[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

12 42

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

529 29608

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

130 2654

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

528 3628

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

145 2886

301-400 - Chương 361: Năng thần trị thế, gian hùng loạn thế (2)

Chương 361: Năng thần trị thế, gian hùng loạn thế (2)

Tào Tháo sau khi cười nhạo Đào Khiêm một lượt thì ra lệnh cho phó quan gần đó.

“Lão già này đã giúp ta dễ dàng chiếm được Từ Châu. Giam vào ngục rồi đối đãi tử tế cho.”

Phó quan nghe lệnh Tào Tháo thì chớp mắt hỏi lại.

“Đối đãi tử tế ạ?”

“Ừ. Có lẽ vì không kiềm chế được tính tình mà đột nhiên chết đột ngột cũng nên.”

“Tuân, tuân mệnh!”

Phó quan hiểu ngay Tào Tháo muốn gì lập tức cúi rạp hành lễ.

Đào Khiêm cũng không phải kẻ vô năng nên đã nhận ra Tào Tháo định làm gì với mình.

“Con tiện nhân khốn kiếp…!”

Con tiện nhân nhà hoạn quan kia chắc chắn định giam lão vào ngục rồi giết chết.

Sau đó sẽ diệt cả gia tộc lão rồi nói là tai nạn bất ngờ hay đại loại những lời vô nghĩa ấy!

Đào Khiêm thuộc loại tiểu nhân như người khác đánh giá, mà đã là tiểu nhân thì tính tình hung bạo không chịu nổi nhục nhã nhận phải.

Tính cách phải trả lại gấp bội những gì nhận được mới chịu.

Nếu theo dòng chảy lịch sử nguyên bản thì Đào Khiêm ôm hận vì liên tục xung đột với Tào Tháo sẽ trút giận lên gia tộc Tào Tung còn sót lại ở Từ Châu, lúc này có thể thấy rõ sẽ xử lý thế nào.

Lúc ấy Đào Khiêm nghiến răng ken két thì ánh mắt rơi vào một cảnh tượng.

Tào Tháo nắm dây cương ngựa bằng tay trái, tay phải còn lại thì ôm quý giá một bọc tã.

“Kyau.”

“…!”

Đào Khiêm nhận ra tiếng cười trẻ con phát ra từ bọc tã thì nở nụ cười bỉ ổi.

Vừa nãy vì giận dữ nên không nhận ra nhưng khi tầm nhìn rộng ra thì hiểu được.

Đó chính là nghịch lân của Tào Tháo.

Đào Khiêm với tâm thế chết kiểu này hay kiểu khác cũng thế thôi thì dùng hết sức hét về phía Tào Tháo.

“Hahaha! Con tiện nhân tùy tiện dùng hạ thể mà lắm lời nhỉ!”

“Ừm?”

“Con hoang cha không rõ ràng mà sinh ra rồi cưng chiều quý giá, trông thật nực cười… Khụ a a ak!”

Lưỡi kiếm bay tới cắm vào đầu gối Đào Khiêm chỉ hét ra toàn hận thù và địch ý.

“Ái chà! Ta vô tình phạm sai lầm rồi!”

Nữ nhân ấn tượng khá lém lỉnh khẽ gãi sau gáy.

“Định hét ‘Tên khốn kiếp──!’ rồi rút kiếm thì tay ta trượt mất thôi!”

“Ưc…”

Lưỡi kiếm nữ nhân ném dù nói là sai lầm nhưng không chạm vào mạch máu quan trọng ở chân.

Đúng nghĩa là kỹ thuật tra tấn chỉ nhằm gây đau đớn.

“Dù sao thì lão! Vì câu nói vừa nãy mà lão sẽ không chết thoải mái được đâu!”

“Phù hù hù…”

Đào Khiêm nhìn dáng vẻ nữ nhân chẳng có chút quy củ nào thì cười nhạo công khai.

“Đám các ngươi nghĩ ta sẽ sợ sao?”

“Hả?”

“Chỉ cắm một nhát kiếm mà nghĩ ta sẽ khóc lóc xin tha thứ à!”

“…A a, thật đáng kinh ngạc!”

Nữ nhân nghe tiếng hét kinh thiên ấy thì vỗ tay bồm bộp bằng giọng trầm trồ.

“Thời trẻ tính tình cực kỳ xấu xa, tiếng tăm lan xa, giờ vẫn y nguyên nhỉ!”

