Chương 246: Khi mật ngọt đen sủi bọt rót đầy chén rượu của các vị thần
Cảm giác của những bọt khí li ti khẽ mơn trớn đầu lưỡi khiến vị ngọt gây nghiện của caramel không bị quá gắt, mang lại một trải nghiệm thực sự sảng khoái. Hơn nữa, mỗi khi một bong bóng tan ra, một hương thơm độc nhất vô nhị lại bùng nổ và lan tỏa khắp khoang miệng.
Zuruwarn trước đây đã từng thưởng thức qua các loại đồ uống có cồn chứa ga như Ale, nhưng thức uống này hoàn toàn khác biệt, khiến ông ta chìm đắm trong hương vị của nó. Ba phần tư tâm trí của ông đã bị nó cuốn đi mất rồi.
Một trong bốn cái đầu của ông đang bận rộn ực từng ngụm Cola từ chiếc cốc cá nhân, cái đầu thứ hai thì đang chép miệng thèm thuồng. Cái đầu thứ ba bỗng phát ra một tiếng ợ rõ to.
“Thất lễ quá” cái đầu thứ ba nói một câu rồi lại tiếp tục uống.
“Ra đây là Cola sao… Ở Trái Đất, thế giới nơi nó sinh ra, thức uống này cùng với Pizza là biểu tượng của sự phàm ăn. Nó chính là thứ nước giải khát dẫn dụ con người ta vào con đường tha hóa!” cái đầu thứ tư lên tiếng.
Vandalieu, cha đẻ của loại Cola này, hài lòng gật đầu. “Ngài thích là tốt rồi. Thú thật, tôi đã hơi lo lắng vì nó không nhiều bọt khí như Cola ở Trái Đất.”
Hương vị và mùi thơm của loại Cola do cậu tự tay chế tạo gần như y hệt với thứ Cola ở Trái Đất mà cậu chỉ còn nhớ mang máng… Không, vì cậu đã dùng mật ong của Gehenna Bee để làm chất tạo ngọt, nên hương vị rõ ràng là thượng hạng hơn hẳn.
Nhưng dường như đã có vấn đề trong quá trình sản xuất; lượng ga không được mạnh cho lắm. Tuy không đến mức nhạt nhẽo, nhưng nó vẫn hơi yếu, tạo cảm giác chưa "đã" nếu so với những thức uống có ga trong ký ức của cậu.
Sau này cậu mới nhận ra rằng mình có thể giải quyết vấn đề này bằng cách tăng áp suất trong quá trình Cacbonat hóa – quá trình hòa tan khí Cacbonic vào chất lỏng.
Thay vì sử dụng hệ thống thử nghiệm bằng các thùng gỗ, có lẽ cậu sẽ tạo ra được loại Cola chuẩn chỉnh hơn nếu thiết lập một xưởng sản xuất bằng Golem thực thụ.
Tuy nhiên, ngoại trừ phần bọt ga, hương vị và mùi thơm của Cola hoàn toàn không có vấn đề gì.
Kanako, Doug, Melissa và Legion đều đã gật đầu xác nhận rằng nó có mùi thơm giống hệt loại Cola họ từng uống ở Origin nhưng vị lại ngon hơn… Khác với Vandalieu, hệ quy chiếu của những người chuyển sinh này là Cola ở Origin chứ không phải Trái Đất. Có lẽ vì họ đã uống Cola ở Origin quá nhiều đến mức nó ghi đè lên ký ức về Cola ở Trái Đất.
Nếu suy xét kỹ, việc Cola cùng tồn tại ở hai thế giới khác nhau quả là một điều kỳ lạ. Nhưng Trái Đất và Origin là hai thế giới rất giống nhau, điểm khác biệt duy nhất là sự hiện diện của ma pháp và một vài sự kiện lịch sử. Do đó, khẩu vị của con người và các nguyên liệu tồn tại ở hai thế giới cũng tương đồng, dẫn đến việc các loại thức uống có ga giống nhau được sản xuất và trở thành hiện tượng toàn cầu ở cả hai nơi.
Quả thực, Cola ở hai thế giới là một, dù chúng được sản xuất bởi các công ty khác nhau.
“Ngoài ra, dù đúng là nó có thể là biểu tượng của sự phàm ăn, nhưng bảo rằng nó dẫn dụ con người ta đến sự tha hóa thì hơi quá lời rồi” Vandalieu nói. “Và Pizza cũng có thể rất tốt cho sức khỏe tùy thuộc vào lớp nhân bên trên và độ mỏng của đế bánh nữa.”
“Ừm. Ta đùa thôi mà. Nhưng cậu không thấy phiền khi nó là biểu tượng của sự phàm ăn sao?” Zuruwarn hỏi.
“Sự thật là Cola chứa rất nhiều calo. Và chi phí nguyên liệu để làm ra nó cũng khá cao nữa.”
Chất tạo ngọt mà Vandalieu sử dụng là mật ong Gehenna Bee, loại mật được thu hoạch từ những đóa hoa của các Skogsrå như Eisen, Leshi, Monster Plants và Gante Ents. Nó ngon đến kinh ngạc, nhưng chính điều này khiến giá thành nguyên liệu bị đẩy lên rất cao. Giá hiện tại của nó tương đương với 100 Lunas mỗi cốc thay vì 100 Yên (1 cốc khoảng 10.000 Yên).
Nếu định thu mua nguyên liệu cùng chất lượng tại Vương quốc Orbaume, cái giá có lẽ sẽ lên tới vài nghìn Baums (khoảng 100.000 Yên).
