#05 - Nô Lệ Của Thành Phố Phù Thủy (5)
1.
Tòa nghiên cứu của Phó Giáo sư Amelia ẩn mình nơi biệt quán phía đông bắc Học viện Trinity.
Chẳng có hành lang có mái che nào dẫn lối, y đành mặc cho thân mình ngấm trọn màn mưa phùn lạnh buốt, đoạn bước qua ngưỡng cửa tòa nghiên cứu.
Amelia Marigold.
Dẫu người ta vẫn quen gọi nàng bằng danh xưng Phó Giáo sư, chỉ cần nhìn tòa nghiên cứu này thôi cũng đủ thấy ẩn chứa điều bất thường.
Chẳng phải giáo sư chính thức, càng không phải trưởng khoa, vậy mà Amelia lại độc chiếm cả một tòa nhà vốn đủ cho năm người sử dụng.
“Biết để làm gì cơ chứ.”
Có lẽ vì Amelia xuất thân từ một dòng dõi quý tộc cao quý nào đó.
Suy cho cùng, đó chẳng phải chuyện y cần bận lòng.
Chỉ là, ý nghĩ phải một mình dọn dẹp tòa nghiên cứu rộng đến kinh ngạc này khiến một tiếng thở dài chực chờ thoát khỏi lồng ngực.
Y cởi áo mưa, gấp gọn lại ở hiên nhà rồi vào kho tìm dụng cụ dọn dẹp.
Két...ttt!
Khác với tòa nhà chính lộng lẫy huy hoàng của học viện, biệt quán chỉ là một công trình bằng gỗ đơn sơ.
Vì đã được xây cất từ lâu, mỗi bước chân đều khiến sàn nhà oằn mình vang lên những tiếng kẽo kẹt não nề.
Bước qua cầu thang tầng hai, y tiến vào một cánh cửa lớn, đặt chân đến công xưởng của Amelia, một không gian rộng chừng bảy mươi mét vuông.
Vừa bước vào, một mùi thuốc lá hăng nồng đã xộc thẳng vào khứu giác.
Tràn ngập khắp không gian rộng lớn này.
Những lọ thủy tinh chứa thứ dung dịch tỏa ánh quang huy huyền bí, những ma đạo thư, những cuộn giấy da, những dãy kệ phân định rạch ròi vô số loại thuốc thử bằng thẻ treo, những chiếc Dreamcatcher buông rủ thay rèm cửa, và những ngọn nến leo lét thắp sáng từng mảng không gian nơi bóng tối ngự trị.
Bầu không khí gợi nhớ đến một quán cafe huyền bí từng thịnh hành khi xưa, lại pha trộn với phòng thí nghiệm của một nhà giả kim thuật thời trung cổ.
Trông chuyên nghiệp đến độ, nếu đặt ở một nơi như Hongdae, hẳn nó đã thu hút được cả một lượng tín đồ cuồng nhiệt.
Giữa công xưởng u huyền, Amelia đang ngồi đó.
Một tay chống cằm, tay kia kẹp điếu thuốc, ánh mắt nàng trầm tư lướt trên một vật thể mơ hồ nào đó.
Nàng chìm sâu vào dòng suy tưởng đến độ dường như chẳng hề nhận ra sự hiện diện của Siwoo.
Vẻ đẹp ấy quả là phi lý.
Dù chỉ là một biểu cảm không phòng bị, chẳng hề có ý phô bày cho kẻ khác, gương mặt ấy vẫn tuyệt nhiên không một tì vết.
Siwoo lén lút lảng vảng trước mặt Amelia với đống dụng cụ trên tay.
Y sợ rằng nếu cứ im lặng bắt đầu dọn dẹp, lỡ bị mắng một trận thì lại càng thêm phiền phức.
Chuyện này hoàn toàn ngoài lề, nhưng loại thuốc Amelia hút là Lucky Strike, một sản phẩm của thế giới hiện đại.
Là một thương hiệu lâu đời ra mắt từ năm 1847, nó cũng là loại thuốc lá được giới phù thủy nghiện thuốc hết mực ưa chuộng.
“Ah....”
Mãi đến khi Siwoo lượn lờ trước mặt nàng chừng mười bước chân, Amelia mới ngẩn ngơ hé môi.
Ánh sáng minh tuệ quay trở lại trong đôi mắt nàng, vốn đã mơ màng như đang dõi về một cõi xa xăm.