“Khục…”

Dù là kẻ khờ khạo đến mấy cũng biết nữ nhân đang mỉa mai Đào Khiêm.

“Từ xưa ta đã tò mò một chuyện! Loại người này rốt cuộc chịu được đến bao giờ…”

“Oa oa oa….”

“Hự.”

Nữ nhân đang nói dở thì nghe tiếng khóc oe oe lạ gần đó lập tức dùng hai tay bịt miệng mình.

“À. Tỉnh rồi sao.”

Tào Tháo lập tức phản ứng khi đứa trẻ trong lòng khóc oe oe.

Giọng nói cực kỳ dịu dàng khiến người nghe cũng bình tĩnh theo.

Nghĩ đến thái độ Tào Tháo thường ngày với người xung quanh thì đây là chuyện rất bất thường.

Nhưng không ai thấy hành động của Tào Tháo là lạ.

“A bu.”

“Ừ. Ta ở đây.”

Bất kỳ người mẹ yêu con nào cũng sẽ có dáng vẻ tương tự.

“Ư a…”

Khi Tào Tháo ghé sát mặt thì đứa trẻ như lấy lại bình tĩnh rồi lại ngủ say.

Tào Tháo vượt qua nguy cơ không phải nguy cơ nhìn đứa trẻ ngủ ngon lành rồi lẩm bẩm một mình.

“Thật… ngoại hình giống ta nhưng tính tình thì hoàn toàn khác biệt.”

“…….”

“Rốt cuộc giống ai mà tính tình hiền lành thế này không biết.”

Giọng điệu lộ rõ vẻ khó xử nhưng ánh mắt Tào Tháo nhìn đứa trẻ đầy tình cảm.

Nhưng cũng chỉ trong chốc lát, Tào Tháo ngẩng đầu lên thì lộ biểu cảm lạnh như băng.

“Đào Khiêm.”

“…Có chuyện gì.”

“Ta hiểu tuổi cao thì tinh thần lú lẫn là chuyện thường nhưng vừa nãy thì vượt quá giới hạn rồi.”

“Cái, cái gì…!”

Đào Khiêm bị Tào Tháo sỉ nhục mặt đỏ bừng.

Tào Tháo nhìn ông ta rồi nói.

“Xem ra lại định gây ồn ào. Không có ai bịt miệng lão già này sao?”

“Im miệng không được…! Ư ụp!”

Trước khi Đào Khiêm kịp nói gì thì Điển Vi, hộ vệ Tào Tháo, đã ra tay trước.

“Là lệnh chủ công. Im lặng đi.”

Dáng vẻ quấn dây thừng một vòng vào miệng đang mở thì giống hệt bịt mõm người.

“Khụ ụp…! Ụp…!”

Đào Khiêm vùng vẫy chống cự hết mức nhưng không thể thắng nổi sức mạnh quái vật của Điển Vi, người vung đôi kích 80 cân (theo tiêu chuẩn nhà Hán khoảng 18kg).

Nếu Quan Vũ vung Thanh Long Yển Nguyệt Đao 82 cân thấy thì chắc sẽ gật đầu nói quả nhiên vũ khí phải nặng mới được.

Tào Tháo nhìn Đào Khiêm miệng chảy máu mà vẫn chống cự thì lộ vẻ thương hại.

“Chỉ nghe vài lời chế giễu mà như dã thú điên cuồng, tính tình thật độc ác.”

“Thế nên mới không được lòng người chứ.”

Nữ nhân ấn tượng lém lỉnh gật đầu.

“Nếu có người thay thế lão già này thì hào tộc Từ Châu chắc đã ủng hộ người đó rồi nhỉ?”

“Đó lại là giả thuyết thú vị đấy.”

Nếu diễn ra theo giả thuyết ấy thì Đào Khiêm vì gia tộc mà buộc phải giao ấn Từ Châu.

Có lẽ lý do Đào Khiêm liên thủ với giặc cướp để tăng binh lực cũng nằm ở đó.

Từ xưa giữa hào tộc ở lại một vùng lâu năm và người lãnh đạo cai quản vùng ấy thường xảy ra đấu tranh quyền lực.

Có lúc lợi ích phù hợp thì hợp tác nhưng phần nhiều là tranh quyền đoạt vị.

Duyện Châu do Tào Tháo cai quản thì thuộc trường hợp sau.

