Chương 248: Toan tính có phần ngây thơ của thần luân hồi
Ma đế quốc Vidal. Cái tên mới dành cho quốc gia này do Vandalieu và những người đồng hành đề xuất đã được gần như tất cả mọi người chấp thuận.
“Chúng thần cứ ngỡ Ngài sẽ phản đối việc đổi tên quốc gia còn dữ dội hơn cả vụ xây bức tượng khổng lồ cơ, không ngờ Ngài lại đồng ý ngay trong ngày thế này!” Chezare hân hoan nói. “Nào, chúng ta phải mau chóng hoàn tất giấy tờ và chuẩn bị cho buổi lễ trước khi Bệ hạ đổi ý!”
“Nhanh hơn dự kiến đấy. Ta cứ đinh ninh cậu sẽ còn phản kháng thêm một thời gian nữa chứ” Kurt góp lời.
Có vẻ như Chezare và Kurt chấp nhận cái tên này không phải vì bản thân nó, mà đơn giản vì đó là ý muốn của Vandalieu. Với họ, tên gọi thực sự của quốc gia dường như chẳng quan trọng bằng người đề ra nó.
Dĩ nhiên, phần lớn thần dân đều thực lòng vui sướng với quốc hiệu mới. Việc cái tên được ghép từ tên của Vandalieu và nữ thần Vida là một điểm cộng cực lớn.
Còn những kẻ lầm bầm miễn cưỡng chấp nhận thì lại vì những lý do chẳng liên quan gì đến cái tên.
“Tại sao lại không có đại hội võ thuật?! Ta không phục!” Godwin gào lên ăn vạ.
“Cha này, đừng có nói năng ích kỷ thế chứ! Mà cha lại say khướt rồi đấy à?!” Iris mắng, nhưng lời lẽ của cô chẳng mảy may tác động đến ông bố đang ngập trong men rượu.
“Vậy thì chúng ta đấu tập một chút đi. Mong ông hãy hài lòng với việc đó” Vandalieu lên tiếng.
“Thật không?! Được thôi! Ta cũng đang tò mò muốn xem nhóc con đã mạnh đến mức nào, cái bản lĩnh đã hạ gục cả một Chiến Thần ấy!” Godwin hào hứng.
“Hê, nghe vui đấy!” Borkus cũng nhảy vào góp vui.
Vigaro gầm lên một tiếng đầy phấn khích: “Ai đang rảnh thì tập trung lại đây! Đấu tập với Vandalieu nào!”
Một trận hỗn chiến (battle royale) nổ ra với sự tham gia của cả Borkus và Vigaro. Dù tất cả đều tay không tấc sắt, nhưng trận đấu vẫn diễn ra cực kỳ khốc liệt; những luồng sóng xung kích nổ ra mỗi khi nắm đấm của họ va chạm, khiến khán giả hoa cả mắt khi cố đuổi theo những bóng hình di chuyển nhanh đến mức chỉ còn là những vệt mờ.
Trong khi cuộc hỗn chiến diễn ra, các thủ tục giấy tờ đổi tên quốc gia vẫn âm thầm được tiến hành. Thành phố Talosheim chính thức trở thành Talosheim – thủ đô của Ma đế quốc Vidal.
Người chiến thắng cuối cùng trong trận hỗn chiến là Braga.
“Mọi người quá hung hăng rồi. Trong một trận hỗn chiến, nếu những kẻ mạnh cứ lo triệt hạ lẫn nhau thì chẳng thể thắng nổi đâu. Còn Ngài, Bệ hạ, Ngài lại quá thụ động đấy” cậu ta nhận xét.
“Dù sao thì các mảnh vỡ của Ma Vương và 【 Linh diệt chiến kỹ 】 cũng không phù hợp để đấu tập mà” Vandalieu đáp.
Tuy nhiên, buổi lễ kỷ niệm việc đổi tên quốc gia sẽ được tổ chức vào một ngày khác. Lý do là vì cuộc diễu hành mừng chiến thắng của Vandalieu tại Morksi vừa mới diễn ra hôm qua, và ai nấy đều đinh ninh Vandalieu sẽ phản đối chuyện đổi tên trong vài tháng hoặc thậm chí vài năm, nên chẳng có khâu chuẩn bị nào được thực hiện cả.
Vì vậy, mọi người quyết định sẽ tổ chức buổi lễ này cùng lúc với lễ khánh thành bức tượng khổng lồ.
Tiện thể, kế hoạch xây dựng xưởng Golem sản xuất cola vẫn đang nằm trên giấy tờ. Các Golem sẽ hoạt động miễn là có mana của Vandalieu, nhưng chúng không thể được chế tạo đơn giản như máy móc. Sau khi tạo ra chúng, cậu cần phải ra lệnh thực hiện các công việc cụ thể và để chúng luyện tập cho đến khi thuần thục.
Đây là vấn đề đặc trưng của các Golem do Vandalieu tạo ra, vì cậu tạo ra chúng bằng cách cho các linh hồn trú ngụ vào những khối vật chất vô cơ hình người thay vì dùng xác chết.
Tuy nhiên, bằng cách sử dụng ma pháp và sự trợ giúp của các linh hồn, cậu đã thiết lập được phương pháp tạo ra loại cola có độ ga đủ mạnh.
“Nhờ kỹ năng 【 Venus 】 của Kanako mà ta đã hiểu được cách thức hoạt động của khí carbon dioxide, nhưng mà… việc chiết xuất riêng mỗi nó ra thì tốn công sức quá” Vandalieu nói.