“Chi phí sản xuất sẽ giảm xuống nếu tôi có thể đại trà hóa quy trình. Tôi dự định sẽ chia thành hai dòng sản phẩm riêng biệt: loại phổ thông sử dụng đường thông thường, và loại dành cho giới thượng lưu làm từ mật ong Gehenna Bee” Vandalieu cho biết.
“Dù vậy, nghe chừng nó vẫn sẽ đắt đỏ đấy. Đường ở Lambda này không hề rẻ như ở Trái Đất đâu” Zuruwarn nhận xét.
Quả thực, đường là một mặt hàng cực kỳ giá trị ở thế giới này. Nó cũng giống như giấy vậy; không đến mức đắt cắt cổ khiến dân thường không bao giờ chạm tới được, nhưng nếu dùng hàng ngày thì sẽ là một gánh nặng cho túi tiền. Nó được coi là một loại xa xỉ phẩm nho nhỏ.
“… Cậu định nhập khẩu lượng đường cần thiết từ quốc gia của các Majin (Ma Nhân), giống như cách cậu đang làm với quả chôm chôm từ quốc gia của High Kobold sao?” Xerx, Thần chiến kỳ, lên tiếng hỏi.
“Vâng” Vandalieu gật đầu.
“Cậu không cần phải khách sáo thế đâu. Ta tin chắc cậu hoàn toàn có thể tự trồng mía hoặc củ cải đường trong các Dungeon của riêng mình mà” Xerx nói.
“Đúng là vậy, hiện tại chúng tôi vẫn đang nhập khẩu mía để đáp ứng nhu cầu. Nhưng tôi nghĩ sẽ thật đáng xấu hổ nếu 'hớt tay trên' các sản phẩm địa phương của những quốc gia đồng minh… Đó không phải là điều chúng ta nên làm trong thời điểm này” Vandalieu đáp.
Sẽ thật vô nghĩa nếu đi tước đoạt sự giàu có của các đồng minh khi toàn bộ đế chế đang trong cuộc chiến với Alda – Thần luật pháp và vận mệnh, cùng Rodcorte – Thần luân hồi.
“Được rồi, mặc dù ta không nghĩ đó là chuyện cậu phải bận tâm nhiều đến thế” Xerx nói.
“Ta đồng ý. Có lẽ tốt hơn là nên lập một xưởng sản xuất Cola ở mỗi quốc gia và để mỗi nơi tự tạo ra hương vị riêng. 'Cola đặc sản địa phương' – ta nghĩ ý tưởng này khá khả thi đấy” Zozogante, Tà thần hắc lâm, góp lời.
“… Ngài có thực sự muốn kiếm lời không vậy?” Zuruwarn thắc mắc.
Fidirg, Ngũ Tội Long Thần, đột nhiên ngẩng đầu lên. Ông ta nãy giờ còn mải mê uống Cola hơn cả Zuruwarn.
“Vùng đất năm đầu (Gotouchi)?! Chuyện đó có liên quan gì đến ta sao?!” ông ta hốt hoảng hỏi.
*Chú thích: Có sự đồng âm trong tiếng Nhật giữa "Gotouchi" (ご当地 - đặc sản địa phương) và "Gotouchi" (五頭地 - vùng đất năm đầu). Fidirg là rồng năm đầu nên đã nghe nhầm.
“Ta nói là 'đặc sản địa phương'. Dù nó cũng bao gồm cả vùng đầm lầy lớn của các Lizardmen mà ngài đang bảo hộ đấy” Zozogante nói. “… Có lẽ hương vị quốc gia Ghoul của ta sẽ là vị Gante Ent chăng?”
Ông ta đang hấp thụ Cola thông qua rễ của mình, và những con mắt gắn trên cành cây như những chùm quả trông có vẻ như đang bị mê hoặc.
“Nếu chúng ta loại trừ vị xúc tu, thì vị gạo có ổn không nhỉ?” Merrebeveil, Tà thần Slime và xúc tu, vị thần bảo hộ đồng thời là mẹ của các Scylla, băn khoăn.
“Thứ gì sẽ hợp với quốc gia của các con ta đây? Thịt, hay có lẽ là mỡ…” Mububujenge, Tà thần suy đồi, vị thần bảo hộ của quốc gia Noble Orc, lẩm bẩm.
“Cola đặc sản của các con ta, những kẻ sống bằng thanh kiếm…?! Chẳng lẽ đây lại là một vấn đề nan giải hơn cả bất kỳ cuộc chiến khốc liệt nào sao?!” Garess, Võ thần, vị thần bảo hộ của quốc gia Kijin (Quỷ Nhân), lên tiếng.
“Ta không nghĩ chúng ta có thể thêm tơ hay mấy mảnh lớp vỏ cứng vào đó đâu. Có lẽ cần phải gửi 【 Thần dụ 】 và chỉ dẫn cho đám trẻ mượn lấy trí tuệ của Thánh Tử chăng?” Zanalpadna, Tà thần giáp xác và đa nhãn, mẹ của các chủng tộc Arachne và Empusa, đồng thời là thần bảo hộ của thành phố mang tên bà, lên tiếng.
Rất nhiều vị thần đều đang thưởng thức món Cola của Vandalieu.
“Vậy để tôi tự mình nói chuyện với Nữ vương Donaneris nhé?” Vandalieu đề nghị.
“Nếu được vậy thì tốt quá” Zanalpadna lên tiếng.
“Vâng” Vandalieu đáp lời, rồi cậu quyết định nhân chủ đề này để dẫn vào lý do chính mà mình đến đây. “Nhân tiện nói về 【 Thần dụ 】, hôm nay tôi đến đây không chỉ để mời các ngài nếm thử Cola. Tôi hy vọng có thể thỉnh giáo một chút về bản 【 Thần dụ 】 từ Peria-sama…”
“Ngươi nghĩ bản 【 Thần dụ 】 đó có hàm ý gì?” Ricklent, Thần thời gian và ma thuật, cất giọng hỏi.