“…….”

Tào Tháo đang đếm số hào tộc bị mình gửi đến hình trường nhìn Đào Khiêm vẫn đang vùng vẫy nhìn mình.

“Nhìn dáng vẻ ấy thì để sống sẽ thành hậu họa.”

“Vâng. Nghe nói con cái Đào Khiêm rất hiếu thảo, gửi cùng cha chắc tốt hơn nhỉ?”

Nghe cuộc đối thoại ấy thì đồng tử Đào Khiêm mở to như đèn lồng.

“Ư ư ụp! Khụ ụp!”

Dù là dã thú hung bạo cũng coi trọng con cái sao.

Đào Khiêm không nhúc nhích trước lời tra tấn giết chết giờ mặt trắng bệch khiến Tào Tháo khẽ cười.

“Không biết lầm lẫn gì mà nói thế nhưng ta vốn định kết thúc bằng cái đầu của lão thôi.”

“Ụp…!”

“Gia đình giống nhau thật, ta cũng trở nên nhu thuận rồi.”

Tào Tháo nhìn đứa trẻ ngủ say trong lòng rồi nhớ đến ai đó, dùng giọng điềm tĩnh nói.

“Nhưng lão đã nói lời không nên nói.”

“…….”

“Rồng đối xử thế nào với kẻ chạm vào nghịch lân thì lão biết chứ?”

Từ dùng để ví von thứ tuyệt đối không được chạm vào.

Nghịch (逆) là trái ngược.

Lân (鱗) là vảy.

Trong vô số vảy của rồng thì chỉ có một vảy mọc ngược chiều.

Nếu con người chạm vào thì sẽ chọc giận rồng và chắc chắn chết.

“Nguyên Nhượng.”

“…Gọi ta sao?”

“Vốn định kết thúc bằng cách tước quan chức gia tộc Đào Khiêm nhưng ta đổi ý rồi.”

Hạ Hầu Đôn thân cận với Tào Tháo đại khái đoán được bạn thân mình sắp ra lệnh gì.

Mạnh Đức nàng biết đôi khi đưa ra phán đoán cảm tính quá mức.

“Không phân biệt người lớn hay trẻ con, toàn bộ…”

“Chờ đã!”

Thấy Tào Tháo sắp lộ tính tàn nhẫn thì Hạ Hầu Đôn vội hét lên.

“Vậy phu quân của Mạnh Đức sẽ lộ biểu cảm thế nào đây?!”

“…….”

“Lão già kia vượt giới hạn là đúng nhưng mà!”

“…Hừm.”

Nếu nghe tin diệt tam tộc Đào Khiêm thì ai đó sẽ lộ biểu cảm gì đây.

Tào Tháo nhắm mắt suy nghĩ một lát dùng giọng cực kỳ điềm tĩnh nói.

“Lão già này cắt lưỡi rồi treo ở chợ, gia tộc thì đày đến nơi hẻo lánh.”

“Được!”

Hạ Hầu Đôn nhiệt tình gật đầu thì Tào Tháo quay ngoắt người như không còn hứng thú với Đào Khiêm nữa.

“Huu… Thật sự hiệu quả đấy.”

Hạ Hầu Đôn nhìn cảnh ấy thở phào nhẹ nhõm.

“Này. Ngươi thật sự may mắn đấy.”

“Ụp…”

“Như lời ngươi nói, nhờ cha đứa trẻ mặt mũi còn chưa rõ mà tránh được diệt tam tộc.”

Tào Tháo là người trải qua chuyện gì cũng thản nhiên nhưng với kẻ vượt giới hạn thì lộ vẻ tàn nhẫn quá mức cần thiết.

Đáng sợ hơn là dù giết người vô tội cũng không cảm thấy tội lỗi.

Hạ Hầu Đôn từng lo lắng tính cách này sẽ khiến Tào Tháo bị kéo chân một ngày nào đó cảm thấy sự thay đổi này là tích cực.

Hạ Hầu Đôn dí đại đao vào rồi nói.

“Trước hết thè lưỡi ra. Phải tuân lệnh chứ.”

“Ư ụp!”

“Này, nằm im. Động đậy là chết đấy?”

À. Dù sao cũng chết thôi.

“…Tỷ tỷ.”

Hạ Hầu Uyên nhìn Hạ Hầu Đôn lộ vẻ hơi ngẩn ngơ thì ôm đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!