Chương 05: Cảnh sát tìm đến
5. Cảnh sát tìm đến
Đó là chuyện của ngày hôm sau, sau khi nhận được cuộc điện thoại từ Sở Cảnh sát Tokorozawa.
Vì ngày mai các lớp học của học kỳ mùa thu sẽ bắt đầu, trường đại học đã lấy lại được vẻ náo nhiệt sau một thời gian dài, nhưng đối với Akane – người đã hy sinh cả kỳ nghỉ hè để lo chuyện tốt nghiệp – thì đây cũng chỉ là một buổi chiều giống hệt bao ngày khác.
Khi em đang trả lời tin nhắn của Renge tại Viện Nghiên cứu Khoa học Giấc mơ, Freud ôm một chồng tài liệu cùng một chiếc túi giấy trở về. Wotamori vẫn cắm mặt vào máy tính như mọi khi, tận dụng kỹ thuật tái hiện cây cối ba chiều, mải mê với việc hữu hình hóa giấc mơ đáng kỷ niệm của mình. Ve sầu đã thôi kêu, thay vào đó, từ phía những bụi cỏ thấp trong rừng, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng côn trùng rên rỉ.
Freud đặt đống tài liệu lên bàn làm việc của mình, rồi lấy từ trong túi giấy ra ba chiếc áo blouse trắng tinh khôi.
"Wotamori. Akane."
Thầy gọi hai người lại, trao tận tay mỗi người một chiếc áo blouse được bọc trong túi nilon.
"Cuối cùng cũng gom đủ áo cho quân số của chúng ta rồi."
Nhìn Freud mỉm cười với vẻ mặt đầy cảm khái, chẳng hiểu sao Akane lại thấy sống mũi cay cay.
"Tôi thì thôi khỏi đi. Tôi mặc cái cũ là được rồi, còn đồ mới thì hay là Freud cứ cất đi để dành cho sự kiện nào đó?"
Wotamori hiếm khi lại nói ra những lời biết điều như vậy.
"Ơ, nếu thế thì em dùng đồ cũ của Giáo sư để lại cũng đủ rồi ạ."
Akane cũng định trả lại áo, nhưng Freud tỏ vẻ áy náy, đưa tay vuốt tóc.
"Tôi rất vui vì tấm lòng của hai người, nhưng hãy mặc giúp tôi đi. Nói thế này nhé, Wotamori là size L, còn Akane là size S. Tôi đã cố ý đặt mua cho vừa vặn với từng người đấy."
"Nghĩa là size dành riêng cho em sao?"
Mừng rỡ, Akane lôi chiếc áo blouse ra khỏi túi nilon. Cổ áo và tay áo cứng cáp, phẳng phiu, quả nhiên là dáng áo nữ, phom dáng khác hẳn với mấy cái áo cũ của đàn ông. Đừng có mà coi thường, chỉ là một chiếc áo blouse thôi đấy. Nhưng nhờ nó, Akane cảm thấy phấn khích như thể mình thực sự đã được công nhận là một đồng đội của Viện Nghiên cứu Khoa học Giấc mơ. Em khoác ngay lên người, soi vào chiếc gương cạnh bình nước nóng, và phản chiếu trong đó là một cô gái mặc áo blouse trắng trông đầy khí chất, đang mỉm cười với mái tóc màu hồng cá hồi trông rõ là thiếu não.
Akane vén tóc lên, che đi cái đầu hồng rực. Sâu trong gương là Wotamori cũng đang khoác áo blouse trắng tương tự. Dù bên dưới cậu ta đang mặc một chiếc áo sơ mi màu đậu đỏ và cái quần màu bột đậu nành, nhưng ngay khoảnh khắc cả hai cùng mặc áo blouse đồng phục, đẳng cấp của cái Viện nghiên cứu này dường như tăng vọt.
"Cậu Wotamori này, không ngờ cậu mặc áo blouse cũng hợp ra phết đấy chứ."
Khi quay lại nhìn xuống chân cậu ta – nơi không phản chiếu trong gương – Akane thấy Wotamori đang đi đôi giày lười màu đỏ chót mua trong đợt giảm giá, trông nó nổi bần bật một cách chướng mắt.
"Cái câu 'không ngờ' là thừa thãi đấy. Peko lúc nào cũng nói thừa một câu."
"Câu 'lúc nào cũng' mới là thừa ấy. Người hay nói thừa một câu chẳng phải là cậu Wotamori sao."
"Thôi nào, thôi nào... nhưng mà, có áo blouse đồng phục thế này, cảm giác... cũng vui nhỉ."
Freud cười bẽn lẽn với khuôn mặt như một thiếu niên.
Chỉ có bấy nhiêu thôi, mà Akane cảm thấy hạnh phúc vô cùng.
"Nào. Vậy thì, tuy hơi gấp gáp, nhưng tôi có việc muốn nhờ Akane đây."
Freud cắt ngang câu chuyện về áo blouse, bảo em ra cổng chính đón khách. Thầy nói là có cảnh sát từ Sở Cảnh sát Tokorozawa đến.
"Chẳng lẽ là thanh tra Takayama ạ?"
Thanh tra Takayama mà Viện Nghiên cứu Khoa học Giấc mơ quen biết lẽ ra phải ở Cảnh sát tỉnh Nagano, chẳng lẽ ông ấy đã chuyển công tác đến Sở Cảnh sát Tokorozawa từ lúc nào không hay?
"Không. Là người tên khác."
Nghe câu trả lời của Freud, Wotamori hỏi với vẻ mặt chán ghét:
"Cảnh sát lại đến đây có việc gì nữa?"
Freud nghiêng đầu:
"Tôi cũng không biết."
"Trong điện thoại, họ nói muốn nghe chuyện về những giấc mơ."
"Cảnh sát á? Nghe chuyện về giấc mơ?"
Freud gật đầu, còn Wotamori thì quẹt mũi.
"Chắc lại định bắt dựng hình ảnh 3D của mấy tòa nhà sập đổ như hồi thanh tra Takayama chứ gì."
"Cái đó thì liên quan gì đến giấc mơ đâu."
"Tóm lại là, em ra cổng chính đón rồi dẫn họ vào đây giúp tôi nhé. Chắc họ cũng sắp đến nơi rồi."
Thế là Akane cứ thế mặc nguyên áo blouse bước ra khỏi nhà tiền chế, nhưng xui xẻo thay trời hôm nay đẹp quá mức cần thiết, nên dưới tấm bạt xanh vẫn đang phơi chềnh ềnh cái quần sịp họa tiết trái cây nhiệt đới.
"Cậu Wotamori! Trước khi cảnh sát đến thì nhớ mà thu cái quần sịp vào đi nhé!"
Em hét lớn rồi tiến vào Rừng Ma, cảm giác như có thứ gì đó đen ngòm vừa chuyển động dưới bóng cây phía xa trong bụi rậm sáng lòa. Akane chợt nhớ đến khu vườn xám ngoét em từng thấy trong Hung mộng.
Bầu trời nhìn từ Rừng Ma bị những tán lá xanh rậm rạp nuốt chửng, không thấy trăng khổng lồ, cũng chẳng thấy trời xanh. Con ma được đồn đại vốn là một giáo sư đại học đã chết, thi thoảng cũng xuất hiện gần nhà tiền chế của Viện Nghiên cứu Khoa học Giấc mơ, nhưng vì mặc áo blouse nên bóng của ông ta màu trắng.
Vậy thì chắc là con vật nào đó chăng? Akane nheo mắt nhìn vào bụi rậm, nhưng chỉ thấy những lá sắn dây loang loáng dưới nắng lọt qua kẽ lá, chẳng phân biệt được đâu là ma, đâu là hình dáng sinh vật sống.