Thực tế, Vandalieu đã có sẵn dự đoán cho riêng mình.
“Nữ thần đang bị phong ấn ở phía bên kia hành tinh so với Công quốc Alcrem, tại một thung lũng, ngọn núi hoặc vịnh biển có hình dáng hoặc màu sắc kỳ lạ. Đó là những gì chúng tôi suy luận được” cậu nói.
“Có lẽ ngươi đã đúng” Ricklent đáp, cả ba bản thể đại diện cho quá khứ, hiện tại và tương lai của ngài cùng đồng loạt gật đầu tán thành.
“Peria là Nữ thần của Tri thức, nhưng em ấy vốn không thích những câu đố hóc búa hay trò chơi chữ khó hiểu. Từ tận thuở xa xưa, câu cửa miệng của em ấy luôn là: tri thức phải được truyền dạy một cách đơn giản và chính xác” Vida, Nữ thần tình yêu và sinh mệnh, tiếp lời. “Nếu sách giáo khoa mà cứ như mật mã khó giải, đầy rẫy những phép ẩn dụ và so sánh xa xôi, thì chẳng phải đám trẻ đi học sẽ tội nghiệp lắm sao? Đó là lý do bản 【 Thần dụ 】 của em ấy chắc chắn là thứ đã được tinh giản hết mức để người nhận dễ hiểu nhất có thể. Bình thường thì việc nhận ra thế giới này hình cầu là rất khó, nhưng… em ấy hẳn đã nghĩ chuyện đó không thành vấn đề, vì bên cạnh con còn có Juliana và những đứa trẻ chuyển sinh mà” Vida giải thích.
“Tôi hiểu rồi” Vandalieu gật gù.
Hóa ra Peria, Nữ thần nước và tri thức, thuộc tuýp người ưa chuộng những câu hỏi đố vui hơn là những bí ẩn thần bí.
“Thực ra Ricklent và Zuruwarn mới là những kẻ hay bày ra mấy câu đố khó nhằn đấy” Vida bồi thêm. “Hồi thời đại của các vị thần, hai ông này đã tạo ra cả đống câu đố vừa khó vừa vô nghĩa.”
“Đó là vì chúng ta thường xuyên bị yêu cầu phải chỉ dạy chân lý thế giới cho con người. Ta chỉ muốn nói với họ rằng: ‘Ta không biết đâu, tự đi mà nghĩ đi’, nhưng theo cách diễn đạt khó khăn nhất có thể thôi” Ricklent thản nhiên đáp.
“Ta cũng có lý do tương tự” Zuruwarn phụ họa. “Nếu họ khao khát đạt được những kỹ thuật mà ngay cả ta cũng không biết, thì nếu không giải nổi ngay lập tức mấy câu đố khó nhất mà ta có thể nghĩ ra, họ sẽ chẳng có lấy một phần tỉ cơ hội nào đâu.”
Các vị thần sở hữu quyền năng và uy thế tột đỉnh. Họ sinh ra trước con người và chính họ đã tạo ra nhân loại. Tuy nhiên, cho đến tận ngày nay, họ vẫn không phải là những thực thể toàn tri toàn năng, và họ cũng không hề sinh ra trong trạng thái thấu tỏ mọi điều.
Ngay cả các vị thần, những người truyền dạy và dẫn dắt tín đồ, cũng phải học hỏi theo thời gian.
Và các vị thần không dẫn dắt con người chỉ đơn thuần vì đức tin – thứ đóng vai trò như nguồn dinh dưỡng duy trì sự tồn tại của họ. Nếu chỉ có vậy, con người chẳng khác nào gia súc.
Nếu Ricklent và những vị thần khác định coi con người là vật nuôi, họ đã không ban cho nhân loại trí tuệ cao cấp cùng khả năng học hỏi và trưởng thành như vậy. Họ chỉ cần ban cho con người mức trí tuệ tối thiểu đủ để biết sợ hãi và cầu nguyện, đồng thời hạn chế khả năng học tập – biến họ thành những sinh vật chỉ biết nhảy múa trên lòng bàn tay của thần linh.
Nhưng nhìn vào con người hiện tại, rõ ràng không phải vậy. Các vị thần đã tạo ra chúng sinh hữu hình như những thực thể có tiềm năng một ngày nào đó sẽ đứng ngang hàng – hoặc thậm chí vượt qua cả chính họ.
“… Giờ thì tôi bắt đầu hiểu tại sao các pháp sư ởHội ma pháp thường giữ khư khư các bí thuật và kỹ thuật cho riêng mình rồi” Vandalieu nói, thầm nghi ngờ rằng chính Ricklent và Zuruwarn là nguồn cơn cho tính cách kín kẽ đó của giới pháp sư.
“Có lẽ là vậy. Ta nghe nói các pháp sư thời nay thường chọn thờ phụng ta, Zuruwarn hoặc các vị thần thuộc hạ của chúng ta” Ricklent nói. “Tuy nhiên, cá nhân ta vẫn thích những người nhận được 【 Thần dụ 】 tự mình giải mã chúng hơn.”
Ý kiến thành thực của ngài là: ‘Ta không phải vị thần gửi bản 【 Thần dụ 】 đó, ngươi không thấy hỏi ta đáp án là gian lận sao?’. Có vẻ đây chính là lý do tại sao ngài (hoặc cô ấy) nãy giờ khá kiệm lời.