“Thao túng chất lỏng bằng kỹ năng 【 Thao túng chất lỏng 】 có khi lại dễ hơn đấy” Orbia gợi ý.
Zadiris sẽ thu thập carbon dioxide từ không khí bằng ma pháp hệ phong, còn Orbia sẽ đảm nhận việc điều khiển chất lỏng.
Họ chưa thể sản xuất số lượng lớn như một nhà máy cola thực thụ, nhưng thế này là đủ để cả hội uống rồi.
Ngoài ra còn có chuyện phẫu thuật cho Seris và Vestra, nhưng có vẻ hai người họ vẫn còn e ngại, nên việc phẫu thuật sẽ không tiến hành trong đợt lưu trú này tại Talosheim. Vandalieu chỉ ghi lại mức độ bỏng của họ rồi chuẩn bị sẵn phần da và Huyết dược (Blood Potion) cần dùng.
Trong thời gian đó, Seris và Vestra nhận được sự hướng dẫn – không phải từ Bellmond, người đã từng phẫu thuật trước đây, mà là từ các cựu Ma Cà Rồng Thuần Chủng giờ đã trở thành Ma Cà Rồng Thuần Chủng Vực Thẳm (Abyssal Pure-breed Vampires).
Erpel và những người khác rất nhiệt tình thuyết phục họ rằng việc trở thành Ma Cà Rồng Vực Thẳm chẳng có gì đáng sợ, và đó là điều mà họ sẽ không bao giờ phải hối hận, nhưng mà…
Một công việc khác cần giải quyết là tạo ra các Artifact (Thần khí) chứa các phân thân linh hồn của các vị thần, nhưng vì không đủ thời gian, Vandalieu quyết định quay trở lại thành phố Morksi để chuẩn bị lên đường tới Alcrem, thủ phủ của Công quốc Alcrem.
『 【 Cấp độ của các kỹ năng 【 Tăng cường giá trị thuộc tính (Đế uy) 】 và 【 Tăng cường giá trị thuộc tính (Tôn thờ) 】đã tăng lên! 』
『 Bạn đã nhận được kỹ năng 【 Tăng cường giá trị thuộc tính (Ma đế quốc Vidal) 】 ! 』
Sau khi trở về Morksi bằng kỹ năng dịch chuyển của Gufadgarn, Vandalieu và các đồng đội đã tìm đến thương nhân Edmond để hỏi mua ngựa.
“Ngựa ạ? Chứ không phải xe ngựa sao?” Edmond hỏi với vẻ mặt hơi bối rối.
Cũng khó trách ông ta. Nghe đâu Vandalieu đã nhốt mình trong nhà suốt hai ngày sau khi nhận huân chương từ Bá tước để hồi phục sau cơn mệt mỏi, vậy mà vừa ló mặt ra đã đến tìm Edmond để mua ngựa – một mặt hàng vốn không phải chuyên môn của ông.
“Vâng, tôi muốn ít nhất một con, nếu được thì ba con. Tất nhiên, tôi không định hỏi mua những con ngựa mà đoàn thương hội của ông đang dùng đâu” Vandalieu nói.
Edmond là một thương nhân lưu động không có địa điểm cố định, nhưng ông là chủ của một thương hội, dẫn đầu một đoàn gồm khoảng mười cỗ xe ngựa đi từ thành phố này sang thành phố khác. Ngoài những con ngựa kéo xe, còn có ngựa cho lính canh và ngựa dự phòng, tổng cộng cũng phải vài chục con.
Tuy nhiên, số ngựa này không phải hàng hóa để kinh doanh; chúng là phương tiện vận chuyển thiết yếu cho công việc của họ.
“Ngài nói vậy thì nhẹ lòng cho tôi quá, nhưng việc có chuẩn bị kịp ngựa trong vài ngày tới hay không thì còn tùy vào vận may nữa. Nếu Ngài có thể đợi đến tháng sau khi tôi di chuyển sang thành phố khác, tôi chắc chắn sẽ mua được khá nhiều ngựa, nhưng… với khung thời gian Ngài cần, có khi tôi chỉ kiếm được lừa thôi” Edmond nói. “Liệu có vấn đề gì nếu Ngài đơn giản là thuê một cỗ xe kèm theo tài xế không?”
Tại Hội thuần thú (Tamers’ Guild), luôn có những tài xế tự do. Xe của họ được kéo bằng ngựa thường thay vì ma thú, nhưng chúng rất khỏe và có sức bền đáng kinh ngạc, bản thân các tài xế cũng rất lành nghề. Với tư cách là thành viên của Hội, Vandalieu có đủ mối quan hệ, nên cậu chắc chắn sẽ thuê được người nếu chịu chi tiền.
Ấy vậy mà, Vandalieu và những người đồng hành lại không chọn phương án đó.
“Phải rồi. Vandalieu và linh thú Fang của nó đều rất ngại người lạ. Với lại chúng tôi cũng đã nhắm sẵn xe ngựa và tài xế rồi” Darcia nói với một nụ cười dịu dàng.
Edmond đáp lại bằng một nụ cười trông như được dán chặt lên mặt. “Ý bà là con trai bà ngại người lạ, và bà đã có sẵn xe lẫn tài xế nhưng lại… thiếu ngựa?”
Vandalieu, đứng cạnh Darcia, vẫn giữ khuôn mặt không cảm xúc như mọi khi sau khi trình bày yêu cầu với Edmond bằng giọng điệu bình thản, rành mạch. Edmond chẳng thể nào tưởng tượng nổi cái đứa trẻ này lại biết “ngại người lạ” là gì.
