Chương 04
Người ta hay bảo: "Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên" hay "70% may mắn, 30% nỗ lực".
Cách hiểu thì tùy mỗi người, nhưng Ascal hoàn toàn bác bỏ quan điểm đó.
Đơn giản vì với hắn, mọi thứ trên đời này đều là 100% may mắn.
“Nhìn kìa, Trưởng phòng Ascal đi ngang qua đấy.”
“Nghe bảo hắn vừa được Bộ Thẩm định bầu chọn là ‘Trưởng phòng của năm’ đấy.”
“Công nhận, nhìn cái tướng đi của hắn thôi cũng thấy toát ra khí chất ngời ngời rồi...”
“Haizz, ước gì được làm bạn với hắn.”
Tai hắn cứ lùng bùng vì những tiếng xì xào bàn tán. Ascal cố hết sức tránh né đám đông để lẻn vào văn phòng.
Trên tường lại mới treo thêm một cái khung tranh mới. Đó là bức chân dung được vẽ bởi một họa sĩ bậc thầy, khuôn mặt Ascal được tô vẽ hào nhoáng quá mức đang nhìn thẳng về phía trước.
Bên dưới là dòng chữ: [Ascal Debrue – Trưởng phòng của năm]
Hắn đã từng hy vọng cái mạch suối nước nóng ở cánh đồng hoang chỉ là hiện tượng nhất thời, nhưng đời không như mơ.
Thiên hạ đồn rằng trong nước suối có chứa tàn dư ma pháp, chỉ cần ngâm một lần là bách bệnh tiêu tan. Kết quả là nơi đó trở thành một địa điểm du lịch cực hot.
Nhờ vậy, vị thế của Bộ Thẩm định tăng vọt như diều gặp gió, và đứng ở trung tâm của sự chú ý không ai khác chính là Ascal — kẻ đang phải gánh chịu sự nổi tiếng chưa từng có trong đời.
<Chào ngài. Tôi đã dõi theo ngài từ lâu. Dạo này, mỗi khi nhìn thấy ngài, tim tôi lại đập loạn nhịp... Hôm nay, sau giờ làm lúc 6 giờ...>
Thậm chí hắn còn nhận được cả thư tình. Mà không phải một, là rất nhiều. Dĩ nhiên, Ascal thừa hiểu đây chẳng phải thư từ gì yêu đương thắm thiết, mà toàn là của những kẻ đang tìm kiếm một mỏ vàng để leo lên nấc thang xã hội.
Những lá thư làm từ giấy thượng hạng cháy rất đều khi hắn ném vào lò sưởi, đúng là một loại củi mồi chất lượng.
“À, Trưởng phòng Ascal. Cậu đây rồi.”
“Đây là văn phòng của tôi, tôi ở đây không phải lẽ đương nhiên sao?”
“Haha. Tôi cứ tưởng cậu lại ra ngoài lo công việc rồi, dạo này cậu bận rộn thế cơ mà.”
Mặc cho lời mỉa mai của Ascal, Kane vẫn cười xòa đôn hậu. Dạo này, Kane, trưởng Phòng 1, cứ lượn lờ ở văn phòng Ascal suốt.
Dường như Ascal đã thực sự lấy lòng được vị đại ca quyền lực này. Nếu là những trưởng phòng khác, họ đã vội vàng nịnh bợ Kane, nhưng Ascal chỉ muốn dùng dao cắt đứt cái mối quan hệ này ngay lập tức.
“Có việc gì mà anh ghé qua đây?”
“Cậu chưa nghe gì à? Tối nay có tiệc liên hoan.”
Liên hoan.
Hai từ đó khiến những ký ức kinh hoàng từ kiếp trước ùa về trong đầu Ascal. Cái thứ văn hóa tồi tệ nơi người ta nốc rượu vào bụng cho đến khi say bí tỉ, thề thốt trung thành vĩnh cửu, để rồi vài tiếng sau lại nôn thốc nôn tháo dưới cột đèn đường. Thế giới này cũng chẳng khác là bao.
“Tôi nhất thiết phải tham gia à?”
“Tất nhiên rồi. Cậu chẳng phải là nhân vật chính của buổi tiệc sao?”
“Tôi đã làm cái quái gì đâu?”
Kane đáp lại với vẻ mặt không thể tin nổi:
“Cậu đã đóng vai trò then chốt trong cuộc cách mạng cải tiến đá ma thuật vốn suýt bị lỡ dở. Thêm vào đó, cậu còn đích thân khảo sát và phát triển suối nước nóng, đóng góp một khoản khổng lồ cho ngân khố đế quốc.”
Đây là điếu văn ca tụng vĩ nhân đấy à?
Ascal chỉ muốn bịt tai lại.