“Chà, Vandalieu là trường hợp đặc biệt vì cậu ta có thể đến đây và chất vấn trực tiếp chúng ta. Chẳng phải sẽ quá vô lý nếu bắt cậu ta không được làm gì để giải mã 【 Thần dụ 】, trong khi cậu ta hoàn toàn có khả năng thực hiện sao?” Zuruwarn lên tiếng, có vẻ khoan dung hơn đối với cách tiếp cận của Vandalieu.
Nhưng ông ta vốn là một vị thần hành động theo cảm tính, nên có lẽ thái độ này xuất phát từ việc ông ta đang phấn chấn sau khi nếm thử vị ngon của Cola hơn là do quan điểm khác biệt với Ricklent.
“… Xem ra cậu đã tự tìm thấy câu trả lời cho mình rồi, nên ta sẽ bỏ qua” Ricklent nói. “Nhưng tại sao cậu lại đến hỏi chúng ta về bản 【 Thần dụ 】 khi đã có đáp án?”
“Tôi muốn xác nhận lại cho chắc chắn, và hy vọng có ai đó biết được ai là người đang say ngủ ở nơi đó” Vandalieu trả lời.
Cậu đến Thần Giới của các vị thần cùng với quà cáp không phải để hỏi ý nghĩa của 【 Thần dụ 】, mà để hỏi về những gì sẽ chờ đợi sau khi họ đến được nơi được nhắc tới.
Cậu đã phái Cuatro cùng phi hành đoàn đi trước để làm mốc dịch chuyển và thực hiện trinh sát, nhưng tốt hơn hết là nên thu thập càng nhiều thông tin càng tốt từ trước.
“Ta hiểu rồi. Nếu vậy, ta sẽ nói cho cậui biết” Ricklent đáp.
“… Anh đang hào hứng đến mức em suýt không nhận ra luôn đấy. Anh thực sự cho phép cậu ấy hỏi chúng ta sao?” Vida thốt lên.
Giống như Vandalieu, Ricklent trông có vẻ vô cảm, nhưng theo Vida, ngài đột nhiên trở nên cực kỳ phấn chấn. Cả ba bản thể của ngài bắt đầu trả lời câu hỏi của bà.
“Vida em gái à, điều ta thấy có vấn đề là ý định hỏi thẳng đáp án từ các vị thần. Còn trong trường hợp này, đây chỉ đơn thuần là việc thu thập thông tin, và ta không thấy có vấn đề gì khi các vị thần cung cấp thông tin cả” họ nói.
“Ừm, em đã luôn nghĩ điều này từ rất lâu rồi, nhưng em thực sự không thể hiểu nổi cái phần đó của anh…” Vida thở dài.
“Vida, đó chỉ đơn giản là sở thích thôi, nên dù em có bao nhiêu cái đầu đi chăng nữa thì nghĩ ngợi nhiều cũng chẳng đi đến đâu đâu. Không có một vị thần nào mà lại không cố chấp với những sở thích và quy tắc của riêng mình cả” Zuruwarn vừa nói vừa dùng đuôi vỗ nhẹ lên vai bà.
Trong lúc đó, Ricklent lấy ra một cuốn sách từ hư không.
“Trong trận chiến chống lại đội quân do Ma Vương Guduranis dẫn đầu, ta cũng đã cạn kiệt sức mạnh và rơi vào giấc ngủ sâu, vì vậy ta không nắm rõ chi tiết những gì đã xảy ra vào thời điểm đó. Nhưng ta đã quan sát thế giới này kể từ khi tỉnh giấc cách đây năm vạn năm, và quan sát kỹ hơn trong thời gian gần đây khi Zuruwarn tiếp quản các thế giới khác” Ricklent nói. “Nơi mà 【 Thần dụ 】 của Peria nhắc tới là vùng đất không còn được biết đến bằng tên gọi ban đầu, vùng đất mà không ai đặt chân tới. Đó là Lục địa Ma Vương.”
“Lục địa Ma Vương… một lục địa tách biệt với Lục địa nơi Zantark-sama và những người khác đang ở sao?” Vandalieu hỏi.
“Lục địa Ma Vương là vùng đất mà Ma Vương Guduranis chiếm được quyền kiểm soát đầu tiên, cũng là nơi hắn bắt đầu cuộc xâm lăng thế giới này. Đó là vùng đất mà Thú Thần Ganpaplio, Cự Thần Zerno và Long Đế Thần Marduke đã bị tiêu diệt. Đó là nơi bị vấy bẩn bởi tà năng đậm đặc nhất thế giới này, và cũng chính là nơi Guduranis bị đánh bại bởi Bellwood” Ricklent giải thích.
“Lục địa ma vương thực chất chỉ là một lục địa lớn với toàn bộ đất đai và vùng biển xung quanh được bao phủ bởi các Tổ quỷ. Đó từng là nơi diễn ra những trận chiến khốc liệt trong cuộc chiến chống lại Ma Vương, khiến sự vấy bẩn ngày càng trầm trọng. Sau khi Ma Vương bị đánh bại, cả ta lẫn Alda đều không đủ sức ngăn chặn sự bành trướng của các Tổ quỷ, nên chúng đã lan rộng ra toàn bộ lục địa” Vida nói. “Nhưng cuối cùng điều đó lại có lợi cho chúng ta, vì Zantark và những người khác đã tận dụng nó để ngăn chặn các cuộc tấn công từ phe cánh của Alda.”
Lục địa Ma Vương gần như không bao giờ được nhắc tới trong các thần thoại và truyền thuyết. Cuộc chiến chống lại Ma Vương tại đó quá thảm khốc, và sự vấy bẩn nặng nề đến mức lục địa này đã mất đi hình dạng và hệ sinh thái ban đầu.
