Tearmoon Empire

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Cho Đến Khi Anh Tìm Được Bạn Gái Thật Sự, Thì Thử Với Em Trước Nhé (LN)

(Đang ra)

Cho Đến Khi Anh Tìm Được Bạn Gái Thật Sự, Thì Thử Với Em Trước Nhé (LN)

Aritake Hoeru

Giờ đây, câu chuyện về một thanh xuân nguy hiểm nhất chính thức được bắt đầu.

3 7

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

40 1958

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

282 1786

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

455 13609

Vol 10 - Chương 31: Mia là trên hết, bùng nổ!

Chương 31: Mia là trên hết, bùng nổ!

Trans: Island1502

----------------------------------

Vậy là cuộc thảo luận đã đi đến hồi kết. Trước mắt, mọi người thống nhất sẽ tập trung nỗ lực vào việc xây dựng lại mối quan hệ giữa Hỏa tộc và mười hai bộ tộc của Vương quốc Equestrian. Một sứ giả của Lâm tộc đã lên đường để khôi phục liên lạc với Tộc trưởng Mayun, và do đó, có vẻ như Mia và đồng bọn sẽ ở lại với Hỏa tộc thêm vài ngày nữa.

“Hwaaaah...” Mia bước ra ngoài và vươn vai với một tiếng rên dài, cơ thể cô kêu răng rắc khi cô duỗi thẳng lưng lên. Những cuộc họp kéo dài đã khiến cô cảm thấy cứng đờ. Đây chắc chắn không phải là vấn đề liên quan đến việc thiếu vận động dưới bất kỳ cách thức hoặc hình dạng nào. Cô có thể đã thở dài, và việc đó nghe có vẻ hơi không đúng lắm, nhưng cô chắc chắn không hề yếu đi. Tuyệt đối không.

“Dù vậy, những vấn đề chúng ta đang phải đối mặt khá phức tạp. Thật khó để biết phải làm gì với chúng...”

Lần này, Ludwig đã chứng kiến sự việc, nên Mia không cần phải đi giải thích mọi chuyện với anh. Tất nhiên, Malong có lẽ cần một lời giải thích về bọn Chaos Serpent, nhưng đó là chuyện có thể giao phó cho Rafina.

Có lẽ mình cũng cần nói chuyện đôi chút với Rina. Mình chắc chắn em ấy am hiểu rõ hơn về tình hình của bọn Serpent...

Thế nhưng, dòng suy nghĩ của Mia bị gián đoạn bởi hình ảnh Abel lướt qua trong khóe mắt.

"Ôi, Abel định làm gì vậy nhỉ?"

Nỗi buồn hiện rõ trên khuôn mặt cậu. Chưa kể, cậu đang hướng thẳng về phía những con ngựa. Chuông báo động bắt đầu reo lên trong đầu Mia.

Sau khi nhìn xung quanh, Abel gọi thuộc hạ của mình. "Grammateus, lại đây."

"Thưa Hoàng tử Abel. Ngài muốn thần phải làm gì?" Nghe thấy chủ nhân, Grammateus tiến lại gần.

"Chúng ta sẽ rời khỏi đây. Hãy chuẩn bị ngay lập tức."

"Abel! Làm ơn, xin đợi một chút! Cậu định đi đâu vậy?"

Abel đáp lại tiếng gọi hoảng hốt của Mia bằng ánh mắt kiên quyết. “Tớ xin lỗi, Mia, nhưng đây là nơi chúng ta phải tách nhau ra. Grammateus và tớ phải đi đến chỗ chị của tớ.”

“Abel, tớ hiểu là cậu lo lắng cho chị ấy, nhưng nếu khởi hành chỉ với hai người thì sẽ không—”

Bỗng nhiên, Abel bật cười. Nghe như thể đang cười nhạo chính bản thân mình, một nụ cười gượng gạo hiện rõ trên khuôn mặt anh. “Ha ha... Tớ 'lo lắng' cho chị ấy ư? Tớ xin lỗi, Mia, nhưng cậu hiểu lầm rồi.” Abel lắc đầu. “Nếu chị ta bị bọn Chaos Serpent bắt giữ, tớ sẽ làm theo lời cậu và ở lại, vì tớ nghĩ đó là cách tốt nhất để chúng ta cứu chị ta. Nhưng...” Cậu nghiến răng và nhìn đi chỗ khác. “Nhưng sự việc không phải như vậy. Chị ta... là Nữ Tư tế Tối cao. Chị ta không chỉ đơn giản là bị chúng chi phối và gia nhập. Chị ta là thủ lĩnh của chúng! Cậu nghĩ tớ có thể tha thứ cho chị ta vì điều đó sao? Chị ta đã cố giết cậu!”

