Toàn chương - Chương 01 kế hoạch bị đuổi việc hoàn hảo

Chương 01 kế hoạch bị đuổi việc hoàn hảo

Đi làm với chức quan quèn hạng 9 đúng là một cực hình.

Những ngày mưa thì oi bức, khó chịu không muốn dậy; ngày sương mù thì tầm nhìn mịt mờ chẳng thấy lối đi. Còn khi thời tiết đẹp ư? Nó lại đẹp đến mức làm người ta cảm thấy... đi làm đúng là một cực hình.

‘Ước gì mình được ngồi xe ngựa đi làm.’

Ngay lúc đó, một chiếc xe ngựa lao vút qua, bỏ xa Ascal đang lạch bạch đi bộ như thể đang nhạo báng cái thân phận vắt chân lên cổ đi làm của hắn. Ascal nhìn theo với ánh mắt tràn ngập đố kị. Ở thế giới này, những cỗ xe chạy bằng ma pháp chính là biểu tượng của sự giàu sang và quyền lực.

Thông thường, chỉ có đám thương nhân giàu nứt đố đổ vách, giới quý tộc hoặc quan chức từ hạng 5 trở lên mới được ngồi xe do quốc gia tài trợ. Dĩ nhiên, Ascal chẳng thuộc diện nào cả, nên hắn đành ngậm ngùi tiếp tục cuốc bộ.

Dừng chân tại tiệm bánh quen thuộc trên đường, Ascal mua một ổ bánh mì vừa ra lò và một túi sữa tươi rồi vừa đi vừa gặm. Ổ bánh mì giòn rụm với hương bơ nồng nàn thơm ngon hơn hẳn bất cứ loại bánh nào ở kiếp trước.

‘Bánh mì ở thế giới kia đúng là vừa đắt vừa dở ẹc.’

Sau khi chiêu một ngụm sữa cho đỡ khô cổ, hắn vừa đi vừa mông lung suy nghĩ. Chẳng mấy chốc, nơi làm việc đã hiện ra trước mắt.

Đế quốc Barba - Tòa thị chính.

Vẻ uy nghi, tráng lệ của tòa nhà quả đúng là danh bất hư truyền. Ngay cả một kẻ ngoại đạo cũng thấy nó xa xỉ đến mức thô thiển, cứ như thể người ta dùng tiền vàng thay cho vôi vữa để trát lên tường vậy. Nó xa hoa hoa một cách thái quá, nếu không muốn nói là phô trương đến nhức mắt.

“Mấy giờ rồi nhỉ... 9:10?”

Nhìn lên chiếc đồng hồ khổng lồ được đặt làm riêng từ Tháp Ma Pháp, Ascal vô thức rùng mình.

Giờ hành chính bắt đầu từ lúc 9:00.

Nhưng hắn chẳng có ý định vào ngay. Phải câu giờ càng lâu càng tốt. Để lãng phí thời gian, hắn đi loanh quanh tòa nhà rồi mới kiểm tra lại đồng hồ. 9:17.

“Chừng này chắc là ổn rồi.”

Nhưng đời không như là mơ.

Vừa bước vào Phòng 4 của Bộ Thẩm định, Ascal lại cảm thấy tuyệt vọng.

“Ồ, Ascal! Hôm nay cậu lại là người đến sớm nhất à! Đúng là viên chức mẫn cán nhất của Bộ Thẩm định chúng ta!”

Lũ điên này thường phải sau 9:30 mới thèm thò mặt đến, mặc dù quy định là 9:00. Có kẻ còn nồng nặc mùi rượu, rõ ràng là vừa đi quẩy tới bến đêm qua.

Đây chính là thực trạng của Đế quốc. 

Trong cái thế giới kỳ ảo sơ khai này, khái niệm bộ máy hành chính vẫn còn là một thứ gì đó quá mới mẻ và lỏng lẻo.

“À mà cũng đến lúc chọn Viên chức xuất sắc của tháng rồi nhỉ.”

Gã cấp trên gãi gãi mũi rồi tiến về phía khung ảnh treo trên tường văn phòng. 

<Viên chức xuất sắc tháng 8 ~ Ascal Debrue ~>

“Cái này gỡ xuống được rồi đấy.”

