Thợ Rèn Trượng Phép Của Thế Giới Đổ Nát

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 8

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 2

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5331

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 2

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11606

Web novel - Chương 33: Ám Thương Nhân, Bàn Về 0933

Shirokarasu là nữ thủ lĩnh của một tổ chức buôn bán trong thế giới ngầm ở quận Suginami.

Shirokarasu vốn là một cô gái làm nghề về đêm sống ở quận Shinjuku. Cô đang sống chung với bạn trai là một host, nhưng ngay sau khi Thảm Họa Gremlin xảy ra, anh ta đã bị một con ma vật ăn thịt ngay trước mắt cô.

Cảnh tượng thảm khốc đó đã phá vỡ một thứ gì đó bên trong Shirokarasu. Nó có một tác động quá đủ để hủy diệt đi thường thức và lương tri của cô.

Shirokarasu đã lợi dụng sự hỗn loạn của Thảm Họa Gremlin để tạo ra một thế lực của riêng mình. Cô tập hợp những người đàn ông có máu mặt, xăm trổ đầy mình mà cô quen biết qua bạn trai, cùng với những cô gái dễ bị dắt mũi, bắt đầu công việc buôn bán trong thế giới ngầm.

Trong thế giới sau thảm họa, ai ai cũng đều bị dồn vào chân tường, và Shirokarasu đã lợi dụng tình thế đó để kiếm được rất nhiều tiền.

Một ít thuốc cảm mà cô đã giấu đi trong đợt trưng thu thuốc men bắt buộc đã được đổi lấy một lượng lớn phiếu lương thực.

Cô dùng mỹ nhân kế để gài bẫy một người đàn ông làm chăn nuôi và tuồn thịt quý hiếm ra ngoài.

Cô lừa bán máu của ma vật dưới danh nghĩa "máu của phù thủy", âm thầm thu mua lại súng ống được lấy từ xác của các thành viên Lực lượng Phòng vệ.

Cô tập hợp những cô gái không nơi nương tựa, dạy dỗ họ, rồi gả cho những người đàn ông có địa vị trong xã hội hỗn loạn để hưởng lợi.

Băng đảng của Shirokarasu đã kiếm bộn tiền, và dù đang ở giữa một thảm họa chưa từng có, họ vẫn có thể sống một cuộc sống xa hoa.

Nhưng, mùa xuân của Shirokarasu đã kết thúc một cách ngắn ngủi.

Tất cả là tại các phù thủy và pháp sư.

Ở Tokyo, dù là khu vực nào, cũng đều có phù thủy hoặc pháp sư duy trì trật tự ở một mức độ nào đó.

Hầu hết các khu vực đều có phân phát lương thực, phân công công việc, và đội cảnh vệ vừa tuần tra vừa tiêu diệt ma vật. Nếu có vấn đề lớn xảy ra, những người siêu việt là các phù thủy sẽ ra mặt.

Quận Shinjuku nơi Shirokarasu sống là khu vực quản lý của Mục Ngọc Phù Thủy. Mục Ngọc Phù Thủy là một người theo chủ nghĩa hòa bình, không thích tranh chấp, và khá nhẹ tay với những thế lực như băng đảng của Shirokarasu.

Một lần, Mục Ngọc Phù Thủy có đến thăm trực tiếp, lúc đó cô đã chuẩn bị tinh thần bị trừng phạt, nhưng cuối cùng lại là một cuộc nói chuyện thân mật như một bà cô hàng xóm đang lo lắng cho tương lai của mình, khiến cô cảm thấy hụt hẫng.

Mục Ngọc Phù Thủy quá mềm mỏng.

Thế này thì không có đối thủ rồi, Shirokarasu đang định lên mặt thì một tin đồn đáng lo ngại đã chặn cô lại.

Các đối thủ cạnh tranh ở các khu vực lân cận lần lượt biến mất không một dấu vết.

Đặc biệt là ở quận Bunkyo giáp ranh với Shinjuku, kể từ một ngày nọ, tất cả các đối thủ trong thế giới ngầm đều mất liên lạc hoàn toàn.

Không có tin tức nào về việc bị đội cảnh vệ bắt hay bị ma vật giết.

Không một lời báo trước, họ chỉ đơn giản là đột ngột biến mất.

Vài tên cấp dưới của Shirokarasu đã đề nghị nhân cơ hội này để mở rộng địa bàn, nhưng nữ thủ lĩnh đã đoán ra được chuyện gì đang xảy ra, tát vào cái đầu rỗng tuếch của chúng và mắng nhiếc.

Có kẻ nào đó, có lẽ là một trong những người siêu việt, Tiên Tri Pháp Sư, đang âm thầm trừ khử các thế lực chống đối xã hội một cách đáng sợ. Nếu có chuyện gì đó không phải do con người làm, thì đó không phải là việc của con người.