“Và cậu cũng chỉ đi muộn có 10 phút.”
“Thế bộ không có quan chức nào không đi muộn à?”
“Theo tôi biết thì không.”
‘Mình thực sự phải cuốn gói khỏi cái nơi quỷ quái này mới được.’
Ascal lại tự nhủ với lòng mình một lần nữa. Tuy nhiên, hắn có một cảm giác kỳ lạ rằng mình đã hạ quyết tâm này không biết bao nhiêu lần rồi. Chắc là tưởng tượng thôi.
.
.
.
Nơi Ascal bị lôi kéo đến là một nhà hàng cao cấp ở thủ đô có tên là Hơi Thở Của Cá Voi.
Theo hắn biết, đây là một trong những địa điểm ăn uống đắt đỏ nhất đế quốc. Với một nhân viên làm công ăn lương bình thường thì đây là nơi hắn không dám mơ tới, thậm chí tầng lớp thượng lưu khá giả cũng phải đắn đo mới dám bước vào.
Trong một nơi sang trọng như thế, đám quan chức mặc đồng phục bao trọn cả một tầng, làm ồn huyên náo. Nhìn cảnh này, Ascal chợt nhớ đến đám xã hội đen trong mấy bộ phim cổ.
“Ăn đi Ascal. Mấy khi mới có dịp dùng bữa ở đây? Đồ ăn mua bằng tiền thuế của dân đúng là có vị khác hẳn, ngon hơn nhiều.”
“Vâng, tôi đang ăn đây.”
Vị Tổng trưởng Bộ Thẩm định vừa mời mọc vừa nở nụ cười thân thiện.
Hắn thấy hơi áp lực, nhất là khi ông ta ngồi ngay sát bên trái mình. Đã thế, bên phải hắn lại là Kane. Hắn bị kẹp giữa hai nhân vật máu mặt nhất bộ. Thật là bức bách.
Từ xa, những ánh mắt đố kị không ngừng đổ dồn về phía họ. Trong mắt đám thuộc hạ, đó hẳn là ghế vip dành cho những kẻ có tương lai rạng ngời.
‘Vip cái bả bố chúng mày... có mà là đường thẳng dẫn tới máy chém thì có.’
Nếu bạo loạn nổ ra, không chỉ hoàng tộc mà đám quan chức cấp cao sẽ bị đem ra hành quyết lần lượt.
Làm một viên chức quèn có khi còn sống dai hơn. Nhưng giờ nghĩ lại thì đã quá muộn rồi.
“Mà này Ascal, làm quái nào cậu lại phát hiện ra suối nước nóng ở cánh đồng hoang thế?”
Khi rượu đã ngấm, vị Tổng trưởng bắt đầu hỏi với giọng nghiêm túc.
“Chỉ là gặp may thôi ạ.”
“Thôi nào. Ở đây toàn người nhà cả. Thành thật một lần đi.”
Vị Tổng trưởng giả vờ thất vọng ra mặt. Hơi rượu phả ra từ khuôn mặt đỏ gay của ông ta.
“Thật mà. Tôi chỉ gặp may thôi.”
Dù bị dồn ép thế nào, tất cả những gì hắn nói chỉ là do may mắn. Suy cho cùng, đó là sự thật.
“Cậu còn định giấu bí mật với cả cấp trên sao? Chậc, thất vọng quá Ascal ạ. Tôi đã đánh giá cậu cao hơn thế.”
Nói rồi, vị Tổng trưởng huýt sáo rồi cáo lỗi đi vệ sinh. Ascal tự hỏi ông ta thấy cái gì ở hắn mà bảo đánh giá cao. Hắn hoang mang đến mức chỉ biết cầm đũa lên gắp thịt ăn cho bõ tức. Ít ra thì đồ ăn ở đây ngon thật. Nếu không có niềm an ủi này, chắc hắn không chịu nổi buổi nhậu này mất.
“Thú vị đấy.”
Giữa lúc đó, Kane như vừa nhận ra điều gì đó, gật đầu tâm đắc.
‘Thằng cha này lại lên cơn gì nữa vậy?’
Ascal chẳng thể hiểu nổi Kane đang nghĩ gì. Một chàng trai trẻ khi có tí men vào người thường có xu hướng phun ra hết bí mật. Thế nên, việc Ascal vẫn giữ kín kẽ không tiết lộ bí mật dù bị Tổng trưởng ép hỏi đã khiến đánh giá của Kane về hắn tăng thêm một bậc.
Tóm lại, đây là một bữa tối điên rồ đến cực điểm.
.
.
.
Ngày hôm sau: Ascal thấy một đống quà cáp bày la liệt trong văn phòng.