Phù. 

Ascal thở phào nhẹ nhõm. 

Cứ mỗi lần đi làm phải nhìn cái mặt mình bị treo trên tường như một tấm gương sáng để đồng nghiệp noi theo, hắn thấy áp lực kinh khủng. Nhưng giờ nó bị gỡ xuống rồi... Có vẻ như những nỗ lực đi muộn về sớm và làm biếng bấy lâu nay đã có kết quả.

“Chúc mừng nhé Ascal. Tháng 9 này, cậu lại tiếp tục được bầu chọn là viên chức xuất sắc với số phiếu tuyệt đối.”

<Viên chức xuất sắc tháng 9 ~ Ascal Debrue ~>

‘Mẹ nó thật chứ.’

“Chúc mừng cậu nhé!”

“Đỉnh lắm Ascal!” 

“Cậu đúng là niềm hy vọng của bộ chúng ta!”

Nhìn đám đồng nghiệp vỗ tay rào rào, Ascal cảm thấy quan ngại sâu sắc cho tương lai của cái đế quốc này.

‘Bảo sao sau này có bạo loạn rồi cả lũ bị chém đầu. Bọn điên.’

Ascal càng thêm quyết tâm phải đào tẩu khỏi đây.

Tuy nhiên, xin nghỉ việc ở đế quốc chưa bao giờ là chuyện dễ dàng.

“Này, nghe gì chưa? Có gã viên chức kêu làm việc không nổi rồi bỏ trốn, cuối cùng bị lũ Chó săn truy cùng diệt tận đấy.” 

“Nghe bảo không chỉ gã đó mà cả nhà cũng bị liên lụy à?” 

“Đúng rồi. Tiếc thật, gã đó làm việc cũng khá. Đáng ra phải trốn kỹ hơn chứ.”

Gã cấp trên vừa nói vừa gãi đầu. 

Ở nơi này, những câu chuyện phiếm về việc ai đó bỏ trốn rồi bị bắt lại là chuyện thường nhật gần như cơm bữa. Thậm chí đám đồng nghiệp còn có vẻ như đang... cổ vũ cho việc đào tẩu, mặc dù hầu hết đều kết thúc bằng một án tử hình thê lương.

Bởi "Chó săn", ý họ nói chính là Cục Tình báo trực thuộc Hoàng đế. Những kẻ đó có toàn quyền giám sát và điều tra quan lại. Vì vậy, một khi đã làm quan, không có cách nào rút lui êm đẹp cả. Bạn chỉ có ba con đường: nghỉ hưu, chết vì tai nạn, hoặc bị sa thải vì năng lực yếu kém.

Phương án một: Quên đi. Hiếm có ai nghỉ hưu an toàn, và Ascal biết thừa tương lai đế quốc sẽ sụp đổ trước khi hắn kịp đến tuổi về già. 

Phương án hai: Miễn bàn. 

Vậy nên hy vọng duy nhất của Ascal là phương án ba: Bị sa thải vì kém cỏi.

“Cũng muộn rồi nhỉ. Thôi, mọi người ngủ trưa đi chứ?”

Lão cấp trên lôi đâu ra cái gối lông ngỗng, lăn ra ngủ khò khò chỉ trong vòng một nốt nhạc. Ascal nhìn quanh xem có ai thắc mắc về cái môi trường làm việc bất thường này không.

Chẳng có ai cả.

Mọi người đều đã chìm sâu vào giấc ngủ.

Thật vô vọng. 

Không những công việc chả ra gì... mà đám người này còn chẳng thèm làm việc chút nào.

‘Làm sao để bị đuổi việc đây...?’

Chuyện đó không hề dễ dàng.

Mãi đến chiều ta, các nhân viên ở Bộ thẩm định mới bắt đầu ra dáng đang làm việc. 

Nhưng công việc ở Phòng 4 đây thực chất chỉ là dán nhãn phân loại đồ cổ, hoặc ngồi cười đùa rồi bác bỏ các đề án kinh doanh của những doanh nhân trẻ ngây thơ đang xin trợ cấp nhà nước.