Đây không phải là lúc để mở rộng địa bàn.

Mục Ngọc Phù Thủy và Tiên Tri Pháp Sư có mối quan hệ tốt. Dù Mục Ngọc Phù Thủy mềm mỏng, nhưng Tiên Tri Pháp Sư là một người sẽ làm những gì cần làm. Nếu ông ta vì Mục Ngọc Phù Thủy mà ra tay dọn dẹp quận Shinjuku, băng đảng của Shirokarasu sẽ dễ dàng bị xóa sổ.

Shirokarasu và đồng bọn đã vội vàng thu dọn hành lý, bỏ trốn trong đêm như những con thỏ.

Nơi họ chạy đến là quận Suginami.

Sau khi trốn đến Suginami, Shirokarasu cùng đồng bọn tái mặt khi nhận ra không thể liên lạc được với những tên cấp dưới đã không kịp chạy theo và ở lại Shinjuku. Có vẻ như bản thân họ đã thoát trong gang tấc.

Sau vài ngày sống trong lo sợ, chờ đợi mãi mà không có chuyện gì xảy ra, cuối cùng họ cũng nhận ra rằng bàn tay của Tiên Tri đã không vươn tới đây và thở phào nhẹ nhõm.

Tiên Tri không phải là một đấng phán xét toàn năng. Ông ta không thể nhìn thấu và giám sát toàn bộ Tokyo.

Shirokarasu và đồng bọn đã yên tâm tái khởi động việc kinh doanh ở quận Suginami.

Nhưng lần này, để không chọc giận Tiên Tri, họ đã từ bỏ những hoạt động quá ác độc. Từ thứ tự và xu hướng của những đối thủ đã bị trừ khử, cô lờ mờ hiểu được giới hạn mà Tiên Tri có thể cho phép.

Shirokarasu đã dùng một nửa thu nhập từ việc buôn bán để thành lập và điều hành một trại trẻ mồ côi, bảo vệ những đứa trẻ đã mất cha mẹ trong thảm họa, nhằm mục đích nịnh hót Tiên Tri.

Và có vẻ như điều đó đã thành công.

Một lần, cô đã nhận được một lá thư không có nội dung gì từ Tiên Tri (chỉ riêng điều đó đã làm một nửa số cấp dưới của cô sợ mất mật và bỏ trốn), nên có vẻ cô vẫn đang nằm trong danh sách theo dõi, nhưng ít nhất là chưa bị xóa sổ.

Quận Suginami, nơi họ chọn làm căn cứ mới, có một sự hỗn loạn vừa phải, rất dễ sống.

Người quản lý của quận Suginami, Tế Thạch Phù Thủy (Phù Thủy Đá Cuội), là một NEET. Một kẻ không hòa nhập xã hội chính hiệu, đã là một NEET từ trước cả Thảm Họa Gremlin.

Ngay sau thảm họa, Tế Thạch Phù Thủy chỉ lo bảo vệ nhà mình, nhưng sau khi được cố Hấp Huyết Pháp Sư thuyết phục, cô ta đã miễn cưỡng đồng ý bảo vệ quận Suginami. Nhưng, bản chất là một NEET nên cô ta không làm việc nhiều, và không bao giờ ra khỏi quán cà phê manga mà cô ta dùng làm căn cứ.

Tế Thạch Phù Thủy có thể dùng phép thuật lên Gremlin và tạo ra những con golem. Giống như sứ ma của Mục Ngọc Phù Thủy, đó là một lực lượng hoạt động như tay chân của phù thủy.

Ở quận Suginami, những con búp bê đá này được bố trí khắp nơi, thay thế cho vị phù thủy không bao giờ ra mặt để tiêu diệt ma vật trong quận.

Nhưng, thỉnh thoảng dù có ma vật đi ngang qua, chúng cũng chỉ đứng im như tượng. Có vẻ như những con golem hoạt động bán tự động này đã không may thừa hưởng luôn cả tính cách của chủ nhân.

Những lúc như vậy, người dân Suginami có một luật bất thành văn là phải đến đá vào chúng để buộc chúng hoạt động. Dù có lười biếng đến đâu, cũng phải làm việc.

Vì những con golem đảm nhiệm công việc của đội cảnh vệ lại có bộ dạng như vậy, nên không thể nói an ninh của quận Suginami là tốt được. Không thể nào mong đợi một sự cai trị có tính xã hội từ một NEET.

Dù vậy, vẫn còn tốt hơn nhiều so với những khu vực nguy hiểm không có phù thủy, hay khu vực quản lý của Cương Thi Phù Thủy.

Có lẽ do bản tính của một NEET, Tế Thạch Phù Thủy rất ghét bị các phù thủy khác chỉ tay năm ngón hay thuyết giáo, và điều đó cũng rất có lợi cho Shirokarasu. Dù có bị các phù thủy khác yêu cầu giao nộp những tổ chức ngầm như của họ, Tế Thạch Phù Thủy cũng sẽ lờ đi hoặc từ chối.