<Đây là hồng xiêm từ quê nhà chúng tôi. Đang mùa nên ngọt lắm.>
<Đây là mẫu âu phục mới nhất của cửa hàng. Nó sẽ rất hợp với ngài, Ascal.>
Ban đầu chỉ là đồ ăn, quần áo, hoa tươi, nhưng sau đó bắt đầu xuất hiện những món đồ lặt vặt đắt tiền, thậm chí là những vật phẩm trang trí vô dụng. Từ nông dân, chủ cửa hàng thời trang cho đến thợ cắm hoa. Ascal ngơ ngác hỏi Kane khi ông tình cờ ghé qua:
“Đống này là cái gì thế?”
“Chẳng có gì to tát đâu, chỉ là hối lộ thôi mà. Có vẻ đã đến lúc cậu bắt đầu nhận mấy thứ này rồi đấy. Cậu giờ đã là nhân vật tầm cỡ rồi.”
“Chẳng phải quan chức không được phép nhận hối lộ sao?”
Kane trợn tròn mắt trước câu hỏi của Ascal.
“Cậu đang nói cái quái gì thế?”
“...Thôi bỏ đi.”
Có vẻ như cái thường thức ở cái thế giới kỳ ảo giả trung cổ này hơi khác so với thời hiện đại. Vì đống quà cáp này chẳng giúp ích gì được cho việc bị đuổi việc, Ascal chuyển thẳng chúng đến cô nhi viện nơi Eileen ở dưới danh nghĩa Ông chú chân dài. Đây coi như là một khoản bảo hiểm tốt cho sau này.
“Mà này, giờ cậu đã là quan chức hạng 6, cậu nên có một trợ lý đi. Có ai trong tầm ngắm không?”
“Cũng không hẳn.”
“Vậy để tôi lọc ra vài người có năng lực rồi đưa danh sách cho cậu nhé?”
“Vậy thì phiền ông quá.”
Chiều hôm đó, Kane quay lại với một núi hồ sơ.
“Ứng viên nhiều thế này sao?”
“Chà, dạo này cậu nổi tiếng lắm mà. Số lượng người nộp đơn đông khủng khiếp. Tôi đã chọn lọc ra những người xuất sắc nhất trong số những người xuất sắc rồi đấy.”
Ascal xem qua sơ yếu lý lịch của các ứng viên.
Người đầu tiên là một hiệp sĩ từng phục vụ trong Đoàn Hiệp sĩ Rosemary. Anh ta cam kết bảo vệ 24/24, nhưng tính cách có vẻ hơi có vấn đề. Loại.
Người thứ hai là một pháp sư từng nghiên cứu ma pháp đen tại Ma Tháp và bị đế quốc chiêu mộ sau khi gây ra một vụ náo loạn.
‘Hắn bảo muốn nghiên cứu não bộ của mình? Điên à? Loại.’
Sau khi sàng lọc hàng tá hồ sơ từ những kế toán danh tiếng cho đến con em quý tộc, Ascal thấy bắt đầu đau đầu.
“Thôi anh chọn đại ai cũng được.”
Thật lòng thì với hắn ai cũng thế thôi. Hắn cũng chẳng định làm việc gì nhiều.
“Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ chịu trách nhiệm chọn cho cậu một nhân tài thực thụ.”
Kane có vẻ rất nghiêm túc với nhiệm vụ này, anh nắm chặt tay với vẻ đầy trách nhiệm. Thật sự là không cần thiết phải làm quá lên như thế.
Vài ngày sau, Kane — người hứa sẽ chọn một người thực sự có tài — quả thực đã chọn cho hắn một nhân tài đúng nghĩa.
“Để tôi giới thiệu với cậu. Đây là tiểu thư Lia.”
Ascal chậm rãi ngẩng đầu lên. Một mái tóc bạch kim suôn mượt và đôi mắt xanh thẳm như ngọc hải lam hiện ra trước mắt.
Trong giây lát, Ascal cảm thấy như bị sét đánh ngang tai.
“Rất vui được gặp ngài. Tôi là Lia.”
Cô ta có thể che giấu thân phận, nhưng Ascal thì biết thừa.
Cô ta chính là vị Nữ hoàng tương lai, cũng là Tam Công chúa của đế quốc, Yulia.
‘Tại sao cái con ả này lại ở đây...!!?’
******
Note: Trong nguyên tác, tác giả đã chơi chữ là 인재 (Injae).
Thông thường thì cái từ 인재 (Nhân tài) có nghĩa là người có tài năng.
Nhưng chữ Hán mà tác giả dùng là 人災 (Nhân tai): trong đó 인 (Nhân) là người, và 재 (Tai) là tai họa/tai ương.
Cóp từ trans Eng :P
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
