1-100 - #06 - Nô Lệ Của Thành Phố Phù Thủy (6)

#06 - Nô Lệ Của Thành Phố Phù Thủy (6)

1.

“Cậu có biết chiếc bánh ấy được tạo ra như thế nào không?”

Hàng mi dài của Amelia khẽ chớp, một nhịp khoan thai.

Bên dưới hàng mi ấy, đôi đồng tử tựa sapphire xanh thẳm như muốn nhìn thấu cõi lòng.

“Chẳng lẽ là độc...?”

Một đáp án sai lầm.

Dường như không ngờ tới một câu trả lời xuẩn ngốc đến vậy, Amelia thoáng cau mày khó tin.

“Người quản lý, nếu ta đã quyết đoạt mạng cậu, ta có thể ra tay ngay tại chốn này.”

“V-Vâng, điều đó thì đúng.”

Quả thực, một phù thủy mang tước vị như Amelia đâu cần đến thủ đoạn phiền phức như hạ độc.

Amelia thừa sức trả một khoản bồi thường cho cái chết của Siwoo.

Vậy thì tại sao nàng lại cất lời như thế?

“Vậy tại sao cô lại đột ngột hỏi một câu như vậy...”

“Người quản lý Shin Siwoo, sắp tròn sáu năm rồi phải không?”

“Vâng, đúng vậy.”

“Nô lệ thuộc Tòa thị chính, sau sáu năm phục vụ tại một cơ quan sẽ được điều chuyển đến nơi khác.”

Siwoo vẫn còn ngơ ngác.

Bởi đó là sự thật mà y đã biết, chẳng cần Amelia phải phí lời nhắc lại.

Nhưng nàng, không một lời giải thích, lại nói sang chuyện khác.

Y đồ rằng đó là do nàng vốn ưa lối nói quanh co.

“Chiếc bánh này được làm tại một tiệm bánh tên là ‘Kyphi’ ở Thị trấn Tarot.”

Amelia tiếp tục giải thích bằng một giọng đều đều không gợn sóng.

“Kể từ khi Gehenna được khai lập vào năm 1338, Kyphi đã làm ra loại bánh này suốt bảy thế kỷ, đời đời nối dõi, kế thừa công thức.”

Y biết.

Những sinh mệnh đáng thương phải sống giam cầm trong thế giới chật hẹp này qua hàng thế kỷ, qua bao thế hệ.

“Vì một thanh sô cô la ngọt ngào hơn, vì một lớp kem tươi mượt mà hơn. Họ sống chỉ để dâng hiến tất cả cho chúng ta, những phù thủy.”

Ở Gehenna, những công dân không phải phù thủy chẳng khác nào những cỗ máy tồn tại vì sự tiện nghi của họ.

“Bản chất của phù thủy là vậy.”

Dứt lời, Amelia kiêu hãnh hất cằm.

Nàng đang khẳng định.

Rằng phù thủy là những thực thể được tôn thờ, còn cư dân Gehenna tồn tại chỉ để phụng sự họ.

Nàng quả quyết với đặc quyền ấy như một lẽ hiển nhiên, chân mày chẳng hề lay động.

Một lối tư duy cực kỳ độc đoán và đậm chất quý tộc.

“Giờ thì cậu đã hiểu đôi chút về điều ta muốn nói chưa?”

Amelia dùng đầu ngón tay miết nhẹ lên vầng trán đang cau có của Siwoo.

Hiểu?

Y đã thấu từ lâu rồi.

Chính vì vậy mà y căm ghét thành phố này và những phù thủy đang ngự trị nó.

Dù biết câu châm ngôn “im lặng là vàng” nổi tiếng, y vẫn không thể không cất lời.

“Tôi hiểu rồi. Cô muốn nói rằng giống loài phù thủy của cô vô cùng ngạo mạn, độc đoán và ích kỷ, phải không? Hay cô muốn nghe tôi thề rằng mình sẽ càng thêm hèn mọn quỳ lụy?”

Giọng y bất giác cao lên.

Y không thể đồng tình với bất cứ điều gì trong lời nói hay lối suy nghĩ của nàng.

Amelia điềm tĩnh nhìn Siwoo đang thở hổn hển vì tức giận.

“Cậu chẳng hề để lọt tai lời khuyên của ta.”

“Lời khuyên? Các phù thủy gọi đó là lời khuyên ư?”

“Phải, cậu nghĩ ta nói những điều này chỉ để khoe khoang chút tự tôn rẻ mạt sao?”

“Đối với tôi thì chỉ nghe ra như vậy thôi.”

