Toàn chương - Chương 03 Kế hoạch tự huỷ và cú lừa ngoạn mục

Chương 03 Kế hoạch tự huỷ và cú lừa ngoạn mục

<Ascal Debrue – Trưởng phòng Thẩm định số 3>

Ascal nhận được một chiếc biển tên bằng vàng.

Nhìn chiếc biển tên được đặt chỏng chơ trên bàn làm việc của văn phòng trống rỗng, một cảm giác nghi hoặc khó tả dâng lên trong lòng hắn.

‘Hay là mình cứ nhắm mắt mà chạy nhỉ?’

Không được. 

Với sự chú ý đổ dồn vào hắn như hiện tại, chắc chắn chỉ cần hắn vừa nhấc chân bỏ chạy, lũ Chó săn sẽ bám theo ngay lập tức.

Cách duy nhất để thoát thân vẫn là con đường cũ: chứng minh sự yếu kém của bản thân để bị sa thải.

‘Được rồi. Bất kể việc gì đổ lên đầu, mình cũng sẽ phá cho bằng nát mới thôi.’

Thế nhưng, một ngày trôi qua, rồi hai ngày, chẳng có nhiệm vụ thực sự nào tìm đến tay Ascal. 

Cái nghề làm quan sai vốn luôn như vậy: có lúc bận bù đầu, nhưng cũng có lúc nhàn rỗi đến mức khó tin. Ascal thậm chí còn chủ động đi tìm cấp trên để hỏi thăm.

“Tôi có việc gì cần làm không?”

“Ồ, sắp có rồi đấy. Cứ nghỉ ngơi đi.”

Và cứ thế, cả một tháng trời trôi qua trong êm đềm. Ngạc nhiên thay, Ascal chẳng có việc gì để làm suốt thời gian đó.

“Đồ ăn hôm nay ngon phết.”

Trong văn phòng vắng vẻ, hắn gặm chiếc bánh sandwich mua sẵn rồi ngồi thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ. 

Vì quá rảnh rỗi, gần đây hắn còn bày đặt chơi cây cảnh.

Hôm nay, cái mầm nhỏ đã bắt đầu đâm chồi. Có vẻ đống phân bón đã phát huy tác dụng. Thế là hắn lúi húi thay đất cho nó.

‘Lớn nhanh và khỏe mạnh nhé.

Vừa ghi chép lại quá trình phát triển của cây non, hắn vừa rơi vào một khoảnh khắc suy tư sâu sắc.

‘Làm ơn, cho con ít việc để làm đi...’

Nếu phải tóm tắt thời gian biểu hàng ngày của hắn, thì đó là: Ăn, đi vệ sinh, ngồi đờ đẫn tại bàn, tưới cây, rồi xách mông về khi hết giờ.

Với vài người, đây có lẽ là cuộc sống trong mơ. 

Nhưng vì luôn cảm thấy mình đang sống trong những ngày vay mượn trước khi bạo loạn nổ ra, Ascal không tài nào chịu nổi sự buồn chán này.

‘Không thể chịu được nữa. Mình phải nộp đơn xin chuyển bộ phận thôi.’

Ngay khoảnh khắc hắn định đứng dậy.

“Xin lỗi vì đã đường đột ghé thăm, Trưởng phòng Ascal.”

Người bước vào văn phòng là một nhân vật ngoài dự kiến.

Kane.

Trưởng phòng Thẩm định số 1, một quan chức hạng 4. Ông ta chính là quyền lực thực sự đứng sau Phòng 1 — nơi được coi là linh hồn của cả Bộ Thẩm định. 

Khác với một tên bù nhìn như Ascal ở Phòng 3, Kane là người thực sự có năng lực và đáng được nể trọng.

Ascal định theo bản năng đứng dậy chào, nhưng hắn chợt khựng lại.

Hiện tại, hắn đang là tâm điểm dư luận thăng quan tiến chức quá nhanh. Dù chỉ là quan chức hạng 7 nhưng đã chễm chệ ngồi ghế trưởng phòng. 

Với một người đi lên từ thực lực như Kane, Ascal chắc chắn phải là một cái gai trong mắt.

Vậy nếu mình đóng vai một thằng cha hống hách, coi trời bằng vung thì sao? 

Chẳng mấy chốc, hắn sẽ bị cô lập và dần dần bị đào thải khỏi Bộ Thẩm định. Khi đó, dù hắn có xin nghỉ, cũng chẳng ai thèm để tâm.

“Ghé thăm bộ phận khác mà không báo trước thì chẳng lịch sự chút nào đâu.”

“À, tôi xin lỗi.”