“Vâng, chúng tôi chỉ thiếu ngựa thôi. Đáng lẽ có thể để Fang và lũ chuột kéo xe, nhưng vì chúng phải gắn chặt vào xe nên sẽ không thể bảo vệ đoàn xe tử tế suốt hành trình được” Darcia tiếp tục đưa ra những lý lẽ bao biện.
Đồ dối trá! Edmond gào thét trong lòng. Cái chuyện con trai bà ngại người lạ chắc chắn là dối trá 100%!
Nhưng Edmond không hề nói ra những nghi ngờ của mình. "Tôi hiểu rồi. Ngài định để những ma thú đã thuần hóa của mình làm hộ tống cho chuyến đi. Như vậy thì vừa đảm bảo tính cơ động, vừa giữ an toàn ngay cả khi bị bọn cướp cưỡi ngựa tấn công" ông ta nói.
Edmond là một thương nhân chứ không phải nhà báo; thứ ông ta theo đuổi là lợi nhuận chứ không phải sự thật.
Việc xía vào bí mật của Vandalieu và đồng đội chắc chắn sẽ mang lại lợi ích. Nhưng Edmond thừa hiểu rằng mình chưa có được lòng tin của họ. Nếu bây giờ cố tình soi mói, mối quan hệ giữa ông và Vandalieu sẽ chấm dứt ngay lập tức.
Bí mật là thứ không nên biết cho đến khi một mối quan hệ tin cậy được hình thành để đôi bên tự nguyện chia sẻ. Edmond tự nhủ như vậy để kiềm chế sự tò mò của mình.
… Mặc dù thực tế là việc Vandalieu “ngại người lạ” hoàn toàn là sự thật.
“Tôi không ngại dùng lừa đâu. Chỉ cần chúng được huấn luyện để kéo xe, tôi tin là bác tài chúng tôi thuê sẽ điều khiển được thôi” Vandalieu nói.
Lẽ tất nhiên, vị “bác tài” mà Vandalieu và Darcia đang nhắc tới chính là Dimension Lord Carriage Sam – một Undead có linh hồn trú ngụ trong chính cỗ xe ngựa.
Vandalieu muốn dùng Sam làm phương tiện di chuyển đến Alcrem vì sự tiện lợi về nhiều mặt. Tuy nhiên, có một vấn đề lớn: cơ thể chính của Sam là cỗ xe, còn người đàn ông ngồi trên ghế lái và ba con ngựa kéo xe đều là một phần cơ thể của ông ấy.
Người ngồi trên ghế lái có ngoại hình y hệt Sam khi còn sống, ngoại trừ làn da tái nhợt và đôi mắt đỏ rực. Ông ấy có thể đóng giả làm một tài xế bình thường nếu kéo thấp vành mũ che mặt.
Thế nhưng, lũ ngựa thì khó hơn nhiều. Những con ngựa nhợt nhạt có đôi mắt đỏ như máu, không hề thở và cơ thể cũng chẳng có chút hơi ấm nào. Sẽ là rắc rối lớn nếu lính canh cổng thành phố này hoặc lính canh ở Alcrem nhận ra lũ ngựa này lạnh ngắt và không hề hô hấp.
Vì vậy, họ cần những con ngựa sống để "diễn" vai kéo xe.
Ngựa thồ hay thậm chí là lừa cũng được. Vì cỗ xe chính là cơ thể của Sam, ông ấy có thể tự làm bánh xe quay mà không cần lực kéo. Lũ thú sống chỉ cần thiết để tạo ra vẻ ngoài bình thường mà thôi.
“Hừm, tôi không biết cỗ xe của Ngài lớn cỡ nào, nhưng… liệu lừa có kéo nổi không? Chúng hợp với loại xe thồ chở hàng nhẹ hơn” Edmond chỉ ra điểm bất hợp lý.
Đúng là ngay cả việc dùng lừa để ngụy trang cũng không ổn. Chẳng khó để tưởng tượng cảnh người ta sẽ thấy kỳ quặc thế nào khi một cỗ xe tam mã như Sam lại được kéo bởi mấy con lừa.
“Tôi sẽ để lại cho Ngài mấy con ngựa dự phòng của đoàn thương hội tôi. Chúng chỉ là hàng dự phòng nên Ngài cứ yên tâm, việc này không ảnh hưởng đến kinh doanh của tôi đâu” Edmond đề nghị.
“Ôi trời, chúng tôi không thể nhận thế được. Sẽ thật tồi tệ nếu có tình huống khẩn cấp xảy ra chỉ vì ông đã bán ngựa dự phòng cho chúng tôi” Darcia từ chối.
“Đừng lo, dù có chuyện gì đi nữa, chúng tôi luôn dốc lòng vì khách hàng và tự hào kinh doanh không một chút gian dối” Edmond khẩn khoản.
“Chà, tôi nhớ mới chỉ cách đây một tháng, ông còn đến gặp tôi với cái ‘đề án kinh doanh đó’ mà nhỉ?” Darcia nói đầy ẩn ý.
Edmond cười gượng gạo: “Sau vụ đó tôi đã ‘cải tà quy chính’ rồi mà.”
“Thế thì tốt. Nhưng chúng tôi xin phép từ chối. Dù sao thì để xảy ra chuyện gì cũng không hay” Darcia kiên quyết khước từ lời đề nghị đột ngột của Edmond.