Người đến từ Sở Cảnh sát Tokorozawa là hai viên cảnh sát mà em chưa từng gặp mặt. Trong lúc Akane dẫn họ vào rừng, hai người tỏ vẻ thán phục, đưa mắt nhìn ngắm tòa nhà nghiên cứu bề thế của Đại học tư thục Mirai Seiki, khu vườn có đài phun nước và khu vườn riêng của hiệu trưởng, nhưng khi vừa bước vào khu vực Hành lang Ma quái, họ liền hỏi với vẻ thắc mắc.
"Viện Nghiên cứu Khoa học Giấc mơ nằm ở nơi hơi tách biệt nhỉ?"
Người hỏi là viên cảnh sát nam khá lớn tuổi, mặt vuông, người vuông, tóc cắt ngắn và để ria mép. Ông ta trạc tuổi bố Akane, trông có vẻ bặm trợn nhưng lại thấp bé, mắt mũi đều nhỏ nhắn, nhìn kỹ thì thấy cái mặt cũng dễ thương. Ở cổng chính em chỉ chào hỏi qua loa nên không biết tên.
"Không phải là hơi đâu ạ, mà là cực kỳ tách biệt so với các khu nghiên cứu bình thường. Vì đây là nghiên cứu mới chỉ nổi lên được một chút xíu thôi, nên hiện tại vẫn phải ở tạm trong Rừng Ma."
"Rừng Ma ư?"
Đi cùng viên cảnh sát mặt vuông là một thanh niên trạc tuổi Akane, cậu này cũng không cao lắm, đầu cạo nửa, đeo cái kính to bản đang thịnh hành bây giờ, mặc áo phông với quần thụng, lưng đeo ba lô màu vàng.
"Vì có ma xuất hiện nên gọi là Rừng Ma. Tuy danh nghĩa là khuôn viên đại học, nhưng gọi là khu đất dự kiến xây dựng trong tương lai thì đúng hơn."
Hai viên cảnh sát có vẻ hơi ngạc nhiên.
"Hai vị làm sao biết đến viện nghiên cứu của chúng tôi thế ạ? Chỗ này khá là chìm... ngay cả sinh viên trong trường cũng chẳng mấy người biết đến sự tồn tại của nó."
Vừa hỏi cô vừa tự nhủ không biết dùng kính ngữ thế này đã ổn chưa, thì người trẻ hơn ngước nhìn trần hành lang oi bức, rồi hỏi:
"Đây là lối thoát hiểm à?"
"Vì sân trường rộng, mùa này thì không sao, nhưng mùa đông đi sang khu nhà ăn lạnh lắm ạ. Đi đường này thì tránh được gió tuyết."
"Ra là vậyyyy. Đúng là đại học tư thục, cách tiêu tiền cũng khác bọt thật."
Ông ta nói thế, nhưng tấm polycarbonate chắn gió đã đục ngầu vì lão hóa theo thời gian, khiến bãi cỏ xanh mướt bên ngoài trông cũng bạc phếch đi. Lá rụng chất đống trên mái, đi trong hành lang cũng không còn thấy cái nóng thiêu đốt như hồi giữa hạ. Akane thầm nghĩ, thu đã về rồi.
Vì hai người họ không trả lời câu hỏi, cô đành im lặng rảo bước nhanh hơn. Đi được chừng một nửa hành lang thì có một chỗ hở duy nhất, dẫn lối vào Rừng Ma.
Akane dừng lại trước chỗ hở, đợi hai người kia tới rồi thông báo:
"Từ đây chúng ta sẽ đi vào rừng."
Các viên cảnh sát có vẻ cứ ngỡ sẽ được dẫn tới một tòa nhà nghiên cứu bề thế, giờ chẳng lộ chút biểu cảm nào mà lẳng lặng đi theo Akane. Con đường mòn chẳng ra dáng lối đi, chỉ toàn đất nâu và đám cỏ trúc bị giẫm nát, dưới chân có tấm biển nhỏ chỉ hướng về Viện Nghiên cứu Khoa học Giấc mơ. Hai người họ vừa đi theo Akane vừa dáo dác nhìn những dây leo rủ xuống trên đầu và những tia nắng lọt qua kẽ lá. Khi sắp đến gần căn nhà tiền chế, Akane di chuyển vào vị trí che khuất tầm nhìn của hai người họ. Cô liếc nhìn xuống dưới tấm bạt xanh, thấy mấy cái quần lót đã biến mất, nên không còn lo ngại ánh mắt người ngoài nữa mà gõ cửa viện nghiên cứu. Cô kéo nắm đấm cửa, nhường hai người vào trước, còn bản thân thì lo xua đuổi đám muỗi vằn đang chực chờ bay theo.
Thấy mấy viên cảnh sát đứng khựng lại trước cửa vì ngỡ ngàng trước cái viện nghiên cứu tuềnh toàng, Akane làm động tác như đẩy lưng họ vào, rồi nói với Freud:
"Em đưa các vị bên Sở Cảnh sát Tokorozawa đến rồi đây ạ."
Cô tự thấy mình ứng đối khá trôi chảy.
Freud đang đứng bên cạnh bàn, còn Wotamori vẫn đang cắm cúi vào máy tính. Khi Freud gọi "Wotamori", cậu ta mới xoay ghế lại với vẻ phiền phức, uể oải đứng dậy.
"Chào mừng. Tôi là Kazami Kaito."
Các viên cảnh sát có vẻ cũng bị sốc trước sự trẻ trung của Freud. Sau khi nhìn chằm chằm một cách sỗ sàng vào Freud – người trông chẳng khác gì một sinh viên – người đàn ông mặt vuông mới chịu rút danh thiếp ra.
"Xin chào... tôi không ngờ Giáo sư lại trẻ thế này. Tôi là Saito thuộc Đội điều tra tội phạm bạo lực Cảnh sát tỉnh Saitama. Còn đây là cậu Kanazawa thuộc Đội điều tra hình sự số 1 Sở Cảnh sát Tokorozawa."
"Tôi là Kanazawa," gã đàn ông đeo kính vừa nói vừa rút danh thiếp từ túi quần ra.
Viện Nghiên cứu Khoa học Giấc mơ không có bộ bàn ghế tiếp khách, nên Akane phải đi lấy mấy cái ghế gấp xếp ở sát tường mang ra bàn trung tâm. Khi ba người bao gồm cả Freud ngồi xuống thì chỗ làm việc của Akane bị chiếm mất, cô đành kéo ghế máy tính của mình sang bàn của Wotamori. Vừa ngồi xuống ở vị trí có thể quan sát cả ba người, Wotamori đã thì thầm phàn nàn:
(Ơ, sao lại qua đây?)
(Tại phòng chật chứ sao. Ai bảo anh toàn vác mấy cái máy móc quái dị về.)
Vừa đáp trả xong, cô quay về phía mấy viên cảnh sát, cả hai cùng chỉnh đốn tư thế ngồi nghiêm chỉnh.
"Các vị tìm tôi có việc gì không?"
Freud hỏi, viên cảnh sát Saito với thân hình vuông vức liền tỏ vẻ ái ngại nhìn sang Akane và Wotamori.
"Đây là Shirozaki Akane và chuyên gia đồ họa vi tính Morimoto Futoshi. Cả hai đều là trợ lý nghiên cứu xuất sắc của tôi, xin các vị cứ tự nhiên."
Thấy thầy giục nói tiếp, viên cảnh sát trẻ Kanazawa lẩm bẩm như đang độc thoại:
"Chuyện nghiên cứu trực quan hóa giấc mơ hóa ra là thật nhỉ. Đây là căn cứ địa đấy sao."
Hắn dáo dác nhìn quanh như thể được mời vào một căn cứ bí mật. Saito ngước nhìn khuôn mặt Freud rồi bắt đầu trình bày lý do đến đây:
"Thực ra, chúng tôi có chuyện muốn thỉnh giáo Giáo sư."
"Giáo sư Kazami, mùa hè vừa rồi ngài đã hợp tác điều tra vụ giết người hàng loạt xảy ra trong địa bàn Sở Kandagawa và các khu vực lân cận phải không?"
