Thiếu nữ tóc trắng mắt đỏ rất nghiêm túc trong việc báo thù.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Về chuyện sau khi tôi cứu cô gái tóc đen xinh đẹp lạnh lùng cô ấy đã trở nên nũng nịu dễ thương khi ở riêng với tôi

(Đang ra)

Về chuyện sau khi tôi cứu cô gái tóc đen xinh đẹp lạnh lùng cô ấy đã trở nên nũng nịu dễ thương khi ở riêng với tôi

purapura

Dù ban đầu Minato còn bối rối trước diễn biến chóng vánh này, nhưng chẳng bao lâu sau, cậu nhận ra rằng chương mới trong cuộc đời mình có lẽ cũng không tệ chút nào — và dần dần, cậu bắt đầu cảm nhận đ

1 4

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

436 11765

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

26 19

Quyển 2: Vượt qua ranh giới lồng giam - GO BEYOND THE CAGE - Ngoại truyện) Gọt bút chì (Phần 4)

Ngoại truyện) Gọt bút chì (Phần 4)

Cà chua, cà rốt, kem tươi, rau chân vịt, thịt bò.

Một công thức nấu canh đặc đặc trưng đến từ Thebes. Vị chua ngọt hài hòa, hương thơm của thịt bò cùng cảm giác chắc thịt tạo nên tầng hương vị đậm đà cho bát canh nóng, nếm vào thấy vô cùng tươi ngon.

Perlice gần như nốc cạn bát canh nóng vào bụng chỉ trong một hơi, đôi gò má trắng ngần cuối cùng cũng khôi phục lại chút huyết sắc.

"Đêm hôm khuya khoắt mà ăn ngon lành thế kia, trông cứ như bị bỏ đói lâu ngày ấy."

Carly đầy hứng thú nhìn dáng vẻ ăn ngấu nghiến của Perlice, rồi múc thêm cho cô một bát nữa.

"Lúc từ I-Tran về tớ có ghé qua Lowtown mua ít thịt bò đúng mùa trên núi Vạn Nhẫn, vị cũng được chứ hả?"

"Ngon lắm ạ."

Hơi nóng làm gương mặt thiếu nữ ửng hồng. Cô nở một nụ cười nhẹ nhàng với Carly, rồi bỗng nhiên sững người lại.

Cười... Lần cuối cùng mình cười là từ bao giờ nhỉ?

"Được rồi, có tâm sự nhỏ nào thì kể tớ nghe xem nào."

Carly dùng hai tay chống cằm, đôi mắt xanh băng giá đối diện với Perlice.

"Tớ thấy bộ quần áo ướt cậu vứt trên sofa rồi, là Mitro làm phải không?"

"Cậu... sao cậu bi..."

Perlice thoáng chút hoảng loạn, rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: "Dạ... không có gì đâu..."

"Tớ nghe giáo sư Spencer nói rồi, và theo tớ biết thì ông ấy cũng đã nói chuyện với chú Ivar," Carly khẽ thở dài. "Nói thật cho tớ biết đi, đóa hoa nhỏ, cậu có muốn tiếp tục học ở đó nữa không?"

“Tớ..."

Perlice do dự. Từ "không muốn" suýt chút nữa đã thốt ra khỏi miệng. Nhưng một thứ gì đó cực kỳ bướng bỉnh đang bùng cháy trong lòng, khiến cô không muốn nhận thua trước những kẻ tự cho mình quyền bắt nạt người khác.

Cô chẳng kém cạnh gì bọn họ, tại sao phải cúi đầu trước chúng?

"Tớ muốn học tiếp."

"Tớ tôn trọng lựa chọn của cậu, cô học trò nhỏ ngốc nghếch của tớ," Carly đưa tay vuốt lại lọn tóc mai hơi rối của Perlice.

"Nhưng nếu tình trạng này cứ tiếp diễn, tinh thần của cậu sẽ không chịu đựng nổi đâu."

"Tớ không sao mà, tớ cũng đâu có bận tâm đến họ..."

"Đừng nói là cậu không bận tâm, tớ biết cậu có để ý. Đừng dùng mặt nạ để tự vũ trang cho mình nữa."

Carly nhìn thẳng vào mắt Perlice đầy nghiêm túc. Đôi mắt xanh băng giá ấy như có sức mạnh xuyên thấu, khiến Perlice nhất thời ngây người.

"Đừng đến trường nữa. Chỉ còn nửa năm nữa là đến kỳ thi chuyển cấp rồi, cứ học ở nhà thôi."