Bằng cách dâng ngựa của mình, Edmond đang nhắm tới việc khiến Vandalieu nợ mình một ân huệ. Cái kịch bản “dù có chuyện gì xảy ra” mà ông ta nói không phải là về lũ ngựa, mà là về việc đoàn thương hội của ông gặp bất tiện do thiếu ngựa dự phòng.
Chắc chắn ông ta có ý đồ riêng; ông ta biết rằng nếu sau này Vandalieu hay tin đoàn thương hội gặp khó khăn vì mình, tính cách của cậu sẽ không cho phép mình lờ đi.
“Darcia-sama kiên quyết từ chối vì bà ấy đã nhìn thấu được tâm cơ đó rồi” Chipuras giải thích bằng tông giọng mà người thường không thể nghe thấy.
“Tôi hiểu rồi” Vandalieu gật đầu.
Thương nhân đúng là lắm mưu mẹo thật, cậu thầm nghĩ.
“Tôi không ngại ngựa ốm, bị thương hay ngựa già đâu, nên ông có thể tìm quanh đây giúp tôi không? Tôi sẽ trả theo giá ngựa khỏe mạnh” Vandalieu tham gia vào cuộc đàm phán.
“Nếu Ngài đã sẵn lòng đến thế thì tất nhiên là được” Edmond rút lại lời đề nghị bán ngựa của mình. “Nhưng nếu Ngài thực sự cần ngựa gấp như vậy, sao Ngài không thử cướp từ bọn phỉ, hoặc thử thách bản thân bằng việc thuần hóa một ma thú hệ ngựa xem?”
“Edmond-san, dạo này quanh đây chẳng còn mấy tên cướp đâu. Và cũng không có ma thú hệ ngựa nào ở vùng này cả” Rodriguez – vệ sĩ riêng của Edmond, vốn là một cựu mạo hiểm giả hạng B – nãy giờ vẫn im lặng nay mới lên tiếng.
Thực tế, an ninh quanh thành phố Morksi đã tăng lên đáng kể trong thời gian gần đây… nhờ vào hoạt động của Braga và đội quân ninja Black Goblin dưới sự chỉ đạo của Vandalieu. Đã lâu rồi không thấy bóng dáng bọn cướp nào.
Và ngay cả khi Vandalieu muốn thuần hóa một ma thú hệ ngựa, vùng này cũng chẳng có mấy con. Loại duy nhất lảng vảng quanh đây là Shine Horse – những sinh vật nhút nhát sở hữu Ma lực hệ Quang, thường dùng nó để gây lóa mắt kẻ thù rồi bỏ chạy.
“Nhắc mới nhớ, đúng là vậy thật” Edmond nói. “Nhưng một thuần thú sư tài năng như Vandalieu-san chắc chắn sẽ thuần hóa được một con thôi, đúng không?”
“Không, tôi nghĩ là khó đấy. Thuần thú sư đâu phải đều được mọi ma thú yêu thích. Họ chỉ đơn giản là thuần hóa những con ma thú phù hợp với mình và cố gắng hòa hợp với chúng thôi. Tôi cũng không ngoại lệ” Vandalieu đáp.
Cậu đã từng chạm trán Shine Horse trong các Tổ quỷ khi đi săn thịt làm xiên nướng, nhưng… chúng hoàn toàn "lệch sóng" với cậu. Chẳng có dấu hiệu nào cho thấy cậu có thể thuần hóa được chúng cả.
“Tôi hiểu rồi… Những thuần thú sư xuất chúng không phải là người thuần hóa được nhiều chủng loại, mà là người hòa hợp tốt với những ma thú có duyên với mình. Thật là một kiến thức bổ ích” Edmond nói. “Vậy thì tôi sẽ đi liên hệ với người quen ngay lập tức. Xin hãy cho tôi chút thời gian.”
Và thế là Edmond đi khắp nơi để hỏi thăm những người quen mở cửa hàng trong thành phố. Nhờ những điều khoản hời đến khó tin mà Vandalieu đưa ra, ông ta đã tìm được một con ngựa ngay tức khắc.
“Con ngựa tôi có thể lấy ngay cho Ngài là một con ngựa già. Chủ của nó vốn định chia tay nó sau khi xong đợt hàng này” Edmond cho biết.
Ông dẫn Vandalieu đến một chuồng ngựa, nơi một con ngựa già đang bị buộc dây. Nó lặng lẽ nhìn Vandalieu và những người khác bằng ánh mắt đầy nghi hoặc. Vandalieu, Maroru và những con chuột khác gật đầu hài lòng.
“Việc nó dám nhìn thẳng lại mà không quay đi cho thấy nó khá can đảm” Vandalieu nhận xét. “Quả không hổ danh là một con ngựa có bề dày kinh nghiệm làm việc.”
Mấy chị em nhà chuột kêu chít chít đầy tán đồng.
“Vandalieu à, mẹ nghĩ là nó chỉ đang sợ thôi. Nhìn kìa, nó đang thở hơi dốc đấy” Darcia nói.
Con ngựa già theo bản năng đã cảm nhận được sự nguy hiểm từ chị em nhà chuột ma thú, và nó đơn giản là đã bị hóa đá vì sợ hãi… Tiện thể, vì Fang bây giờ quá lớn nên không thể vào chuồng mà phải đứng chờ bên ngoài.
Có lẽ nếu Fang mà cũng vào trong, con ngựa già này sẽ phát điên vì kinh hoàng mất.
“Á, nguy hiểm lắm! Nó sẽ đớp tay cậu mất!” người chủ ngựa hét lên cảnh báo.
