"Mokutan , Sekitan , Tsubaki ! Tập hợp!"
"Mí."
"Mít."
"Mi mi mi."
Nghe tôi gọi, ba con kỳ dông lửa đang chơi đùa trên đống tro ở sân sau liền kêu lên và chạy đến xếp thành một hàng ngang dưới chân tôi.
"Đốt cái này đi."
"Mí!"
"Mít!"
"Mi mi mi!"
Tôi dùng kẹp gắp một cái nồi nung có chứa một chiếc nhẫn bạch kim pt950 (độ tinh khiết 95%) đưa ra trước mặt ba con, chúng đồng loạt phun lửa.
Ba luồng hỏa diễm bắn trúng vào nồi nung, làm nó dần đỏ rực lên. Chưa đầy một phút, bạch kim bên trong đã tan chảy thành chất lỏng.
"Được rồi, dừng! Giỏi, giỏi, giỏi, giỏi lắm!"
Nghe hiệu lệnh của tôi, mấy con kỳ dông lửa ngừng phun lửa. Tôi thưởng cho mỗi con món khoái khẩu của chúng là than gỗ, than đá và dầu hoa trà. Chúng vẫy đuôi, vui vẻ ăn lấy ăn để. Dễ thương thật.
Lam Phù Thủy, người đang đứng sau quan sát thành quả huấn luyện của tôi, vỗ tay thán phục.
"Tuyệt thật đấy. Không ngờ anh có thể huấn luyện chúng đến mức này."
"Cũng thường thôi. Mất hai tháng đấy."
Wa ha ha ha! Cứ khen nữa đi. Thế này thì tôi cũng là một ma thú sư chính hiệu rồi.
Nếu cố gắng suốt hai tháng mà không có kết quả gì thì đúng là nản thật. Nhưng tôi đã làm được, dựa trên những kiến thức chăn nuôi của Nông Trại Ma Thú Hokkaido.
Sau khi cấy Gremlin vào người, tôi và mấy con kỳ dông lửa đã trở nên thân thiết.
Có vẻ như chúng, với ý thức đồng loại, đã nhận ra tôi là một trưởng lão hay một cá thể trưởng thành trong bầy. Xét đến sự chênh lệch về vóc dáng thì cũng phải. Thời gian đầu, chúng còn lo lắng đi vòng quanh ngửi mông tôi và vài lần định đốt lửa (chuyện này phải giấu Lam Phù Thủy), nên chắc chắn chúng đã hoàn toàn coi tôi là đồng loại.
Chỉ sau khoảng ba ngày, chúng đã hiểu ra rằng dù tôi không có lửa bao bọc nhưng vẫn khỏe mạnh. Chúng cũng có đủ trí thông minh và khả năng học hỏi để liếm vết bỏng nhẹ trên mông tôi để chữa trị. Không chỉ dễ thương mà còn thông minh. Việc mông bị bỏng đau đến mức không ngồi được một thời gian cũng là một cái giá rẻ.
Tôi dùng hai tay mang những con kỳ dông lửa đến lò phản xạ, nơi đã chuẩn bị sẵn kim loại để làm vật liệu xây tổ. Mặc dù ban đầu chúng định quay về tổ cũ, nhưng sau khi được dụ dỗ bằng than củi chất lượng cao, chúng đã nhanh chóng hiểu ý và xây một tổ mới trong lò.
Lò phản xạ nằm ở sau núi, cách nhà tôi một khoảng, nên dù có hỏa hoạn xảy ra cũng sẽ không cháy lan đến nhà, và việc chăm sóc hay đến xem tình hình cũng rất dễ dàng. Đó là một nơi tốt nhất để nuôi chúng trong quá trình huấn luyện.
Theo bí truyền chăn nuôi ma thú của Nông Trại Ma Thú Hokkaido, phương pháp huấn luyện có thể áp dụng chung cho hầu hết các loại ma vật là thông qua quan hệ trên dưới và thức ăn. Trở thành kẻ đứng đầu, và kiểm soát thức ăn, thì dù trong lòng có nghĩ gì, chúng cũng sẽ tuân theo.