"Ngài cũng đã lập công lớn trong vụ án che giấu nạn nhân thảm họa lở đất của Cảnh sát tỉnh Nagano nữa nhỉ," Saito và Kanazawa kẻ tung người hứng.
"Lập công gì đâu chứ... chỉ là tình cờ trong cả hai vụ án, tôi nhận tư vấn cho các đối tượng thử nghiệm bị ác mộng hành hạ rồi sự việc diễn biến như thế thôi, chứ tôi đâu có biết về vụ án ngay từ đầu."
"Tất nhiên là vậy rồi," Saito gật đầu lia lịa. Akane và Wotamori đưa mắt nhìn nhau. Vì có cảnh sát trước mặt nên không dám lên tiếng, nhưng chỉ cần nhìn biểu cảm là hiểu cả hai đang thầm hỏi nhau: Chẳng lẽ lại là chuyện liên quan đến vụ án nữa sao? Đáng tiếc là hiện tại, họ vẫn chưa nhận được lời nhờ vả nào có thể dẫn đến việc tham gia phá án cả.
"Tôi xin phép được hỏi lại, nghiên cứu về giấc mơ cụ thể là các vị làm những gì vậy?" Kanazawa hỏi, Freud chỉ cười trừ.
"Khó mà giải thích ngắn gọn được lắm. Vốn dĩ cơ chế nằm mơ của động vật vẫn chưa được làm sáng tỏ hoàn toàn mà."
"Trong các vụ án kể trên, việc điều tra giấc mơ của đối tượng đã dẫn đến chìa khóa phá án đúng không ạ?"
"Vâng. Nhưng chỉ là tình cờ thôi nhé? Viện nghiên cứu của tôi có lập một trang web về giấc mơ, người xem có thể tự do đăng bài lên đó. Vụ ở Nagano là do một phụ nữ bị ác mộng quấy rầy đã lên web nhờ tư vấn, còn vụ ở Sở Kandagawa là trong quá trình thực nghiệm giấc ngủ để phát triển gối an thần, chúng tôi vô tình biết được tội ác trong quá khứ."
"Thế nghĩa là sao? Là giấc mơ đã chỉ điểm hung thủ cho ngài à?"
"Làm gì có chuyện đó. Đâu có đơn giản thế," Freud cười khổ.
"Chỉ là khi tìm hiểu hiện tượng lặp đi lặp lại cùng một cơn ác mộng, những sự thật trong quá khứ mà bản thân người đó giấu kín dưới tầng tiềm thức đã trồi lên thôi."
Freud nhìn xuống tấm danh thiếp trên tay để xác nhận, rồi tiếp tục câu chuyện để không gọi sai tên:
"Thanh tra Kanazawa này..."
"Hai vị làm sao biết đến viện nghiên cứu của chúng tôi thế ạ? Chỗ này khá là chìm... ngay cả sinh viên trong trường cũng chẳng mấy người biết đến sự tồn tại của nó."
Vừa hỏi cô vừa tự nhủ không biết dùng kính ngữ thế này đã ổn chưa, thì người trẻ hơn ngước nhìn trần hành lang oi bức, rồi hỏi:
"Đây là lối thoát hiểm à?"
"Vì sân trường rộng, mùa này thì không sao, nhưng mùa đông đi sang khu nhà ăn lạnh lắm ạ. Đi đường này thì tránh được gió tuyết."
"Ra là vậyyyy. Đúng là đại học tư thục, cách tiêu tiền cũng khác bọt thật."
Ông ta nói thế, nhưng tấm polycarbonate chắn gió đã đục ngầu vì lão hóa theo thời gian, khiến bãi cỏ xanh mướt bên ngoài trông cũng bạc phếch đi. Lá rụng chất đống trên mái, đi trong hành lang cũng không còn thấy cái nóng thiêu đốt như hồi giữa hạ. Akane thầm nghĩ, thu đã về rồi.
Vì hai người họ không trả lời câu hỏi, cô đành im lặng rảo bước nhanh hơn. Đi được chừng một nửa hành lang thì có một chỗ hở duy nhất, dẫn lối vào Rừng Ma.
Akane dừng lại trước chỗ hở, đợi hai người kia tới rồi thông báo:
"Từ đây chúng ta sẽ đi vào rừng."
Các viên cảnh sát có vẻ cứ ngỡ sẽ được dẫn tới một tòa nhà nghiên cứu bề thế, giờ chẳng lộ chút biểu cảm nào mà lẳng lặng đi theo Akane. Con đường mòn chẳng ra dáng lối đi, chỉ toàn đất nâu và đám cỏ trúc bị giẫm nát, dưới chân có tấm biển nhỏ chỉ hướng về Viện Nghiên cứu Khoa học Giấc mơ. Hai người họ vừa đi theo Akane vừa dáo dác nhìn những dây leo rủ xuống trên đầu và những tia nắng lọt qua kẽ lá. Khi sắp đến gần căn nhà tiền chế, Akane di chuyển vào vị trí che khuất tầm nhìn của hai người họ. Cô liếc nhìn xuống dưới tấm bạt xanh, thấy mấy cái quần lót đã biến mất, nên không còn lo ngại ánh mắt người ngoài nữa mà gõ cửa viện nghiên cứu. Cô kéo nắm đấm cửa, nhường hai người vào trước, còn bản thân thì lo xua đuổi đám muỗi vằn đang chực chờ bay theo.
Thấy mấy viên cảnh sát đứng khựng lại trước cửa vì ngỡ ngàng trước cái viện nghiên cứu tuềnh toàng, Akane làm động tác như đẩy lưng họ vào, rồi nói với Freud:
"Em đưa các vị bên Sở Cảnh sát Tokorozawa đến rồi đây ạ."
Cô tự thấy mình ứng đối khá trôi chảy.
Freud đang đứng bên cạnh bàn, còn Wotamori vẫn đang cắm cúi vào máy tính. Khi Freud gọi "Wotamori", cậu ta mới xoay ghế lại với vẻ phiền phức, uể oải đứng dậy.
"Chào mừng. Tôi là Kazami Kaito."
Các viên cảnh sát có vẻ cũng bị sốc trước sự trẻ trung của Freud. Sau khi nhìn chằm chằm một cách sỗ sàng vào Freud – người trông chẳng khác gì một sinh viên – người đàn ông mặt vuông mới chịu rút danh thiếp ra.
"Xin chào... tôi không ngờ Giáo sư lại trẻ thế này. Tôi là Saito thuộc Đội điều tra tội phạm bạo lực Cảnh sát tỉnh Saitama. Còn đây là cậu Kanazawa thuộc Đội điều tra hình sự số 1 Sở Cảnh sát Tokorozawa."
"Tôi là Kanazawa," gã đàn ông đeo kính vừa nói vừa rút danh thiếp từ túi quần ra.
Viện Nghiên cứu Khoa học Giấc mơ không có bộ bàn ghế tiếp khách, nên Akane phải đi lấy mấy cái ghế gấp xếp ở sát tường mang ra bàn trung tâm. Khi ba người bao gồm cả Freud ngồi xuống thì chỗ làm việc của Akane bị chiếm mất, cô đành kéo ghế máy tính của mình sang bàn của Wotamori. Vừa ngồi xuống ở vị trí có thể quan sát cả ba người, Wotamori đã thì thầm phàn nàn:
(Ơ, sao lại qua đây?)
(Tại phòng chật chứ sao. Ai bảo anh toàn vác mấy cái máy móc quái dị về.)
Vừa đáp trả xong, cô quay về phía mấy viên cảnh sát, cả hai cùng chỉnh đốn tư thế ngồi nghiêm chỉnh.
"Các vị tìm tôi có việc gì không?"
Freud hỏi, viên cảnh sát Saito với thân hình vuông vức liền tỏ vẻ ái ngại nhìn sang Akane và Wotamori.
"Đây là Shirozaki Akane và chuyên gia đồ họa vi tính Morimoto Futoshi. Cả hai đều là trợ lý nghiên cứu xuất sắc của tôi, xin các vị cứ tự nhiên."