Có lẽ ngay cả dũng giả Bellwood cũng cho rằng việc thanh tẩy Lục địa Ma Vương là bất khả thi; lục địa này thậm chí không được nhắc tới trong những truyền thuyết kể về chiến tích của ông ta sau khi thu hồi các mảnh xác Ma Vương.
Cả giáo hội của Alda lẫn Vida đều dạy rằng đó là vùng đất cấm, và không hề có một mẩu thông tin nào về nó hay vị trí của nó ngay cả trong kho lưu trữ của Ma Pháp Hội.
Đó là lý do tại sao hầu hết con người thời nay đã quên đi sự hiện diện của nó, hoặc lầm tưởng rằng Lục địa nơi Zantark ngủ say chính là Lục địa Ma Vương.
“Đó là nơi em gái Botin của chúng ta, Nữ thần đất và thủ công, đang bị phong ấn” Ricklent nói.
“Vậy ra, rốt cuộc đó là Botin-sama chứ không phải Peria-sama sao?” Vandalieu lên tiếng.
Cậu không hề ngạc nhiên khi vị nữ thần đang say ngủ là Botin thay vì Peria, mặc dù chính Peria là người đã ban thần hựu cho Juliana và gửi cho cô bản 【 Thần dụ 】.
Cậu đã hình dung rằng đó có thể là một nữ thần khác chứ không phải bản thân Peria, vì bản 【 Thần dụ 】 nói là ‘một vị nữ thần’ thay vì dùng từ ‘ta’. Cậu không đề cập đến chuyện này cho tới tận bây giờ vì cũng có khả năng Juliana đã hiểu sai 【 Thần dụ 】, hoặc bản 【 Thần dụ 】 không được truyền đạt trọn vẹn dẫn đến cách dùng từ bị thay đổi.
“Đúng vậy” Ricklent nói. “Ta đã ghé qua nơi Peria đang say ngủ cách đây không lâu. Alda đã triển khai một lực lượng để bảo vệ em ấy, chủ yếu là những vị thần trẻ tuổi cỡ như Fitun.”
“Ngài có chắc họ ở đó không phải để canh chừng cô ấy chứ?” Vandalieu hỏi lại.
“Ta tin rằng ít nhất thì mục tiêu của họ là bảo vệ em ấy.”
“Tôi hiểu rồi. Vậy, ở chỗ của Botin-sama cũng có lực lượng canh gác chứ?”
“Khi ta điều tra trong quá khứ, các chiến thần phe Alda đã tập hợp ở đó. Ngay cả tại ‘hàm răng’ được nhắc đến trong 【 Thần dụ 】. Tuy nhiên, còn có vài vị thần khác cũng bị phong ấn trên Lục địa Ma Vương, cùng với những di vật của Ganpaplio, Marduke và Zerno. Ở đó còn có cả các tà thần thuộc quân đoàn Ma Vương và những con quái vật cực kỳ hùng mạnh. Do đó, các vị thần và thuộc hạ của họ cũng được bố trí ở nhiều địa điểm khác nữa. Hơn nữa, Alda đã biết việc Zuruwarn và ta liên minh với Vida. Có khả năng hắn phái các vị thần và thuộc hạ đó đi như một phần kế hoạch nhằm ngăn ta tìm ra vị trí Botin bị phong ấn.”
“Ngoài ra, một vài đứa con của ta đã di cư đến đó từ đâu đó trong lúc ta đang ngủ, hiện chúng đang sống dưới lòng đất, nên có thể Alda đang tìm kiếm chúng… nhưng khả năng đó thấp lắm. Chắc hắn còn chẳng nhận ra sự tồn tại của chúng đâu” Vida nói.
Có vẻ như một vài chủng tộc của Vida, những người chưa hề tồn tại vào mười vạn năm trước, hiện đang sinh sống dưới lòng đất tại Lục địa Ma Vương. Chắc chắn chẳng có ai ngoài các chủng tộc của Vida lại nghĩ đến việc sinh sống trên một lục địa mà ngay cả Bellwood cũng phải từ bỏ vì vô vọng, một nơi mà sự tồn tại của nó đã bị người đời lãng quên.
“Kẻ trực tiếp bảo vệ phong ấn là Boulder Colossus Gorn (Thạch Khổng Lồ), Zaress – Thần binh sĩ và những kẻ tương tự… nhưng không rõ hiện tại liệu có còn như vậy không, vì ta không thể dễ dàng tiếp cận khu vực đó” Ricklent tiếp tục. “Ta đã ghi chép thông tin vào đây. Vì cậu đã có được kỹ năng 【 Chân ký lục kỹ 】, cậu sẽ có thể lưu giữ chúng trong ký ức ngay cả sau khi rời khỏi Thần Giới này… nhưng đừng quá tin tưởng vào nó” ngài cảnh báo.
“Một vị thần luôn nhìn nhận mọi thứ từ góc độ của một vị thần. Chuyện người ta nhìn thấy thứ gì đó khi đi bộ trên mặt đất dù trông từ trên cao xuống chẳng có gì là điều rất thường tình” Zuruwarn nói thêm.
“Cảm ơn các ngài” Vandalieu nói, nhận lấy cuốn sách Ricklent đưa và thu nạp nó vào cơ thể để lưu trữ.
Xong việc, Vandalieu cúi chào và định rời khỏi Thần Giới, nhưng Fidirg và những vị thần khác, những người dường như đã chờ đợi cơ hội này từ nãy đến giờ, đã giữ cậu lại.
“Chờ đã! Chúng ta cũng muốn nói chuyện với cậu!”