Bỗng nhiên, Mia cũng nhận ra điều mà Abel đã luôn trăn trở—về đêm Lễ Hội Đêm Thánh và kẻ đã dùng sói để ám sát cô.

Nếu đó là Ka Maku, thì khả năng rất cao là Công chúa Valentina có liên quan. Chà, dù mình tin rằng chính Barbara đã tự ý quyết định...

“Tớ biết cậu muốn ưu tiên việc hòa giải Hỏa tộc với phần còn lại của Vương quốc Equestrian. Tớ nghĩ đó có lẽ là cách tốt nhất để xử lý mọi việc—một cách không đổ máu. Nhưng... tớ không thể chỉ ngồi đó và chờ đợi. Tớ sẽ tự mình chịu trách nhiệm về tội ác của chị mình. Lần này, chúng ta sẽ biết chắc rằng chị ấy...” Cậu thốt ra những lời đó, nghiến răng vì tức giận. Dù lời nói có phần giận dữ, nhưng vẻ mặt cậu vẫn mang nét đượm buồn.

“Abel...”

Nhìn cậu ấy như vậy, Mia không khỏi cảm thấy... xúc động, bởi chính vì Mia mà Abel mới tức giận đến dường này. Tất nhiên, còn có những điều khác khiến cậu cảm thấy thế, chẳng hạn như những người đã trở thành vật tế thần dưới tay Nữ Tư tế Tối cao. Dẫu vậy, tuy điều đó có thể hoàn toàn vô đạo đức, nhưng dù chỉ một chút, Mia cũng không khỏi cảm thấy vui trong lòng. Nhưng đó cũng chính là lý do tại sao...

“Abel, tớ sẽ không để cậu lấy mạng chị gái cậu đâu!”

Những lời ấy tự nhiên tuôn ra khỏi môi cô. Cô không thể chịu đựng được cảnh khuôn mặt Abel méo mó vì đau khổ. Cô không muốn thấy cậu tuyệt vọng và giận dữ đến vậy. Hơn bất cứ điều gì, cô có cảm giác rằng nếu buông tay cậu, họ sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.

Những dòng chữ mờ ảo mà cô từng thấy được viết trong cuốn nhật ký đẫm máu đó lại hiện lên trong tâm trí. Giờ cô hiểu rằng mình hẳn đã rơi nước mắt khi viết chúng. Biết rằng Abel đã bị bắn hạ trong nỗ lực cứu mình, không đời nào cô không khóc. Cô không bao giờ muốn cảm thấy giống như một phiên bản khác của chính mình đã từng.

“Nếu cậu đi một mình, giải quyết mọi thứ một mình, và bị thương một mình... tớ sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu!”

Rồi, bằng tất cả sức lực, cô ôm chặt lấy cậu từ phía sau, để cậu không thể bỏ chạy. Gần đây, cô đã rất kinh ngạc trước vẻ ngoài trưởng thành và mạnh mẽ của cậu... nhưng ngay lúc này, nó lại có vẻ thật trẻ con và bất lực, hệt như ngày đầu tiên họ gặp nhau.

"Làm ơn đừng nghĩ ngợi về việc liệu cậu có thể làm tốt hơn hay tệ hơn, hay về cái ý niệm ngớ ngẩn như việc 'chịu trách nhiệm'... Quên hết những điều đó đi! Và làm ơn, vì tớ, xin đừng đi!"