Ngoài ra, cũng cần phải chú ý đến tính cách và tập tính của từng cá thể. Có loài thích được vuốt ve, cũng có loài chỉ tụ tập chứ không tiếp xúc nhiều. Có loài có thói quen tắm nước, có loài chơi đùa với xác chết, có loài cho liếm Gremlin của mình để thể hiện sự tin tưởng, có rất nhiều ma vật có tập tính độc đáo.
Trong trường hợp của tôi, chỉ cần cấy Gremlin là đã thiết lập được quan hệ trên dưới, việc dời tổ cũng tương đối dễ dàng, nên tôi đã dùng thức ăn để làm thân hơn và tìm hiểu về hệ sinh thái của chúng.
Đầu tiên, tôi phát hiện ra chúng có sở thích ăn uống khác nhau.
Tôi đã thử cho chúng ăn nhiều thứ khác ngoài than, và hóa ra cứ là thứ có thể làm nhiên liệu thì chúng đều ăn. Than đá, than gỗ, xăng và dầu hỏa cũ, ethanol, dầu hạt cải, dầu cá voi, dầu hoa trà, v.v.
Nhưng cũng có ngoại lệ, chúng không ăn củi hay nhiên liệu gas. Có lẽ nếu bị bỏ đói chúng sẽ ăn, nhưng tôi không nỡ nên chưa thử.
Sở thích ăn uống của mỗi con cũng khác nhau.
Con lớn nhất, hay chạy đầu đàn, vênh váo và năng động nhất thì thích dầu hoa trà.
Con đủng đỉnh nhất, mỗi khi tôi đốt lửa trại lại đến sưởi nắng và ngây người ra, thích than đá.
Và con tò mò, thân thiện nhất thì lại thích than gỗ.
Ban đầu tôi không đặt tên, chỉ gọi là "này", "mày", "kỳ dông lửa", "con bé tí", nhưng dần dần chúng bắt đầu phản ứng với tên của món khoái khẩu, và từ đó đã trở thành tên của chúng.
Sau khi đã làm quen bằng thức ăn, tôi cố gắng dành nhiều thời gian ở cùng chúng để quan sát.
Sau vụ đốt mông đầu tiên thì không có tai nạn nào khác, những tập tính đáng yêu của chúng lần lượt được phát hiện.
Ví dụ, mấy con kỳ dông lửa rất thích lăn lộn trong tro, nhưng cũng rất thích làm sạch vảy của mình.
Khi tôi dùng một cái bàn chải đánh răng cũ để chải vảy cho một con, những con khác cũng sẽ lại gần, dùng chân trước gõ vào bàn chải để đòi được chải.
Và khi vảy đã sáng bóng, chúng sẽ vui vẻ chạy vòng quanh, rồi lại lao vào đống tro và lấm lem hết cả người. Chải để làm gì...? Mà thôi, trông chúng nó vui là được...
Có lẽ ban đầu tập tính này là để đối phó với ký sinh trùng hay gì đó. Giống như việc chải lông của mèo hay khỉ. Không biết trên đời này có loại ký sinh trùng nào bám trên kỳ dông lửa không.
Việc ăn no rồi lăn ra ngủ cũng là một tập tính. Nghĩ lại thì Truyền Hỏa sau khi ăn than cũng đã ngủ. Có lẽ đây là tập tính của cả dòng dõi.
Chu kỳ sinh hoạt một ngày của mấy con kỳ dông lửa là sáng dậy, ăn, đuổi bắt nô đùa, ăn trưa, lại chơi, ăn rồi ngủ. Sống hoàn toàn theo bản năng.
Chúng không chăm chút cho cái tổ lắm. Dù tôi đã bỏ rất nhiều kim loại vào lò phản xạ, nhưng cái tổ hình bán cầu được làm từ kim loại nung chảy vẫn luôn trong tình trạng ọp ẹp. Dù một phần đã bị gỉ sét, chúng cũng không hề bận tâm.