“Sau này, tôi hy vọng anh sẽ báo trước một tiếng. Có việc gì mà anh phải đích thân tới tận đây?”

Hoàn hảo. Với cái thái độ xấc xược đó, hắn chắc chắn có thể giành giải nhất trong cuộc thi nhân viên láo xược nhất văn phòng. Minh chứng cho sự thành công của hắn chính là gương mặt của Kane — người vừa nãy còn nở nụ cười thân thiện, giờ đã cứng đờ lại.

“Tôi có một nhiệm vụ muốn giao cho ngài, ngài Ascal. Đó là đánh giá một khu đất. Với năng lực xuất chúng đã được chứng minh, tôi tin ngài là người phù hợp nhất. Tất nhiên, ngài có quyền từ chối.”

Đã bao lâu rồi hắn mới được mời làm việc? Kiềm chế một nụ cười đắc thắng, Ascal đáp lại bằng giọng điệu trịnh trọng nhất có thể.

“Tôi sẽ nhận.”

“Ồ, ngài sẽ nhận sao? Vậy tôi sẽ mau chóng gửi tài liệu qua.”

Thậm chí không thèm nhìn Kane lấy một cái, Ascal giả vờ đọc báo cáo và chỉ khẽ gật đầu. Tất cả để tỏ ra thô lỗ cho đến phút cuối cùng.

“...Ông ta đi chưa?”

Khi chắc chắn Kane đã biến mất hẳn, Ascal mới thả lỏng người trên ghế. Một màn kịch quá sức thành công. Hơn nữa, hắn còn có được dự án mà mình hằng khao khát.

Và nếu gã lính mới kiêu ngạo này phá hỏng dự án một cách ngoạn mục thì sao? Ngày bị sa thải sẽ không còn xa.

“Hehe, Hehe, Hahahaha.”

Công việc ở Bộ Thẩm định rất đơn giản. Họ thẩm định mọi thứ có thể thẩm định được của đế quốc. Và dĩ nhiên, bao gồm cả con người.

.

.

“Anh đã gặp Ascal Debrue chưa?”

“Rồi.”

Kane cởi áo khoác, viên thư ký nhanh chóng đón lấy và treo lên.

“Tôi nghe đồn hắn chỉ là một tên lính mới gặp may thôi.”

“Đó chỉ là sự đố kị của lũ bất tài.”

Kane luôn giữ một nụ cười thân thiện trước mặt mọi người. 

Hầu hết sẽ cảm thấy thoải mái khi thấy một người đàn ông trung niên hơi mập mạp, hiền hậu mỉm cười với mình. Một cách vô thức, họ sẽ coi ông ta là người dễ tính.

Chính lúc họ mất cảnh giác, Kane sẽ đánh giá họ.

“Hắn không hề thả lỏng khi đối diện với tôi, dù chỉ một chút. Thậm chí hắn còn nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét ngược, như thể đang chất vấn ý đồ của tôi vậy. Một thằng nhóc mới ngoài đôi mươi mà dám làm thế với tôi cơ đấy.”

Dù nói vậy, Kane trông chẳng có vẻ gì là giận dữ hay bị xúc phạm. 

Bộ Thẩm định đang trong tình trạng rệu rã với quá ít nhân tài.

Lũ bất tài lại nhiều như ngả dạ chỉ biết bòn rút tài nguyên của đế quốc mà chẳng đóng góp được gì. Tuy nhiên...

“Ascal Debrue là một viên ngọc quý.”

Kane đã leo lên vị trí Trưởng phòng 1 hoàn toàn bằng thực lực. Và những đánh giá của ông ta chưa bao giờ sai.

.

.

.

“Làm sao để phá nát cái dự án này một cách hiển hốc bây giờ?”

Ascal mở báo cáo từ Phòng 1 ra.

<Nội dung: Do sự tăng trưởng đột ngột của lượng khách du lịch ngoại quốc, chúng ta dự định phát triển một địa điểm du lịch. Hãy thẩm định xem địa điểm nào sau đây là phù hợp nhất>

Về cơ bản là thẩm định đất đai. Ascal nghiên cứu kỹ ba địa điểm tiềm năng:

1. Khu phế tích cổ: Đầy rẫy cổ vật, sẽ rất hút khách nếu xây bảo tàng.

2. Hẻm núi Đá: Có vách đá khổng lồ với thác nước, phong cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp.

3. Cánh đồng hoang: Một vùng đất khô cằn chẳng có gì ngoài gió cát, nhưng giao thông thuận tiện, dễ cho xe ngựa đi lại.

Nhìn qua là biết lựa chọn số 3 là một hố phân chắc chắn. Bản báo cáo bằng ngôn từ chuyên môn cũng ngầm gợi ý rằng nên chọn 1 hoặc 2.