Thấy thầy giục nói tiếp, viên cảnh sát trẻ Kanazawa lẩm bẩm như đang độc thoại:
"Chuyện nghiên cứu trực quan hóa giấc mơ hóa ra là thật nhỉ. Đây là căn cứ địa đấy sao."
Hắn dáo dác nhìn quanh như thể được mời vào một căn cứ bí mật. Saito ngước nhìn khuôn mặt Freud rồi bắt đầu trình bày lý do đến đây:
"Thực ra, chúng tôi có chuyện muốn thỉnh giáo Giáo sư."
"Giáo sư Kazami, mùa hè vừa rồi ngài đã hợp tác điều tra vụ giết người hàng loạt xảy ra trong địa bàn Sở Kandagawa và các khu vực lân cận phải không?"
"Ngài cũng đã lập công lớn trong vụ án che giấu nạn nhân thảm họa lở đất của Cảnh sát tỉnh Nagano nữa nhỉ," Saito và Kanazawa kẻ tung người hứng.
"Lập công gì đâu chứ... chỉ là tình cờ trong cả hai vụ án, tôi nhận tư vấn cho các đối tượng thử nghiệm bị ác mộng hành hạ rồi sự việc diễn biến như thế thôi, chứ tôi đâu có biết về vụ án ngay từ đầu."
"Tất nhiên là vậy rồi," Saito gật đầu lia lịa. Akane và Wotamori đưa mắt nhìn nhau. Vì có cảnh sát trước mặt nên không dám lên tiếng, nhưng chỉ cần nhìn biểu cảm là hiểu cả hai đang thầm hỏi nhau: Chẳng lẽ lại là chuyện liên quan đến vụ án nữa sao? Đáng tiếc là hiện tại, họ vẫn chưa nhận được lời nhờ vả nào có thể dẫn đến việc tham gia phá án cả.
"Tôi xin phép được hỏi lại, nghiên cứu về giấc mơ cụ thể là các vị làm những gì vậy?" Kanazawa hỏi, Freud chỉ cười trừ.
"Khó mà giải thích ngắn gọn được lắm. Vốn dĩ cơ chế nằm mơ của động vật vẫn chưa được làm sáng tỏ hoàn toàn mà."
"Trong các vụ án kể trên, việc điều tra giấc mơ của đối tượng đã dẫn đến chìa khóa phá án đúng không ạ?"
"Vâng. Nhưng chỉ là tình cờ thôi nhé? Viện nghiên cứu của tôi có lập một trang web về giấc mơ, người xem có thể tự do đăng bài lên đó. Vụ ở Nagano là do một phụ nữ bị ác mộng quấy rầy đã lên web nhờ tư vấn, còn vụ ở Sở Kandagawa là trong quá trình thực nghiệm giấc ngủ để phát triển gối an thần, chúng tôi vô tình biết được tội ác trong quá khứ."
"Thế nghĩa là sao? Là giấc mơ đã chỉ điểm hung thủ cho ngài à?"
"Làm gì có chuyện đó. Đâu có đơn giản thế," Freud cười khổ.
"Chỉ là khi tìm hiểu hiện tượng lặp đi lặp lại cùng một cơn ác mộng, những sự thật trong quá khứ mà bản thân người đó giấu kín dưới tầng tiềm thức đã trồi lên thôi."
Freud nhìn xuống tấm danh thiếp trên tay để xác nhận, rồi tiếp tục câu chuyện để không gọi sai tên:
"Thanh tra Kanazawa này..."
"──Nếu các vị nghĩ rằng tôi dùng giấc mơ tiên tri để tìm ra hung thủ, thì không phải như vậy đâu. Nhân tiện, ai đã giới thiệu viện nghiên cứu của chúng tôi cho các vị thế? Thanh tra Takayama của cảnh sát tỉnh Nagano chăng?"
Tiếp đó, Saito mở lời.
"Tôi cũng đã nói chuyện điện thoại với thanh tra Takayama rồi, nhưng trực tiếp mà nói thì là do trích xuất từ tệp dữ liệu chung trong sở. Tổng cục Cảnh sát đang xây dựng hệ thống chia sẻ thông tin giữa các đồn, và thật tình cờ... khi tra cứu các vụ án liên quan đến giấc mơ, cái tên của viện nghiên cứu này lại xuất hiện với tư cách cơ quan hợp tác trong hai vụ án."
Freud nghiêng đầu.
"Các vị đang điều tra vụ án nào liên quan đến giấc mơ sao?"
Lần này đến lượt Saito và Kanazawa nhìn nhau.
Hai người khẽ gật đầu với nhau, rồi người trẻ hơn là Kanazawa mở ba lô, lấy ra một thứ gì đó. Anh ta đưa cho Freud một vật mà nhóm Akane không nhìn thấy được, rồi hỏi.
"Giáo sư có biết người đàn ông này không?"
Qua cách hỏi thì có thể đoán đó là một tấm ảnh. Akane rướn cổ lên nhìn, nhưng bị Wotamori đá vào ống quyển nên đành ngồi lại ngay ngắn. Freud vừa nhìn tấm ảnh liền trả lời là không.
"Có thể là sinh viên trường này... nhưng không phải sinh viên tôi phụ trách. Nhìn qua thì tôi cũng không có ký ức gì về cậu ta cả."
"Vậy sao. Không, gã đàn ông này ba mươi hai tuổi, không phải sinh viên đại học. Hắn làm nhân viên pha chế tại 'Lounge Bar Jewelry' do mẹ hắn kinh doanh ở khu Hiyoshi. Tên là Nishida Junichi, ngài có thấy cái tên này quen không?"
"Không hề."
Freud lắc đầu.
"Gọi là nhân viên pha chế nghe cho sang, chứ thực ra là bị bà mẹ thúc vào đít bắt làm việc thôi, còn ban ngày thì hắn ru rú trong phòng, dán mắt vào mạng internet suốt. Tự xưng là 'Nghệ sĩ Đỏ và Đen', trên mạng thì dùng biệt danh là 'Walk in the Dark'."
"Walk in the Dark."
Người cất tiếng là Wotamori.
"Cậu biết hắn à?"
Freud hỏi, Saito quay lại nhìn, nhưng Wotamori chỉ làm bộ mặt tỉnh bơ đáp: "Không ạ."
Viên thanh tra quay lại phía Freud, còn Kanazawa lấy ra một tấm ảnh khác.
"Đây là tranh tự vẽ mà Nishida đã đăng tải lên mạng. Chúng tôi đã in ra vài tấm."
Đến lúc này, Freud ngẩng mặt lên, vẫy Akane và Wotamori lại gần.
Nhân lúc đứng dậy, Akane lén hỏi Wotamori.
(Senpai có manh mối về 'Walk in the Dark' sao?)
(Cũng tàm tạm.)
Wotamori trả lời tỉnh bơ.
(Ơ, thế sao không nói với mấy ông cảnh sát?)
Wotamori giữ bộ mặt lạnh tanh lướt qua hai viên cảnh sát, tiến ra sau lưng Freud. Chẳng còn cách nào khác, Akane cũng bước theo, đứng sững bên cạnh Wotamori. Vẫn ngồi trên ghế, Freud đưa bức ảnh của gã đàn ông tên Nishida cho Wotamori. Akane cũng ghé mắt nhìn vào.
Nishida Junichi, ba mươi hai tuổi, là một gã đàn ông có diện mạo, nói sao nhỉ, trông hệt như một món đồ chơi. Mũi tròn, mặt tròn, khí chất cũng tròn nốt, gã đeo cặp kính gọng vàng, nở nụ cười bẽn lẽn. Khác với cảm giác trẻ hơn tuổi thật của Freud, gã này lại gợi lên ấn tượng rằng bản thân con người gã rất ấu trĩ. Không giống thực tế, chân không chạm đất, chính là cái cảm giác đó. Lần đầu tiên Akane cảm thấy mình thực sự hiểu được cụm từ "chân không chạm đất" qua một hình ảnh cụ thể.