Tế Thạch Phù Thủy không đặc biệt bảo vệ băng đảng của Shirokarasu. Nhưng, cũng không loại trừ.

Tại Suginami, một nơi có an ninh vừa phải và không bị phù thủy can thiệp, những người từng trải như Shirokarasu đã nhanh chóng xây dựng được một thế giới ngầm ổn định.

Mà, nếu Tiên Tri Pháp Sư hay một phù thủy nào đó thực sự ra tay, họ sẽ lại phải cuốn gói bỏ chạy, nên cũng không có gì đảm bảo sự vững chắc.

Dù sao đi nữa, băng đảng của Shirokarasu đã bén rễ ở Suginami dưới cái tên "Watarigarasu" (Quạ Đen), bề ngoài là một tổ chức dân sự lương thiện điều hành một trại trẻ mồ côi và một tiệm cầm đồ, còn bề trong là một trong những tổ chức buôn bán lớn nhất trong thế giới ngầm của Tokyo, đến nay vẫn đang hoạt động rất năng nổ.

Và rồi.

Thảm họa đại dịch nấm đã qua đi, hoa anh đào cũng đã tàn và nhường chỗ cho lá xanh.

Một ngày nọ, Shirokarasu đang thẩm định đồ ăn cắp mà cấp dưới vừa mang về trong một căn phòng dưới tầng hầm của một tiệm cầm đồ.

Những tên cấp dưới cũ thì có thể thẩm định được đồ, nhưng tên mang món đồ lần này về là một lính mới. Shirokarasu phải tự mình kiểm tra mới yên tâm được. Một tổ chức ngầm chuyên đi lừa người khác mà lại bị lừa thì còn gì là thể diện.

Trong căn phòng tối tăm là những món đồ nội thất cao cấp từ một căn hộ hạng sang, và những loại thuốc lá hàng hiệu từ thời trước được xếp ngay ngắn trên kệ. Shirokarasu đã tuồn những loại thuốc lá do Yên Thảo Phù Thủy sản xuất ra thị trường, và giữ lại cho mình những loại quý hiếm không còn được sản xuất nữa.

Dưới ánh đèn lồng thắp bằng lửa ma thuật, Shirokarasu đặt điếu thuốc đang hút dở xuống gạt tàn, dùng kính lúp xem xét kỹ lưỡng cây trượng đặt trên bàn.

Nếu lời của tên lính mới là thật, thì thứ trước mắt cô phải là một cây Trượng phép (Wand) Gremlin đa dụng hai tầng mẫu năm 27 do thợ rèn lừng danh 0933 làm ra. Nghe nói là được "nhượng lại" từ một sinh viên tốt nghiệp Đại học Ma thuật đã sa ngã vì gái, nhưng hàng giả cũng đang tràn lan. Không thể tin chỉ bằng lời nói được.

Cô đã kiếm được rất nhiều tiền từ những cây trượng của 0933, nhưng cũng đã từng bị lỗ nặng. Nếu là hàng thật, đây sẽ là một thương vụ lớn, nhưng nếu là hàng giả, nó chỉ là rác.

0933 - người trước đây được gọi là "Thợ rèn xứ Ome", đã bắt đầu liên quan đến việc kinh doanh của cô từ khoảng hai năm rưỡi trước.

Cùng với việc Đại học Ma thuật mở cửa, người thợ rèn bí ẩn, vốn chỉ được đồn đại qua sự xuất hiện của Kyanos, đã bắt đầu tung ra những cây trượng sản xuất hàng loạt.

Dù là hàng sản xuất hàng loạt, nhưng những cây trượng mẫu năm 25 đầu tiên, được làm ra bằng một kỹ thuật gia công thần sầu, đã trở nên cực kỳ hấp dẫn không chỉ đối với xã hội công khai mà còn cả với thế giới ngầm.

Trong xã hội có những người đã nghe lỏm và học thuộc được thần chú của các phù thủy, dùng những thần chú mà người thường có thể sử dụng được làm lá bài tẩy. Một vài trong số đó đã trở thành những nhân vật có máu mặt trong thế giới ngầm, và Shirokarasu là một trong số đó.

Nếu có trượng phép, lá bài tẩy sẽ được nâng cấp thành vũ khí. Lợi ích mang lại là vô cùng lớn.

Trượng mẫu năm 25 chỉ được phát cho các sinh viên tốt nghiệp, và không thể có được bằng cách khác. Điều đó lại càng thổi bùng lên ham muốn của những người ở cả hai thế giới.

Một vài đối thủ cạnh tranh ở các khu vực khác thậm chí còn ngu ngốc đến mức mò đến tận Ome để đàm phán trực tiếp.