Triết lý của Mia với tư cách công chúa luôn là "Mia là trên hết". Cô biết chẳng có mấy lời cô có thể nói với Abel như bây giờ. Những lời nói suông sẽ chẳng thể nào chạm đến được cậu. Và thế là, cô dốc hết lòng thành vào cậu. Cô tiến về phía trước với triết lý "Mia là trên hết", vì ngay lúc này, đó đơn giản và thực sự là điều duy nhất cô có thể làm. Gạt bỏ mọi lý lẽ, cô chỉ ước, "làm ơn, vì tớ, đừng đi!"

“Công chúa Mia... Tôi muốn thỉnh cầu Người đừng đặt chủ nhân của tôi vào tình thế khó xử như vậy.” Grammateus lên tiếng, người mà từ trước đến giờ chỉ lắng nghe từ ngoại cuộc.

Vị Thánh Kiếm của Remno trầm lặng và bình tĩnh, nhưng lại mang trong mình sức mạnh áp đảo của một vùng biển động. Nhưng trước khi Mia kịp bị nuốt chửng bởi những con sóng của ông, một giọng nói khác vang lên trong không gian.

“Ha ha ha! Có người sẽ nói ông thật khiếm nhã khi nói những lời như vậy đấy, Ngài Grammateus.” Dion Alaia, Chiến binh Tinh nhuệ nhất của Đế quốc, đứng giữa Mia và Grammateus như thể bảo vệ cô. Rồi, anh hướng ánh mắt về phía Abel. “Hoàng tử Abel, tôi nghĩ tốt nhất là nên thừa nhận thất bại ở đây. Ngài đã quá nóng lòng vì công chúa của chúng tôi mà muốn rời đi, nhưng giờ chính công chúa đó lại cầu xin ngài ở lại. Ngài thực sự không thể bỏ đi được nữa, đúng không? Với lại, hẳn ngài còn nhớ tôi đã dặn ngài đừng làm cô ấy khóc, phải không? Tôi chắc ngài biết rằng nếu ngài đi, cô ấy là kiểu con gái sẽ nhảy lên ngựa và đuổi theo ngài. Ngài không thể nào vẫn muốn rời đi được.”

“Thực ra...” Abel không thể nói nên lời.

“Tôi biết sẽ rất khó khăn, nhưng ngài có thể ở lại đây không?” Dion yêu cầu với một nụ cười cay đắng.

“Nhưng ngài Dion...”

“Có lẽ tốt hơn là ngài nên hạ nhiệt một chút, phải không?” Một người khác chen vào cuộc trò chuyện—không ai khác chính là Citrina Etoile Yellowmoon, người trông hoàn toàn điềm đạm. “Hoàng tử Abel hình như đã hơi mất bình tĩnh. Chúng ta vào trong nghỉ ngơi một lát và uống trà nhé? Em đã dọn bàn rồi.”

Mia đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó hiện diện trong nụ cười ngọt ngào của Citrina—và nó đang tiến lại gần với tốc độ đáng báo động. “Rina, ta không có ý nghi ngờ em, nhưng...em không bỏ thứ gì vào trà cả, phải không? Em biết đấy, có lẽ thứ gì đó làm bọn ta buồn ngủ, hoặc làm tê liệt cơ thể bọn ta...”

Citrina trông hơi bị tổn thương bởi câu hỏi này. “Nói vậy là nghĩ xấu cho em đó nha… Mọi việc dường như sẽ ổn thôi, nên em đã đổi nó với một thứ khác chỉ để trấn an mọi người. Vậy nên, Người cũng có thể uống nó, thưa Điện hạ.”

“Ta hiểu rồi! Ta vô cùng xin lỗi vì đã nghi ngờ em... Hả? Đổi cái gì cơ?!”

“Tee hee hee!” Citrina chỉ cười.

Quyết định tốt nhất là không nên đào sâu vào vấn đề, Mia lại nhìn Abel.

“...Được rồi, dù sao thì mọi chuyện cũng sẽ ổn thôi! Tớ hứa, Abel. Tớ sẽ mang chị gái cậu trở về với cậu!”

Grammateus lặng lẽ quan sát mọi việc. Bị Dion ngắt lời, đó là tất cả những gì ông có thể làm.

“Tớ sẽ mang chị gái cậu trở về với cậu,” cô đã hứa. Phải mất một lúc lâu nữa Mia mới nhận ra được sức nặng và ý nghĩa thực sự của quyết định đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!