Thế nhưng, con ngựa già lúc này đang chết trân vì sợ hãi, hoàn toàn không đủ sức để cắn vào tay Vandalieu. Nó thở hồng hộc qua mũi, đôi mắt vằn tia máu cứ thế nhìn trân trân vào bàn tay trắng nhợt đang tiến dần đến hàm mình.
“Có vẻ con ngựa này hợp với tôi hơn là lũ Shine Horses đấy” Vandalieu nói. “Nó ngoan quá chừng.”
Khi cậu vuốt ve con ngựa, nhịp thở và ánh mắt của nó dần dịu lại, trở nên bình thường hơn. Cứ như thể nó đã nhận ra cái chết là điều chắc chắn và quyết định buông xuôi tất thảy, hệt như một con mồi đã nằm gọn trong nanh vuốt của thú săn mồi.
“Hả? Nó vốn là một con ngựa thân thiện thế sao?” người chủ tự hỏi. “À thì, nếu có người chịu mua nó, mà lại còn là người nó chịu kết bạn nữa thì tốt quá. Mà này, cậu chắc chắn là muốn trả theo giá thị trường của một con ngựa trẻ đấy chứ? Như cậu thấy đấy, nó gầy trơ xương, lông thì rụng từng mảng, trông thảm hại lắm. Sức kéo và độ bền bỉ của nó cũng không thể bằng lũ ngựa trẻ được đâu.”
“Vâng, không sao ạ. Tôi tin là nó sẽ sớm hòa nhập với chúng tôi thôi” Vandalieu đáp. “Nó có tên không ông?”
“Không, tôi cũng chẳng được nghe kể về tên nó. Tôi mua lại nó từ người khác mấy năm trước ấy mà.”
Vandalieu nhìn con ngựa già với lớp lông thưa thớt và loang lổ. Cậu nhìn lên bờm của nó rồi gật đầu.
“Vậy tên ngươi sẽ là Mähne nhé” cậu đặt tên cho con ngựa bằng một từ có nghĩa là ‘bờm’ trong ngôn ngữ của Origin.
Chú thích: Mähne là từ tiếng Đức nghĩa là ‘bờm’
-------------------------------------------------
Vừa tỉnh lại sau cơn hôn mê, Rodcorte vừa gặm nhấm nỗi thống khổ trong khi tiếp tục điều trị cho Edgar.
Giờ nhóm của Murakami đã bị tiêu diệt, không còn kẻ chuyển sinh nào chịu nghe theo chỉ thị giết Vandalieu của ta nữa… Ta phải làm cái quái gì bây giờ?
Khi nhắc đến chuyện luân hồi, Rodcorte sở hữu quyền năng bao trùm lên nhiều thế giới. Lão có khả năng cho các cá nhân chuyển sinh sang thế giới khác, ban cho họ cơ thể của người trưởng thành ngay khi đầu thai, thậm chí là tặng kèm những năng lực đặc biệt… hay còn gọi là những năng lực "gian lận" (cheat).
Tuy nhiên, lão không thể can thiệp vào những con người đang sống. Lão cũng không thể ghi đè lên ý chí của họ để ép họ tuân lệnh mình.
Lão có thể gửi mệnh lệnh cho những người đang sống dưới hình thức 【 Thần dụ 】, nhưng… đó cũng là giới hạn cuối cùng. Ngay cả khi lão gửi lệnh bảo họ hãy giết Vandalieu, chẳng có thế lực nào cưỡng ép họ phải vâng lời, nên họ hoàn toàn có thể lờ lão đi nếu muốn.
Nhóm của Murakami chịu nghe lời Rodcorte vì lão đã hứa hẹn phần thưởng là một cuộc đời thứ tư sau khi chết, nhưng… phần thưởng đó lại vô nghĩa với những kẻ chẳng thấy giá trị gì ở kiếp sau.
Vì thế, lão không thể dùng những kẻ chuyển sinh còn lại để giết Vandalieu, bởi họ vốn dĩ đã từ chối yêu cầu của lão.
Asagi Minami đã bắt đầu cảnh giác với Vandalieu, nhưng hắn có vẻ không có ý định giết cậu ta. Ta đã để mặc hắn vì nghĩ rằng ít nhất hắn cũng giúp làm suy yếu Vandalieu, nhưng mà… Không, hắn và đồng đội hiện giờ còn yếu hơn cả Murakami lúc trước. Chẳng ích gì nếu để bọn họ ra trận.
Asagi và các cộng sự đang nghiên cứu về các mảnh vỡ của Ma Vương, nhưng họ vẫn chưa đạt được kết quả nào ra hồn. À thì, họ cũng làm được vài việc "ngoài lề" như phong ấn mấy mảnh vỡ đang nổi loạn, nhưng ngay cả thế, họ vẫn kém cỏi hơn Murakami.
Nhóm đó chỉ có ba người, bằng đúng số lượng nhóm của Murakami. Nếu bọn chúng đối đầu với Vandalieu, kết quả chỉ có một: bị làm gỏi.
Trong tình cảnh này, ta không còn cách nào khác ngoài việc chờ thêm những kẻ chuyển sinh ở Origin chết đi rồi đầu thai sang Lambda, nhưng mà…
Đáng tiếc là chẳng có dấu hiệu nào cho thấy chuyện đó sẽ sớm xảy ra.
Rodcorte không có quyền năng dập tắt mạng sống của những kẻ chuyển sinh như thổi nến, lão cũng chẳng thể tạo ra một vụ tai nạn xe tải để tiễn họ đi. Lão chỉ có thể ngồi đợi họ chết vì tai nạn, bệnh tật hoặc bị sát hại.
