#08 - Song Sinh Phù Thủy (2)
1.
“Có chuyện thú vị rồi đây.”
Một dòng mồ hôi lạnh lẽo trườn dọc sống lưng y.
Trên gương mặt nhỏ nhắn của Odile, một nụ cười bí ẩn treo lơ lửng.
Thoạt nhìn, Odile mang dáng vẻ của một thiếu nữ ngây thơ khờ dại, nhưng bản chất của nàng vẫn là một phù thủy.
Odile và Odette luôn miệng gọi Siwoo là “trợ giảng”, dùng kính ngữ khi nói chuyện.
Đó không phải vì chúng tôn trọng y, lại càng chẳng phải vì xem y như một con người.
Đơn giản chỉ vì Amelia đã giới thiệu y là trợ giảng trong giờ học.
Do đó, bên ngoài học viện, khi không còn trong giờ lên lớp, y chỉ là một tên nô lệ tầm thường.
Suy nghĩ ấy lộ rõ trong từng cử chỉ và lời nói của Odile.
Odile, vốn đã là một ẩn số khôn lường, nay lại càng trở nên hiểm họa khôn lường.
“Trợ giảng, cho xem anh mua được gì rồi nào.”
Một tên nô lệ lại đi mua vật phẩm ma thuật tại cửa tiệm ma cụ.
Dù là kẻ ngốc nhất cũng nhận ra tình huống này đáng ngờ đến nhường nào.
Nếu bị phát hiện có thể sử dụng ma thuật, chuyện gì sẽ xảy ra?
May mắn thì chỉ bị tịch thu toàn bộ những tài liệu ma thuật đã dày công nghiên cứu và ghi chép bấy lâu.
Nhưng nếu tin đồn một tên nô lệ hèn mọn dám sử dụng ma thuật vốn chỉ dành cho phù thủy lan ra, y có thể bị tước đi tư cách nô lệ của tòa thị chính và trở thành tư nô.
Dĩ nhiên, đó cũng chỉ là phỏng đoán của Siwoo.
Cảm giác như có lưỡi dao kề dưới cổ, y run rẩy đưa sấp truyền ma chỉ ra.
“Truyền ma chỉ à?”
Odile lật từng tờ giấy sột soạt, điệu bộ như đang đếm một cọc tiền.
Y vắt óc suy nghĩ, không biết nên nói gì, làm sao để xoa dịu tình hình này.
Nên mượn danh nghĩa Amelia, nói rằng đây là việc nàng ấy sai bảo? Hay nên nói dối rằng mình không biết đây là vật phẩm ma thuật?
“Này ông chủ, không thấy quá đáng sao?”
Odile, sau khi lướt qua mấy tờ giấy, bất ngờ quay sang nói với người chủ tiệm.
Siwoo liếc mắt nhìn theo.
Lão chủ tiệm, vốn đang cúi gằm mặt xuống đất, tay mân mê gọng kính đầy lo lắng, vội vàng ngẩng phắt lên.
“Cô... cô nói gì vậy?”
“Còn giả ngây à.”
Odile xoay người lại phía Siwoo, phe phẩy sấp truyền ma chỉ như một chiếc quạt rồi hỏi.
“Trợ giảng, anh nói mua cái này bao nhiêu?”
“12 penny, tức là 1 shilling cho 3 tờ, và tôi đã mua hai lần rồi.”
Odile nhếch mép cười đầy ngạo mạn.
Hàm răng trắng ngà của nàng lóe lên dưới ánh đèn dầu treo trên trần nhà.
“Thứ hàng rẻ mạt thế này mà ba tờ một đồng bạc ư?”
“Sao cơ?”
“Dù đối phương là nô lệ đi nữa, cũng không nên bóc lột người ta trắng trợn như vậy chứ.”
Siwoo giật mình, nhìn về phía chủ tiệm.
Giờ y mới nhận ra.