Nhưng khi tôi nhân lúc chúng đi vắng và sửa lại cái tổ cho đẹp đẽ, chúng đã tỏ ra khó chịu một lúc rồi lại phun lửa làm cho nó ọp ẹp trở lại (khác với hình dạng ban đầu), nên có vẻ như chúng có một ý đồ nhất định khi giữ cho cái tổ ọp ẹp như vậy. Cảm tính của kỳ dông lửa thật khó hiểu.
À, còn vật liệu làm tổ thì có vẻ chúng thích loại có nhiệt độ nóng chảy càng cao càng tốt. So với chì, sắt được sử dụng nhiều hơn, và so với sắt, bạch kim được sử dụng nhiều hơn hẳn.
Và tập tính, hay đúng hơn là năng lực, thú vị và hữu dụng nhất chính là khả năng kiểm soát hỏa lực được thừa hưởng từ mẹ.
Bạch kim có nhiệt độ nóng chảy cao hơn sắt. Hỏa diễm của kỳ dông lửa có thể nung chảy nó, tức là phải nóng ít nhất 1768°C. Nhưng khi chúng phun lửa vào mông tôi, tôi chỉ bị bỏng nhẹ. Rõ ràng là chúng đã kiểm soát hỏa lực.
Khi chúng phun lửa vào những mẩu củi cháy dở để biến thành thức ăn, dù tôi có đứng gần, ngoài một luồng khí nóng ra thì nhiệt độ xung quanh không hề tăng lên một cách bất thường.
Tôi đã tự chế một cái nhiệt kế sử dụng phản xạ quang phổ và đo được, hỏa lực chỉ tập trung vào những vật mà kỳ dông lửa muốn đốt một cách phi vật lý.
Tức, kỳ dông lửa có thể chỉ đốt những thứ chúng muốn đốt, và không đốt những thứ chúng không muốn.
Dĩ nhiên cũng có giới hạn, việc lửa bén sang những vật không mong muốn là hoàn toàn có thể, và khả năng kiểm soát cũng không tinh vi đến mức tạo ra một ranh giới rõ rệt và tránh được những vật không muốn đốt.
Hỏa diễm kỳ lạ này rất ma thuật, nhưng khác với ma thuật lửa của Truyền Hỏa, nó không có thuộc tính đặc biệt.
Hỏa diễm của kỳ dông lửa không thể làm tan chảy lớp băng của ma thuật Đại Sông Băng (tôi đã nhờ Lam Phù Thủy thu nhỏ uy lực và đóng băng một căn nhà bỏ hoang), còn Gremlin thì bị tan chảy chứ không biến thành tro bụi.
Có vẻ như trong các loại lửa ma thuật, chỉ có loại của hệ thống "Hỡi Ngọn Lửa (Jin Ga)" là đặc biệt. Chắc là nó đã mặc định có sẵn một hiệu ứng đặc biệt kỳ lạ nào đó.
Tôi, sau khi cấy Gremlin, đã bị giảm đi một lượng lớn ma lực, nên việc có thể nhờ mấy con kỳ dông lửa đảm nhiệm ma thuật lửa là một điều rất may mắn. Chúng cũng không phun lửa nhiều như tôi nghĩ, và cũng không có tật phóng hỏa. Tuy có nguy cơ lớn lên tập tính sẽ thay đổi, nhưng lúc còn nhỏ thì có vẻ không có nguy cơ hỏa hoạn nào. Việc chúng đã học được rằng "phun lửa nhiều thì không tốt" sau vụ đốt mông tôi có lẽ cũng là một yếu tố lớn.
Không biết kỳ dông lửa thông thường thì thế nào, nhưng mấy đứa nhà tôi rất thận trọng khi dùng hỏa diễm.
Sau khi nghe hết một tràng tự hào và khoe thành quả huấn luyện của tôi, Lam Phù Thủy đã chấp nhận và thu lại vũ khí.
Cô ấy đã hứa sẽ không giết chúng nữa, nên tôi rất yên tâm.