Sau khi trận chiến giữa Bravers và Eighth Guidance kết thúc, Origin hiện đang ở trong trạng thái hòa bình, ít nhất là về bề mặt. Rikudou Hijiri – kẻ sở hữu 【 Avalon 】 – có vẻ vẫn đang tiếp tục nghiên cứu về thuộc tính tử và âm mưu những kế hoạch đen tối, nhưng Rodcorte thấy rõ rằng hậu quả từ những hành động đó phải mất một thời gian dài nữa mới tới.
Lão đã thực hiện nhiều bước để đảm bảo các cá nhân chuyển sinh không dễ dàng chết đi, nhưng lão chưa từng tưởng tượng được rằng điều đó giờ đây lại đang "gậy ông đập lưng ông".
“Ngay cả khi ta gửi 【 Thần dụ 】 ra lệnh cho chúng giết nhau, chắc chắn chẳng đứa nào thèm nghe. Bảo chúng tự sát cũng kết quả tương tự thôi, hoặc… nếu ‘Metamorph’ vẫn còn giữ được tâm trí thì có lẽ cô ta sẽ nghe theo, nhưng mà… Hửm, cô ta đang có dấu hiệu hồi phục nhẹ sao? Không, lúc này thì đó chẳng phải tin tốt lành gì” Rodcorte lẩm bẩm một mình.
Cô ta mà chết đói luôn thì có khi lại giúp ích cho ta hơn, lão nghĩ bụng trong lúc lướt nhanh qua tình trạng hiện tại của những kẻ chuyển sinh khác.
Vì chỉ kiểm tra qua loa, lão không nhận ra rằng những kẻ chuyển sinh như ‘Metamorph’ hay ‘Druid’ đã nhận được 【 Thần hộ 】 của Vandalieu, và do đó lão không hề điều tra xem chuyện gì đã dẫn đến cơ sự này.
Và vì Rodcorte chẳng mảy may quan tâm đến bất cứ điều gì ngoài những kẻ chuyển sinh, lão cũng không nghĩ đến việc xem xét Amemiya Hiroshi và Mei.
Nếu lão thực sự điều tra hai đứa nhỏ đó, có lẽ lão sẽ phải đau đầu dữ dội vì không biết phải đối phó với chúng ra sao. Việc lão không thể can thiệp trực tiếp vào người sống ở Origin cũng hệt như ở Lambda vậy.
Rikudou Hijiri vẫn đang tiếp tục cái công trình nghiên cứu thảm hại đó, nhưng chắc chắn hắn sẽ không thể chế ngự được thuộc tính tử. Việc đó thì không sao, nhưng còn lâu hắn mới chịu hành động, Rodcorte suy tính. Không ngờ có ngày ta lại phải mòn mỏi chờ đợi lũ chuyển sinh giết hại lẫn nhau…
Rodcorte có thể gửi cho họ một thông điệp dưới dạng 【 Thần dụ 】, nhưng chẳng có ai lăn ra chết chỉ vì nhận được tin nhắn: “Làm ơn chết ngay đi cho ta nhờ.” Nếu lão giả danh tiếng nói của một vị thần toàn năng, lão có thể cưỡng ép được vài người, nhưng lão lại quá mù mờ về tâm lý con người để làm điều gì đó khôn ngoan như vậy.
Việc đó thậm chí có thể phản tác dụng, khiến những kẻ chuyển sinh nghi ngờ, gây ra một tình huống rắc rối khi họ thực sự chết đi.
Nói đi cũng phải nói lại, việc cứ ngồi yên khoanh tay đứng nhìn mọi chuyện diễn ra là điều không thể chịu nổi với Rodcorte. Vì vậy, lão đã nghĩ ra hai kế hoạch – cả hai đều là những việc lão có thể thực hiện ngay lúc này.
Kế hoạch thứ nhất là tạo ra những kẻ chuyển sinh mới. Lão không có thời gian để chuẩn bị những năng lực "cheat" mới cho họ, nhưng lão sẽ chọn lọc những kẻ đã chết có tiềm năng tạo thành lực lượng tiêu diệt Vandalieu từ tất cả các thế giới mà lão quản lý vòng hồi sinh – bao gồm cả Lambda, Trái Đất và Origin – rồi ném họ sang Lambda.
Tuy nhiên, ta không có thời gian để gửi họ sang một thế giới khác để tích lũy kinh nghiệm như đã làm với Amemiya Hiroto và những người khác. Họ phải là những cá nhân vốn đã cực kỳ mạnh mẽ chỉ sau một kiếp người. Xét đến điều đó, Lambda quả là một nơi rắc rối. Cái thế giới nguyên thủy chết tiệt đó, nơi cư dân chẳng có phẩm chất gì tốt đẹp ngoài khả năng đâm chém.
Những kẻ chuyển sinh từ các thế giới như Trái Đất – nơi không hề có Chỉ số, Kỹ năng hay Ma pháp – sẽ không đời nào đánh bại nổi Vandalieu, thậm chí là ngay cả lũ tay sai của cậu ta.
Lambda là một thế giới mà bất kỳ ai có tố chất vận động trung bình, nếu nỗ lực hết mình, đều có thể đánh bại một con ma thú Hạng 3... điều đó tương đương với việc hạ gục một con gấu xám bằng những vũ khí thô sơ như kiếm hay giáo. Ngay cả một chiến binh thiên tài ở những thế giới như Trái Đất cũng chỉ cùng đẳng cấp, hoặc thậm chí là kém cỏi hơn một mạo hiểm giả hạng bét tại Lambda.