Trong những lời nàng đã nói, ngoài cái ý rằng phù thủy là một sinh vật đặc biệt, còn ngươi là nô lệ nên phải tuân lệnh ta, liệu còn có hàm ý nào khác chăng?

Amelia đưa tay day trán và nhắm mắt lại.

Khi nàng mở mắt ra lần nữa, ánh nhìn đã nhuốm vẻ bực bội tột cùng.

“Thật ngu xuẩn...”

Tặc lưỡi một tiếng, Amelia thở dài thườn thượt.

Nàng thoáng do dự như đang đắn đo điều gì, rồi mới miễn cưỡng nói tiếp.

“Ta không biết cậu nghe ra sao, nhưng từ trước đến nay ta vẫn luôn khoan dung với cậu.”

“...Khoan dung?”

Đó mà là khoan dung sao?

“Quay về đi. Hình phạt cho việc không đến đúng giờ hẹn sẽ dừng lại ở đây. Từ ngày mai, hãy trở lại công việc bình thường.”

“...Tôi hiểu rồi.”

Siwoo thu dọn dụng cụ vệ sinh, quay lưng về phía Amelia và định bước ra khỏi cửa.

“Người quản lý Shin Siwoo.”

Một giọng nói điềm tĩnh hơn lúc nãy đã níu bước chân y.

Lời nói tiếp theo của Amelia vô cùng khó hiểu.

“Nếu cậu hành xử ở nơi được điều chuyển tới giống như đã làm ở Học viện Trinity...”

Giọng nói nhỏ như thì thầm, nhưng lại rót vào tai y một cách rõ ràng.

“Cậu có thể sẽ phải trả giá bằng mạng sống đấy.”

Siwoo không đáp lời, chỉ im lặng đóng cửa rồi rời đi.

2.

Trên con đường trở về, y lững thững xách chiếc xô.

Tâm trí rối như tơ vò.

Như lời Amelia nói, một năm nữa, y và Takasho sẽ được điều chuyển đến những nơi làm việc khác nhau.

Điều bất ngờ là Amelia lại biết chuyện đó.

Chuyện điều chuyển một kẻ thân phận còn chẳng bằng món đồ lặt vặt trong học viện như y.

Và cả sự tử tế không giống nàng, cùng lời khuyên chẳng hề giống một lời khuyên.

Mới lúc nãy thôi, máu nóng dồn lên não, y chỉ nghĩ rằng Amelia đang cố tình gây sự.

Hoặc nàng đang dọa dẫm để ép y phải tuân theo mệnh lệnh của mình.

Nhưng, câu nói cuối cùng y nghe được khi mở cửa bước ra.

Đó rõ ràng là một lời lo lắng.

Dù có thể chỉ là ảo giác, nhưng bầu không khí rõ ràng khác hẳn một Amelia thường ngày.

“...Chắc mình điên rồi.”

Có lẽ do quá để tâm đến lời của Takasho nên y đã ý thức về Amelia một cách thái quá.

Một kẻ thấm đẫm tư tưởng đặc quyền như Amelia, hà cớ gì lại đi bận tâm đến an nguy của một tên nô lệ chứ.

Nếu thực sự lo lắng đến vậy, chỉ cần biến y thành nô lệ riêng là xong.

Siwoo sắp xếp lại dòng suy nghĩ.

“Đúng là một con khốn.”

Bầu trời không biết từ lúc nào đã quang đãng trở lại.

Khi đang lê những bước chân nặng trĩu về ký túc xá, Siwoo tình cờ gặp Takasho.

Hắn trông phờ phạc, cổ hằn đầy những dấu hôn.

“Ê ku, tăng ca đến tận giờ này à?”

“Tao đến trễ 3 phút nên bị phạt dọn dẹp tòa nghiên cứu.”

Vừa nghe đến ba từ “tòa nghiên cứu”, gã Takasho đang ủ rũ bỗng sáng rực cả mắt lên.

Có vẻ đó là một chủ đề khá hấp dẫn.

“Không lẽ, trong phòng thí nghiệm? Chỉ có hai người?”

“Ừ, về chuyện đó tao có vài điều muốn hỏi mày.”

“Làm tới bến chưa?”

Siwoo đánh vào gáy Takasho.

Rồi y kể lại toàn bộ câu chuyện đã xảy ra ở khu nghiên cứu.

“Hmm....”

“Sao lại tỏ vẻ nghiêm túc thế. Không hợp với mày chút nào.”

“Không, không phải thế.”

Nghe xong câu chuyện, vẻ mặt Takasho trở nên vô cùng nghiêm nghị.