Là chủ một cửa tiệm ma cụ, lão hẳn đã gặp các phù thủy không biết bao nhiêu lần.
Chỉ vì gặp một phù thủy mà mồ hôi vã ra như tắm thì quả là có chút bất thường.
“Trợ giảng, anh sống trên đời này ngây thơ quá rồi đấy? Khi giao dịch ở cửa tiệm, ít nhất cũng phải kiểm tra tình trạng sản phẩm và giá cả thị trường chứ.”
“Thưa... thưa cô, là hiểu lầm thôi. Đây là giấy chứng nhận chất lượng của công ty ‘Gemini’...”
“Không không, chẳng cần xem đâu.”
Odile rút ra một tờ truyền ma chỉ, dùng ngón cái và ngón trỏ miết nhẹ.
Tờ giấy mỏng vốn dính chặt vào nhau như một, nay tách ra thành ba lớp.
Kẹp giữa hai lớp giấy là một lá bạc mỏng đến độ có thể nhìn xuyên thấu.
Đó chẳng phải nhôm tầm thường, mà là bạc nguyên chất được luyện kim tinh chế đến độ mỏng manh.
“Nhìn đây này! Tình trạng lá bạc tệ hại hết sức. Như thế này thì nhiễu ma thuật sẽ tăng cao, lúc vẽ pháp trận sẽ phải lãng phí thêm nhiều nét để ổn định hóa.”
Odile vò nát tờ giấy.
“Đã bán thứ hàng lỗi này để lấy tiền, lại còn hét giá ba tờ một đồng bạc. Trông mặt mũi thì hiền lành mà lòng dạ độc địa gớm.”
Siwoo lúc này mới muộn màng cảm thấy bị phản bội, y trừng mắt nhìn lão chủ tiệm.
Y đã từng cảm động trước thái độ đối xử với mình như một khách hàng thực thụ, dù chỉ là một tên nô lệ.
Nào ngờ lại bị đâm sau lưng một vố đau điếng thế này.
“Để ta xem cái gọi là giấy chứng nhận chất lượng nào? Nếu quả thực bán thứ hàng lỗi này, ta phải khiển trách những người quản lý xưởng giấy của chúng ta mới được.”
“Xưởng giấy của chúng ta...?”
Lão chủ tiệm kinh ngạc há hốc miệng, rồi trợn tròn mắt nhìn Odile.
“Chẳ... chẳng lẽ...”
“Đúng vậy, ta chính là Gemini đây.”
‘Công ty Gemini’ là một doanh nghiệp ma đạo cụ thuộc sở hữu của một ‘Bá tước’, tước vị mà chỉ có bảy người ở Gehenna nắm giữ.
Nói cách khác, phù thủy trước mặt đây chính là một thành viên của ‘Cây Sephiroth’, cơ quan quyền lực tối cao của Gehenna.
Chính xác hơn, là phù thủy tập sự của vị Bá tước đó.
“Trong làm ăn, dù kẻ bị lừa có là đồ ngốc đi nữa, thì nếu đã muốn lừa, phải làm cho tới nơi tới chốn chứ.”
“T-Tôi đã phạm tội đáng chết...”
Lão chủ tiệm dập đầu sát đất cầu xin tha thứ, nhưng Odile thậm chí không thèm liếc nhìn, chỉ thản nhiên mân mê đầu móng tay.
“Là do tôi nhất thời mờ mắt vì lòng tham nên mới gây ra lỗi lầm tày trời này...!”
“Đống hàng này lấy từ đâu ra?”
“Tôi đã nhờ một người bạn tên Dick ở xưởng giấy tuồn ra một ít hàng thải. Thật sự, thật sự sẽ không bao giờ có lần thứ hai đâu...”
Bộ dạng van xin tha thứ, trong chớp mắt đã khai ra cả tên bạn mình của lão chủ tiệm, trông thật thảm hại và khó coi.
Phải.
Cứ như thể tính mạng của lão đang ngàn cân treo sợi tóc.