Nhưng dĩ nhiên, không ai trở về.

Đối với Shirokarasu, đó là một hành động cực kỳ ngu ngốc. Lam Phù Thủy là một con đàn bà điên rồ đang cố chấp bảo vệ một thành phố không người. Không chỉ điên, cô ta còn là người mạnh nhất trong số những người siêu việt của Hội đồng Phù thủy Tokyo, một quả bom hạt nhân sống. Đụng vào là tan xác.

Không đụng vào thì không sao.

Vì vậy, trượng mẫu năm 25 rất khó kiếm, ngay cả Watarigarasu cũng chỉ từng buôn bán được một cây.

Cây đó đã được bán với giá 15 hộp kháng sinh, 6 thùng thuốc bổ, 3 hộp thuốc tránh thai, 8 hộp sô cô la, 6 thùng phuy xăng 250L, và 10 cọc phiếu lương thực của quận Shinjuku.

Chỉ một cây trượng.

Nếu quy đổi ra giá trị trước thảm họa, chắc cũng không dưới 500 triệu yên.

Chỉ với một giao dịch đó, Watarigarasu kiếm được bộn tiền, nền tảng của tổ chức được củng cố, và đã có thể thuê thêm 5 cô bảo mẫu (có bằng cấp) cho trại trẻ mồ côi.

Năm sau, mẫu năm 26 đã được tích hợp cơ chế chống ma lực chảy ngược, và hiệu năng của cây trượng được nâng cao.

Khi mẫu năm 25 trở nên lỗi thời, nhu cầu cho mẫu năm 26 đã tăng vọt.

Những Ma thuật sư chui, những người đã nghe lỏm thần chú nhưng không thể sử dụng hiệu quả vì ma lực chảy ngược, đặc biệt thèm muốn mẫu năm 26 này.

Watarigarasu đã phải rất vất vả mới kiếm được một cây mẫu năm 26 cho một địa chủ đang lén lút trồng lúa ngoài khu vực quản lý của các phù thủy.

Lần này, nó đã được bán với giá: xương chân của Long Phù Thủy, hai cuộn vải tơ nhện của Tri Chu Phù Thủy (Phù Thủy Nhện), và 10 cây thuốc lá hàng hiệu của Yên Thảo Phù Thủy. Tất cả đều là những vật phẩm quý hiếm khó kiếm và không thể định giá.

Với giao dịch này, Watarigarasu lại kiếm được một khoản lớn, tiếp tục dùng lợi nhuận từ việc bán lại những vật phẩm quý hiếm đó để bao nuôi một sinh viên tốt nghiệp Đại học Ma thuật, đặt anh ta làm giáo viên ma thuật cho tổ chức. Ngoài ra, cô còn thuê thêm 5 giáo viên có bằng cấp cho trại trẻ mồ côi, và lắp đặt thêm ba bộ đồ chơi mới.

Nhưng năm sau, mẫu năm 27 đã làm cô lỗ nặng.

Watarigarasu đã nhắm trước một sinh viên năm nhất, dàn xếp để anh ta giả vờ làm mất và tuồn ra ngoài một cây trượng mẫu năm 27.

Và ngay khi cô đang định bán cây trượng mà mình đã phải rất vất vả mới có được cho một khách hàng lớn nào đó, thì Đại học Ma thuật đã bắt đầu sản xuất trượng cho người thường.

Khách hàng ngay lập tức đổ xô sang loại trượng sản xuất hàng loạt đó. Rẻ, dễ kiếm, có cơ chế chống ma lực chảy ngược, và hệ số khuếch đại ma thuật cũng không tệ.

Vẫn còn những khách hàng sẵn sàng giao dịch ngầm để có được hàng cao cấp, nhưng ngay cả những khách hàng đó cũng đã bắt đầu ép giá.

Khoản đầu tư không nhỏ để có được cây trượng mẫu năm 27 đã trở thành một khoản lỗ lớn do giá trị của nó sụt giảm thê thảm.

Trượng của thợ rèn xứ Ome vẫn là hàng cao cấp. Dù sao thì hiệu năng cũng cao hơn và có thiết kế đẹp.

Nhưng nó không còn có được một cái giá trên trời như trước nữa.

Năm 27, Watarigarasu đã phải nằm im vì thua lỗ, và sự thay đổi lớn duy nhất chỉ là việc áp dụng chế độ bánh sinh nhật ở trại trẻ mồ côi.

Mẫu năm 28 mới nhất, do vụ làm mất ầm ĩ năm ngoái, việc bảo vệ của trường đã được thắt chặt, nên cô vẫn chưa có được. Việc đại dịch nấm gây ra không ít thiệt hại cho tổ chức và trại trẻ mồ côi cũng là một đòn đau.