Cứ nhìn vào Murakami mà xem, dù đã được cường hóa bởi 【 Thần hộ 】 của Rodcorte và dành hơn một năm chuẩn bị mà vẫn không có lấy một cơ hội chiến thắng trước Vandalieu, thì một kẻ chuyển sinh từ Trái Đất, dù có được huấn luyện lâu đến đâu, cũng chỉ là điều bất khả thi.
Rodcorte còn quản lý vòng hồi sinh của vài thế giới khác có tồn tại ma pháp như Origin, cũng như những thế giới có hệ thống Chỉ số và Kỹ năng. Nếu gửi những kẻ mạnh từ các thế giới đó đi, may ra còn có chút hy vọng chiến thắng.
“Nhưng chẳng có thế giới nào mà những kẻ đủ mạnh để đối đầu với Vandalieu và đồng bọn lại lăn đùng ra chết thường xuyên cả” Rodcorte than vãn.
Những cá nhân mạnh nhất ở các thế giới như vậy đâu có dễ chết một cách "tiện lợi" đến thế. Rodcorte buộc phải chờ đợi thời cơ, nhưng ít nhất điều này cũng giúp lão tạm quên đi cảm giác bất lực của chính mình.
“Nhưng cứ tự trấn an bản thân mãi cũng không giải quyết được tình hình hiện tại. Có lẽ kế hoạch còn lại vẫn là khả thi nhất... Ban 【 Thần hộ 】 của ta cho những anh hùng đang được các vị thần thuộc phe Alda đào tạo.”
Tại Lambda, 【 Thần hộ 】 có tác dụng giúp người nhận dễ dàng vượt qua những giai đoạn chững lại trong quá trình thăng tiến – hay còn gọi là ‘bức tường tăng trưởng’ – từ đó rút ngắn thời gian rèn luyện. 【 Thần hộ 】 của Rodcorte cũng không ngoại lệ.
“Các anh hùng do phe Alda giáo dưỡng sẽ càng mạnh mẽ hơn nhờ sự bảo hộ của ta. Như vậy họ sẽ nợ ta một ân huệ, và trong tương lai gần, ta có thể yêu cầu họ ban 【 Thần hộ 】 của chính họ cho những kẻ chuyển sinh mà ta gửi đến Lambda. Không giống như các năng lực 'cheat', 【 Thần hộ 】 đơn giản là sức mạnh thần linh ban cho người phàm. Ta có thể ban phước cho hàng chục người cùng lúc... mặc dù cần phải tính toán kỹ để đảm bảo cái thảm cảnh linh hồn bị xơi tái như của Murakami không lặp lại lần nữa.”
Rodcorte thậm chí không dám tưởng tượng đến viễn cảnh tồi tệ nhất là Vandalieu nuốt chửng linh hồn của hàng chục anh hùng, nhưng... kịch bản đó không thể bị loại trừ.
Cách tốt nhất là ban 【 Thần hộ 】, đồng thời chuẩn bị sẵn các quyến thần hoặc các Phân thân linh hồn để làm "hình nhân thế mạng", gánh chịu sát thương nếu sự cố đó xảy ra. Tuy nhiên, trước đó lão cần thực hiện một bước đệm.
“Trước hết, ta phải tạo tiền đề để ban phước cho các anh hùng – bằng cách làm cho bọn họ biết đến sự tồn tại của ta.”
Các vị thần có quyền ban 【 Thần hộ 】, nhưng họ không thể ban chúng cho những người thậm chí không biết mình là ai. Tại khu vực trong dãy núi Biên Giới... tức là Ma đế quốc Vidal, Rodcorte bị coi là kẻ thù. Nhưng với xã hội loài người tại Lambda, lão vẫn là một cái tên hoàn toàn xa lạ.
Để ban phước cho các anh hùng, Rodcorte cần các vị thần phe Alda giới thiệu về lão cho họ.
“Có thể họ sẽ lôi vụ của Hajime Inui ra nói, nhưng đó là lỗi của Lôi Vân thần bên phía Alda. Mà cho dù họ có nhắc lại, ta chỉ cần bảo rằng bây giờ không phải lúc bàn chuyện cũ, chúng ta phải gác lại bất đồng về nguyên tắc để hợp tác với nhau. Ta tin chắc bọn họ cũng đang cảm thấy bị Vandalieu đe dọa và đang khao khát sức mạnh” Rodcorte tự nhủ.
------------------------------------------------
Mọi khâu chuẩn bị cho chuyến hành trình từ thành phố Morksi đến Alcrem, thủ phủ của Công quốc Alcrem, đã hoàn tất – chỉ trừ một việc.
Chẳng có vấn đề gì lớn với việc đăng ký tại các Hiệp hội Thương mại, Mạo hiểm giả và Ma pháp. Vandalieu vốn đã cảnh giác từ hồi ở Công quốc Hartner, nhưng ở đây cũng không xảy ra chuyện mấy tên mạo hiểm giả côn đồ đến kiếm chuyện.
Tuy nhiên, vì Vandalieu đã tạm hoãn việc nhập học trường đào tạo mạo hiểm giả, nên cậu vẫn chỉ là Hạng F tại Hiệp hội. Theo lời Berard, với tư cách là người đứng đầu chi nhánh tại một thành phố lớn vừa phải, ông không thể phá lệ cho phép một mạo hiểm giả vị thành niên thăng lên Hạng E trở lên nếu không qua trường lớp bài bản.
