Hội. Chào đón vị anh hùng mới...
Tôi mỉm cười.
"Một!"
Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
straight fold call two pairs one pai Raise full house All-in Reraise Flush