Nhưng mặt khác, cô đã có được thông tin về người thợ rèn bí ẩn.

Theo một nguồn tin làm việc ở văn phòng quận Bunkyo, người thợ rèn đó được những người có liên quan gọi là "0933".

0933 được Lam Phù Thủy bảo hộ và là người có quan hệ với hiệu trưởng Đại học Ma thuật Tokyo. Người đó cũng được Tiên Tri Pháp Sư tin cậy, có một mối quan hệ mạnh mẽ với Hoa Phù Thủy, và gần đây đã phong ấn Truyền Hỏa Phù Thủy, rồi đang thân thiết với Hỏa Kế Phù Thủy vừa mới thay thế. Chưa xác nhận nhưng cũng có nghi ngờ về mối quan hệ hữu nghị với Địa Ngục Phù Thủy (cô ta đã được nhìn thấy rời khỏi Tokyo với một cây trượng kỳ lạ).

Trước một mạng lưới quan hệ như một thùng thuốc súng của Tokyo, Shirokarasu đành bó tay.

Nếu bất cẩn đụng vào 0933, Watarigarasu có thể sẽ bị san phẳng cùng với cả quận Suginami. Chính sách ngoại giao khép kín của Tế Thạch Phù Thủy chỉ là một bức tường mỏng manh.

Tác phẩm của 0933 bán được với giá trên trời.

Chính vì vậy, phải xử lý một cách cẩn thận.

Gần đây, một sản phẩm mới của 0933, được gọi là "Bùa Hộ Mệnh", một ma cụ thúc đẩy hồi phục ma lực, đã bắt đầu được lưu hành. Ngoài việc được bán ở cửa hàng trong khuôn viên trường đại học, một lượng nhỏ đã được sản xuất ở các xưởng thông thường.

Có lẽ nên chuyển hướng sang việc sản xuất và buôn bán hàng nhái thương hiệu hoặc hàng sao chép giá rẻ, thay vì nhắm vào việc mua bán những cây trượng khó kiếm. Tốt nhất là không đụng vào bất cứ thứ gì liên quan đến 0933, nhưng nếu tận dụng ở một mức độ không làm những người có liên quan nổi giận, sẽ có thể vượt mặt các đối thủ cạnh tranh và kiếm được một món hời.

Mà thôi, chuyện đó còn tùy thuộc vào kết quả của hoạt động gián điệp công nghiệp mà cấp dưới đang tiến hành ở các xưởng sản xuất Bùa Hộ Mệnh.

À, còn cái "Nước sốt bí truyền" mà Hiệp Hội Thợ Săn Tohoku mang đến nữa, có vẻ cũng là một món hàng béo bở. Có nên gửi thêm người đi không? Cũng có tin đồn về kế hoạch phát hành tiền tệ để chấm dứt chế độ phân phối, cần phải xác nhận sự thật đó nữa, a, nhiều chuyện phải suy nghĩ quá.

Trong lúc đang suy nghĩ, Shirokarasu đã tìm thấy bằng chứng cho thấy cây trượng mà tên lính mới mang về là hàng giả, cô tặc lưỡi và ném nó vào thùng rác ở góc phòng.

Nó có một đặc điểm mà một cây Trượng phép (Wand) Gremlin đa dụng hai tầng mẫu năm 27 do 0933 làm ra không thể nào có được.

Cơ chế chống ma lực chảy ngược được trang bị tiêu chuẩn cho các cây trượng từ mẫu năm 26 trở đi, được lắp đặt một cách tinh vi vào trong cán và được che lại bằng một cái nắp ẩn trong các đường vân gỗ.

Bình thường thì không thấy được, nhưng nếu uốn cong cán trượng và rắc bột mì lên rồi thổi đi, đường nối sẽ hiện ra màu trắng.

Cây trượng được mang đến không có đặc điểm này.

Viên Gremlin làm lõi tuy không bị xước khi dùng kim cương cào, nhưng so với tác phẩm của 0933 thì có vẻ hơi méo mó, nên chắc chắn là hàng giả.

Shirokarasu bực bội, cầm lấy điếu thuốc trên gạt tàn và rít một hơi thật sâu.

Mà thôi, đây là sai lầm của một lính mới. Giống như một con chó con tha rác về và nghĩ đó là báu vật. Hình phạt cho tên lính mới chỉ cần một lời răn đe nhẹ là được.

Vấn đề là kẻ đã lừa bán hàng giả. Cần phải cho hắn biết không thể coi thường Watarigarasu được.

Trong lúc Shirokarasu đang viết chỉ thị, có tiếng gõ cửa phòng. Là cánh cửa dẫn lên tầng trên.

"Gì thế?"

"Có khách ạ."

"À, đợi một chút... Ngay cả sỏi đá (Ppupu) cũng có (Viviidi) phiền muộn riêng (Ooo)."