“Thưa Phó Giáo sư Amelia, tôi đến để dọn dẹp tòa nghiên cứu. Xin hỏi tôi nên bắt đầu từ đâu?”
Siwoo hỏi với thái độ khúm núm nhất có thể.
Từ lúc bước vào đây y đã cảm nhận được, muốn dọn dẹp nơi này cho ra dáng một chốn ở của con người, ba tiếng đồng hồ sao mà đủ, phải mất ít nhất mười hai tiếng.
Lúc này, lựa chọn khôn ngoan nhất chính là làm vừa lòng Amelia để được giảm nhẹ hình phạt.
“Cậu đến từ khi nào?”
“Tôi vừa mới đến.”
Amelia liếc nhìn Siwoo một lượt với ánh mắt trịch thượng đã trở thành bản năng.
Nàng xắn tay áo lên để tránh dính mực, cổ tay thanh mảnh khẽ ngoắc, cây bút lông chỉ trỏ khắp nơi.
“Phân loại ma đạo thư theo từng mục. Bụi trên kệ thì dùng giẻ ướt mà lau, cấm phủi. Sách bìa da xếp sang kia, hồ sơ luận văn thì sắp theo thứ tự rồi cắm vào giá. Tuyệt đối không được động vào bất cứ thứ gì trên bàn của ta.”
“Vâng.”
“Làm việc trong im lặng, đừng gây cản trở cho ta. Và còn nữa....”
Sau khi ra thêm một loạt chỉ thị, Amelia phẩy tay như muốn đuổi y đi, mắt còn chẳng buồn liếc lấy một lần.
Siwoo nén một tiếng thở dài, xách xô nước và chổi, bắt đầu dọn dẹp từ một góc tòa nghiên cứu.
Chuyện dọn dẹp công xưởng của nàng không phải chưa từng có, nhưng bừa bộn đến mức này thì là lần đầu tiên y chứng kiến.
Cứ như thể có kẻ nào đó đã cố tình bày bừa ra vậy.
Trong một khoảng thời gian dài, công xưởng chỉ vang vọng tiếng bút sột soạt của Amelia và âm thanh dọn dẹp của Siwoo, cô quạnh đến não lòng.
Việc phải dọn dẹp đã đủ tủi thân lắm rồi, giờ còn phải nín thở vì sợ gây ra tiếng động...
Nỗi tủi hờn dâng lên khiến nước mắt chực trào.
2.
Khoảng một giờ sau.
Ngay khi y vừa sắp xếp xong giá sách đầu tiên, giọng nói của Amelia vang lên.
“Người quản lý.”
“Vâng.”
Lần này lại định kiếm cớ gì đây.
Siwoo cố nén vẻ mặt cau có, quay lại nhìn Amelia với một nụ cười khổ.
Nàng vẫn giữ vẻ mặt vô cảm không để lộ tâm tư, đôi môi điềm nhiên mấp máy.
“Đến đây.”
Lời triệu tập bất ngờ khiến Siwoo ngẩn người, ngón tay chỉ vào ngực mình hỏi lại.
“Vâng? T-Tôi?”
Đối với một người ưa sự rành mạch như Amelia, hành động này của Siwoo có vẻ khá ngứa mắt.
Chân mày Amelia khẽ nhíu lại.
Nhân tiện, ngôn ngữ cơ thể đó có nghĩa là thanh cuồng nộ đã đạt khoảng 25%. Nếu vượt quá 50%, một cơn thịnh nộ sẽ giáng xuống, nên y phải nhanh chân lên.
“Tôi sẽ đến ngay sau khi sắp xếp xong chỗ này.”
“Khỏi cần.”
Siwoo vội vàng định giặt giẻ trong xô.
Amelia lắc đầu rồi búng ngón tay.
Tách!
Một làn sóng ma lực mà ngay cả Siwoo cũng cảm nhận được khẽ rung chuyển khắp tòa nghiên cứu.
Và rồi, vạn vật đều lơ lửng bay lên.
Những món đồ lượn lờ trong không trung tựa hồ đang khiêu vũ, rồi bắt đầu tự sắp xếp vào đúng vị trí của chúng, không một chút sai lệch.
Dù niệm động chỉ là một ma thuật cơ bản, nó vẫn cho thấy cảnh giới cao thâm của Amelia.
Cùng lúc can thiệp vào hàng trăm vật thể bằng ma lực mà không hề có chút rối loạn hay vướng víu.