“Làm ơn, làm ơn tha mạng cho tôi...!”
Trước lời van xin thảm thiết, Odile không hề chau mày, một câu thần chú khẽ thoát ra từ đôi môi nàng.
“Hãy cất lời ca.”
Giọng nói trong trẻo ấy, mang theo một làn sóng năng lượng khổng lồ, tràn ngập không gian cửa tiệm.
Dù chỉ là một phù thủy tập sự chưa thừa hưởng đến mười phần trăm sức mạnh của Ấn ký, thì phù thủy vẫn là phù thủy.
Luồng ma lực cuộn trào dữ dội, khiến từng sợi lông tơ từ gót chân đến đỉnh đầu phải dựng đứng.
Là ma thuật.
“Lão chủ tiệm đã bán ma cụ cho nô lệ không phép tắc. Còn tuồn hàng lỗi về, làm giả cả giấy chứng nhận, phải không? Một hành động suýt nữa hủy hoại uy tín của công ty chúng ta. Lão nghĩ rằng ta, Odile Gemini, sẽ dung thứ cho chuyện này sao?”
“Uck... khk... uck...”
Lão chủ tiệm đột nhiên ôm lấy cổ rồi đổ gục về phía trước.
Lão bắt đầu giãy giụa, miệng ngáp ngáp sùi bọt mép trong đau đớn tột cùng.
Siwoo theo phản xạ đánh giá dòng chảy và quy luật của ma lực.
Ma thuật mà Odile đang triển khai là thuật luyện kim ứng dụng ngũ hành và kết giới thuật.
Một kết giới vô hình dựa trên cổ ngữ Rune, đang bao trùm cả không gian.
Phạm vi của nó là khu vực sàn gỗ nơi lão chủ tiệm đang quằn quại trong đau đớn.
Odile đang rút cạn dưỡng khí, biến không gian bị phong tỏa bên trong thành một nhà mồ ngột ngạt.
Vì vậy, dù có cố gắng hít thở thế nào, lão vẫn dần dần chết ngạt.
“Tiểu thư Odile!”
“Đừng xen vào.”
Siwoo cố gắng can ngăn Odile.
Đáp lại y là giọng nói lạnh lùng và ngạo mạn của một phù thủy.
Lời nói của một tên nô lệ quèn chẳng thể nào xoa dịu được cơn thịnh nộ của Odile.
“Anh nghĩ ta sẽ để yên cho một kẻ lừa đảo suýt nữa hủy hoại uy tín sản phẩm của công ty chúng ta sao?”
Cứ đà này, lão sẽ chết.
Một con người sẽ chết ngay trước mắt y.
Siwoo nhắm mắt lại, thoáng do dự.
Nói một cách nghiêm túc, y không cần phải ra tay.
Lão chủ tiệm chỉ là một kẻ lừa đảo đã lợi dụng thân phận của y.
Lão chỉ đang phải nhận một sự trừng phạt thích đáng.
Nhưng liệu có đúng đắn không khi giết một người chỉ vì chuyện này?
“...Không thể nào.”
“Anh làm gì vậy?”
Odile ngạc nhiên nhìn Siwoo đột nhiên chộp lấy chai nước ma lực trên kệ.
“Nở rộ!”
Y đổ ào ạt nước ma lực vào lòng bàn tay, rồi lập tức biến đổi và vận dụng dòng ma lực đó dưới dạng plasma.
Xoẹt!
Luồng ma lực bùng nổ, thổi bay mái tóc trước trán y, rồi cuộn xoáy dữ dội bên trong cơ thể.
Siwoo biến nó thành vô số những nét vẽ mảnh mai.
Dù độ dài và độ dày của mỗi nét có chút khác biệt, nhưng công dụng của chúng đều như nhau.
Một cơ chế can thiệp nhằm vô hiệu hóa pháp trận đang được triển khai.
Được gọi là ‘Ghim Giải Thuật’.