Shirokarasu lại đặt điếu thuốc xuống, lấy ra một viên Gremlin sắc nhọn từ trong túi và niệm một ma thuật sơ cấp của Tế Thạch Phù Thủy. Cô đã học được nó sau khi cống nạp cho Tế Thạch Phù Thủy, một người có tính cách otaku, những tập truyện tranh của một họa sĩ nổi tiếng.

Viên Gremlin được niệm chú đã lơ lửng trong không khí theo ý chí của Shirokarasu, và bám lên trên cánh cửa dẫn lên tầng trên. Nói trắng ra, đây là một phép thuật rất 'phí phạm'. Lượng ma lực tiêu tốn thì lớn một cách vô lý, thời gian duy trì lại ngắn, và uy lực cũng chỉ vừa đủ để xuyên qua xương. Thế nhưng, Shirokarasu lại rất ưa chuộng nó, đơn giản vì nó có khả năng tấn công bất ngờ vượt trội.

Khách được dẫn xuống đây, không phải là khách của tiệm cầm đồ, mà là khách của thế giới ngầm. Lại còn là khách sộp.

Chính vì là khách sộp nên mới cần phải đề phòng.

Sau tín hiệu, người khách được dẫn vào là một người đàn ông to lớn mà cô chưa từng thấy mặt.

Cao gần 2 mét, cơ bắp cuồn cuộn, toàn thân vạm vỡ. Nhưng trông không có vẻ thông minh. Giống như một con troll ngu ngốc mặc một bộ vest chật ních.

Cô đã có một dự cảm không lành, nhưng linh cảm của phụ nữ đôi khi cũng sai. Vừa cảnh giác, Shirokarasu vừa hỏi.

"Shirokarasu của Watarigarasu. Anh là?"

"Mobu. Tao muốn bán cái này."

Người đàn ông tự xưng là Mobu, không chào hỏi gì cả, xé toạc cái bọc trên tay và lăn thứ bên trong ra bàn làm việc bằng gỗ mun cao cấp của cô.

"Ể? Đây không lẽ là..."

Nhìn thấy vật phẩm, Shirokarasu lẩm bẩm, cố gắng kiềm chế sự chấn động và bối rối của mình.

Đó là một cây trượng cao cấp, chỉ cần nhìn là biết. Khắp nơi đều có những đặc điểm của tác phẩm 0933.

Cán trượng bằng kim loại có kết cấu chắc chắn, cùng với những trang trí tinh xảo, cho thấy đây chắc chắn là một sản phẩm làm theo đơn đặt hàng, khác với loại sản xuất hàng loạt cho trường đại học.

Tức, đây là một cây trượng của một phù thủy.

Bàn tay run rẩy, Shirokarasu xoay cây trượng, nhìn thấy dòng chữ Witch of Flame được khắc trên cán, cô cảm thấy chóng mặt.

Là cây trượng của Truyền Hỏa Phù Thủy.

Cây trượng của Truyền Hỏa Phù Thủy, người đã bị phong ấn và không còn chủ nhân. Một vật phẩm nguy hiểm vượt quá tầm xử lý của Watarigarasu, không hiểu sao lại ở đây.

"Thứ này, anh lấy ở đâu ra?"

"Ăn cắp. Cũng vất vả lắm đấy?"

Mobu tự hào nói, nhưng chẳng có gì đáng tự hào cả.

Nếu là lừa gạt mà có được thì còn có thể bào chữa, nhưng nếu là ăn cắp thì không thể nào chối cãi được.

Dĩ nhiên, nếu có được một cây trượng của một phù thủy, đây sẽ là một giao dịch lớn chưa từng có.

Nhưng đổi lại chắc chắn sẽ bị báo thù, và mất mạng. Ngay cả Mục Ngọc Phù Thủy cũng chắc chắn sẽ nổi giận.

Shirokarasu hít một hơi thật sâu, cố gắng nắm bắt tình hình. Vẫn còn hy vọng.

Có lẽ Mobu có một phù thủy nào đó đứng sau lưng, và sai hắn đi ăn cắp cây trượng của Truyền Hỏa Phù Thủy. Hội đồng Phù thủy không phải là một tập thể đoàn kết.

"Ai đứng sau? Có bao nhiêu người tham gia?"

"Gì thế?"

"Phải có ít nhất ba người chứ, một người ăn cắp, một người vận chuyển, và anh? Giữa đó có bao nhiêu người?"

"Tao không làm mấy chuyện lằng nhằng đó. Tao ăn cắp, và mang đến đây."

"...Ai đứng sau?"

"Tao không có đồng bọn."

Một thằng ngu đang tự hào về sự ngu ngốc của mình, cô cảm thấy đau đầu. Mong rằng đây chỉ là một giấc mơ tồi tệ.