“Oa, nhìn này. Gã này định dạy đám Troll nói chuyện rồi đưa chúng đi làm công trường xây dựng? Hẳn là điên cụ rồi.” 

“Ít ra còn có ích hơn cái thằng đòi làm nông bằng phân Goblin.”

Ascal chỉ biết cười phụ họa theo gã cấp trên. Qua quan sát, hắn nhận ra việc đề án có khả thi hay không chẳng quan trọng bằng việc ai là người đứng sau nó.

“Nghĩ mà xem, nếu kẻ đó có gốc gác lớn, dù kinh doanh thất bại thì quan hệ của họ vẫn có ích cho mình chứ? Có khi mình còn xơ múi được tí chút. À, đề án này của người thừa kế gia tộc Berg à? Duyệt.”

Cuối cùng, sau khi câu giờ chán chê, gã cấp trên nhìn đống đề án cao như núi liền thở dài:

“Phần còn lại cậu lo nốt nhé.”

Nói rồi gã tận dụng đặc quyền để chuồn về sớm.

Thực tế, một viên chức cấp thấp như Ascal không có quyền quyết định những việc này. Nếu hắn duyệt sai một đề án và làm thất thoát ngân quỹ quốc gia, hắn sẽ phải gánh tội và bị sa thải.

...Bị sa thải?

Một tia sáng lóe lên trong đầu Ascal.

[Tiêu đề: Cải tiến sản xuất Đá Ma Thuật bằng vật liệu mới] 

<Quy trình sản xuất đá ma thuật hiện nay của đế quốc cực kỳ kém hiệu quả... Bằng cách sử dụng vật liệu mới được tạo ra từ thuật giả kim, chúng ta có thể nâng cao năng suất đáng kể... Dù chi phí ban đầu rất cao nhưng lợi ích lâu dài là vô tận...>

Bản đề án dài hàng chục trang với những thuật ngữ chuyên môn rắc rối và các khái niệm không tưởng. Nếu không phải chuyên gia, chắc chắn sẽ chẳng hiểu gì cả. 

Nhưng Ascal tin chắc đây là một cú lừa. Đơn giản vì nó quá phức tạp và sặc mùi lừa đảo.

Hơn nữa, nếu tác giả thực sự có tài, sao không gửi cho Phòng 1 mà lại gửi vào cái hố rác tham nhũng Phòng 4 này? Chưa kể, người đề xuất lại là một gã giả kim sư vô danh.

Lẽ ra phải bác bỏ nó ngay lập tức.

‘Dám đòi một số tiền khổng lồ như vậy sao? Một đề án đậm chất lừa đảo thế này thì chắc chắn phải...’

[Tiêu đề: Cải tiến sản xuất Đá Ma Thuật bằng vật liệu mới] 

<Trạng thái: Đã duyệt> 

Người ký: Ascal Debrue

Ascal lo lắng nhìn quanh. Đúng như dự đoán, chẳng ai thèm để ý đến hắn. Hắn lén vào phòng trưởng phòng, kẻ đã chuồn đi cưỡi ngựa từ sớm, rồi bí mật nhét bản đề án này vào xấp hồ sơ đã được phê duyệt.

Với việc này, kẻ lừa đảo sẽ ôm một đống tiền của quốc gia biến mất, còn Ascal sẽ bị gán mác một tên quan chức ngu xuẩn không phân biệt nổi thật giả.

‘May mắn thì bị đuổi việc. Không thì danh tiếng cũng tiêu tùng.’

Dù có bị ghẻ lạnh một thời gian nhưng ít ra hắn cũng tiến gần hơn đến mục tiêu bị sa thải.

‘Làm ơn đi đại ca lừa đảo ơi, giúp tôi một tay với.’

. . .

[Báo Đế Quốc, Trang Nhất] 

<Đại cách mạng! Cải tiến thành công Đá Ma Thuật! Các nhà giả kim hoàng gia dự báo hiệu suất tăng ít nhất 300%. Giả kim thuật sư Tey, người dẫn đầu cuộc cách mạng này, bày tỏ lòng biết ơn vô hạn tới Bộ Thẩm định vì đã phê duyệt kế hoạch táo bạo của mình...>

“Mẹ kiếp!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!