“Chỉ với thứ đó thì không cản được đâu.”
Nhưng Odile chỉ tỏ ra thờ ơ khi nhìn thấy những chiếc ghim giải thuật.
Ánh mắt nàng như thể đang xem một tên nô lệ làm trò tiêu khiển, có chút mới lạ nhưng chẳng đáng bận tâm.
Cũng phải thôi.
Bản thân Ghim Giải Thuật là một loại ma thuật đơn giản đến mức có thể tìm thấy ở ngay trang đầu của bất kỳ sách ma thuật cơ bản nào.
Bởi chúng chỉ đơn thuần là những mũi dùi ma lực không đòi hỏi công thức hay tính toán phức tạp.
Tuy nhiên, việc sử dụng những chiếc ghim đó để giải trừ ma thuật lại là một vấn đề hoàn toàn khác.
Để giải thuật, người thi triển phải thấu hiểu và nắm bắt toàn bộ ý nghĩa của các nét vẽ và ký tự ma lực được sử dụng trong pháp trận.
Và phải cắm ghim vào đúng vị trí, theo đúng thứ tự để ngắt dòng ma lực.
Đây là lần đầu tiên y thực hiện giải thuật, nhưng may mắn là công thức mà Odile triển khai không quá phức tạp.
Hai chiếc ghim được cắm vào phần nhô ra hình tam giác ở cạnh ngoài cùng bên phải.
Thuộc tính tàng hình do Odile thiết lập bị hóa giải đầu tiên, để lộ ra hình dạng của kết giới.
“Cái gì...?”
Bất chấp vẻ bối rối của Odile, Siwoo vẫn không dừng lại.
Mục tiêu tiếp theo là cơ chế ổn định hóa nằm ở đỉnh của tam giác nội tiếp trong vòng tròn.
Đó là một dạng tường lửa giúp kết giới trở lại bình thường khi bị ma lực bên ngoài can thiệp.
Nếu can thiệp vào kết giới mà không loại bỏ nó, những chiếc ghim sẽ lập tức biến mất do tính hằng định của kết giới.
“Khuk!”
Cơn đau đầu như búa bổ ập đến, nhưng y vẫn điều khiển những chiếc ghim tựa một nhạc trưởng đang vung đũa chỉ huy.
Từng chiếc ghim lần lượt được cắm vào, vòng tròn lớn bao quanh kết giới vỡ tan tựa pha lê, hóa thành tro bụi phiêu tán vào hư không.
Mục tiêu cuối cùng là những cột trụ, có thể coi là lõi của kết giới.
Mười hai chiếc ghim được cắm vào những cột trụ chống đỡ vòm kết giới, khiến nó ngừng hoạt động hoàn toàn.
‘Thành công rồi!’
Y đã hóa giải kết giới thành công trước khi cơ chế ổn định hóa bị vô hiệu tạm thời kịp khởi động lại.
“Hok... hok... cảm ơn, cảm ơn người...”
Hơi thở đã trở lại, lão chủ tiệm hôn lên mũi giày của Odile, rối rít cảm tạ vì đã được tha mạng.
Nhưng Odile không hề để tâm đến lão.
Đôi mắt nàng mở to, dán chặt vào Siwoo.
Những kiến thức ma thuật y học được bấy lâu nay không hề vô ích.
Y đã tự mình hóa giải được kết giới của Odile, một phù thủy tập sự của một đại phù thủy.
Cảm giác thành tựu nảy nở giữa những hơi thở gấp gáp, tựa như một luồng điện xẹt qua tim.
“Ohh...”
Và cảm giác đó tan biến như bọt biển ngay khi y nhận ra ánh mắt của Odile.
Ánh nhìn mang một sự hiếu kỳ mãnh liệt đến đáng sợ đang xoáy sâu vào lồng ngực y.
Thôi kệ.
Siwoo quỳ xuống trước mặt Odile, hệt như lão chủ tiệm.