Không thể tin được một thằng ngu như thế này lại có thể ăn cắp được một cây trượng của phù thủy, nhưng cô nhớ ra hôm nay là ngày họp định kỳ của Hội đồng Phù thủy.

Hắn đã thừa dịp Hỏa Kế Phù Thủy vắng nhà để ăn cắp cây trượng phép của người chị gái. Nếu may mắn chồng chất, hay đúng hơn là vận xui chồng chất, thì đúng là có thể thực hiện được.

Shirokarasu vội lấy đồng hồ quả quýt ra xem giờ. Sắp đến giờ tan họp rồi.

Nếu không có ai đứng giữa, thì Mobu chắc chắn đã bị ai đó nhìn thấy. Việc mất cắp có lẽ đã bị phát hiện, được báo cho Hỏa Kế Phù Thủy, và cuộc tìm kiếm đã bắt đầu cũng không có gì lạ.

Shirokarasu đẩy cây trượng của Truyền Hỏa Phù Thủy lại cho Mobu, nói một cách dễ hiểu cho cả một thằng ngu cũng hiểu.

"Cái này không mua được. Anh nên mang trả lại ngay, và xin tha mạng thì hơn."

Mobu chắc chắn đã bị ai đó nhìn thấy ở đâu đó trong quá trình phạm tội, nên kế hoạch "tôi đã lấy lại từ tên trộm" là không thể sử dụng được. Chỉ còn cách thành thật xin lỗi, và cầu xin sự khoan hồng của phù thủy.

Trong thế giới mà các phù thủy là những người mạnh tuyệt đối. Những kẻ không biết điều và không biết điểm dừng sẽ phải chết.

Thú thật, cô muốn hắn biến đi ngay lập tức. Nếu cứ ở đây cùng hắn, không biết các phù thủy sẽ nghĩ gì!

Một thằng ngu tự đi tìm cái chết cũng là một màn kịch hay, nhưng cô không muốn bị cuốn vào màn kịch đó.

"Gì thế, sợ à? Shirokarasu nổi tiếng cũng chỉ là một con đàn bà thôi à!"

"Anh có vẻ muốn chết, nhưng việc xử tử cứ để cho các phù thủy. Này, cửa ra ở đằng kia."

Cô chỉ về phía cánh cửa dẫn lên tầng trên, nhưng Mobu lại bất mãn nói.

"Nhát gan quá đấy. Truyền Hỏa chết rồi mà."

"Không phải chết. Chỉ bị phong ấn thôi. Cũng đã có người thay thế rồi."

"Thì sao?"

"Thì Hỏa Kế Phù Thủy, người bị ăn cắp cây trượng quan trọng của chị gái, sẽ nổi điên lên và đến giết anh đấy. Tế Thạch tuy ghét sự can thiệp của các phù thủy khác, nhưng sẽ không bảo vệ anh khỏi cuộc tấn công của một phù thủy đang nổi điên đâu."

"Ha! Hỏa Kế tuy được gọi là phù thủy nhưng không phải là phù thủy. Mày nghĩ tao lại đi sợ một con nhóc cầm trượng vênh váo à?"

"À, vậy à..."

Hoàn toàn không nói chuyện được.

Shirokarasu quyết định sẽ biến Mobu thành một cái xác rồi gửi đến cho Hỏa Kế.

Như vậy có vẻ sẽ nhanh hơn.

Shirokarasu ra lệnh cho viên Gremlin đang chờ trên cửa, tấn công vào gáy của Mobu.

Nhưng, không thể tin được, Mobu đã nhận ra một đòn tấn công bất ngờ hoàn hảo ngay trước khi nó xảy ra, hắn né được mũi tên Gremlin với một sự nhanh nhẹn không thể ngờ tới từ một thân hình đồ sộ.

"Ôi!? Nguy hiểm thật!"

Shirokarasu định ra lệnh cho viên Gremlin tấn công Mobu một lần nữa, nhưng hắn đã rút súng ra và chĩa vào giữa trán cô nhanh hơn.

Shirokarasu tặc lưỡi, giơ hai tay lên, từ từ di chuyển viên Gremlin xuống chân, rồi dùng gót chân đạp vỡ nó.

Vì những lời nói ngu ngốc của hắn mà cô đã vô thức xem thường. Có vẻ như chuyện hắn ăn cắp được cây trượng của một phù thủy là thật.

"Sát khí lộ ra rồi đấy? Shirokarasu. Tao đã định giao dịch một cách hòa bình, nhưng bị thế này thì...?"

"Tôi thừa nhận đã sơ suất. Nhưng nếu anh bắn chết tôi ở đây, những tên cấp dưới của tôi sẽ xông vào và giết anh đấy."

"Không được đâu. Mày nghĩ tao đến đây mà không có kế hoạch à?"

Thú thật là có, nhưng Shirokarasu vẫn giơ hai tay lên, im lặng chờ đợi.