Bụi bặm bay lên mù mịt, rồi tự động vo lại thành một quả cầu trong không trung trước khi rơi gọn vào xô nước, và thế là việc dọn dẹp kết thúc.
Công xưởng trở nên sạch sẽ đến mức có thể dùng để sản xuất vi mạch bán dẫn cũng chẳng có gì lạ.
Siwoo đứng đó, nhìn toàn bộ cảnh tượng với một cảm giác nửa hư nửa thực.
Quả không hổ danh là một ‘Nam tước’.
Hiểu được phần nào sự vĩ đại của ma thuật, y không khỏi cảm thấy kính phục, quên đi cả những cảm xúc dồn nén.
Y băng qua tòa nghiên cứu sạch không một hạt bụi, đứng nghiêm trang bên cạnh Amelia.
Có lẽ vì chuyện mờ ám sáng nay, y bất giác để ý đến đôi bàn tay trắng ngần của nàng.
Không được.
Nếu cương lên ngay lúc này, thì đúng là mất hết tư cách con người.
Chỉ với một suy nghĩ đó, Siwoo gắng sức đè nén dục vọng đang chực trỗi dậy.
“Ngồi đi.”
Amelia hất cằm, một chiếc ghế dự phòng tự động trượt đến.
Cơn tùy hứng gì đây.
Hành động kỳ lạ chẳng chút tương đồng với thường ngày của Amelia khiến Siwoo căng thẳng tột độ.
Amelia rút một điếu thuốc từ trong bao, kẹp lên môi.
Ngay khi nàng rít một hơi, một đốm lửa nhỏ tự bùng lên ở đầu điếu thuốc.
“Haa....”
Amelia xoay ghế lại đối mặt với Siwoo.
Nàng thản nhiên vắt chéo chân rồi đưa bao thuốc về phía y.
Vạt váy xộc xệch, để lộ phần đùi trắng ngần hơi ép lại, khiến Siwoo vội vàng quay mặt đi.
“Cậu có hút không?”
Thuốc lá.
Ở Gehenna này, thuốc lá của thế giới hiện đại là một vật vô cùng quý hiếm.
Ít nhất là đối với một kẻ xuất thân nô lệ như Siwoo.
Trong suốt quãng đời nô lệ, y không tài nào bỏ được thuốc, thỉnh thoảng chỉ có thể chia nhau vài điếu với Takasho.
Siwoo cố gắng lờ đi tiếng gào thét của cơ thể đang khao khát nicotine và tar.
Thật lòng mà nói, có chút đáng sợ.
Không phải ai khác, mà chính là sự tử tế của Amelia.
Thà uống lon Welch’s đã mở nắp trên ghế đá còn hơn.
“Kh-Không sao. Tôi cảm ơn.”
“Nếu không muốn thì thôi.”
Amelia không mời thêm lần nữa.
Nàng đặt lại bao thuốc lên bàn, rồi rít một hơi trông ngon lành đến lạ.
Trong không gian mờ ảo của tòa nghiên cứu, gương mặt nghiêng của Amelia dưới ánh đèn bàn trông quyến rũ như thể vừa bước ra từ một trang họa báo.
Nàng dụi điếu thuốc chỉ còn một nửa vào gạt tàn.
Thứ quý giá như vậy mà lại bỏ đi một nửa.
Siwoo, kẻ đang cố hít một hơi thật sâu để hít ké làn khói thuốc, đành nhắm nghiền mắt lại.
Không được.
Không biết ả phù thủy này đang giở trò gì, nhưng nếu sa vào cạm bẫy của ả, thứ duy nhất còn lại chỉ là sự hèn hạ mà thôi.
Chẳng phải có một câu danh ngôn nổi tiếng đó sao?
Đừng làm một con heo no đủ, hãy làm một con người đói khát.
Như thể đọc được suy nghĩ của y, Amelia cất lời vào một thời điểm vô cùng khéo léo.
“Cậu đói không?”
“Tôi không sao.”
Trước mặt Siwoo, người đang hành xử như một tên tân binh răm rắp, một chiếc đĩa bỗng lơ lửng bay đến.
Một chiếc hạ xuống trước mặt y, chiếc còn lại đáp xuống trước mặt Amelia.
Chiếc nắp đậy hình chuông được nhấc lên, để lộ ra một miếng bánh kem.