Y đã nghĩ rằng một kẻ có lịch sử tình trường lẫy lừng như Takasho có thể sẽ giúp ích được.

Nhưng khi thấy hắn khoanh tay, xoa cằm, y lại thấy hối hận vì đã kể ra.

“Theo tao thấy, vụ này chắc chắn 100%.”

“Cái gì?”

“Phó Giáo sư Amelia đã say mê cậu quản lý học viện Shin Siwoo rồi.”

“Mày ngày nào chả nói thế.”

Takasho nắm chặt vai Siwoo.

Sự bực bội của hắn truyền thẳng qua lực siết của bàn tay.

“Không, trước giờ tao chỉ nói nửa đùa nửa thật, vì nghĩ chó má thế nào được một phù thủy lại đi thích một tên nô lệ. Nhưng lần này là thật. Amelia mê mày như điếu đổ rồi.”

“Chuyện người khác nên mày nói năng hàm hồ nhỉ.”

“Haizz, đúng là thằng bạn cố chấp đến cùng. Ghé tai lại đây.”

Takasho, kẻ vừa mới gọi thẳng tên Amelia, liền thì thầm vào tai Siwoo.

“Chuyện này chỉ mày được biết thôi đấy? Mày biết vị phù thủy cưng chiều tao mà, đúng không?”

“Trưởng Giáo sư Sophia?”

“Đúng vậy, gần đây tao cũng mới nghe từ phu nhân Sophia. Tuy không bằng tao nhưng mày cũng khá bảnh trai mà, phải không?”

Y chưa từng nghĩ đến điều đó.

“Mày biết đấy, một vài phù thủy hễ thấy ai trông ưa nhìn một chút là gọi ngay vào tẩm phòng. Nhưng mày có biết tại sao 12 vị giáo sư của Trinity lại không một ai gửi lời mời gọi đến mày không?”

“Mày nói cái quái gì vậy?”

“Nghe nói tin đồn đã lan ra khắp giới giáo sư rồi. Rằng Phó Giáo sư Amelia đang để mắt đến mày.”

Nghĩ lại thì, phù thủy duy nhất lảng vảng bên cạnh và bắt chuyện với y chỉ có Amelia.

Y đã luôn cho rằng đó là vì họ không muốn dây dưa với một tên quản lý hạ tiện.

Chẳng lẽ không phải vậy sao?

“Nhưng chuyện đó cũng đâu có ý nghĩa gì lớn lao?”

“Không phải thế! Chuyện Amelia đề nghị mày hầu hạ ban đêm chỉ có tao, mày và cô ta biết thôi.”

“Thì sao chứ?”

“Ý tao là Amelia đã phải thể hiện ra mặt đến mức nào thì các phù thủy khác mới nhận ra và tự động rút lui chứ.”

Tuy nhiên, Siwoo, người đã chịu đựng quá nhiều từ Amelia, không thể đồng cảm với những ảo tưởng đầy phấn khích của Takasho.

Cảm xúc duy nhất nảy sinh chỉ là “thầy bói nói dựa”, hay đại loại thế.

“Mày biết chuyện này không? Nghe nói Amelia trước nay chưa từng cho ai bước vào tẩm phòng của mình.”

“Cái gì?”

“Hôm nay tao đã khéo léo dò hỏi giáo sư rồi. Amelia là một phù thủy chính thống, ngây thơ và chỉ biết đến ma thuật. Cô ấy không đến kỹ viện Bellovet, và ở Đại dục trường Levana cũng chỉ một mình tắm rửa rồi về. Mày vẫn chưa hiểu sao? Thật sự không hiểu? Tao đã nói đến nước này rồi mà?”

Takasho đấm thùm thụp vào ngực như thể ghen tị đến chết đi được.

“Tao tuy được gọi đến nhiều nơi, nhưng nói cho cùng cũng chỉ là một món đồ chơi ngoan ngoãn. Cùng lắm là một con thú cưng. Nhưng mày thì khác! Giữa bầy phù thủy toàn những kẻ săn mồi, Amelia là một đóa hoa thuần khiết như một con nai tơ đấy!”

“Dù Amelia có là nai tơ như lời mày nói, thì cũng là con nai tơ gặm thịt người.”

“Không phải mà! Người có dung mạo xinh đẹp thì tâm hồn cũng cao quý.”

Takasho gần như nức nở, đặt tay lên vai Siwoo.

“Ghen tị với mày vãi, Shin Siwoo, tao ghen tị đến phát điên... Nếu ngon ăn, mày còn có thể vừa thúc cật lực Phó Giáo sư Amelia vừa nghe được câu thoại kiểu ‘Ma thuật thì thượng thừa, nhưng lồn lại chỉ là hạng ba thôi’ đấy.”