“Thân phận hèn mọn này xin tạ tội vì đã cả gan cản trở ma thuật của người! Nhưng ma thuật mà tôi hằng ngưỡng mộ lại dùng để tước đoạt sinh mạng, cảnh tượng ấy thực không tài nào trơ mắt đứng nhìn!”
Y lén lồng vào lời bào chữa của mình chi tiết về việc các phù thủy cuồng tín ma thuật đến mức nào.
Odile lặng lẽ nhìn xuống Siwoo.
“Trợ giảng, trước hết ta phải đính chính một điều. Ta vốn không có ý định giết lão ta.”
“Hả?”
“Ta chỉ định cho lão một bài học nhớ đời mà thôi. Một bài học rằng nếu dám giở trò với đồ của phù thủy, cái đầu có thể không giữ được đâu.”
Vậy là y đã xen vào chuyện không đâu?
Không phải.
Dù thế nào đi nữa, làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn một người đang chết dần trước mắt mình.
Vả lại, Odile là một phù thủy tập sự hiếu kỳ, nàng chắc chắn sẽ truy hỏi đến cùng lý do y mua truyền ma chỉ.
“Trợ giảng, ta cứ ngỡ anh chỉ là một tên nô lệ đẹp mã thôi, ai ngờ.”
Odile bước đi nhẹ như bay, đỡ Siwoo dậy.
Siwoo ngước nhìn Odile với vẻ mặt ngơ ngác.
“Thú vị, thú vị thật. Chẳng phải là anh đã nhìn thấu cấu trúc kết giới của ta chỉ trong nháy mắt sao?”
Nếu không, việc giải thuật là bất khả thi.
“Chuyện đó, tôi thực sự xin lỗi...”
“Không, không cần xin lỗi. Ta đột nhiên có thiện cảm rất lớn với trợ giảng rồi đấy.”
Đầu ngón tay của Odile gõ nhẹ lên mặt bàn, những ký tự rõ nét hiện lên trên thớ gỗ.
Dãy số 68.29.121.
Một dãy số như vậy ở Gehenna được sử dụng như số tài khoản của một hòm ký gửi.
“Ông chủ, mong ông sẽ bỏ hết số bạc đã lừa của trợ giảng chúng ta vào hòm ký gửi này.”
“V-Vâng. Nào dám không tuân theo.”
“Ta tin ông sẽ bỏ thêm một khoản kha khá để bồi thường và tạ lỗi. Ta sẽ bỏ qua việc báo cáo lên tòa thị chính, vậy nên hãy tỏ ra thành ý đi.”
“Cảm ơn! Cảm ơn người!”
Không những giữ được mạng sống mà còn tránh được sự kiểm tra của tòa thị chính, khuôn mặt lão chủ tiệm tràn ngập vẻ nhẹ nhõm.
Bỏ lại sau lưng lão chủ tiệm đang cúi gập người đến mức đầu gần chạm mu bàn chân, Siwoo và Odile bước xuống tầng một.
Vừa ra ngoài, Odile đã xoay người lại và hỏi.
“Trợ giảng có rảnh không?”
Thành thật mà nói, y cảm thấy không thoải mái khi ở cùng Odile.
Y không thích đôi mắt màu tím dường như muốn đọc thấu mọi suy nghĩ của người khác, cũng chẳng ưa sự thâm hiểm lúc nào cũng như đang toan tính điều gì đó.
“Chuyện đó, hôm nay tôi hơi bận một chút.”
“Vậy sao? Thế thì ta đành phải báo tin vui này cho Phó Giáo sư Amelia thôi. Rằng trợ giảng của người ấy thực ra là một phù thủy với tài năng phi thường.”
“...Tôi hoàn toàn rảnh rỗi.”
“Phải thế chứ.”
Odile lúc này mới mỉm cười hài lòng.
Kể cả những lúc thế này, y vẫn ghét cay ghét đắng loài phù thủy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