“Vandalieu, chúng ta sẽ cho cậu mượn sức mạnh của mình—”
“Hãy nghe yêu cầu của chúng ta!” Fidirg nói, cắt ngang lời những người khác.
“Ông thẳng thừng quá đấy, Fidirg” Vida nhận xét.
“Ưm, có chuyện gì vậy ạ?” Vandalieu dừng lại, quay người lại với vẻ thắc mắc.
Vô số con mắt của Zozogante lấp lánh. “Nói ngắn gọn là, chúng ta đang ghen tị với cây gậy Gyubarzo của cậu.”
“Hả? Các ngài muốn nó sao?”
“Không, không phải chúng ta muốn cây gậy của cậu, mà là chúng ta muốn trở thành cây gậy của cậu.”
“… Ra là vậy.”
Vandalieu hơi bối rối trước một vị thần mang hình dáng cái cây lại bày tỏ mong muốn trở thành một cây gậy. Cậu đã tiêu diệt Gyubarzo, Hắc hải tà thần, và biến một vài mẩu xương của hắn thành một cây gậy.
Muốn sở hữu cây gậy thì còn hợp lý, nhưng xét đến những việc đã qua, Vandalieu không thể hiểu nổi tại sao lại có người cảm thấy ghen tị với nó.
“Fidirg và Lioen, tất cả các ngài đều cảm thấy như vậy sao?” Vandalieu hỏi.
Cả hai cùng gật đầu.
“Phải đó” Fidirg nói.
“Đúng vậy” Lioen đáp.
“… Tôi không nghĩ các ngài cần phải hy sinh một phần cơ thể mình đâu, đúng không?” Vandalieu nói.
Zozogante là vị thần mang hình dáng cây, nên chỉ cần một cành cây chắc khỏe là đủ. Nhưng quá trình làm gậy đối với các vị thần khác có vẻ sẽ rất đau đớn, vì nó đòi hỏi xương cốt của họ.
“Zozogante, Fidirg. Hai ông nên giải thích những điều quan trọng trước đi đã” Merrebeveil lên tiếng, dùng một chiếc xúc tu dày vỗ nhẹ như đang quở trách hai người họ. “Tóm lại, đây là một yêu cầu nhờ cậu chế tạo Artifact (Tạo tác - Thần khí). Thông thường, các vị thần chúng ta sẽ tự tay rèn đúc Artifact, sau đó đặt các phân thân linh hồn hoặc linh hồn gia quyến của mình vào đó trước khi ban tặng cho tín đồ. Tuy nhiên, cậu hoàn toàn có thể tạo ra các món vũ khí phù hợp để làm vật chứa bằng quy trình gần giống như cách cậu tạo ra các thiết bị biến hình. Chúng ta chỉ cần đặt phân thân linh hồn của mình vào đó để hoàn tất nó thôi.”
“Tôi hiểu rồi. Nếu tôi tạo ra các món vũ khí đóng vai trò làm vật chứa, gánh nặng đè lên các ngài sẽ giảm bớt” Vandalieu nói.
“Nói thẳng ra thì đúng là vậy. Ngay cả các vị thần cũng có những việc họ giỏi và những việc họ không thạo lắm… mặc dù các đại thần thì dường như có thể hoàn thành khéo léo gần như mọi thứ.”
Sau khi trở thành thần, Bellwood đã để lại nhiều Artifact mang tên mình, chẳng hạn như Nemesis Bell (Chuông Báo Thù), và cũng có nhiều truyền thuyết kể về việc Alda – Thần luật pháp và vận mệnh, ban tặng Artifact cho các anh hùng. Mặc dù Vida – Nữ thần tình yêu và sinh mệnh không nhất thiết phải chế tạo Artifact, nhưng những sáng tạo của bà bao gồm những thứ như thiết bị hồi sinh và Orichalcum Dragon.
Nhưng đối với những vị thần yếu hơn như Fitun, Zozogante và Lioen, việc tạo ra Artifact là một nhiệm vụ vô cùng khó khăn.
Và loại Artifact nào mà một vị thần có thể tạo ra cũng bị ảnh hưởng bởi quyền năng và đặc điểm của họ. Ví dụ, Zozogante sẽ mất một khoảng thời gian tương đối ngắn để tạo ra một Artifact bằng gỗ chất lượng cao giúp khuếch đại sức mạnh của thuộc tính sinh mệnh và ban cho khả năng điều khiển thực vật.
Nhưng nếu ông ta cố gắng tạo ra một Artifact dưới hình dạng một chiếc rìu kim loại giúp khuếch đại sức mạnh của thuộc tính ánh sáng, ông ta sẽ mất gấp đôi thời gian và công sức, mà sản phẩm thu được cũng chỉ là Artifact trên danh nghĩa, tính năng còn kém xa những món đồ có thể mua được bằng thu nhập của một mạo hiểm giả cấp cao.
Tuy nhiên, nếu Vandalieu tạo ra những vũ khí có thể làm vật chứa cho các phân thân linh hồn, các vị thần có thể sản xuất Artifact mà không mất chi phí nào khác ngoài chính phân thân linh hồn đó.
“Nhưng tại sao các ngài lại muốn tạo ra Artifact đến thế?” Vandalieu hỏi. “Tôi chắc chắn sẽ thấy chúng rất hữu ích, nhưng tôi tin rằng ngay cả việc tạo ra linh hồn gia quyến cũng không dễ dàng gì đối với các ngài, huống hồ là phân thân linh hồn.”