Vụ giết con của Lam Phù Thủy, đã tránh được! Hơn nữa, trong lò phản xạ của tôi đã có ma vật sống.
Từ giờ, các sản phẩm mang thương hiệu Oori sẽ có thêm dòng quảng cáo "được rèn bằng lửa của ma thú" đấy nhé. Truyền Hỏa tuy đã gây ra một chuyện tày đình, nhưng cuối cùng cũng đã có thể hạ cánh an toàn.
Tạm thời, xin được coi như kết thúc có hậu.
"Chúng nó có thân với tôi không nhỉ."
"Mi mi mi...!"
Lam Phù Thủy đưa tay về phía Sekitan, con lười nhất đang nằm ườn ra trên mũi giày của tôi, nhưng Sekitan đã rỉ lửa ra từ khóe miệng và lè lưỡi đe dọa.
Lam Phù Thủy thất vọng rụt tay lại. Huyết thống chẳng liên quan gì cả. Quả nhiên cha sinh không bằng mẹ dưỡng.
Mấy đứa này đã được nội định sẽ trở thành nhân viên lò rèn của xưởng tôi rồi. Đừng có giành của tôi nữa.
"Nếu muốn thú cưng thì có nhiều ma thú tốt khác mà. Đó, mấy con được gửi đến từ Nông Trại Ma Thú Hokkaido ấy. Cách nuôi đã được thiết lập rồi, đọc tài liệu thấy cũng tiện lợi."
"Sẻ Túi thì tôi cũng đang phân vân. Nhưng dùng sứ ma mắt của Mục Ngọc là đủ rồi."
"À, ra thế. Tôi thì hứng thú với Cừu Thép, hay đúng hơn là lông của nó."
Tôi vừa dùng bàn chải chải vảy cho mấy con kỳ dông lửa, vừa cùng Lam Phù Thủy bàn luận về các loài ma thú.
Ma thú mà Nông Trại Ma Thú Hokkaido đã gửi đến Tokyo có ba loại.
Sẻ Túi, nổi tiếng với lòng trung thành và khả năng vận chuyển.
Cừu Thép, có bộ lông cừu cực kỳ giá trị.
Và Pháo Đài Phượng Tiên, chuyên gia phòng thủ cứ điểm.
Ba loài này.
Sẻ Túi là một ma vật biến dị từ chim sẻ. Vì chim sẻ vốn có số lượng lớn, nên việc bắt giữ và huấn luyện Sẻ Túi cũng tương đối dễ dàng.
Ngoại hình của nó giống như một con chim sẻ được phóng to lên một chút, nhưng chậm chạp và bay không còn nhanh như trước.
Thay vào đó, ở bụng của nó có một cái túi giống như túi của kangaroo, và Sẻ Túi có thể bỏ vào đó một lượng lớn vật tư mà rõ ràng là không thể nào vừa được.
Dung lượng của cái túi này khá lớn, có thể chứa được một vật có thể tích bằng một cái tủ lạnh nhỏ. Hơn nữa còn có hiệu ứng cộng thêm là làm triệt tiêu trọng lượng của vật được chứa.
Khi Sẻ Túi chết, cái túi đó sẽ mất chức năng chứa đồ và nôn ra những thứ bên trong. Nếu cho sinh vật sống vào túi, người đó sẽ bị các triệu chứng như say xe dữ dội, nên cách dùng đó không thực tế. Thời gian trong túi vẫn trôi qua bình thường, hơi ẩm và ấm nên cũng không thích hợp để làm kho bảo quản thực phẩm.
Nhưng, Sẻ Túi cực kỳ trung thành với thủ lĩnh bầy đàn, tức là ma thú sư.
Nếu được huấn luyện kỹ càng và công nhận là thủ lĩnh, chúng sẽ rất nghe lời và trung thành tuân theo mệnh lệnh. Thậm chí đến mức không tiếc cả mạng sống. Thật đáng khâm phục.