Có lẽ đã đến lúc cho chuyến công tác đầu tiên của mình.’

Ascal dành vài tuần để đi khảo sát thực tế. Khu phế tích đúng là nơi lý tưởng cho giới nghệ sĩ và học giả. 

Hẻm núi Đá thì đẹp đến nín thở, khiến con người ta cảm thấy mình thật nhỏ bé trước cảnh tượng hùng vĩ của thiên nhiên. 

Còn cánh đồng hoang? Đúng nghĩa là không có cái nịt gì, ưu điểm duy nhất chỉ là đường dễ đi.

Quyết định rồi.

Ascal hoàn tất báo cáo và nộp lên cấp trên.

“...Cánh đồng hoang? Cậu chắc chắn với lựa chọn này chứ?”

“Vâng, tôi chắc chắn.”

“Được rồi. Ta tin tưởng vào phán đoán của cậu, Ascal. Nhưng hãy nhớ, hội đồng đang quan sát kỹ dự án này đấy. Nếu thất bại, nó sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến cấp bậc của cậu.”

Đây chính là tin tức tuyệt vời nhất đối với Ascal. Thua làm vua thắng thế đéo nào được.

“Nghe gì chưa? Trưởng phòng 3 vừa phạm một sai lầm chết người đấy.” 

“Hắn chọn xây khu du lịch ở một bãi đất trống khô cằn. Đúng là thằng điên.” 

“Vận may của hắn hết thật rồi. Chuẩn bị tinh thần bị giáng chức đi là vừa.”

Vài tháng trôi qua kể từ khi Ascal nộp báo cáo.

Đi dọc hành lang, hắn nghe thấy những lời xì xào bàn tán về quyết định của mình. Quả thực, lựa chọn của hắn đã thành công rực rỡ: khu du lịch ở cánh đồng hoang gần như không có lấy một bóng khách. Nó đang thua lỗ nặng nề.

Nhìn danh tiếng của mình tụt dốc không phanh, Ascal không giấu nổi nụ cười. Cứ đà này, việc bị yêu cầu từ chức sẽ không còn xa nữa. Khi hắn đang hào hứng thu dọn đồ đạc cá nhân trong văn phòng, sẵn sàng xách vali về nước bất cứ lúc nào, thì có người đẩy cửa xông vào.

“SUỐI NƯỚC NÓNG!!!!!!!”

“...?”

Người vừa hét to đến mức thủng màng nhĩ là Sushia, một đồng nghiệp cũ của Ascal từ Phòng 4. 

Cô nàng vừa mới chuyển sang Phòng 3 vì nghĩ đây là vùng đất hứa.

Sushia vừa thở hổn hển vừa hét lên:

“Sếp ơi! Một mạch suối nước nóng vừa phun trào ở cánh đồng hoang!! Khách du lịch đang đổ về đó như trẩy hội!! Có phải sếp đã dự tính trước chuyện này rồi không ạ!!?”

“?” 

“Cô đang nói cái quái gì thế?”

Suối nước nóng phun trào ở cánh đồng hoang? Làm sao có thể? Tại sao chứ?

.

..

Nghe tin dữ, Ascal đích thân tới cánh đồng hoang để mục sở thị. Và những gì hiện ra trước mắt khiến hắn không thể tin nổi.

Từ mạch suối nước nóng khổng lồ, hơi nước nghi ngút bốc lên, vô số khách ngoại quốc đang ngâm mình hưởng thụ.

“Oa, suối nước nóng của đế quốc đúng là đẳng cấp khác hẳn.” 

“Cảm giác như tâm hồn được chữa lành vậy.” 

“Người ta nói nếu vừa tắm suối nước nóng vừa uống sữa của đế quốc, bạn sẽ thấy thiên đường ngay khi còn sống đấy.”

Chuyện này thực sự đang xảy ra sao? 

Không. Có cái nịt ấy! Chuyện này mà cũng có thể là thật sao?

“Tôi biết mà... Ascal, cậu đúng là...”

Kane, người cũng đã có mặt tại đó, lên tiếng với sự ngưỡng mộ không giấu giếm.

“Cậu luôn có một đôi mắt tinh tường mà ngay cả tôi cũng không tài nào sánh kịp.”

Và ngày hôm sau.

<Ascal Debrue được thăng cấp lên quan chức hạng 6 nhờ công lao phát hiện ra suối nước nóng.>

Hắn nhận được bản sắc lệnh bổ nhiệm dát vàng quen thuộc.

“Haaah, lại là cái sắc lệnh chó má này.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!