Tổng lượng Mana của Vandalieu đã giảm đi 100.000.000 đơn vị do việc tạo ra Banda, phân thân linh hồn của cậu – một phiên bản khác của chính mình. Lý do duy nhất khiến nó chỉ tốn bấy nhiêu là vì linh hồn của cậu rất đặc biệt hoặc vì nó có hình dạng bất thường; đối với các vị thần khác, việc này không chỉ tiêu tốn Mana mà còn cả một phần máu thịt của họ nữa.
Tại sao các vị thần lại phải trải qua tất cả những điều đó để tạo ra một Artifact chỉ vì họ ghen tị với Gyubarzo? Đó là thắc mắc của Vandalieu.
“Trong buổi diễu hành, chúng ta cảm thấy sự quan tâm của mọi người đều đổ dồn vào Gyubarzo do thực tế là cậu đang sử dụng cây gậy Gyubarzo” Merrebeveil trả lời câu hỏi đó. “Xét về khía cạnh đức tin của dân chúng, đó là một viễn cảnh rất hấp dẫn đối với chúng ta.”
Có vẻ như sự ghen tị của các vị thần là một động lực mạnh mẽ hơn Vandalieu tưởng tượng ban đầu.
“Vida-sama và những người khác… và thậm chí cả Gufadgarn có thể chấp nhận điều này, nhưng Gyubarzo vốn là tàn dư của quân đoàn Ma Vương, kẻ thù cũ của chúng ta và con cái chúng ta, và hiện tại hắn đã bị tiêu diệt không còn hy vọng hồi sinh. Chúng ta không khỏi cảm thấy sự chú ý của mọi người dành cho hắn thật là lãng phí” Tristan – Hải Thần, cha của các Merfolk và là thần bảo hộ cho quốc gia của họ, lên tiếng.
Các vị thần khác gật đầu đồng ý.
“Tất nhiên, chúng ta thực sự muốn giúp đỡ cậu và các bạn đồng hành của cậu, Vandalieu-dono. Nói đúng hơn, việc cậu chiến thắng các anh hùng của Alda và thuộc hạ của hắn là điều quan trọng cho chiến thắng của các vị thần phe Vida chúng ta. Vì vậy, chúng ta muốn cậu tạo ra các Artifact cho chúng ta.”
“Chúng ta không yêu cầu cậu phải làm chúng ngay lập tức. Cậu cũng không cần phải tự mình sử dụng mọi Artifact. Chúng ta sẽ rất vui nếu cậu có thể tạo ra chúng khi có thời gian, như là trang bị cho những người bạn đồng hành của bản thân.”
Ánh mắt của các vị thần đều đổ dồn vào Vandalieu, nín thở chờ đợi câu trả lời từ cậu.
“Nếu các ngài không bận tâm về loại vũ khí, người sử dụng — hay việc tôi có biến chúng thành thiết bị biến hình hay trang phục ma pháp thiếu nữ (Magical Girl) hay không — thì tôi xin nhận lời thỉnh cầu chế tạo vật chứa cho các Thần khí” Vandalieu lên tiếng.
Lioen khẽ rên rỉ một tiếng, có lẽ là do không lường trước được cái tên ‘trang phục ma pháp thiếu nữ’, còn Zuruwarn thì bật cười thích thú. Tuy nhiên, không một ai phản đối những điều kiện này, vậy là việc Vandalieu chấp thuận yêu cầu của các vị thần đã được quyết định.
Tại thánh đường thiêng liêng của Talosheim, nơi cậu đang minh tưởng để diện kiến các vị thần. Đây vốn là nơi Thái dương thần - Talos từng yên nghỉ, một không gian luôn tràn ngập ánh nắng ấm áp. Thế nhưng khi Vandalieu mở mắt ra, cậu thấy xung quanh mình giờ đây bao trùm bởi bóng tối. Cậu cảm nhận được những xúc giác mềm mại, thứ gì đó lông xù, thứ gì đó lành lạnh, thứ gì đó cứng cáp và cả thứ gì đó núng nính. Ngoài ra còn có một mùi hương rất dễ chịu thoang thoảng đâu đây.
Vây quanh cậu là đủ loại âm thanh từ tiếng ngáp, tiếng rên rỉ, tiếng chít chít cho đến tiếng sột soạt.
“Ngài đã trở về rồi sao, Thưa Chủ nhân?” giọng của Bone Man vang lên.
Có vẻ như trong lúc cậu minh tưởng, Darcia, Maroru cùng các chị em của nó, Quinn, Knochen, Pete và Kühl đã tụ tập lại thành một "quả cầu" khổng lồ bao quanh lấy cậu.
Bone Man, kẻ chỉ để lại mỗi cái đầu lâu ở gần đó, bắt đầu giải thích rằng Darcia là người đầu tiên ngồi xuống cạnh cậu, sau đó là Maroru cùng các chị em nó sà vào lòng. Cô nàng Quinn cao ba mét sau đó đã ôm gọn tất cả bọn họ vào lòng, rồi tập hợp xương Undead Knochen, quái vật rết khổng lồ Pete và Slime Kühl cũng lần lượt quây quần lại. Cuối cùng, tất cả mọi người đều đã ngủ thiếp đi.
“Ta ngạc nhiên là chúng ta không bị đè bẹp đấy” Vandalieu nói.
Nhìn từ bên ngoài, tất cả những gì có thể thấy chỉ là một ngọn núi xương trắng hếu và một con rết khổng lồ đang cuộn mình ngủ say.
“Dù sao thì Knochen cũng sở hữu kỹ năng 【 Xây dựng 】mà. Và có vẻ như cơ thể của Kühl đang đóng vai trò như một lớp đệm giảm chấn” Bone Man giải thích.