Trí thông minh chỉ ngang một con vẹt nên không thể hiểu được những mệnh lệnh phức tạp, nhưng trí nhớ địa lý lại rất tốt, và ở Nông Trại Ma Thú Hokkaido, chúng đảm nhiệm toàn bộ ngành vận tải. Từ việc dọn dẹp phế liệu, vận chuyển gỗ và thép, vai trò của Sẻ Túi là rất lớn. Dĩ nhiên cũng có thể dùng để đưa thư.
Vốn dĩ, Sẻ Túi sử dụng cái túi bụng của mình để làm tổ.
Bản thân Sẻ Túi bay chậm, ì ạch, và không có sức tấn công đặc biệt. Lực mổ cũng chỉ ngang một con chim sẻ bình thường.
Vì vậy, Sẻ Túi thu thập đá, gỗ đổ, vật liệu sắt vào túi bụng và xây dựng một cái tổ cực kỳ kiên cố như một pháo đài. Bản thân yếu nhưng tổ thì mạnh.
Khi dời tổ, chúng sẽ cất vật liệu làm tổ vào túi và mang đi, rồi xây lại ở nơi mới. Khả năng có thể xây dựng một cái tổ vững chắc để ẩn nấp và bảo vệ bản thân ngay cả trên một đồng bằng không có vật che chắn nào có thể nói là một thế mạnh của Sẻ Túi.
À, thức ăn của chúng là côn trùng và xác chết. Chúng thích nhất là nội tạng mềm của xác ma vật, nên không cạnh tranh thức ăn với con người, và hoàn toàn không tấn công con người.
Ngược lại, nguy cơ bị các ma vật khác tấn công và ăn thịt khi ở ngoài tổ lại lớn hơn, nên Sẻ Túi về cơ bản được vận hành trong các khu đô thị an toàn.
Khả năng sinh sản cũng khá cao. Là một loài ma thú ưu tú, hỗ trợ mạnh mẽ cho hạ tầng vận tải.
Cừu Thép là một ma vật biến dị từ cừu.
Hokkaido nổi tiếng với món thịt cừu nướng (Genghis Khan), nhưng thực tế, 99% là hàng nhập khẩu, và số lượng cừu được nuôi trong tỉnh chỉ chưa đến 1 vạn con.
Tuy nhiên, cừu (giống cừu được nuôi) khi biến dị luôn luôn trở thành Cừu Thép, nên họ đã thành công trong việc bắt giữ, chăn nuôi và sinh sản.
Cừu là một loại gia súc có hệ số tăng trọng kém. Hệ số này, thể hiện hiệu suất sản xuất thực phẩm so với lượng thức ăn đã cho, là 15.0.
Để sản xuất được 1g thịt, phải cho nó ăn 15g thức ăn. Cừu Thép cũng có hệ số tăng trọng tương tự.
Nếu xét đến việc hệ số tăng trọng của gà là 1.7, thì có thể thấy thịt cừu kém hiệu quả và là một món ăn đắt đỏ cần một lượng lớn thức ăn đến mức nào.
Tốc độ tăng trưởng cũng cực kỳ chậm so với gà. Mất đến hai năm mới trưởng thành. Trong khi gà chỉ cần ba tháng.
Mà, về điểm này thì cũng một phần do gà quá ưu việt với tư cách là một loại gia súc.
Nhưng giá trị thực sự của Cừu Thép không nằm ở thịt, mà ở bộ lông của nó.
Lông của Cừu Thép bình thường thì mềm mại và bông xù, nhưng lại có khả năng chống cháy rất tốt, cách nhiệt tuyệt vời, và khi tiếp xúc với nhiệt độ cao sẽ cứng lại như thép. Sự cứng lại này kéo dài khoảng một ngày, và sau khi hết tác dụng, chỉ cần một khoảng thời gian nghỉ vài giờ là có thể tái kích hoạt.
Quần áo len được dệt từ bộ lông này cũng có hiệu quả tương tự, và đã được xác nhận là có thể sử dụng ít nhất 4 năm mà không bị xuống cấp.