"Tôi không biết người đàn ông này."
Wotamori nói rồi đưa bức ảnh cho Akane. Akane cũng gật đầu xác nhận rồi trả ảnh của Nishida lại cho Kanazawa. Bên dưới, Freud đang chăm chú nhìn những bức minh họa.
"Quả là... những tác phẩm đầy tác động mạnh."
Từ chỗ đứng có thể nhìn rõ đôi tay của Freud đang đặt trên ghế. Những bức minh họa do Nishida vẽ, bức nào cũng bị tô trét bằng hai màu đỏ và đen lòe loẹt. Chủ đề là những quang cảnh thê thảm: những cái miệng đang gào thét của nạn nhân bị hành hạ, những hàm răng nhe ra trần trụi, những nhãn cầu lồi ra hay bộ não bị đập nát, những bàn tay bị xé toạc, những cái cổ bị bẻ gãy... Hầu như mọi cảnh tượng tàn bạo nhất mà người ta có thể tưởng tượng ra đều được phác họa lên tranh. Nét bút như cào xé, đôi khi dữ dội, đôi khi lại chấp niệm miêu tả tiếng kêu gào lúc lâm chung của các chủ thể.
"Eo ôi... toàn tranh tởm lợm."
Akane thốt ra cảm nghĩ chân thật, nhưng trong thâm tâm, cô muốn nói rằng kẻ vẽ toàn những thứ này chắc chắn đầu óc có vấn đề. Việc tác giả của chúng là một gã đàn ông tròn vo và trông như đồ chơi lại càng khiến mọi thứ trở nên quái đản hơn gấp bội.
"Thầy nghĩ sao khi xem chúng?"
Kanazawa hỏi Freud.
"Tôi cảm thấy hắn đang lầm tưởng hành vi tàn bạo là sức mạnh."
Freud trả lại bức minh họa cho Saito. Y vắt chéo chân, dùng ngón giữa đẩy gọng kính đồi mồi lên.
"Tôi không nghĩ bản thân hắn vốn có sở thích tàn bạo. Ngược lại, có lẽ hắn là một kẻ yếu đuối, tính tình hiền lành. Bởi vì, dù chủ đề có gây sốc và tàn khốc đến đâu, thì nỗi đau đớn của nạn nhân lại không hề hiện hữu trong tranh của người này."
"Nghĩa là sao ạ?"
Hai viên cảnh sát nhìn vào bức tranh với vẻ mặt không phục. Ngón tay thon dài của Freud lần lượt chỉ vào những nhãn cầu lồi ra và những cái miệng há hốc.
"Bức nào cũng vậy, biểu cảm không hề có sự 'thống khổ', đúng không? Chỉ có khoảnh khắc gây sốc được vẽ lại, chứ không có nỗi đau. Nó giống như một màn trình diễn vậy. Hệt như phim kinh dị máu me hay mấy đoạn video gây sốc, xem xong là hết, không đọng lại gì. Những kẻ có tính tàn bạo mang tính lệch lạc thường thích vẽ đi vẽ lại cảnh nạn nhân quằn quại đau đớn từ từ. Nhưng người này thì không. Vì không biết mặt mũi hắn nên tôi không thể khẳng định chắc chắn, nhưng tôi nghĩ lý do kẻ này vẽ những bức tranh như vậy là để khẳng định bản thân và trốn tránh áp lực."
"Không phải là hắn thích hành vi tàn bạo sao?"
Freud hạ chân xuống sàn, rướn người về phía viên cảnh sát, hai tay đan vào nhau đặt giữa hai đầu gối.
"Nếu hỏi thích hay ghét, thì chắc là thích. Nhưng tôi nghĩ đó không phải bản chất của hắn. Có lẽ hắn thuộc tuýp người dễ bị ảnh hưởng thì đúng hơn. Các anh cảnh sát có thích phim kinh dị không?"
Trước câu hỏi bất ngờ, hai viên cảnh sát thẳng lưng lên, suy nghĩ một chút.
"Không... Tôi không khoái xem mấy thứ đó. Vừa bẩn thỉu, ấu trĩ, lại vừa khó chịu."
Saito trả lời, còn Kanazawa cười khổ.
"Tôi cũng hầu như không xem. Bởi vì công việc của chúng ta còn máu me be bét gấp mấy lần phim ảnh ấy chứ."
Freud khẽ nhe hàm răng trắng bóng.
"Giá mà ai cũng nói thẳng được như hai anh thì tốt, nhưng bất ngờ là có rất nhiều người không làm được điều đó, vì con người luôn thích diễn kịch về bản thân mình. Có những kẻ chỉ có thể tự cổ vũ bản thân bằng cách cố tình rêu rao rằng mình thích sự tàn bạo. Xuất phát từ ham muốn thể hiện bản thân, họ nén nỗi sợ hãi để xem những thứ đó, rồi dần cảm thấy khoái cảm khi bản thân dám nhìn thẳng vào chúng. Khoái cảm đó kích thích não bộ, khiến họ muốn nạp thêm những kích thích mạnh hơn, nhiều hơn nữa. Nếu đi quá đà, họ sẽ đánh mất chính mình và trở thành nô lệ của sự ghê rợn và tàn độc. Đây là cái bẫy mà những kẻ vốn yếu đuối, hiền lành rất dễ sa chân vào."
Hưm. Saito trầm ngâm rên lên một tiếng thấp trong cổ họng.
"Nhân tiện, các anh nói rằng những bức tranh đỏ đen mà hắn vẽ chính là giấc mơ của hắn sao?"
Freud hỏi, Saito bèn lôi cuốn sổ tay nhàu nhĩ từ trong túi ra, lật trang.
"Không không, không phải vậy đâu, chuyện là thế này."
Ông ta ngập ngừng giây lát như đang suy tính điều gì, rồi hạ quyết tâm nói:
"Giáo sư có nghĩ rằng giấc mơ có thể mua bán được không?"
Không đoán được chân ý của câu hỏi, Freud im lặng. Akane và Wotamori từ vị trí đang đứng chỉ biết nhìn xuống ba người họ.
Đâu đó trong khu rừng, một con chim cu gáy bay đến, cất tiếng kêu trầm đục và bi ai. *Đê-đê, pốp-pô. Đê-đê, pốp-pô.* Điệp khúc ấy lặp lại chừng ba lần, rồi Freud mới lên tiếng.
"Mua bán, ý anh là thực sự nhìn thấy cùng một giấc mơ sao? Không... e rằng điều đó là bất khả thi."
"Bất khả thi ư?"
"Ít nhất thì không có dữ liệu nào chứng minh điều đó, và cũng không thể thu thập được. Nếu là những giấc mơ tương tự nhau thì còn có thể."
"Ý thầy là có thể khiến người ta nhìn thấy những giấc mơ tương tự nhau?"
Kanazawa hỏi dồn.
"Hưm... sao nhỉ..."
Freud ngả người dựa vào lưng ghế.
"Tình cờ thay, chúng tôi cũng đã thử mua giấc mơ. Bởi tôi hứng thú với cái mánh khóe bán giấc mơ và khiến người ta chìm vào mộng mị ấy."
Anh đặt hai chiếc hộp các-tông từ trang web mua sắm song song bên cạnh đống tài liệu. Bên trong lần lượt chứa một chiếc hộp đỏ và một chiếc hộp đen. Nhìn xuống chúng, các thanh tra lần lượt lên tiếng.
"Tại sao Giáo sư lại biết chuyện giấc mơ được rao bán?"
"Trong cái hộp này chứa giấc mơ ư?"
Freud cũng tự mình đeo găng tay vào, rồi lôi thứ bên trong hộp các-tông ra.