“Mọi người thực sự không cần phải làm đến mức đó đâu… Chà, có lẽ ta đã khiến mọi người cảm thấy hơi cô đơn rồi” Vandalieu khẽ thở dài.
Quinn và Kühl là những quái vật vốn xa lạ với xã hội loài người nên không thường xuyên xuất hiện công khai — chưa kể đến Knochen, kẻ mà ngoại hình bị nhân loại coi không khác gì một thảm họa thiên nhiên. Do đó, thời gian họ ở bên Vandalieu gần đây đã giảm bớt. Dù ở Talosheim có vô số Gia quyến Ma Vương (Demon King Familiars), nhưng họ chắc chắn vẫn thích ở bên chính bản thể Vandalieu hơn.
“Jyuuh, Eisen đang gửi hương hoa của cô ấy từ bên ngoài vào, còn Fang và Gufadgarn cũng đang đợi ngài đấy ạ” Bone Man báo cáo.
… Xem ra bên ngoài cái "kén" khổng lồ vây quanh Vandalieu vẫn còn những người khác nữa.
“Hồi nãy Kanako cũng có ghé qua. Cô ấy nhận ra theo đúng nghĩa đen là chẳng còn kẽ hở nào để chen chân vào bên trong cả. Cô ấy đã chặc lưỡi đầy vẻ bất mãn, tuyên bố ‘lần tới mình sẽ không thua đâu’ rồi mới rời đi” Bone Man tiếp tục.
“… Ta hiểu rồi” Vandalieu đáp.
“Cả cậu bạn Matthew và những người khác cũng đã la ó trước khi rời đi nữa. Tôi chắc rằng giờ họ đang chơi đùa cùng Pauvina, Luvesfol và những người khác rồi” Bone Man kết thúc báo cáo của mình. “Giờ thì, Thưa Chủ nhân, có một việc tôi muốn thông báo với ngài. Rank của tôi vừa tăng lên vào ngày hôm qua, và danh hiệu chủng tộc của tôi đã thay đổi, không còn là ‘Emperor’ (Hoàng đế) nữa!”
“À, tốt quá rồi.”
Bone Man vốn luôn không hài lòng với việc mình là một Skeleton Blade Emperor, vì anh ta coi danh xưng đó là thất lễ đối với Vandalieu. Dù Vandalieu chẳng bận tâm chút nào và đã nói rõ như vậy, nhưng… chuyện đó vẫn luôn khiến Bone Man trăn trở mãi không thôi.
Việc danh xưng này thay đổi chắc chắn là một tin tốt lành.
“Kể từ nay, tôi là một Skeleton Blade Kaiser (Khải hoàn Hoàng đế) Rank 13. JYUOOOOH!” Ông ta thét lên đầy đắc thắng khi công bố chủng tộc mới của mình.
… Chẳng phải ‘Emperor’ với ‘Kaiser’ đều có nghĩa là hoàng đế sao?
“Chúc mừng anh nhé” Vandalieu nói. Thấy Bone Man hạnh phúc như vậy, cậu quyết định sẽ không chỉ ra điều đó làm gì.
Ngay từ đầu, đây đã là vấn đề mà chẳng ai ngoài chính Bone Man bận tâm, nên khi nó được giải quyết đối với anh ta, nghĩa là nó đã kết thúc êm đẹp. Thực sự thì Vandalieu không quan tâm Bone Man là ‘Emperor’ hay ‘Kaiser’. Cậu chỉ đơn thuần cảm thấy vui vì người bạn đồng hành của mình đã trở nên mạnh mẽ hơn.
“Jyuh, Talos-dono hiện đang lén nhìn vào trong với vẻ mặt khá lúng túng ạ” Bone Man nói.
“Cứ đà này thì khách khứa ra vào sẽ ngày càng đông mất… chờ đã, anh vừa nói là Talos sao?” Vandalieu giật mình.
“Vandalieu Zakkart, vị cứu tinh vĩ đại của con dân ta. Hiện tại ta không có khả năng thần giao cách cảm trực tiếp với linh hồn cậu khi không nhìn thấy cậu, nên ta sẽ nói chuyện trong khi hết sức cẩn thận để không làm thức giấc những người đang ngủ quanh cậu” một giọng nói trầm nhưng vẫn khá lớn và vang vọng từ bên ngoài truyền vào.
Có vẻ như Talos đang cố gắng hết sức để không làm Darcia và những người khác tỉnh giấc.
Thế nhưng giọng của Thái Dương Thần dù đã được kìm nén vẫn quá lớn, khiến Pete và mấy chị em nhà chuột chít chít và rít lên khi chớp mắt tỉnh dậy. Duy chỉ có Darcia là khẽ lầm bầm vài tiếng rồi vẫn không có dấu hiệu gì là sẽ thức giấc.
“Vâng, tôi nghe rõ đây. Ngài có việc gì với tôi sao?” Vandalieu hỏi Talos.
“Phải. Ta xin lỗi vì đã làm phiền cậu khi con vừa từ Thần Giới trở về và làm gián đoạn khoảnh khắc gắn kết tình cảm với gia đình, nhưng ta có một đề nghị này. Ta đã đắn đo mãi mới dám nói ra, nhưng mà… cậu thấy sao nếu chúng ta đổi tên quốc gia này từ Talosheim sang cái tên nào đó như ‘Đại Đế Quốc Vandalieu’ hay ‘Đại Ma Đế Quốc Vandalieu’ chẳng hạn?” Giọng của Talos càng về cuối càng nhỏ dần.
Vandalieu chắp hai tay lại như đang van nài. “Làm ơn đi, xin ngài hãy tha cho tôi khỏi chuyện đó.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