Cừu Thép có một sự cảnh giác đặc biệt mạnh mẽ đối với các ma vật sử dụng lửa, nên có lẽ đây là một đặc tính để chống lại các ma vật hệ lửa.
Len của Cừu Thép không cháy dù ở nhiệt độ nung chảy cả sắt, và bảo vệ người mặc nhờ khả năng cách nhiệt cực cao. Ngoài ra, len đã cứng lại có độ bền không thua gì thép, không bị dao cắt xuyên qua. Nếu được dệt kỹ, nó sẽ trở thành một bộ giáp chống đạn tự nhiên.
Hơn nữa, dù có hiệu năng như vậy, nó lại nhẹ và dễ sử dụng. Mặc vào mùa đông thì ấm, nhưng mùa hè lại mát một cách kỳ lạ. Không bị côn trùng bám, và giặt cũng không bị co lại.
Là một vật liệu may mặc quá hoàn hảo.
Điều đáng tiếc là số lượng Cừu Thép được nuôi còn ít, và chỉ có thể xén lông một lần một năm vào mùa xuân, nên sản lượng cũng có hạn.
Tuy nhiên, nếu tăng số lượng cá thể, năng lực sản xuất cũng sẽ tăng. Với một vật liệu tự nhiên có hiệu năng cao như vậy, đầu tư bao nhiêu cũng đáng. Nếu có quần áo len của Cừu Thép, đội cảnh vệ, những người hàng ngày phải đối mặt với thương tích trong các trận chiến với ma vật, chắc chắn sẽ nhẹ gánh hơn nhiều.
Tôi cũng rất muốn có len của Cừu Thép để làm đồ chống bỏng khi nuôi kỳ dông lửa.
Giống như Sẻ Túi, Cừu Thép cũng không tấn công con người.
Thức ăn chính là cỏ, cỏ dại cũng ăn, nhưng chúng cũng cần một lượng nhỏ muối và sắt, nên cần phải chú ý đến cân bằng dinh dưỡng.
Cừu Thép sẽ bỏ chạy ngay khi có người lạ lại gần. Và chúng coi cá thể có cặp sừng lớn nhất là thủ lĩnh, nên ma thú sư của Cừu Thép cần phải đội một cặp sừng. Nghe nói khá nặng đầu và vất vả.
Loài ma thú thứ ba mà Nông Trại Ma Thú Hokkaido tự hào, Pháo Đài Phượng Tiên, là một ma vật biến dị từ thực vật.
Dù được đặt tên là Phượng Tiên và có hình dạng giống hoa phượng tiên, nhưng không nhất thiết phải biến dị từ hoa phượng tiên.
Loài ma vật thực vật này có thể cao bằng một người trưởng thành, là một loài cây một năm, mọc mầm vào đầu xuân và tàn vào mùa đông. Điều thú vị là, ngay sau khi mọc mầm, nó sẽ ra hoa và kết hạt ngay lập tức.
Pháo Đài Phượng Tiên sẽ bắn những hạt này vào các động vật và ma vật lại gần, rồi giết chết chúng.
Độ chính xác và uy lực của phát bắn khá cao, và hạt của Pháo Đài Phượng Tiên sẽ nảy mầm trong xác chết của ma vật. Là một loài ma vật thực vật hiếu chiến.
Sau khi bắn hết hạt, nó sẽ lại ra hoa, liên tục dự trữ hạt từ mùa xuân đến mùa thu.
Pháo Đài Phượng Tiên, đúng như tên gọi, là một ụ pháo xuất sắc, cực kỳ hữu ích cho việc phòng thủ cứ điểm.
Nó có thể tiêu diệt được đến hạng Bính 1, tức là "ma vật có hình dạng dị hình rõ rệt", và có thể cầm chân hoặc đẩy lùi được cả hạng Ất 3.
Đối với hạng Ất 2 trở lên, những loại cần đội Ma thuật sư ra tay, thì nó vô dụng, nhưng mong đợi đến mức đó thì cũng hơi quá. Chỉ cần tự động xử lý được hạng Bính và chặn được hạng Ất 3 là quá tuyệt vời rồi.