Akane chẳng hề muốn nhìn thấy chiếc hộp đen đó thêm một lần nào nữa, nhưng chiếc hộp ướt đẫm máu tươi đã được bọc kín một cách nghiêm ngặt, được xử lý khéo léo để không làm ô uế xung quanh nên cô đành nín nhịn. Những mớ tóc và răng nằm bên trong cũng được chia ra bỏ vào từng túi nilon, trông hệt như vật chứng đặt tại phòng pháp chứng trong mấy bộ phim hình sự. Chiếc hộp đỏ cũng được bọc trong túi nilon, nhưng ngoại trừ việc những cánh hoa và lá cây đã héo khô, nó vẫn chưa đánh mất vẻ sặc sỡ tựa như một chiếc hộp đồ chơi. Akane thầm nghĩ, giá mà họ chỉ mua mỗi chiếc hộp đỏ này thôi thì tốt biết bao nhiêu.
Hai vị thanh tra chủ yếu tỏ ra hứng thú với chiếc hộp đen. Họ trao đổi ánh mắt, rồi Kanazawa gật đầu.
"Thật đáng kinh ngạc. Chúng tôi vốn vẫn bán tín bán nghi về lời khai của Nishida. Sau khi lấy khẩu cung, chúng tôi đã tiến hành khám xét nhà riêng của hắn, thế nhưng..."
Saito lại rút ra một tấm ảnh khác, đưa cho Freud.
Tại sao mấy vị thanh tra này không chịu nói toạc mọi thứ ra ngay từ đầu nhỉ? Bức ảnh chụp lại căn phòng của hung thủ, nơi bày la liệt những chiếc mặt nạ cao su và mô hình quái đản, những cánh tay và cẳng chân bị xé toạc, cùng rìu và liềm chen chúc nhau trong không gian chật hẹp.
"Như ngài thấy đấy, cả căn phòng bị chiếm đóng bởi bộ sưu tập tởm lợm này. Vỏ hộp của trang web mua sắm cũng có ở đó, nhưng đã bị xé nát bươm khi mở ra nên không thể xác nhận được phiếu gửi hàng. Còn về chiếc hộp đen được cho là chứa máu và xác chết động vật, hắn khai rằng vì mùi hôi thối quá nồng nặc nên đã vứt vào thùng rác, do đó chúng tôi không tìm thấy vật chứng."
"Xác chết động vật ư? Trong chiếc hộp mà hung thủ đã mua có chứa xác chết động vật sao?"
Freud hỏi, và Kanazawa đáp lời.
"Hắn khai rằng bên trong có xác một con mèo con bị chặt đầu, cùng những túi nilon chứa máu và nội tạng, ngoài ra còn có ngón tay, tai và mắt người. Tuy nhiên, hắn nói ngoại trừ con mèo con và đống nội tạng ra thì những thứ kia có thể chỉ là hàng mô hình. Hắn có sở thích sưu tầm những món đồ như vậy nên có thể phân biệt được, nhưng vì nghi ngờ máu là máu thật, cảm thấy buồn nôn nên hắn đã vứt bỏ tất cả. Vì không còn hiện vật, nên phía chúng tôi cũng chẳng thể kết luận được gì..."
Akane bất giác nhăn mặt. Mớ tóc và răng, hay xác chết mèo con và mô hình bộ phận cơ thể người, cô thử cân nhắc xem cái nào đỡ hơn, nhưng mua thứ nào thì cũng xin kiếu. Đặc biệt là xác chết, cô tuyệt đối không thể dung thứ. Kẻ ra tay sát hại một sinh vật đáng yêu nhường ấy thì chẳng còn là con người nữa. Nghĩ đến con vật tội nghiệp đã trở thành vật hy sinh, cô thấy xót xa đến mức không thể chịu đựng nổi.
Freud đưa xấp tài liệu cho Saito.
"Hai chiếc hộp được đặt mua ở đây lần lượt là 'Hung mộng' và 'Cát mộng'. Do sơ suất của người gửi mà Hung mộng và Cát mộng đã bị gửi nhầm, nhưng khi chúng tôi định khiếu nại về lỗi tiếp nhận đơn hàng thì bên bán đã ngừng niêm yết sản phẩm. Dù cả hai đều đứng tên cá nhân, nhưng thực chất là do phòng nghiên cứu của chúng tôi mua về."
"Hửm? Thầy nói đứng tên cá nhân nghĩa là sao?"
"Thứ máu chứa trong chiếc hộp là của loài bò. Ngay từ đầu tôi đã biết đó chẳng phải huyết nhân, nhưng kết quả xét nghiệm DNA đã xác nhận đó là giống Japanese Black, một chủng gần với loài bò Wagyu lông đen nội địa."
Akane trợn tròn mắt. Thứ huyết đen đặc quánh, kéo sợi đầy ghê rợn kia lại thuộc về loài bò Wagyu lông đen đắt đỏ sao.
"Về chiếc răng hàm của con người, DNA thuộc nhóm M9, thuộc về một lão niên có nguồn gốc từ vùng Himalaya hoặc Tây Tạng. Tại những nơi như Ấn Độ, người ta thực hiện nghi thức thủy táng thi thể, nên những bộ hài cốt vớt lên từ đáy sông thường được nhập khẩu vào Nhật Bản dưới dạng tiêu bản xương. Suy luận của tôi là chiếc răng hàm kia đã được tách ra từ những tiêu bản như thế. Còn về mớ tóc, do không còn chân tóc nên không thể xác định danh tính cụ thể, nhưng tôi biết đó là tóc của một phụ nữ trẻ. Tuy nhiên..."
Nói đoạn, Freud giơ ngón trỏ lên hướng về phía vị thanh tra.
"Khi kiểm tra kỹ lưỡng, tôi phát hiện lẫn trong đó là những sợi tóc ngắn của người khác, và cả tóc của trẻ con nữa."
"Nghĩa là sao?"
Kanazawa hỏi.
"Những sợi tóc bị cắt đứt bởi lưỡi dao sắc bén, nhìn vào hình dạng vết cắt và việc lẫn lộn tóc của người lạ, tôi cho rằng đây là tóc vụn được thu gom từ các tiệm làm tóc."
"Ra là vậy sao!"
Người thốt lên lớn tiếng là Akane.
"Em cứ tưởng... chắc chắn là... một thứ gì đó đáng sợ hơn nhiều."
"Đúng thế. Nhưng đó chính là cái bẫy của Kẻ bán giấc mơ."
Freud cười.
"Gợi liên tưởng đến giết chóc và bạo lực. Nhấn chìm người mua vào nỗi bất an rằng họ đã dính líu đến một tội ác tày trời. Dùng thủ đoạn khơi dậy nỗi khiếp đảm để khiến họ gặp ác mộng. Đó là lý do tại sao giá của Hung mộng lại cao hơn Cát mộng. Tiêu bản xương người và máu bò Wagyu... vốn liếng bỏ ra cũng đâu có ít."
"Thú vui bệnh hoạn đến mức này thì chịu rồi. So với gã đàn ông tên Nishida kia, chẳng phải Kẻ bán giấc mơ còn ám ảnh và điên rồ hơn nhiều sao?"
Trước lời của Wotamori, gương mặt Freud trở nên nghiêm nghị.
"Tôi cũng nghĩ vậy. Xảo quyệt, dai dẳng, và đầy ám ảnh. Đó chính là đặc điểm của những kẻ mang trong mình bản tính tàn bạo."
"Ra là thế... Hóa ra là vậy... Chà, chuyện này quả thực khiến tôi bất ngờ."
Saito, người nãy giờ vẫn im lặng, ngẩng mặt lên rồi lần lượt đưa mắt nhìn quanh nhóm Akane.