“Tao thấy não mày mới là hạng ba thì có.”

Takasho thậm chí còn bắt chước giọng của Amelia để diễn tả lại tình huống một cách sống động.

Siwoo kinh hãi.

Nếu cuộc đối thoại bất kính này lọt vào tai ai đó, hậu quả sẽ không chỉ dừng lại ở việc làm thêm giờ.

“Nếu mọi chuyện suôn sẻ thì nhớ kéo tao lên với. Tao chẳng mong về lại Nhật Bản đâu, chỉ cần giúp tao thoát kiếp nô lệ, có được cái thẻ công dân hạng hai là mãn nguyện rồi. Chỗ dựa tương lai của tao ơi!”

Takasho phấn khích như thể đó là chuyện của chính mình, vỗ vào lưng Siwoo rồi đi về phía ký túc xá của hắn.

“...Chỉ nên tin một nửa thôi.”

Amelia đó mà lại thích một kẻ chỉ là nô lệ như mình ư?

Ảo tưởng cũng phải có chừng mực chứ.

Nghe qua lời hắn thì có vẻ hợp lý, nhưng khi hồi tưởng lại những hành động và hình ảnh của Amelia từ trước đến nay, y thấy mọi thứ hoàn toàn không khớp.

Y lại chìm vào dòng suy tư.

Hình ảnh một Amelia đang chìm trong tình yêu đơn phương.

Trong tâm trí y hiện lên hình ảnh bản thân bị ngâm trong dung dịch formalin, nhưng chẳng hiểu sao chỉ riêng dương vật lại cương cứng một cách dị thường.

Siwoo rùng mình.

Ngược lại, còn đáng sợ hơn.

Lúc đó, Takasho, người đang đi về phía ký túc xá ở đằng xa, lại lảo đảo quay trở lại.

“Ah, tao quên mất. Ngày mai đi ‘Thị trấn Tarot’. Mày cũng đi chứ?”

Nhắc mới nhớ, mai là Chủ nhật.

Tức là chỉ làm việc buổi sáng, và đó là khoảng thời gian cá nhân gần như duy nhất được trao cho các quản lý.

Nhu yếu phẩm được cấp phát đều là hàng cực kỳ rẻ tiền, nên việc mua sắm đồ dùng cá nhân là bắt buộc.

Thị trấn Lenormand, nơi học viện tọa lạc, là một thị trấn cấp cao quy tụ nhiều phù thủy quyền thế, nên nhu yếu phẩm vừa đắt đỏ vừa xa xỉ.

Với mức lương của một quản lý, y không thể nào kham nổi mức giá đó, nên phải mua sắm ở Thị trấn Tarot, nơi có giá cả tương đối phải chăng.

Vấn đề là đi bộ từ Thị trấn Lenormand đến Thị trấn Tarot mất ít nhất nửa ngày.

Nếu không có Takasho, người được Sophia hết mực cưng chiều.

“Đúng lúc tao cũng cần mua vài thứ. Lần nào cũng cảm ơn mày.”

“Sao lại khách sáo thế? Tao phải lấy lòng mày trước thì sau này mới được hưởng sái chứ.”

May mắn thay, nhờ có Takasho cuối tuần nào cũng được gọi đến dinh thự của Trưởng Giáo sư Sophia, y có thể đi nhờ xe ngựa đến Thị trấn Tarot.

Vừa hay giấy vẽ pháp trận của y cũng đã hết.

“Mà mày cứ đi Thị trấn Tarot mua cái gì thế? Thật ra là đến kỹ viện à?”

“Ở đó chỉ toàn đàn ông thôi mà.”

“Nói vớ vẩn, khối phù thủy thích thưởng thức mấy đóa bách hợp mềm oặt đấy?”

Takasho là một người bạn tốt, nhưng việc Siwoo có thể sử dụng ma thuật vẫn phải là một bí mật.

Không biết tai vách mạch rừng ở đâu.

Dù vậy, y vẫn định sẽ đưa hắn cùng trốn thoát vào thời khắc quyết định.

...Mặc dù có lẽ Takasho sẽ tự nguyện ở lại.

“Dù sao thì ngày mai cũng nhờ mày nhé.”

“Như mọi khi, 1 giờ có mặt ở trước đài phun nước.”

“Tao biết rồi.”

Siwoo nói qua loa cho xong chuyện, rồi ôm lấy cái đầu đau nhức vì mệt mỏi và trở về ký túc xá.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!