Tuy nhiên, Pháo Đài Phượng Tiên cũng sẽ bắn cả vào con người, nên việc chăn nuôi và vận hành cần phải hết sức cẩn thận. Việc bón phân, tưới nước, thay chậu đều cần phải có ma thú sư.
Sẻ Túi, Cừu Thép và Pháo Đài Phượng Tiên, tuy đều có những đặc điểm riêng, nhưng tất cả đều là những loài ma thú vô cùng tuyệt vời.
Ở Nông Trại Ma Thú Hokkaido, họ đang hàng ngày thử nghiệm thuần hóa những loài ma vật mới, và nghe nói trong tương lai, họ cũng sẽ gửi những loài đã thiết lập được phương pháp chăn nuôi ổn định đến Tokyo. Thần thánh phương nào vậy?
Tất nhiên là không phải miễn phí, nghe nói Tokyo đã phải hứa sẽ xuất khẩu trượng phép và phái giáo viên ma pháp ngôn ngữ học đến.
Ở Nông Trại Ma Thú Hokkaido, có một trường chuyên về nông học, hay đúng hơn là một trường dạy nghề cho ma thú sư. Người phái viên được gửi đến Tokyo cũng là một sinh viên tốt nghiệp của trường đó.
Rất mong chờ vào sự giao lưu trong tương lai. Tôi thì sẽ chỉ đứng ngoài quan sát và hưởng lợi thôi.
À không, những cây trượng phép giao cho Nông Trại Ma Thú Hokkaido là do tôi làm, nên cũng không phải là hoàn toàn không tham gia.
Nói đến giao lưu, trong số năm cộng đồng người sống sót quy mô lớn, hai cộng đồng còn lại, Hiệp Ước Biwako và Tổ chức Arataki, đang nằm ngoài vòng tròn giao lưu toàn Nhật Bản vừa mới được hình thành. Họ đã không gửi viện trợ đến Tokyo.
Nghe đâu ở Hiệp Ước Biwako, đại dịch nấm đã gây ra một cuộc chính biến, phe diều hâu và phe bồ câu đang tranh cãi gay gắt. Không còn tâm trí nào để viện trợ cho Tokyo.
Mà, cũng đành chịu. Ngay cả Hội đồng Phù thủy Tokyo cũng đâu phải lúc nào cũng đoàn kết.
Còn Tổ chức Arataki thì hoàn toàn phớt lờ yêu cầu viện trợ.
Không rõ là có chính biến giống như Hiệp Ước Biwako, hay có một lý do nào khác.
Nghe nói đó là một cộng đồng khá giang hồ, nên có lẽ họ định chỉ nhận viện trợ là ma thuật phì nhiêu mà không trả lại gì cả.
Hay đúng hơn, cũng hoàn toàn có khả năng họ đang oán hận vì đã bị lây bệnh nấm. Tuy không phải cố ý, nhưng bị mang đến một căn bệnh kinh khủng như vậy, không thể nào cười trừ cho qua chuyện được.
Có lẽ nên mừng vì đã không bị đòi bồi thường.
Đại dịch nấm đã gieo rắc tai họa khắp Nhật Bản.
Nhưng, trớ trêu thay, nhờ có nó mà sự giao lưu đã được tăng cường, những thứ mới được mang đến, hay đã được sinh ra.
Vết sẹo của đại dịch rất lớn.
Nhưng, nhân loại chắc chắn đã không gục ngã, và đang thúc đẩy công cuộc phục hưng trong thế giới đổ nát này.
Tên này bắt nguồn từ 木炭 (Mokutan), có nghĩa là than gỗ hay than củi Tên này bắt nguồn từ 石炭 (Sekitan), có nghĩa là than đá Thuật ngữ trong chính trị, ý chỉ một phe cứng rắn, một phe ôn hòa. Tên này bắt nguồn từ 椿油 (Tsubaki abura), có nghĩa là dầu hoa trà