"Thú thật, tôi đến đây mà chẳng kỳ vọng gì nhiều. Chỉ định vạch trần mấy lời nhảm nhí của tên Nishida thôi. Nhưng mà... nghe câu chuyện này xong, tôi thấy việc hắn chưa giết ai... xét trên nhiều phương diện lại là điều may mắn. Nếu vụ giết người đầu tiên trót lọt, có lẽ Nishida đã tiếp tục gây án rồi. Điều khiến tôi rùng mình là việc hắn nhắm vào một bà lão tình cờ gặp để khó bị lần ra mối quan hệ, chọn hiện trường là cửa tiệm có nhiều người qua lại, rồi chuẩn bị cả bạt xanh và thùng đựng quần áo... quá mức chu đáo cho lần phạm tội đầu tiên. Từ đây là quan điểm chủ quan của tôi, nhưng gã thanh niên Nishida đó rất giống với những tên tội phạm trong các vụ án nghiêm trọng trước đây. Tất cả bọn chúng đều bị cầm tù bởi những tư tưởng hay suy nghĩ đơn giản, và lặp lại hành vi phạm tội như một nhu cầu sinh lý. Táo tợn, cợt nhả, không chút hối lỗi, và chính vì thế mà dễ dàng lẩn khuất giữa người thường. Bản thân hắn là kẻ nhát gan, nên người thân cận khó mà liên kết hắn với tội ác... Xin lỗi vì nhận xét mơ hồ, nhưng chúng rất giống nhau."
Nói rồi, Saito nhìn sang Freud.
"Nhân tiện, những hình ảnh mua bán trên mạng mà cậu trợ lý đây đã lưu lại, liệu có thể cung cấp cho chúng tôi để tham khảo được không?"
"Không thành vấn đề," Freud đáp lại một cách hào phóng, "Vậy thưa thanh tra, tôi cũng có thể hỏi một câu được chứ?" rồi anh nhìn về phía Kanazawa.
"Như tôi vừa nói, điều khiến tôi bận tâm là người bán có tên Kẻ bán giấc mơ. Chúng tôi liên lạc qua email và chuyển khoản, nhưng khác với những người bán cá nhân trên ứng dụng chợ trời, việc thanh toán được thực hiện qua trung gian và hàng được gửi từ trung tâm phân phối của ứng dụng. Vì họ gửi nhầm hàng, tôi định liên lạc lại thì thấy lịch sử đăng bài đã bị xóa sạch, cứ thế mà mất dấu. Lúc đó tôi chỉ nghĩ là sự tùy hứng thường thấy của mấy người bán cá nhân nên không để tâm lắm, nhưng việc các thanh tra đến đây đã làm dấy lên nghi ngờ. Một Kẻ bán giấc mơ làm việc chỉn chu từ hóa đơn đến thông báo giao hàng, liệu có thể gửi nhầm sản phẩm được sao... Và còn một điều nữa. Liệu có mối quan hệ nhân quả nào giữa việc Kẻ bán giấc mơ xóa thông tin trên trang web và việc bà cụ bị tấn công hay không."
"Thầy muốn nói là Kẻ bán giấc mơ biết trước vụ án sẽ xảy ra nên đã rút khỏi trang web sao?"
Wotamori hỏi Freud.
"Không... chỉ dùng giấc mơ thì không thể khiến ai đó gây ra vụ án thương tích được. Lẽ ra là không thể, nhưng tôi vẫn thấy lấn cấn. Như cậu Wotamori nói, tôi hứng thú với chính kẻ mang danh Kẻ bán giấc mơ đó. Hắn có vẻ am hiểu tâm lý học, hoặc ít nhất là một kẻ nhạy cảm với những ngóc ngách tinh vi trong lòng người. Và còn thấp thoáng cả sự chu đáo đến mức ám ảnh nữa."
Freud nhìn Kanazawa.
"Các vị thanh tra chưa điều tra về Kẻ bán giấc mơ đúng không?"
Kanazawa quay lại nhìn Saito, và Saito trả lời.
"À... hướng đó thì chúng tôi chưa đụng đến. Chúng tôi chỉ muốn hỏi Giáo sư xem lời khai của Nishida về việc mua giấc mơ có thật hay không, và liệu có chuyện hoang đường như thế tồn tại hay không mà thôi."
"Ra là vậy,"
Freud nói.
"Vậy, liệu các vị có thể dựa vào lịch sử liên lạc thời điểm đó để điều tra về nhân vật Kẻ bán giấc mơ này được không?"
Saito thu cằm lại, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
"Nếu hỏi có khả thi không, thì đúng là có thể làm thủ tục để trích xuất thông tin từ công ty viễn thông hay công ty thương mại điện tử, nhưng chuyện đó chẳng dễ dàng gì. Thủ phạm vụ án lần này đã bị bắt rồi, chỉ vì hắn bán giấc mơ trên mạng, hay vì kẻ bán có tính cách ám ảnh, thì cũng không thể biến hắn thành đối tượng điều tra được."
Một câu trả lời hoàn toàn hợp lý.
"Giáo sư Kazami, rốt cuộc thầy đang lấn cấn điều gì vậy?"
Kanazawa nở nụ cười trên gương mặt thân thiện, hỏi với giọng hòa giải.
"Không có gì."
Freud cũng mỉm cười.
"Tôi cũng là một nhà tâm lý học, nên đây chỉ là phạm vi hứng thú đơn thuần thôi. Tôi chỉ hỏi chút vậy thôi."
Con chim cu gáy vốn đã im hơi lặng tiếng một lúc giờ lại bắt đầu cất tiếng kêu đâu đó trong rừng sâu. *Đê-đê, pốp-pô. Đê-đê, pốp-pô*... Hai vị thanh tra cầm theo bản in những hình ảnh mà Wotamori đã lưu, những bức ảnh chụp chiếc hộp của Kẻ bán giấc mơ, cùng bản sao tài liệu kiểm tra, rồi rời khỏi căn nhà tiền chế.
Họ nói biết đường ra cổng chính nên chẳng ai tiễn. Đợi cho bóng lưng của các thanh tra khuất dạng phía bên kia khung cửa sổ không rèm che, Freud mới lên tiếng.
"Wotamori, cậu nghĩ sao? Về chuyện ban nãy ấy."
"Về lai lịch của Kẻ bán giấc mơ sao? Tôi biết địa chỉ email của hắn, nên có thể tra ra được hắn dùng trạm phát sóng nào, nhưng làm hơn nữa thì sẽ vi phạm pháp luật."
Cậu ta ngầm ý rằng nếu không ngại phạm pháp thì hoàn toàn có thể điều tra được.
"Ừ, nhưng mà, khi gỡ bài đăng trên Avocado xuống, chắc hắn cũng đã hủy luôn tên miền đang dùng rồi nhỉ. Đúng không?"
"Đúng vậy. Sau đó tôi thử truy vết thì──"
*Cậu ta đã điều tra rồi sao*, Akane thầm nghĩ.
"──đã bị hủy rồi. Hắn không phải tay mơ đâu. Tôi nghĩ hắn là một gã khôn ngoan đấy."
"Tiêu bản xương, máu bò, tóc cắt vụn, xác mèo con, nội tạng và các loại máu khác, mô hình cơ thể người... Em nghĩ kẻ nào có thể sở hữu tất cả những thứ này?"
Freud hỏi. Trong khi Akane còn đang tìm câu trả lời, Wotamori đã đáp:
"Chẳng phải là người liên quan đến trường đại học sao?"
"Một trường đại học có các khoa Dược, Y, Nông nghiệp, hay Chăn nuôi... Còn tóc tai thì nếu gần đó có tiệm làm tóc... tôi nghĩ đống đó sẽ bị tống vào rác cháy được, nên cứ bới bãi tập kết rác là kiếm được thôi."
"Ơ... ơ... Thầy đang nghĩ gì vậy ạ?"
Akane hỏi. Vụ án gây thương tích đã xảy ra, nhưng hung thủ đã bị bắt, và như vị thanh tra mặt vuông kia đã nói, chẳng phải vụ án coi như đã giải quyết xong rồi sao.
"Nếu bắt buộc phải nói, thì là vì hứng thú thôi."
Freud lặp lại điều y hệt ban nãy.
"Tôi cũng không rõ nữa, nhưng có điều gì đó lấn cấn. Tên hung thủ Nishida đã khai rằng giấc mơ rò rỉ ra hiện thực, đúng không? Hắn nghe thấy giọng nói ra lệnh giết người, hay nhìn thấy những thông điệp."