"Tao đã cho người mai phục ở trại trẻ mồ côi rồi. Nếu tao không quay về, chúng nó sẽ tấn công."

"Hảả?"

"Nếu tiếc mạng của mấy đứa nhóc quan trọng đó, bảo cấp dưới của mày ngoan ngoãn đi. Giao hết những thứ có giá trị ra đây!"

".........Thôi được. Kho báu của tôi ở sau cánh cửa kia. Tôi sẽ hét lên để ra lệnh cho người mở cửa, đừng bắn nhé. Moeka!"

Shirokarasu hét lớn, cánh cửa phía sau dẫn đến kho báu đã mở ra với một tiếng nặng nề.

Moeka, một người thân tín của cô, ló mặt ra với vẻ mặt không hiểu chuyện gì. Shirokarasu nói.

"Moeka, nghe cho kỹ đây. 'Hãy nghe theo mọi lời của người này, tuyệt đối không được chống lại. Hãy coi mệnh lệnh của người này là mệnh lệnh của ta'. Hiểu chưa?"

"! Vâng, thưa sếp. Vậy thì, ừm?"

"Dẫn ngài ấy vào trong đi."

"Hehe. Biết điều đấy. Được rồi, đừng có giở trò...!"

Mobu vừa dí súng vào gáy Moeka vừa cảnh giác Shirokarasu, rồi biến mất vào trong phòng.

Cánh cửa đóng lại, một khoảnh khắc im lặng.

Rồi tiếng kinh ngạc và tiếng hét của Mobu vang lên, rồi lại nhanh chóng im bặt.

Một lúc sau, Moeka mở cửa ra, trên khuôn mặt trẻ con dễ thương của cô bê bết máu.

Moeka, người xuất thân từ một thế giới địa ngục ở Saitama, là người có võ nghệ cao cường nhất ở Watarigarasu.

"Sếp, xong rồi ạ."

"Vất vả cho cô rồi. Còn một việc nữa, có vẻ như có người của hắn đang mai phục ở trại trẻ mồ côi."

"Hả?.........Xin thất lễ. Tôi hiểu rồi, sẽ xử lý ngay ạ."

"Nhờ cô nhé."

Moeka như một cơn gió chạy lên tầng trên.

Một tên cấp dưới khác vào thay thế, Shirokarasu giao cây trượng của Truyền Hỏa Phù Thủy, giải thích tình hình và gửi đi giao hàng. Cô đã do dự không biết có nên gửi kèm cả Mobu không, nhưng một người đàn ông to lớn rất nặng và khó vận chuyển. Chỉ cần khẩn trương trả lại cây trượng là được rồi.

Lát nữa cho họ xem xác, giải thích tình hình và thể hiện thành ý, có lẽ sẽ không bị xử tệ đâu. Nghe nói Hỏa Kế là một phù thủy biết điều giống như chị gái mình.

Mệt mỏi, Shirokarasu ngả người ra sau chiếc ghế văn phòng cao cấp, nhặt lấy điếu thuốc còn một ít trên gạt tàn. Cô rít một hơi sâu đến mức gần như bỏng tay, giữ khói trong phổi, rồi từ từ thở ra.

Những kẻ đang nhắm vào trại trẻ mồ côi chắc cũng sẽ sớm bị dẹp yên thôi.

Watarigarasu rất coi trọng những đứa trẻ ở trại trẻ mồ côi, bảo vệ chúng bằng cả tổ chức. Vì không ngoa khi nói rằng đó là huyết mạch của tổ chức.

Không khó để tưởng tượng ra, ngay khi họ từ bỏ hoạt động từ thiện, tất cả các thành viên của Watarigarasu sẽ chết bởi một sức mạnh kỳ lạ.

Tất cả đều là tính toán 100%. Đúng vậy, trại trẻ mồ côi được điều hành hoàn toàn bằng tính toán, nhưng "Chị Shirokarasu", người thường mang bánh kẹo và đồ chơi đến, lại rất được những đứa trẻ yêu quý. Shirokarasu cảm thấy một sự phức tạp.

Trẻ con mà. Lớn lên thế nào cũng thành những kẻ chẳng ra gì.

Nhưng, cô lại không muốn chúng trở thành những người lớn tồi tệ, những người sẽ gọi mình là "Chị đại Shirokarasu". Nữ thủ lĩnh của một tổ chức trong thế giới ngầm thầm nghĩ.

0933: Nếu ai không biết tại sao là 0933, thì 0933 là số giờ và số phút (09:33) mà Oori có mặt ở nhà Lam Phù Thủy, sau đó nhận được lá thư không có tên người nhận của Tiên Tri Pháp Sư khi đại dịch nấm xảy ra. Từ đó, những người có quyền lực gọi Oori với mật danh là 0933