Đó là loại bánh ‘Schwarzwälder Kirschtorte’, hay còn gọi là ‘Black Forest’, được làm từ rượu anh đào, kem tươi và sô cô la.
Lớp kem tươi đầy ắp giữa các tầng bánh bông lan sô cô la, nhân anh đào ngâm đường vẫn giữ được kết cấu mọng nước, và cuối cùng, lớp siro rượu anh đào ngọt ngào phủ lên trên cùng tạo nên một tuyệt tác.
Amelia cầm nĩa lên, cắt một miếng bánh đưa vào miệng.
Siwoo nhận một cú sốc cực lớn.
Bất kỳ ai đã từng đi lính đều có thể dễ dàng đồng cảm, thứ thiếu thốn nhất trong cuộc sống nô lệ không phải là thịt, mà là ‘đường’.
Ở Gehenna, nơi đường và mật ong đều được giao dịch với giá cắt cổ, đồ ngọt không phải là thứ mà một nô lệ có thể dễ dàng nếm thử.
Ngay khi khứu giác, vốn đã trở nên nhạy cảm với hương thơm ngọt ngào, nhận ra mùi bánh kem, nước bọt đã ứa ra trong miệng y.
“Ăn đi.”
“T-Tôi ăn thật có được không vậy?”
Cái lòng tự trọng chết tiệt đó là cái thá gì mà lại từ chối món này cơ chứ?
Y không thể chịu đựng thêm được nữa.
Y dùng nĩa cắt bánh như Amelia đã làm.
Sức nặng cảm nhận được từ đầu nĩa dường như đang nói lên vị ngọt ngào của chiếc bánh.
“Ah....”
Một hương vị tuyệt hảo.
Mùi thơm của anh đào lan tỏa đầy mê hoặc, khiến đầu óc y quay cuồng.
Sự ẩm mượt của lớp kem tươi và vị ngọt của sô cô la mơn trớn đầu lưỡi.
Y cảm nhận được từng nụ vị giác, sau một thời gian dài mới được nếm lại vị ngọt, đang đồng loạt bừng tỉnh reo hò trong hoan hỉ.
“Haa...!”
Siwoo ăn ngấu nghiến chiếc bánh, quên cả sự hiện diện của Amelia trước mặt.
Miếng bánh to bằng lòng bàn tay biến mất trong vòng một phút, không để lại dù chỉ một mẩu vụn.
“T-Tôi xin lỗi.”
Lý trí của y dường như đã bay biến trong giây lát.
Siwoo bừng tỉnh khi thấy Amelia đang nhìn mình với một biểu cảm kỳ lạ.
Amelia liếm vệt kem tươi dính trên môi, rồi đẩy phần bánh của mình sang đĩa của Siwoo.
“Nếu không đủ thì ăn cả phần này đi.”
“Như vậy có được không?”
Amelia khẽ gật đầu.
Đây không phải là Amelia!
Có gì đó đang đi chệch hướng!
Trái ngược với ý thức nội tâm đang thúc giục phải cảnh giác, lưỡi và dạ dày của Siwoo lại đang gào thét đòi thêm bánh ngọt.
Sau khi ăn hết cả phần bánh bổ sung, Siwoo ngước nhìn Amelia.
Một cảm giác ngượng ngùng bất chợt dâng lên.
Bởi vì Amelia đã chăm chú quan sát cho đến khi y ăn xong tất cả.
“Thực sự cảm ơn cô.”
Nhưng tại sao Amelia lại đột nhiên hành động như vậy?
Sau năm năm chỉ toàn hành hạ mà y vẫn không khuất phục, nên nàng đã đổi sang sách lược vỗ về chăng?
Nếu nàng nghĩ chỉ một miếng bánh có thể bù đắp cho tất cả những tủi hờn bấy lâu nay thì lầm to rồi.
Mụ phù thủy độc địa! Ta sẽ chỉ lợi dụng thực lợi và lợi ích từ mụ mà thôi.
Ngay khi y đang ấp ủ những suy tính nham hiểm, nhớ lại lời khuyên của Takasho.
Amelia mở lời.
“Cậu có biết chiếc bánh ấy được tạo ra như thế nào không?”
Bằng một chất giọng thì thầm, giống như khi nàng giảng bài cho cặp song sinh trong lớp học.
Một điềm báo vô cùng bất tường bất chợt chạy dọc sống lưng Siwoo.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