"Nhưng đó không phải là thuật thôi miên, đúng không ạ?"
"Chỉ mở cái hộp ra và mơ một giấc mơ thì không thể trở nên như thế được. Trừ khi tên hung thủ vốn đã có khuynh hướng đó, nhưng Nishida Junichi làm nghề tiếp khách, tôi không nghĩ hắn mắc tâm thần phân liệt, vốn là chứng bệnh khiến người ta khó xây dựng quan hệ thân thiết với người khác. Nhìn tranh minh họa của hắn cũng thấy vậy. Dù hắn có vẽ những cảnh tàn bạo đến đâu, thì cách biểu đạt vẫn nằm trong phạm vi thường thức."
"Đến mức đó mà thầy cũng biết được sao?"
"Mà nói chứ... trò Akane khoa Nhân văn này..."
Freud quay sang nhìn Akane với vẻ mặt ngán ngẩm.
"Rốt cuộc em đã học cái gì vậy?"
Thế là Akane tự nhủ tốt nhất đừng nên tự đào hố chôn mình thêm nữa.
Cuộc đối thoại giữa Freud và Wotamori vẫn tiếp tục.
(Proceeding to generate the Vietnamese text)."Còn về những người đã mua giấc mơ từ Kẻ bán giấc mơ trong quá khứ thì sao? Cậu có điều tra được không?"
Cứ tưởng Thầy đang nói điều vô lý, nhưng Wotamori không hề phủ nhận ngay lập tức.
"À... sao nhỉ... em sẽ cố gắng hết sức xem sao."
"Hả, anh làm được chuyện đó sao?"
Tôi lỡ buột miệng nói ra, thế là bị Wotamori lườm với vẻ mặt đắc ý:
"Cậu nghĩ tôi là ai hả?"
"Thì, anh bảo là không thể truy dấu từ địa chỉ email mà."
"Đó là nói về Kẻ bán giấc mơ thôi, hiểu chưa? Hắn ta chuẩn bị rất kỹ lưỡng, làm đủ trò để không bị truy dấu. Nói ngược lại, chính vì thế tôi mới thấy khả nghi. Người dùng bình thường có làm đến mức đó không? Vì có tật giật mình nên mới làm thế. Cố sống cố chết để không bị lộ danh tính đấy."
"Ra là vậy..."
"Ngược lại, mấy người dùng lương thiện thì mù tịt về bảo mật đến mức ngu ngốc luôn. Nhìn này."
Chẳng hiểu "nhìn này" là nhìn cái gì, nhưng Wotamori đã bắt đầu gõ phím máy tính nhanh như chớp.
"Ví dụ như cái tên ảo dùng để viết đánh giá này, cứ tìm kiếm theo nó thì... ra rồi. Nhìn đi."
Kết quả tìm kiếm hiện ra hàng loạt trên màn hình. Từ cái blog do chính Nishida Junichi – kẻ tự xưng là Walk in the Dark – lập ra, đến trang web đăng tải mấy bức tranh minh họa tởm lợm, hay thậm chí cả quảng cáo cho quán bar mà mẹ hắn đang kinh doanh, tất cả mọi thông tin đều có thể xem được ngay lập tức.
"Đường đến quán cũng được ghi rõ, nhưng mà dù không có thì chỉ cần ảnh được đăng lên là xác định được vị trí ngay. Tương tự như thế, nếu tìm kiếm bằng tên của những giấc mơ có trong gian hàng của Kẻ bán giấc mơ thì..."
Cậu ta lại gõ phím, rồi nói với Freud:
"Ra rồi đấy ạ."
Khi dùng kính ngữ là nói với Freud, còn khi nói trống không là đang nói với Akane.
Wotamori cuộn nhanh qua các kết quả tìm kiếm toàn chữ là chữ, chuyển màn hình liên tục từ cái này sang cái khác. Akane đứng nhìn một lúc, nhưng thấy hoa cả mắt nên rời khỏi đó và bắt đầu làm việc tại bàn của mình.
Một làn gió mát lạnh thổi từ khu rừng tới, và dưới bóng lá sắn dây quấn quanh đám cây tạp, tôi có cảm giác như một bóng ma có ngoại hình giống hệt Freud đang chăm chú nhìn về phía này.
Sau đó chẳng có chuyện gì xảy ra nữa, giờ làm thêm cũng sắp đến nên tôi rời khỏi Viện Nghiên cứu Khoa học Giấc mơ. Trong lúc đang đợi xe buýt của trường đại học, điện thoại của Akane vang lên tiếng báo tin nhắn.
[Chúng tôi đã gửi thư thông báo trúng tuyển qua đường bưu điện]
"Hảá?"
Tim đập thình thịch, Akane dáo dác nhìn quanh.
Đám sinh viên chờ xe buýt ai nấy đều đang dán mắt vào điện thoại của mình, chẳng có ai chú ý đến Akane cả, thế mà cô lại phấn khích đến mức muốn nhảy cẫng lên.
──Kính gửi Quý ông/bà, lời đầu tiên xin gửi lời chúc sức khỏe và thịnh vượng đến Quý ông/bà. Chân thành cảm ơn Quý ông/bà đã ứng tuyển vào vị trí nhân viên của công ty chúng tôi. Sau quá trình tuyển chọn nghiêm ngặt...──
"Chúng tôi xin thông báo Quý ông/bà đã trúng tuyển."
Toàn thân run lên bần bật, cô nhảy cẫng lên một cái rồi đọc đi đọc lại đoạn đó hai lần. Rồi Akane tự hỏi:
"...Công ty Cổ phần Suisen là công ty gì ấy nhỉ?"
Vì kết quả tìm việc không mấy khả quan, cô đã nộp đơn vào bất cứ doanh nghiệp nào có đợt tuyển dụng bổ sung, nên ký ức về việc mình đã phỏng vấn ở công ty nào, nói chuyện với ai cũng trở nên mơ hồ. Trong email có ghi rằng họ đã gửi bộ hồ sơ, yêu cầu sau khi kiểm tra thì ký tên, đóng dấu và gửi lại trước thời hạn.
Mặt đất dưới chân như đang sôi sục, tảng đá đè nặng lên toàn thân dường như vỡ vụn và rơi xuống. Thế giới bỗng chốc trở nên tươi sáng, cô tận hưởng cảm giác sảng khoái như vừa vượt qua một rào cản, như trút bỏ được gánh nặng trong lòng. Cô muốn túm lấy người sinh viên bên cạnh, hét toáng lên rằng "Tôi trúng tuyển rồi!" và muốn họ ăn mừng cùng mình.
"Phải rồi, báo cho anh Wotamori và Giáo sư Freud nữa."
Cô vô thức ngoái lại hướng mình vừa đi tới, nhưng giờ làm thêm đã quá sát nút, không còn đủ thời gian để quay lại Rừng Ma nữa. Trúng tuyển rồi, trúng tuyển rồi... Cô định nhắn tin cho Wotamori, nhưng chợt nhận ra trước đó phải gửi email cảm ơn thông báo trúng tuyển đã. Nhưng mà, ừm, hình như email cảm ơn có mấy cái mẫu câu cố định thì phải. Dù là nhận hay từ chối trúng tuyển, đã là người đi làm thì phải biết giữ lễ nghĩa.
"Chết dở... tay mình run lên rồi."
Bình tĩnh nào tôi ơi. Cô tự nhủ trong lòng, và trong lúc đang tìm kiếm mẫu thư thì xe buýt tới.
Gió thổi qua, mái tóc của Akane chuyển sang màu hồng cá hồi. Mái tóc ánh lên dưới nắng thu, Akane nhảy lên xe buýt. Cô vừa đi vừa tính toán rằng sẽ quay về ký túc xá tra cứu cẩn thận, rồi gửi email xác nhận ngay trong ngày hôm nay.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