"Nhưng ở nhà thì..."

"Ở nhà không có giáo sư Spencer dạy em? Thì có tớ dạy mà~"

Nghe câu đó, Perlice ngẩn ngơ, còn Carly thì nở một nụ cười tinh nghịch.

"Tiến sĩ Carly Filhos trẻ tuổi tài cao đã xin cho đóa hoa nhỏ nghỉ phép dài hạn nửa năm, thế nào? Có đáng nhận được một cái ôm yêu thương không nhỉ?"

Đối diện với đôi mắt xanh băng giá ấy một lúc, Perlice cảm thấy tầm nhìn mình trở nên nhòe đi. Cô vội vàng cúi đầu, tiếp tục uống bát canh nóng.

"Cảm ơn cậu..."

"Ồ? Ngượng rồi sao?" Carly vờ như không thấy những giọt nước mắt nơi khóe mắt Perlice, trìu mến đưa tay xoa đầu cô.

"Vậy thì phải ngoan ngoãn nghe giảng đấy nhé, không chăm chỉ học hành là bị phạt đòn vào tay đó."

Hơi nước từ bát canh bốc lên rất nóng, canh rất ngon. Quan trọng nhất là Perlice biết mình đã có thể tạm thời rời xa "tiếng chuông" kia rồi.

"Vâng..."

———————

Sau đó, Perlice đã trải qua nửa năm bình yên.

Ban ngày, cô chuẩn bị cho kỳ thi chuyển cấp dưới sự dạy bảo của Carly. Rời xa tiếng chuông, dường như mọi thứ đều trở nên nhẹ nhàng hơn.

Ban đêm, cô thích nghe Carly kể chuyện, kể về những nơi Carly đã đi qua trong nửa năm rời khỏi Liên bang Akademi, về những chuyện thú vị đã thấy. Từ lời kể của Carly, cô nhạy cảm nhận ra xu hướng trên lục địa Admir đang dần thay đổi. Dù là các nhóm người nhặt rác trên hoang mạc Gleu-Yard đang ngày một lớn mạnh, hay quốc gia cực bắc Thebes vốn dĩ đã lộ ra hơi thở nguy hiểm trong những năm gần đây, tất cả đều mang lại cho cô một dự cảm bất lành.

Những ngày tháng thế này chẳng bao lâu nữa sẽ kết thúc.

Một ý nghĩ thoáng qua trong lòng Perlice.

"Chú Edward từng nói, chú ấy muốn một thế giới ít tranh chấp hơn. Vì Liên bang, chú ấy thậm chí đã đi đến bờ bên kia của đại dương, một nơi đầy rẫy hiểm nguy. Tớ nghĩ chắc hẳn chú ấy đã rất vất vả."

Carly nhẹ nhàng vuốt ve vầng trán Perlice như đang vỗ về một chú mèo nhỏ. Cô ngồi trên sofa, còn Perlice nằm gối đầu lên đùi cô, im lặng nghe kể chuyện.

"Tớ đoán, lý do chú ấy muốn một thế giới tốt đẹp hơn chắc chắn là vì cậu."

Có thật vậy không? Perlice không rõ.

Cơn mưa băng giá ấy đã dựng lên một cỗ quan tài giữa cô và Edward. Cô ở bên ngoài, còn Edward ở bên trong. Lý tưởng của cha cô chưa bao giờ được nghe trực tiếp, chỉ có thể dựa vào những ký ức tuổi thơ vụn vặt và vài lời kể của người khác.

Cha là [Lưỡi Kiếm Babel], ông phục vụ cho Liên bang, và chết vì Liên bang. Đó là tất cả những gì Perlice biết.

Nếu mình cũng có thể trở thành [Lưỡi Kiếm Babel] thì sao?

Perlice nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn của Vizele tỏa sáng như ngàn sao, dệt nên cảnh đêm tuyệt đẹp của thành phố này. Cô lại nhớ đến chiếc dao gọt bút chì giấu dưới gối. Không hiểu sao, cô luôn có một sự yêu thích kỳ lạ với những lưỡi dao sắc bén, sự thuần thục bẩm sinh đó dường như chảy trong huyết quản cô, cô tin chắc là vậy.

Trong các bài kiểm tra mà Học viện chuẩn bị cho cô, năng lực thể chất của cô luôn mạnh mẽ một cách phi thường, gần như không thuộc về một thiếu nữ ở độ tuổi này. Trong mơ hồ, Perlice cảm thấy có một sự an bài của số phận, dường như định mệnh nhất định phải dẫn dắt cô đi về một hướng nào đó, một con đường gần như trùng khớp với cha mình.