“Ta biết cậu chắc chắn có năng lực của một mạo hiểm giả Hạng E... hay chính xác hơn là ít nhất cũng ngang tầm Hạng B. Ta biết rõ điều đó, nhưng... chúng ta là một tổ chức, và có những quy tắc không thể phá vỡ” Berard nói với vẻ mặt hối lỗi. “Hơn nữa, ngôi trường của chúng ta cũng chẳng đủ trình độ để dạy cậu đâu. Cậu nên trực tiếp thảo luận việc này với Hội trưởng tại trụ sở chính ở Công quốc Alcrem.”
“Không sao đâu ạ, vì tôi cũng có ý định đi học mà. Vả lại dù không thể nhận các nhiệm vụ nguy hiểm từ Hiệp hội, tôi vẫn có thể tự mình vào các Tổ quỷ và Dungeon” Vandalieu đáp.
Cậu không nghĩ mình sẽ học được gì nhiều từ ngôi trường đó. Nhưng nếu việc không đi học gây ra rắc rối cho hệ thống phân bậc, cậu nghĩ tốt nhất là cứ nhập học, lấy đủ chứng chỉ rồi tốt nghiệp càng nhanh càng tốt.
Trong thời gian đó, Vandalieu có thể làm nhiều việc cùng lúc – tiếp tục truyền bá giáo phái Vida vào xã hội loài người, bí mật dùng dịch chuyển trở về Ma đế quốc Vidal, và điều tra xem nhóm của Heinz đã quay trở lại hay chưa.
Biết đâu cậu còn gặp được những nhân tố triển vọng tại ngôi trường mạo hiểm giả đó. Vì vậy, cậu không coi đây là việc lãng phí thời gian.
Cũng còn rất nhiều việc lặt vặt khác cần thu xếp, như họp bàn với các chủ xe đẩy đồ ăn trên phố Vida, sắp xếp cho nhân viên của Đội bảo an sói đói thu mua nhu yếu phẩm khi cậu vắng mặt, và thiết lập các biện pháp an ninh cho nhiều nơi, bao gồm cả cô nhi viện... và dĩ nhiên, cậu không quên bí mật cài cắm các gia quyến ma vương vào tòa nhà đội bảo an và cô nhi viện để canh phòng.
Và còn một chuyện nữa...
Đó là vụ bạo loạn Dungeon do Hajime Fitun gây ra. Bá tước Morksi đã yêu cầu một cuộc điều tra vào Dungeon nơi diễn ra vụ bạo loạn, và đích danh chỉ định Kanako, Melissa, Doug, Simon và Natania thực hiện nhiệm vụ này.
“Điều tra xem có Tổ quỷ hay Dungeon mới nào xuất hiện quanh thành phố không, và nếu có thì phải vào thám hiểm bên trong?” Simon lặp lại.
“Thành phố bị một đàn ma thú quy mô lớn như vậy tấn công, nên người ta nghi ngờ có Dungeon mới xuất hiện cũng là thường thôi, nhưng mà...” Kanako nhận xét.
“Mấy loại yêu cầu này thường dành cho mạo hiểm giả Hạng C hay thậm chí Hạng B chứ nhỉ? Tôi tự hỏi tại sao chúng ta lại bị chỉ đích danh trong khi mới chỉ là Hạng D” Melissa nói. “À mà chắc tôi cũng đoán được câu trả lời rồi.”
“Phải, tôi cũng biết thừa. Ông ta không thể gọi Vandalieu vì cậu ấy mới Hạng F, còn cô Darcia-san thì thậm chí chẳng phải mạo hiểm giả. Ông ta gọi chúng ta đơn giản vì chúng ta là đồng đội của cậu ấy” Doug tiếp lời.
“Đừng có càm ràm nữa” Kanako ngắt lời. “Xét trên lập trường của Bá tước, chúng ta không thể trách ông ấy vì yêu cầu này được. Chắc chắn ông ấy cũng biết thừa năng lực của mọi người vượt xa cái Hạng D đó rồi.”
Sau tất cả, cậu cũng hoàn tất thủ tục tại Hiệp hội thuần thú. Ngày hôm sau, cậu để Mähne – con ngựa vừa thăng cấp thành Lesser Demon Horse hạng 2 chỉ sau một đêm – kéo cỗ xe của Sam hướng về phía Ma Vực gần nhất.
---------------------------------
Giải thích thêm về kỹ năng: Tăng cường giá trị thuộc tính (Ma đế quốc Vidal)
Một kỹ năng cường hóa các Chỉ số Thuộc tính của người dùng khi họ ở trong lãnh thổ thuộc quyền quản lý của Ma đế quốc Vidal, khi đi cùng thần dân của đế quốc, khi thực hiện các nhiệm vụ hành chính hoặc quân sự, và khi làm bất cứ điều gì vì lợi ích và an ninh của đế quốc.
----------------------------------
Giải thích thêm về quái vật: Lesser Demon Horse
Những con ngựa đã biến đổi thành quái vật. Chúng thuộc hạng 2. Những con ngựa có kích thước nhỏ như ngựa lùn (pony) hoặc những con ngựa quá già thường có xu hướng biến thành loại ma thú này. Những con ngựa có thể lực tốt như ngựa chiến thường sẽ biến thành Demon Horse Hạng 3, hoặc trong một số trường hợp hiếm hoi là các loại quái vật hệ ngựa khác.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