Mặc dù, con dao bướm thuộc về cha, cô đã lâu lắm rồi không chạm tới.

"......"

Perlice nhìn về phía bàn học cạnh sofa, sách vở của cô vẫn chất đống ở đó. Thành tích của cô vẫn rất tuyệt, dù không thể nói là đứng đầu nhưng ít nhất cũng tốt hơn nhiều so với lũ nhóc ở trường.

Bất kể thế nào, hãy kết thúc kỳ thi này trước đã. Perlice hạ quyết tâm, cô sẽ không vì những lời phỉ báng của lũ người đó mà hoàn toàn bỏ cuộc.

———————

Cuối cùng, ngày thi chuyển cấp cũng đến.

Vẫn ngôi trường đó, vẫn lớp học đó, vẫn phòng thi đó.

Khi Perlice đi về phía cổng phòng thi, cô nhìn thấy đám người đang chặn ở cửa — những kẻ tạo ra những lời thì thầm. Mitro cũng ở trong số đó, nhưng thần sắc có vẻ bất an, như thể đang sợ hãi điều gì.

Giữa dòng người, đám đó lập tức nhìn thấy bóng dáng Perlice. Chúng bước về phía cô với ý đồ không tốt, Perlice theo bản năng nắm chặt chiếc dao gọt bút chì trong ống tay áo.

Đúng lúc này, một bàn tay dày rộng và có lực đặt lên vai cô ——

"Trò Perlice, đã lâu không gặp."

Perlice quay đầu lại, giáo sư Spencer đang đứng cạnh cô. Mắt ông không nhìn Perlice mà nhìn chằm chằm vào đám người đang chặn cửa.

"Kỳ thi này tôi giám khảo," giọng Spencer rất lớn, rõ ràng không phải nói cho Perlice nghe.

"Nhớ làm bài cho tốt đấy."

Đám người đó thấy Spencer đến liền chửi rủa rồi tản ra. Perlice gật đầu với Spencer rồi bước vào phòng thi. Vẫn là chỗ ngồi quen thuộc, hàng cuối cùng.

Perlice bày dụng cụ học tập ra, như bày ra từng chút ký ức của những năm qua. Cô biết, đây là lần cuối cùng rồi.

“Reng reng reng —— Reng reng reng ——”

Chuông reo, Perlice cầm bút lên.

———————

"Thi thế nào?"

"Cũng tạm ạ."

"Ồ? Vậy là tốt hay xấu đây?"

"Lắm chuyện."

Ở ghế phụ, Perlice nhìn ra ngoài cửa sổ xe phía cổng trường, đôi mắt đỏ rực thất thần phản chiếu dòng người. Ivar thấy cô như vậy chỉ khẽ cười, rồi gạt cần điều khiển.

"Cháu giống hệt bố cháu, lúc nào cũng chẳng biết trong đầu hai người đang nghĩ cái gì."

Đôi mắt xanh nhạt nhìn ra cửa sổ, Ivar nhìn thấy mấy đứa nhóc thối tha lúc nãy chặn cửa trường: chúng đang đứng nhìn chiếc xe của Ivar từ xa với vẻ mặt sợ hãi.

Chỉ cần dạy cho một bài học nhỏ, lũ nhóc chưa sạch máu đầu này lập tức nhụt chí ngay.

Nói trắng ra, dựa dẫm vào sức mạnh tập thể để bắt nạt cá nhân chỉ là hành vi bản năng của chúng, và khi tách khỏi tập thể, bản năng này tự nhiên sẽ bị đè bẹp bởi khoảng cách sức mạnh to lớn, trở nên không đáng nhắc tới.

Giáo dục của Liên bang sao?

Ivar nhìn về phía cuối con đường, nơi bóng dáng Tháp Babel sừng sững. Nếu tách khỏi tòa tháp thông thiên này, lợi thế của người Liên bang với tư cách là "đa số" tan biến, liệu họ có giống như lũ nhóc kia không?

"Đi thôi, tiểu thư Filhos nhờ chú đưa cháu về nhà sớm đấy."

Người đàn ông nhấn ga, chiếc xe bay dùng năng lượng nguyên tử hơi nhấc lên khỏi mặt đất, rồi lao đi trên con đường nhựa hướng về phía xa. Phía sau xe, Perlice nghe thấy tiếng chuông vang lên, cô biết, đây là lời từ biệt của mình với tiếng chuông.

“Reng reng reng —— Reng reng reng ——”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!